Cars 2: Race too fast you’re gonna crash (Dual Language)

Hà, mình rất muốn viết 1 review positive về Cars 2, nhưng có vẻ như review này sẽ chỉ là 1 review nhằm giải thích cho điểm số tệ hại mà các nhà bình luận phim đã chấm cho phim này.

Mình là fan của Pixar, kể từ khi xem The Incredibles thì Pixar luôn là studios 3D Animation số 1 trong tư duy của mình, và từ đó chưa bao giờ Pixar làm mình biết thất vọng là gì. Tuy nhiên, Cars chưa bao giờ là thương hiệu mà mình thực sự cảm thấy “có hứng” cả, và rõ ràng đó cũng là cái tên duy nhất bị rottentomatoes chấm dưới 80% của Pixar từ trước tới nay (tất cả 10 phim còn lại đều có điểm số trên 90%). Vì thế ngay từ khi biết Cars 2 chuẩn bị ra mắt, mình đã không thực sự hứng thú như với những phim trước đó. Thậm chí ngay trước ngày hôm nay, mình chưa từng có ý định đi xem. Chỉ đến khi mình được thấy bộ combo bắp rang/coca quá độc giá 145k (giá vé là 90k ghế vip sáng thứ 2), thì máu merchandise nổi lên điên cuồng và phải đặt vé đi xem ngay.
Vì đã biết quá nhiều sự chê trách đối với phim này nên mình đã vào rạp với tâm lý hoàn toàn thoải mái, không kỳ vọng quá nhiều. Và mình đã nhận được đúng những gì mình chờ đợi.

Continue reading

Review: Transformers 3 – Vùng kín của chị Hằng

Đã xem Trans 3 và phải review ngay lập tức.

Năm 2007, khi xem Transformers phần 1, mình đã há hốc mồm mà khẳng định ko cần suy nghĩ “Đây là phim có kỹ xảo tuyệt vời nhất từ trước tới giờ!!”, và đến ngày hôm nay, lần thứ 2 mình lại phải lặp lại câu này một lần nữa với nhiều dấu chấm than hơn bất cứ khi nào. Nếu như năm 2009, Avatar của James Cameron đã phát động phong trào làm phim 3D vô tội vạ ở Hollywood, đã gây chấn động cả hành tinh với kỹ xảo hình ảnh và hiệu ứng 3D xiêu lòng người, thì tới hôm nay, Transformers của Michael Bay đã đưa 3D lên tới giới hạn tuyệt đối của nó trong một bộ phim. Đây chính là lần đầu tiên kể từ sau Avatar, hiệu ứng 3D trong điện ảnh đạt được hiệu quả tuyệt vời đến thế, và nó đã chứng minh được sự tồn tại của mình là có giá trị.

Continue reading

X-men: First Class

First Class

Trước tiên phải nói là tớ chưa bao h là fan của X-men cho dù nó là truyện tranh, hoạt hình hay điện ảnh. Không biết lý do vì sao nhưng khi xem X-men mình ko có cảm giác đã đời phấn khích như các nhân vật khác như Iron Man, Spider-man, Superman hay Batman. Nhưng dù ko thích cũng ko thể phủ nhận vai trò to lớn của X-men trong thế giới comic superheroes.

Mình đã xem đầy đủ cả 3 phần phim trước và chưa từng có bất cứ ấn tượng gì đặc biệt với phiên bản điện ảnh của X-men. Có lẽ phần lớn vì nó chưa phản ánh đúng được tinh thần mà câu chuyện về các mutant đặt ra từ phiên bản truyện tranh – sự kì thị của thế giới loài người và sự sợ hãi, hoang mang, mất phương hướng của các mutant. Tuy nhiên, điều đó đã được thực hiện quá tuyệt trong X-men First Class.

Continue reading

Quick Review: Hanna – Một phim hành động “Lạ”

Hanna là tổng hợp của gần như mọi thứ về một bộ phim mà sẽ khiến mình thích thú khi xem: Một ý tưởng thú vị, kịch bản không quá phức tạp, diễn xuất hoàn hảo, quay phim tuyệt vời và quan trọng nhất: âm nhạc quá xuất sắc. Một bộ phim mà dù biết nó sẽ khó đạt giải thưởng nọ kia danh giá, nhưng mình không tiếc khi cho nó 9,5/10 điểm.

Trailer: http://www.youtube.com/watch?v=1zd4zGt13IE

Continue reading

Review: Batman – The Brave and The Bold

Đây là 1 show hoạt hình không mang tính chất nặng nề nghiêm túc như các animated show khác về Batman từ trước tới nay, mà nó mang 1 phong cách khá vui vẻ, nội dung nhiều lúc có phần hài hước khá tinh tế.

Phong cách của phim cả nội dung, art style, design nhân vật, và cả cinematography đều mang đậm chất retro (có hơi hướng cổ cổ, cũ cũ) và pay homage rất nhiều cho những thương hiệu Batman đình đám trong lịch sử: từ design nhân vật đậm chất của series live action Batman thời 1960 (Adam West thủ vai), một số cảnh đánh đấm được cô đọng lại thành các hình tĩnh theo kiểu comic giống như đoạn opening title của chính series live action nói trên, thậm chí cả âm nhạc, lời thoại, hành xử tính cách của nhân vật cũng có phần sến sến, kịch kịch đậm chất payhomage như vậy. Vừa nghiêm túc lại vừa hài hài vui vui nhẹ nhàng (ko phải dạng hài lăn ra cười, mà chỉ đủ để fanboy nhận ra punch line và cười mỉm)

Mục đích của BTBaTB cũng ko phải tập trung khai thác quá nhiều nhân vật Batman, mà dường như nó là một sự nâng tầm dành cho các nhân vật siêu anh hùng cũng như phản diện mang tính “làm nền” cho Batman, Superman từ trước tới nay như: Green Arrow, Huntress, Aquaman, Blue Beetle, Captain Marvel, Plastic Man… .

Trong thế giới của BTBaTB, suốt qua 2 season mà tớ đã xem gần như không hề xuất hiện Superman, thậm chí dường như đôi lúc còn có cảm giác nhân vật Superman không hề tồn tại trong thế giới này (thật ra là có, 1 lần Batman nhắc tới 1 người bạn ở Metropolis, 1 lần khác Superman chỉ hiện ra cái lưng). Tóm lại là Superman và khá nhiều các nhân vật quan trọng khác trong Justice League như Wonder Woman, Green Lantern (Hal Jordan) trong series này đều là nhân vật phụ, gần như không xuất hiện và cũng chẳng đóng vai trò gì trong các câu chuyện. Trong thế giới đó, Batman là siêu sao của tất cả mọi người. Tội phạm ở khắp nơi trên đất Mỹ đều nghe danh và khiếp sợ Batman, ko chỉ mỗi Gotham, các anh hùng và villain nữ đều mê mẩn và tìm cách cưa cẩm Batman, các nhân vật tuổi teen như Blue Beetle hay Captain Marvel đều hướng tới Batman như hình mẫu anh hùng chuẩn mực để học hỏi theo, các anh hùng khác và villain nể phục Batman. Tóm lại là Batman đóng hết tất cả mọi vai mà mọi khi thuộc về Superman – một hình mẫu anh hùng lý tưởng cho cả thế giới.

Vì đã qua 2 season mà mới chỉ được thấy cái lưng Superman có 1 lần trong mấy giây, nên tớ cho là series đã cố tình dìm hàng Superman. Thậm chí có cả những tập mà Batman rơi vào 1 chiều không gian song song, nơi Batman có sức mạnh y như Superman và đối đầu với Rohtul (viết ngược lại mọi người sẽ hiểu). Các story arc nổi tiếng trong truyện cũng được khai thác rất nhiều để đưa vào show này. Ngặt một nỗi, các story arc đó đều có Justice League, mà JL thì ko thể ko có Superman, và khi được thấy đạo diễn đã tài tình thế nào khi xử lý câu chuyện vẫn theo như trong comic mà vẫn khéo léo loại bỏ được vai trò của Superman. Ví như cuộc xâm lăng của Starro, Crisis on 2 Earths, đều ko có Superman. Cái này phải là fanboy mới thấy thú vị vô cùng, và cũng buồn cười vô cùng. Vì nó vừa khéo léo, mà lại tỏ ra rất “cố tình” trong việc dùng Batman thay thế vai trò của Superman.

Như đã nói về phong cách Retro của phim, hành động trong phim này là một trong số những điểm sáng mà các series trước đây về Batman chưa làm được (ko tính series rẻ tiền vẽ xấu như điên The Batman nhé). Những pha hành động có kèm âm nhạc phong cách retro (dồn dập nhưng the thé nghe rất ngu mà vẫn hay) vừa nhanh và dứt khoát như phong cách hoạt hình hiện đại, nhưng vẫn lồng ghép khéo léo những pha dừng hình đậm chất comic classic cực kỳ thú vị và ấn tượng.

Lời thoại, tính cách và hành xử của các nhân vật trong phim cũng không mang tính thực tế nhiều như Justice League nữa mà cố tình làm sến sến, chuối chuối đúng theo kiểu classic, để tăng cảm giác iconic của các pha xuất hiện của Batman, các pha chiến đấu hành động, cũng như các lời thoại. Kiểu như bọn trộm đang cướp nhà băng, Batman xuất hiện theo kiểu đứng trên nóc nhà, để cho ánh trăng chiếu vào người đổ bóng hình con dơi khổng lồ xuống, và nói vài câu kiểu “Bọn trộm các người không thể thoát khỏi lưỡi búa công lý được đâu”. Nếu như ai đã từng xem series Batman 1960 thì sẽ rất hiểu cái cảm giác có được trong BTBaTB (series đó đã từng được vtv3 chiếu cách đây ít nhất là 13 – 14 năm).

Một cái khác giúp tăng cảm giác phấn khích cho fanboy khi xem phim chính là bên cạnh phong cách retro, khán giả vẫn thấy những điểm nhấn mang tính hiện đại của phim. Ngoài phong cách hoạt hình và hành động rõ ràng là hiện đại, một số nhân vật hiện đại khác cũng được khai tác đưa vào phim. Ví dụ như Blue Beetle 2, Guy Gardner (Green Lantern thứ 4 của trái đất), Night Wing, …v…v. Chính nhờ việc xây dựng Batman thành một hình mẫu lý tưởng của các anh hùng trong thế giới này từ đầu, nên việc đưa các nhân vật mang tính trẻ trung này vào không những không lệch tông mà còn rất ăn khớp và cho cảm giác khá thú vị – thế hệ siêu anh hùng trẻ học hỏi từ một biểu tượng được tôn vinh – nice touch.

Chốt lại, Batman The Brave and The Bold là một series hoạt hình xuất sắc của Warner Bros, không cần quá nghiêm túc như Justice League và các series trước đó mà vẫn thu hút và thuyết phục tuyệt vời các fanboy của nhân vật. Đặc biệt artwork của phim tuy mang ảnh hưởng nặng nề của phong cách Bruce Timm, nhưng vẫn cho thấy một cái gì đó khá riêng và ấn tượng, đặc biệt là việc đi nét rất mạnh, đôi chỗ còn ink (đổ màu đen tuyền) giả phong cách truyện tranh (hoạt hình thường không ink, mà chỉ đổ mảng màu). Ai mà từng yêu thích nhân vật Batman thì nên xem, một series có tính giải trí rất cao và thú vị.

Điểm: 9/10

The Social Network (2010)

The Social Network

Năm nay phim dạng tranh nhau Oscar bống nhiên đến cuối năm xuất hiện như nấm mọc sau mưa, chưa kịp xem nhiều phim. Đang có hẳn 1 list cần xem như Black Swan, The King’s Speech, True Grit với 127 Hours, nhưng hầu hết đều chưa có HD nên tạm thời mới chỉ nghiền qua được phim về khởi nguồn của facebook thôi.

Trước hết phải nói là tớ là fan của facebook, thậm chí là có phần hơi addict :)), nhưng may mà mình vẫn có giao tiếp xã hội bình thường tốt nên ko sao. Vì thực sự facebook đã giúp cuộc sống có vẻ thêm 1 chút mùi vị thú vị, mà mình càng ấn tượng hơn khi nó giúp mình tìm được đầy đủ bạn bè cả cấp 1 lẫn cấp 2 nên rất tôn thờ cái sức mạnh lan tỏa và kết nối của cái này, và đó là 1 phần lớn lý do khiến mình mong chờ xem The Social Network.

(*SPOILER ALERT* Review mang nhiều tính chất đánh giá cá nhân và spoil nội dung phim rất nhiều, thế nên ai chưa xem thì nên dừng ở đây, ko nên đọc tiếp)

Continue reading

The Pianist (2002)

Đã muốn xem The Pianist từ lâu nhưng tối qua mới có động lực để ngồi xem và quả thực quá choáng ngợp. Một kiệt tác tuyệt vời về đề tài chiến tranh thế giới lần thứ 2 do Đức Quốc xã phát động, có thể nói là hay nhất trong số những phim về đề tài này mà mình từng xem. Có xem thì mới hiểu tại sao nó lại được đề cừ và giành nhiều giải Oscar vào năm 2002 đến như vậy.

(*SPOILER ALERT* Review có thể spoil do viết theo dòng cảm xúc cá nhân, nếu chưa xem phim không nên đọc tiếp review này)

Phim dựa trên một câu chuyện có thật về nghệ sĩ dương cầm Wladyslaw Szpilman – một người Do Thái Ba Lan, sống lay lắt trong tuyệt vọng giữa thành phố Warsaw bị thống trị và tàn phá bởi sự hà khắc diệt chủng của Phát xít Đức. Ở đó, những người Do Thái bị đối xử không bằng con vật, bị bỏ cho chết đói chết khát, bị giết không vì lý do gì, bị đày ải, sống vật vờ, bị đưa đi các trại tập trung… . Nhưng điều mà bộ phim nhấn mạnh nhất chính là cảnh con người chết đói. Họ chết nằm giữa đường, họ đói tới độ cướp của nhau, rơi xuống đất thì lăn ra húp lấy húp để,… tất cả đều phải giằng giật, tích cóp từng chút thức ăn một để duy trì sự sống ở nơi này.

Continue reading

2010 in review

The stats helper monkeys at WordPress.com mulled over how this blog did in 2010, and here’s a high level summary of its overall blog health:

Healthy blog!

The Blog-Health-o-Meter™ reads Wow.

Crunchy numbers

Featured image

A helper monkey made this abstract painting, inspired by your stats.

A Boeing 747-400 passenger jet can hold 416 passengers. This blog was viewed about 13,000 times in 2010. That’s about 31 full 747s.

 

In 2010, there were 27 new posts, growing the total archive of this blog to 279 posts. There were 3 pictures uploaded, taking up a total of 180kb.

The busiest day of the year was October 20th with 181 views. The most popular post that day was VNIFFWTF (uncensored).

Where did they come from?

The top referring sites in 2010 were phanxineblog.com, facebook.com, hdvietnam.com, siriusstar.tumblr.com, and fpa.vnexpress.net.

Some visitors came searching, mostly for up, tron legacy, avatar, inception review, and 500 days of summer wordpress.

Attractions in 2010

These are the posts and pages that got the most views in 2010.

1

VNIFFWTF (uncensored) October 2010
9 comments

2

Inception Review (spoiler) August 2010
18 comments and 4 Likes on WordPress.com

3

Tại sao TRON: Legacy (17/12/2010) lại đáng xem? November 2010
3 comments and 2 Likes on WordPress.com

4

Avatar – Feel the miracle January 2010
16 comments

5

My Artworks March 2009
4 comments

TRON: Legacy – kiệt tác giải trí 2010

Như tớ đã nói rất nhiều lần trong 2 bài preview về TRON: Legacy mà bạn có thể dễ dàng tìm thấy trong blog tớ, rằng việc xem trước TRON 1982, cũng như nắm một số thông tin cơ bản bên lề của phim sẽ đóng góp rất nhiều vào việc bạn cảm nhận ra sao về nó. Điều này ĐẶC BIỆT đúng với TRON: Legacy.

Nội dung của TRON 1982, các nhân vật trong đó, khái niệm cơ bản về thế giới kỹ thuật số trong đó, khoảng cách thời gian giữa nó và Legacy, là những thứ đặc biệt quan trọng sẽ khiến cho Legacy trở nên hấp dẫn, thú vị và hào hứng hơn rất nhiều so với việc đi xem nó mà không hề trang bị cho mình bất cứ thứ gì trước đó. Tại sao lại như vậy? Tớ sẽ giải thích dần dần qua từng thứ một.

Năm 1939, The Wizard of Oz, cô bé Dorothy đã dẫn đường cho lịch sử điện ảnh bước từ vùng quê Kansas trong phim đen trắng sang thế giới thần tiên lộng lẫy sắc màu của Oz. Và cho đến nay, sau 81 năm, không phải Avatar, vâng, khẳng định luôn, không phải Avatar, mà là TRON: Legacy, mới là người đã tiếp tục đưa điện ảnh thế giới bước từ thế giới 2D phẳng lỳ sang thế giới 3-D giả tưởng kỳ vĩ, hoành tráng, lộng lẫy đầy chiều sâu. Đó không phải chỉ là một cách nói, mà là nghĩa đen. TRON: Legacy đã học tập cinematography của Oz, đưa người xem bước trực tiếp từ thế giới nọ sang thế giới kia, tận mắt, ngay lập tức, trong một bộ phim. Sam Flynn (Garret Hedlund) đã thực sự bước từ thế giới thật, ở định dạng 2D sang thế giới của Mạng Lưới (The Grid) trong định dạng 3-D có chiều sâu (giống như Avatar chứ ko phải dạng gimmick bay vào mặt). Có thể nói chiêu này đã có những hiệu quả tuyệt vời về mặt hình ảnh cũng như là một cách kể chuyện khá độc đáo cho phim, khi người xem có thể trực tiếp cảm nhận sự khác nhau về độ sâu hình ảnh và về những khái niệm cơ bản, so sánh giữa thế giới California thực tế 2D phẳng lỳ với thế giới ảo rực rỡ đầy chiều sâu của The Grid.

Continue reading

Inception Review (spoiler)

Như mình đã khẳng định nhiều lần về việc thế nào là một bộ phim hay đối với mình: Đó là bộ phim hấp dẫn về khía cạnh giải trí nhưng vẫn chinh phục được người xem về mặt nghệ thuật, kỹ thuật điện ảnh. Không có nhiều phim đạt được điều đó mà từng nhận giải Oscar, cũng như có rất nhiều phim đạt được điều đó nhưng không bao giờ có cơ hội chạm vào cái tượng vàng danh giá.

Inception chính là một phim như vậy. Và việc khẳng định nó có thể đạt giải Oscar hay không, hãy để cho các chuyên gia về điện ảnh đánh giá, còn với người xem thông thường như chúng ta, chỉ cần xem xong về đến nhà vẫn nhớ đến nó, thì đó đã là một phim hay rồi.

Để miêu tả ngắn gọn về Inception thì có lẽ mình sẽ nói thế này: Một kiệt tác giao thoa hoàn hảo giữa 2 mặt tưởng chừng đối lập – sự sáng tạo bay bổng vô bờ bến, và trí tuệ thông minh logic.

(SPOILER ALERT: Bài viết chỉ dành cho những ai ĐÃ xem phim, ai chưa xem phim mà không muốn bị lộ nội dung phim trước khi xem thì đừng đọc tiếp entry này. Hãy xem xong phim và quay lại đây lần nữa)
Continue reading

Quick Review: Shutter Island và How to DRAW your dragon

Theo mình đây là một phim có sự dẫn dắt tình tiết và diễn xuất hết sức hoàn hảo. Người xem bị dẫn dắt từ giả thiết này tới giả thiết khác để rồi lạc vào một mê cung do đạo diễn giăng ra, không lúc nào dám khẳng định đâu là sự thật, trở nên hoang mang, thắc mắc thậm chí là sợ hãi y như nhân vật Teddy trong phim. Những kết luận ở cuối phim tưởng như phủ nhận hoàn toàn những tình tiết ở đầu, nhưng thật ra lại càng khiến mọi thứ thêm rối rắm và khó để khẳng định sự thật. Và rồi khi khán giả tưởng như mình đã hiểu mọi chuyện, thì câu nói cuối cùng của Teddy lại khiến họ nhận ra họ vẫn chưa ra khỏi mê cung của câu chuyện.

Diễn xuất của các diễn viên phải nói là tuyệt vời, lời thoại trong phim không có câu nào thừa và hết sức giá trị, từ những nhân vật siêu phụ cho tới các nhân vật chính đều có những câu nói đắt giá ảnh hưởng rất lớn tới suy ngẫm của người xem phim cũng như nhân vật. Ví dụ như ông bác sĩ, anh bạn Chuck, Leonardo, ông bác sĩ tóc bạc, cô vợ, cô Rachel 1, Noyce…, tất cả đều diễn hoàn hảo góp phần khiến cho sự hoảng loạn, sợ hãi của bộ phim càng thêm hoàn hảo.

Thật ra, cái sự hẫng ở cuối phim tưởng chừng nhảm, nhưng lại rất giá trị, vì với một cái kết như vậy, bạn ko thể không tiếp tục suy nghĩ, ráp nối các tình tiết trong phim, suy luận, giả thiết…v…v… để tự cho mình một đáp án riêng và rồi nhận ra khi bạn đã đi cả quãng đường dài về tới nhà với bộ phim vẫn còn ám ảnh trong đầu. Nó hay hơn nhiều với một cái kết rõ ràng ra cho bất cứ hướng suy luận nào của khán giả, vì nó bắt bộ não của khán giả không chỉ làm việc liên tục khi xem phim mà còn làm việc cả khi đã ra khỏi rạp.

Nói chung, cá nhân mình thấy đây là một bộ phim xuất sắc nếu bạn không xem nó với suy nghĩ thông thường và những kỳ vọng thông thường. Hãy nhìn nó với một ánh mắt khác, bạn sẽ thấy nó quá tuyệt vời.

—————————————————–

The local cineplex in my place is holding a contest on “draw a dragon from your imagination” to open a gallery on the premiere of the movie “How to train your dragon 3-D” on April 23rd.

So this is my submitted entry for the contest, was done with colored pencil, black marker and technical pen. This was chosen from a lot of sketches, and it turned out pretty well. Hoping ya’ll like it.

Can’t wait to see How to train your dragon, heard it’s awesome.

500 Days of Summer – Yêu là khổ

(500) Days of Summer (500 ngày yêu) là một bộ phim không đơn giản để diễn giải ra thành lời những cảm xúc sau khi xem phim, vì vốn bản chất nó, đã không phải là một bộ phim tầm thường với cách suy nghĩ tầm thường.

Và có lẽ đây sẽ là bộ phim đầu tiên mà mình phải vừa xem lại vừa viết review.

(Review mang nặng tính phân tích và cảm xúc cá nhân, nếu bạn ko thích bị spoil trước khi xem phim, đề nghị không đọc tiếp)

Phim này đối với mình chính là minh chứng hùng hồn nhất cho hiệu quả âm nhạc trong điện ảnh, vì ngay sau khi xem xong phim ở rạp, chạy về nhà và download cả album soundtrack của phim về, mình đã không thể ngừng nghe đi nghe lại cái album đấy cho đến tận bây giờ.

Đó là những ca khúc cho mình cái cảm giác nhẹ nhàng, giản dị, gần gũi, không cầu kỳ, không glamorous, giai điệu độc đáo, cá tính. Mình không hiểu về phân loại các thể loại nhạc lắm, nhưng với một thằng vốn chỉ mê nghe rock như mình thì những ca khúc có phong cách thế này cho mình những ấn tượng khó tả và khó mà dứt ra được.

Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là những bài hát này được đưa vào phim một cách vô tội vạ chỉ vì nó hay, đó còn bởi vì phong cách của tất cả các ca khúc này là sự mô tả chuẩn xác nhất cho phong cách của phim, một phong cách tưng tưng cá tính, kỳ cục mà quyến rũ.

Continue reading

Avatar – Feel the miracle

Cuối cùng mình cũng được xem Avatar 3-D sau bao ngày mòn mỏi chờ đợi suốt từ lúc bắt đầu làm đồ án đến giờ.

Tóm tắt cảm xúc của mình sau khi xem phim thì là: Tuyệt vời, tuỵêt hảo, quá ảo, không thể tưởng tượng nổi, lâng lâng, phê phê…. Vân vân và vân vân. Nếu bạn nào có theo dõi fb của tớ thì chắc cũng biết cảm xúc tớ thế nào lúc đi xem phim về rồi.

Trước tiên, tớ muốn nói, nếu các bạn muốn xem phim này, hãy tìm cách xem bản 3-D, vì tớ cam đoan, khi xem bản 2D không thể nào cảm nhận đựơc những cảm xúc tuyệt vời khi xem bản 3-D đâu, và đây không phải nói quá, lý do vì sao thì phải khi xem 3-D thì các bạn mới hiểu.

Review này mang nặng tính phân tích, cảm xúc và đánh giá cá nhân, nếu bạn không muốn bị spoil, đề nghị không đọc tiếp trước khi xem phim.

Continue reading

2012 Quick Review

Chỉ là copy paste lại bài đã post trên HDVietnam thôi.

Đã xem phim. Nhận xét đầu tiên là khá đã đời với những cảnh thảm họa hoang tàn đổ nát. Phim cũng thể hiện khá tốt một vài đọan mang tính cảm động và con người, đủ để khiến người xem tự đặt mình vào hoàn cảnh đó và suy nghĩ.

Tuy nhiên ngay về chính những thứ mang tính thảm họa của phim cũng chưa phải là hoàn hảo đâu nhá . Nói thế này có thể có người sẽ phản đối nhưng mà kỹ xảo của Knowing thật hơn phim này nhiều , nó chỉ ko hoành tráng bằng thôi nhưng các thủ pháp máy quay và kỹ xảo ghép người với cảnh thật hơn nhiều.

Và những gì mình mong chờ từ lời hứa của đạo diễn “Sẽ phá tan tất cả biểu tượng văn minh nhân loại”, thế nhưng hầu hết những gì mình nhìn thấy hầu như đều toàn xảy ra ở nước Mỹ , mà chưa kể là còn toàn ở những địa danh lạ hoắc chả có lấy 1 công trình mang tính biểu tượng nào.

Nữ thần tự do đâu? Tháp Eiffel làm thế quái nào lại có ở Mỹ? Kim tự tháp đâu? Kim tự tháp Maya đâu? Có Trung Quốc mà không có Vạn Lý Trường Thành?

Nói tóm lại, thảm họa hủy diệt mà thế này thì quá nhẹ so với những gì mình tưởng tượng và mong muốn phim đem lại chứ mới lèo tèo vài ba hình ảnh toàn ở những nơi chả mấy quan trọng này thì thực sự là chưa tới cái mức “đã” của mình.

Và như đã nói, mình chẳng quan tâm mấy tới nội dung, vì ngay từ đầu đã xác định tinh thần đi để xem thảm họa rồi, thế nên thật sự là sau khi ra khỏi rạp chả đọng lại bất cứ cái gì liên quan tới nội dung.

À ko, cũng có , có cảm tưởng đây là 1 phiên bản copy ngớ ngẩn từ một bộ phim ngớ ngẩn khác . ĐỌan đầu copy cực kì nhiều thứ từ War of the World.

Lại cũng là 1 gia đình bị chia cắt, bà mẹ nuôi 2 đứa con 1 trai 1 gái, con trai lớn hơn và thái độ cực kì khinh bố, và cũng bắt đầu bằng việc thằng bố đến đón 2 đứa con đi chơi ở nhà mẹ nó và thằng bồ sống. Và rồi khi thảm họa xảy ra thì tất cả dân chúng thành phố chạy lọan tưng bừng, cùng với hội nhân vật chính, chưa kể là thảm họa cũng lại bắt đầu bằng việc mặt đường bị nứt ra . Cái đọan thằng bồ của bà mẹ lái máy bay thì làm mình liên tưởng tới Superman Returns .

IGun Operation Review

Review này mang nặng tính phân tích nên sẽ spoil rất nhiều. Khuyến cáo tất cả mọi người nên xem phim trước khi đọc review vì phim có rất nhiều bất ngờ mà nếu bị spoil ra sẽ không còn cảm xúc gì nữa. Vào đây để xem phim, hoặc xem entry trước http://www.facebook.com/v/1140837412991 (hoặc link vimeo ở đây http://www.vimeo.com/6116511)

Các bạn cũng có thể xem qua review của anh họ tớ – diễn viên Hà Quang Trung vai người hùng cuối phim qua blog của hắn ở đây http://trungkal.wordpress.com

Continue reading

Bay lên – Up

Sau bao ngày mong chờ mòn mỏi, cuối cùng mình cũng được xem Up với giá 55k/ 2 vé nhờ có coupon giảm giá, cộng thêm giá vé 55k trong ngày thứ 4, cộng thêm 1 cốc Coca miễn phí. Vui từ khi mua vé, vui cả trong lúc chờ tới giờ xem phim, vui cả khi mua hotdog và Coca trước khi vào rạp, và vui cả khi đèn bắt đầu tắt. Một sự khởi đầu hoàn hảo cho một chuyến phiêu lưu hoàn hảo.

Trước tiên mình phải nói quan điểm của mình về một bộ phim thế nào là hay. Ấy là một bộ phim vừa thoả mãn được nhu cầu giải trí của khán giả, mà vẫn để lại trong lòng họ những cảm xúc và ấn tựơng sâu đậm khó quên nổi sau khi ra khỏi rạp. Điều đó tương tự với một bộ phim hài. Không phải cứ phim hài tức là chỉ cần pha trò cười cho xả láng xong là xong đi ra khỏi rạp, ấy là một phim hài dở, và những tràng cười của khán giả khi xem phim là những tràng cười nông cạn. Một phim hài hay phải không chỉ lấy được tiếng cười của khán giả, mà còn khiến cho họ suy ngẫm sâu lắng chính về những gì mà họ vừa mới cười xong, và họ phải cảm thụ bằng cả trái tim và khối óc, bằng cảm xúc của chính mình cho tới tận khi đã ra khỏi rạp, lấy xe, đi về. Đấy mới là một phim hài thành công. Và điều này không phải dễ và ko phải phim hài nào cũng làm được.

Một điều nữa, nếu có ai quan tâm thì chắc ít thấy tớ viết review về phim hoạt hình, đặc biệt là phim hoạt hình Pixar. Không phải vì tớ không thích phim hoạt hình, cũng không phải vì tớ không muốn viết, mà đơn giản là vì tớ không thể viết. Với những phim không phải do Pixar sản xuất, tớ không thấy xứng đáng để phải viết review, và cũng vì tớ không có nhiều thời gian tới vậy mà ngồi viết. Nhưng với những phim Pixar, thì đấy là vì tớ không biết phải viết thế nào để miêu tả trọn vẹn những cảm xúc của tớ khi xem phim, những trải nghiệm, những suy ngẫm mà phim Pixar cho tớ được cảm thấy thực sự quá khó để có thể diễn tả thành lời. Và vì thế, phim hoạt hình của Pixar nói riêng và Disney nói chung, chính là những phim mà tớ yêu thích nhất trong suốt cả 20 năm cuộc đời, và đó chính là nơi mà tớ muốn đến, và làm việc. Đó là một phần thể hiện cho cách sống có chiều sâu, có giá trị, và Up chính là một tác phẩm khiến bạn nhận ra sự quan trọng của cách sống ấy.

Continue reading

John Dillinger Robbed Banks, not cinemas

Public Enemies ko được như mong đợi. Xem cảm thấy mệt mỏi, nặng nề. Nhịp phim đều đều, những đoạn bắn súng và cướp nhà băng cũng không đủ ép phê để làm khán giả tỉnh giấc (tớ mấy lần gật gù ngủ gật). 2/3 đầu tiên của phim quá lủng củng và lê thê, khiến khán giả rất mệt mỏi. Mãi đến đoạn gần cuối mới có những trường đoạn khá thú vị khắc hoạ được tốt tính cách của John Dillinger, như đoạn trong rạp chiếu phim, đoạn đi vào sở,… . Những trường đoạn này cho cảm giác khá mỉa mai, tưng tửng và đúng chất liều lĩnh lãng tử của John. Có thẻ nói diễn xuất của Johnny Depp là 1 trong số các điểm sáng hiếm hoi của phim, cộng thêm một số lời thoại cũng hết sức hay càng khiến nhân vật này nổi bật hơn hẳn các nhân vật khác trong phim. Thế nhưng mà chính thế lại là một cái bóng quá lớn làm lu mờ hết những người xung quanh.

Continue reading

Transformers 2 (ROTF): Liệt Sĩ Trả Thù

Hây! Luật sư bào chữa của Transformers 2 ROTF (ROFL) đã đến rồi đây :D!!!

Đúng thế, trước khi ra rạp xem phim vào ngày hôm nay, tất nhiên tớ đã đọc hết review của các anh chị hàng khủng như Phanxine, Mất dép, mất giầy,…v…v… về độ dở của Transformers lần này, và đã mua vé với tinh thần sẵn sàng đón nhận 1 bộ phim không thể nào dở hơn (có người bảo còn dở hơn cả Ice Age lol) và rất yên tâm trong lòng là ko việc gì phải kỳ vọng vào một bộ phim của Micheal Bay làm.

Thế nhưng mà tớ đã nhầm :)).

—————————————————–

Suốt hơn 2 tiếng đồng hồ của phim tớ luôn cố gắng nghĩ rằng mình đang xem một phim rất dở, nhưng người ta không thể nào nói dối được cảm giác thật của mình, right? Và cảm giác thực sự của tớ là phần 2 này khá ngon, thậm chí còn hay hơn so với phần 1 bất chấp trong đầu tớ đã đầy những nhận xét chuyên môn của những anh chị xem phim nhiều đã nói ở trên (thậm chí cả anh họ lẫn em trai tớ đi xem về đều chê tẹt ga). Có lẽ nào do ta không kì vọng vào nó mà nó đã làm ta bất ngờ chăng?

Thế cho nên tớ sẽ xin phép được biện hộ (hay còn gọi là nguỵ biện) đôi lời cho những tội lỗi mà Micheal Bay bị buộc là đã gây ra cho các anh hùng Autobot của chúng ta trong phim này, và sẽ khách quan hết mức có thể song song với ý kiến cá nhân, vì tớ ko phải là người thích nhận xét chủ quan, và tớ ko dám khẳng định sẽ spoil hay không vì bài sẽ được viêt theo mạch cảm xúc, nghĩ tới đây chém tới đấy. Nên mọi người cân nhắc trước khi xem. Mà thật ra phim này có spoil hay ko spoil cũng chả có nghĩa lý gì đâu, vì phim nội dung thì chả có khỉ gì, cái quan trọng là khoái cảm thị giác khi xem phim cơ :D, nên đừng quá lo lắng chuyện spoil.

Continue reading

Hannah Mông ta to

Vừa đi xem Hannah Montana về nên review nhanh 1 chút.

Có lẽ sẽ có người hỏi vì sao dạng như tớ mà lại xem Hannah Montana làm khỉ gì :)), ấy đừng nhầm, tớ rất thích các series sit com của Disney trên Disney Channel, và Hannah là 1 trong số đó. Các tình tiết của series bao giờ cũng rất thú vị, hài hước 1 cách tinh tế, đôi khi cũng nhảm, nhưng sự hài hước tràn ngập cả bộ phim mà không hề làm giảm ý nghĩa những bài học cuối phim mà Hannah phải học. Và khán giả bao giờ cũng được cười đã đời rồi mới ngồi ngẫm nghĩ về những bài học ấy. Và các nhân vật phụ trong phim bao giờ cũng được dành cho một khoảng đất diễn vừa phải để có thể thể hiện được hết vai trò của mình mà lại làm cho bộ phim thêm thú vị với những tình huống hài hước và diễn xuất độc đáo. Đấy là những thứ làm nên thương hiệu Hannah Montana trên truyền hình, not the musics.

Continue reading

Testing ACC Blog

Ban nãy đang viết bài test thì tự nhiên mất điện thành thử mất
sạch. Đành viết lại.

Tuy ACC Blog mới chỉ là bản beta nhưng đã thực sự gây nhiều thiện
cảm với tớ – một người rất coi trọng tính chuyên nghiệp và tiện
dụng của hệ thống blog. Ngay từ đầu giao diện sử dụng của ACC Blog
đã cho tớ cảm giác hết sức tuỵêt vời với vẻ đẹp tao nhã, hiện đại
và thanh lịch của nó, không hề phô trương phức tạp, đơn giản, hiệu
quả mà vẫn đẹp mắt. Tuy nhiên giao diện cho trang cá nhân thì chưa
cho phép người dùng tuỳ biến theo ý mình, và theo như anh Nhân
(techadmin) nói thì chức năng này chắc chắn sẽ được nâng cấp trong
phiên bản ra trong vòng 1-2 tháng tới. Vậy nên mọi người đừng hoảng
vội nhé :D.

Ấn tượng tiếp theo đến với tớ chính là giao diện điều khiển của
người dùng trong Dashboard đựơc bố trí hết sức thoáng, sáng sủa và
cực kỳ khoa học, gợi nhớ đến giao diện điều khiển của wordpress,
nhưng wordpress có quá nhiều các tính năng phức tạp, còn ACC Blog
cho một cảm giác cực kỳ thân thiện đối với người dùng bằng sự đơn
giản. Điều này rất mang tính cạnh tranh vì wordpress vốn là một hệ
thống hướng chủ yếu tới người dùng chuyên nghiệp có nhu cầu viết
lách cao và coi trọng tính chuyên nghiệp, thế nên với sự đơn giản
này ACC Blog còn có thể hướng tới cả những đối tượng người dùng
bình dân, những người ít tiếp xúc với các hệ thống blog khác
nhau.

Continue reading