Anh họ tớ

Nếu ai đã chịu khó đọc mới My Life tớ viết từ hồi mới đỗ đại học thì sẽ biết tớ có một thằng anh họ, con nhà bác, dù kém 2 tuổi nhưng vẫn là anh họ. Tuy nhiên do tớ với nó gặp nhau từ bé lại quen kiểu gọi nhau theo tuổi nên nó vẫn gọi tớ là anh, tớ vẫn gọi nó bằng tên.

Từ bé đến giờ tớ với nó chơi với nhau có khi còn thân hơn cả anh em ruột. Cùng đam mê truyện tranh hoạt hình. Hồi bé tí thì 2 nhà hay đi chơi công viên Thống Nhất cùng nhau, rồi chụp ảnh cùng nhau, hồi đấy thằng cu béo ị, còn mình thì gầy vì bị suy dinh dưỡng :)). Bây h thì mình đang béo ị ra còn thằng này nó lại gầy đi, thế có chết không. Hồi đấy nó bé tí, hiền khô, được cái bố nó hơi bạo lực, có gì là rất dễ động chân tay với nó thành ra nhát như cáy, mãi sau này lớn lên mới bạo dạn hơn.

Nhớ hồi cấp 1, 2 tớ với nó có 2 niềm đam mê điên cuồng là truyện Yugi-oh và Pokémon. Hồi đấy ko hiểu sao khám phá ở đâu trò giả lập gameboy Pokémon, thế là 2 anh em suốt ngày ngồi cày Level hết phiên bản này đến phiên bản kia, từ blue, red, green đến silver, gold, crystal và cuối cùng là Ruby, sapphire. Hồi đấy vẫn nghiện nhất là bản Yellow đặc biệt làm theo phim hoạt hình nên rất mê. Ngồi chơi suốt ngày rồi lại còn gọi điện cho nhau để hỏi đường trong game :)), có khi ngồi cày cả ngày không chán, đến lúc mệt lả thì thôi. Mà ko chỉ chơi với nó, tớ còn chơi với cả thằng bạn thân nhất hồi cấp 2 là Hiệp, 3 anh em chơi với nhau, nếu mà cứ gặp nhau đảm bảo sẽ đàm đạo liên tục không ngừng nghỉ về chủ đề game Pokémon hoặc bài Magic trong Yugi-oh và sau này là hoạt hình và siêu nhân trên cartoon network.

Continue reading

Cây đời đuôi to

Định viết blog đề tài khác, nhưng mà mới được bọn bạn gửi cho cái này đọc xong buồn cười quá mà phải viết ra cái gì đó.

Trước tiên thì mời mọi người đọc qua cái link này:

http://www.vtc.vn/vanhoa/dsvn/buc-tranh-rao-ban-180-ty-va-su-xuat-hien-thien-tai-hoi-hoa-vn/213812/index.htm

http://www.vtc.vn/vanhoa/chan-dung-mot-thien-tai-hoi-hoa-tre-viet-nam-the-ki-21/214102/index.htm

http://giadinh.net.vn/home/20090507084647547p0c1003/xung-quanh-buc-tranh-duoc-rao-ban-180-ty-dong-tac-gia-bien-mat.htm

http://blog.ngochieu.com/daily-life/thien-tai-tai-hoi-hoa-viet-nam/

Và vào link này để đọc tiếp (đây là website của anh Cường, tuy nhiên anh đã sửa chữa mà xoá mất bài viết mà tớ lấy làm dẫn chứng nên mọi người có thể click vào 2 cái link phía dưới để xem lại web của anh Cường trong cache của Google)

http://art102.tk/

http://74.125.153.132/search?q=cache:3cbog1Bv0toJ:www.art102.tk/+http://www.art102.tk/&cd=1&hl=vi&ct=clnk&gl=vn

http://i97.photobucket.com/albums/l228/tta269/Caydoiduoito.jpg

Cá nhân tớ là một người được học vẽ bài bản, được học về lịch sử nghệ thuật, về ý nghĩa của các trường phái hội hoạ khác nhau trong lịch sử nghệ thuật thế giới, nên sự kịên này càng thu hút sự chú ý và suy ngẫm của tớ. Đặc biệt là khi tớ đã đọc cái Nhật ký đời tôi trong web của anh Cường lỗi lạc này.

Không bàn luận đến những bình luận của các hoạ sĩ nổi tiếng vì cá nhân tớ còn chả biết mấy ông đấy là ông nào, nhưng tớ sẽ bình luận một chút về cái Nhật ký đời tôi của anh Cường.

Anh Cường bảo là anh đang vẽ cho tương lai chứ không phải hiện tại, rằng thì là mà ở hiện tại chưa có người hiểu đựơc tranh của anh, phải đợi sau khi anh chết như Van Gogh thì anh mới đựơc dư lụân công nhận, chứ còn bây h thì toàn bọn ngu, không đủ trình độ và tầm nhìn để thấy được giá trị của mấy cái tranh chục tỉ đồng của anh. Anh bảo anh là học trò của Picasso, rằng thì là mà anh nằm mơ thấy Picasso an ủi động viên anh abcdxyz. Rằng thì là mà trích dẫn lời của Leonard Da Vinci nọ kia để bao biện cho trường phái Cây Đời Đuôi To của mình.

Continue reading

Yahoo! hay Weirdooo!

Nhân tiện, nếu mọi người để ý sẽ thấy dưới Avatar của tớ có 1 đường link nho nhỏ. Click vào cái này và đăng ký email của bạn để mỗi khi có entry mới trong blog này, 1 email sẽ tự động gửi tới cho bạn biết. Hi vọng là mọi người sẽ muốn đọc blog tớ đến vậy :).
—————————————————————————————–

Vậy là vào ngày 13/07/2009 tới Yahoo!360 sẽ chính thức đóng cửa theo thông báo bằng Email của Yahoo tới từng người dùng một.

Và trong email, Yahoo suggest người dùng nên chuyển hết nội dung từ Yahoo!360 sang dịch vụ Yahoo Profiles (một dịch vụ tương tự Mash nhưng đơn giản dễ dùng hơn) hoặc Yahoo!360 Plus dành riêng cho người dùng Việt Nam.

Plus thì đã quá quen thuộc với người dùng Việt Nam vì đã có mặt ở VN cả năm nay rồi, nhưng Profiles thì vẫn còn khá xa lạ, đặc biệt là khi người ta đã có ác cảm sẵn với trò Mash ngớ ngẩn không có chế độ viết blog. Tuy nhiên cá nhân tớ thích mày mò vọc nọ vọc kia nên đã thử test qua trò Profiles này của Yahoo vì 360 Plus thì hoàn toàn làm tớ thấy rẻ tiền.

Đầu tiên là giao diện khá thân thiện, đơn giản với người dùng, kể cả chả biết gì cũng có thể dùng tốt cái này. Các module trong trang này có thể làm mọi người liên tưởng tới Mash ngày xưa hoặc plus vì có thể thay đổi vị trí bằng cách kéo thả khi rê con chuột vào title của module và làm hiện ra con trỏ mũi tên 4 chiều. Như thế giúp cho người dùng có thể điều chỉnh lại bố cục trang theo ý mình khá tiện lợi.

Yahoo profiles cũng cho phép người dùng invite tất cả bạn bè có trong address book của mình ở Yahoo messenger nên rất tịên lợi để hồi phục lại friends list từ 360.

Quên ko nói, khi nhận email thông báo đóng cửa 360 của Yahoo, hãy ấn vào dòng “head up to your profile” và nó sẽ tự độgn đưa bạn tới trang công cụ giúp di chuyển toàn bộ profile cũng như bài viết từ 360 sang trang Yahoo Profiles này, nhanh hơn nhiều lần so với công cụ chuyển từ 360 sang Plus, chỉ mất có vài giây, và lại còn chuyển được tất cả comment của mỗi entry.

Cũng có thể để cho profile của mình một đường link đơn giản hơn là cái đường link mặc định dài dằng dặc bằng cách điền email đầy đủ của bạn vào đằng sau đoạn http://profiles.yahoo.com/

Ví dụ như http://profiles.yahoo.com/splendid_river_life@yahoo.com.vn —> kiểu thế này

Về chế độ viết bài cũng rất tiện lợi khi có công cụ chèn ảnh và video rất đơn giản, đảm bảo thân thiện cả với những người dùng phổ thông. Chế độ chèn ảnh còn cho phép chèn link và description vào ảnh, còn khi chèn video, bạn có thể nhấn nút preview để xem trước xem video có hiện ra hay không. Hịên tại chưa test được dịch vụ video nào khác youtube, tuy nhiên thấy có hỗ trợ Flikr và Yahoo video.

Bên cạnh đó, bạn còn có thể search nick name của mình trên các dịch vụ mạng xã hội ảo khác như Twitter hay Tumblr và đưa nó vào phần update của mình song song với các update của Yahoo profiles và blog.

Chế độ hiển thị avatar cũng rất tốt, to và đẹp, bên cạnh là ô nhập và update blast giống với Mash và 360 trước đây.

Tuy nhiên, bên cạnh những ưu điểm trên thì trong khi test cùng anh Joe tớ cũng phát hiện ra những cái lỗi rất ngớ ngẩn không đáng có làm hỏng hoàn toàn giá trị của cái này.

Ấy là không hiểu vì sao có những lúc các entry blog cả mới viết lẫn những entry chuyển từ 360 và 360 plus sang đều bị biến mất một cách hết sức bí ẩn và khôgn hề hiện ra profile cũng như không thể truy cập vào. Nếu là trang profile của mình thì sẽ lại thấy phần giới thiệu về blog và nút Compose entry như lúc ban đầu chưa có blog nào, còn nếu là người ngoài thì sẽ chả thấy gì cả (???). Hay là nếu kể cả entry có hiện ra thì cũng chỉ có mình mới mở riêng từng entry ra và xem được, còn người khác thì sẽ nhận được “This page is not available” hay những thứ đại loại như vậy.

Kết luận, có thể nói là Yahoo Profiles là một dịch vụ hết sức tuyệt vời với mọi người dùng về độ thân thịên và tiện dụng của nó, và nó còn có ý nghĩa đặc biệt khi Yahoo là 1 dịch vụ cực kỳ phổ biến ở Việt Nam và gắn liền với Yahoo Messenger nên nó có ý nghĩa cộng đồng rất lớn với người dùng mạng Việt Nam. Tuy nhiên với những lỗi khủng khiếp và rất ngu độn như tớ nói ở trên thì rõ ràng là Yahoo Profiles đã tự đào hố chôn mình và tự loại bỏ cả 1 cộng đồng cực kỳ rộng lớn người dùng ở Việt nam. Hi vọng khi 360 chính thức đóng cửa vào tháng 7 này cũng là lúc Yahoo Profiles sẽ khắc phục được những cái lỗi dớ dẩn thế này vì cá nhân tớ hồi trước đã từng rất say đắm với 360 và Mash vì có nhiều bạn bè của tớ, thế nên tớ sẽ rất tiếc nếu Yahoo Profiles không đuợc phát triển một cách toàn diện và chuyên nghiệp hơn.

———————————————————————-

Mấy ngày hôm nay có 1 số sự kiện khiến cho mình phải ngồi suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trong suốt 1 năm vừa rồi về những công việc mình đã làm.

Dạo gần đây tuy đang là mùa thi nhưng bỗng nhiên công việc ở khắp mọi nơi đổ về, mình nhận được rất nhiều lời đề nghị làm việc ở khắp mọi nơi, nào là từ anh Joe, nxb Giáo dục, xưởng vẽ Hoh trên mythuatvietnam, 2 lời đề nghị làm truyện tranh để xuất bản từ 2 tên người Mỹ trên dA và 1 khách hàng commission cũng trên dA – người Mỹ nốt. Nhưng vì điều kiện đang đi học không có nhiều thời gian nên đành phải cắn răng từ chối việc ở xưởng vẽ Hoh và 2 lời đề nghị làm truyện tranh từ Mỹ kia. Và sau khi từ chối 3 đề nghị này tự nhiên thấy vui vui.


Cái này là từ hơn 1 năm trước

Cách đây 1 năm, khi mình mới đỗ đại học, mình đã phải vật lột tìm đủ mọi nơi mọi đường để kiếm được việc làm thêm phù hợp với khả năng của mình và hầu hết đều gặp những trở ngại nhất định cả vì mình vẽ còn kém thời đó, lẫn vì làm việc chưa nhiều kinh nghiệm và chưa nhiều người biết đến. Nghĩ lại thời kỳ đó thật là khổ sở mệt mỏi, có được 1 công việc cứ như bắt được vàng, và nhận làm ngay bất chấp đang bận gì đi nữa, mà kể cả là ko bận thì khi làm việc mình cũng rất nghiệp dư vì thường xuyên bị mất tập trung trong công việc nên tiến độ công việc thường xuyên bị đình trệ và có những việc mà mình làm còn cẩu thả và thể hiện trình độ thấp kém khi khiến người ta không chấp nhận các sản phẩm của mình nữa và lờ tịt mình đi.


Còn đây là tranh mới vẽ gần đây

Thế nhưng mà tới hôm nay thì mình đã phải từ chối tới 3 lời mời làm việc, trong đó 2 lời mời làm truyện tranh từ Mỹ là đáng tiếc nhất, vì thực sự mình rất muốn làm, và muốn có 1 bộ truyện tranh do chính tay mình vẽ đựơc xuất bản ở Mỹ, như thế thì chẳng còn gì bằng được nữa. Thế nhưng mà những đề nghị này toàn là 150 – 160 trang 1 tập, thế nên mình đã nghĩ nếu nhận làm mà thời gian không ổn định, khi làm việc ko đảm bảo được tiến độ thì sẽ hết sức mất uy tín, đặc biệt là họ còn là người Mỹ. Khi viết thư từ chối mình đã phải suy nghĩ hết sức nhiều, cực kỳ tiếc nuối vì buộc lòng phải làm như vậy, nhưng mình thực sự không còn lựa chọn khác trong thời điểm này, hơn nữa, cũng có lẽ đây sẽ là lùi 1 bước để tiến 2 bước trong sự nghiệp của mình.

Nhưng trước mắt có cái kế hoạch tạp chí truyện tranh của thỏ heo, vẫn còn nhiều bất cập quá, chẳng biết có làm đựoc không. Đủ các loại vấn đề nảy sinh. Mình thực sự vẫn muốn đi Mỹ, tới Disney đăng ký khoá phát triển tài năng của nó. Nhưng nghe có vẻ ảo tưởng quá chăng? Chẳng biết được, thôi thì để tương lai trả lời, mình sẽ tiếp tục sống cuộc sống tận dụng mọi cơ hội như bây giờ, và để nó làm mình luôn bất ngờ vậy 🙂

———————————————————————–

Dạo gần đây có vẽ 1 số tranh mới. 3 bức này là tranh tham dự cuộc thi vẽ card của Sean “Cheeks” Galloway – một hoạ sĩ hoạt hình mới nổi tiếng người Mỹ gốc Nhật – lead designer của 2 phần hoạt hình Hellboy Animated và của TV Show Spectacular Spider-man mới đây trên kênh KidsWB. Kuta là 1 trong số các Original charactor của ông này trong series truyện của cá nhân ông là Bastion’s 7. Mới đây 1 người bạn chuyên làm sculpture của Cheeks đã giúp ông phát hành một dòng mô hình đồ chơi nhân vật Kuta này ra thị trường và ông muốn mọi người vẽ fan art cho nhân vật này để chọn ra 1 trong số đó 1 tấm làm card dạng gift bonus bên trong hộp đựng, kiểu như những tấm card trong các DVD gốc mua ở nước ngoài ấy.

Còn cái này là nhân vật Dark Hawk của Marvel, vẽ commission cho khách hàng đầu tiên trên dA. 10$. Mọi người vào link này để xem thêm info về commission:

Mọi người đều nhận xét dạo này mình sử dụng màu tiến bộ hơn trước, vui vui :).

———————————————————————–

Bonus thông tin cuối cùng là cái này, đểu phết. Mình viết góp ý bằng email cho kênh Bibi từ hồi 2006 và đựơc nó trích dẫn gần hết lên web thế này mà tận bây giờ mới phát hiện ra :)), và những gì mình góp ý thì vẫn chưa bao h và chả biết đến bao h mới đựơc thực hịên như trong bài viết nói.

http://inside.vtv.vn/VN/TrangChu/TinTuc/NhipCauVTV/GocKhanGia/2006/12/1/45793/

Chek out Star Trek

E hèm, vậy là tớ đã đi xem Star Trek về, và quả thực rất thoả mãn với những gì mình được chứng kiến trong rạp. Và kết hợp với những nhận định của các đại gia review fim trên mạng thì có lẽ Star Trek sẽ là 1 trong số những phim hè hay nhất năm nay.

(review này ko dám khẳng định sẽ spoil vì xem từ hôm qua sợ hôm nay quên mất rồi )

Đầu tiên là về nội dung phim. Có thể nói phim có một ý tưởng nội dung quá tuyệt vời, cực kỳ độc đáo và mang tính cách mạng. Nếu như với các dòng fim khác muốn kéo dài ra thì họ lại làm những cái kiểu như prequel (fim nói về các sự kiện diễn ra trước khi có phần trước) như kiểu X-men Origins: Wolverine, hay như Star Wars làm 1 lèo 3 phần đầu sau cả 3 phần sau làm từ thuở xa xưa, hay như Angels and Demons, vân …. vân… dạo gần đây gặp rất nhiều fim kiểu này. Nhưng Star Trek lại làm khác, cực kỳ đột phá. Phần Star Trek này vừa là prequel (phần trước) vừa là sequel (phần sau) của loạt series cả TV Show và Movies Star Trek từ thời xưa cho tới trước phim này.

Một villain từ phần trước đi ngược thời gian về quá khứ khi hành trình của USS Enterprise mới bắt đầu và Kirk và Spock vẫn còn là 2 kẻ ghét nhau tận xương, mục đích để giết Kirk và Spock thay đổi quá khứ, giữ cho hành tinh của hắn không bị huỷ diệt trong cái tương lai mà hắn đang sống. Nhưng kết quả là hắn bị tiêu diệt, còn quá khứ vẫn bị thay đổi, và coi như tất cả những tập Star Trek suốt từ trước tới nay coi như chưa từng xảy ra, và ta có một tập đầu tiên của 1 series Star Trek hoàn toàn mới coóng chả liên quan gì tới các tập Star Trek trước kia.

Tuy nhiên, nói khơi khơi thế này mà không xem fim thì ko thể nào cảm được cái thú vị của cái ý tưởng này khi nó được J. J. Abrams biến thành những hình ảnh chân thực trên màn ảnh rộng. Đảm bảo rằng chỉ có xem fim mới có thể đê mê trong cái thế giới viễn tưởng huyền ảo, nơi mà bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, kể cả việc biến tập sau của 1 bộ phim thành tập đầu của một bô phim khác. Nói chung, lời khuyên là hãy ra ngay rạp để thấy cái ý tưởng tuyệt vời này nó tuyệt vời đến thế nào trong phim.

Cái ấn tượng thứ 2 là về phong cách xử lý tình tiết phim cực kỳ tinh tế và hài hước. Có cảm tưởng mỗi sự kiện dù nhỏ xảy ra trong phim cũng sẽ có ảnh hưởng ít nhiều gì đó tới toàn bộ câu chuyện, hoặc là một tình huống đủ hài hước để tả sơ qua về tính cách nhân vật một cách hết sức đầy đủ và cô đọng. Như đoạn Kirk bị đá đít ra khỏi Enterprise, thật sự là lúc đó không thể nào nghĩ ra được cách để cho Kirk quay lại nếu đặt mình vào vị trí tác giả kịch bản, tuy nhiên có thể nói tình huống này đã được xử lý một cách hết sức khéo léo và thậm chí là để lại cho khán giả một cảm giác hết sức thú vị. Một tình tiết khác là khi Kirk được ông bạn Sbone đưa lên tàu bằng thủ thụât y tế, tất cả những tình huống từ lúc bắt đầu bị bệnh đến lúc Kirk nhận ra cái bẫy và lao về phòng chỉ huy của Enterprise được thể hiện hết sức tinh tế thông qua các triệu chứng của cái bệnh kì quái mà tên bạn kia tiêm cho . Đoạn này theo mình là xử lý rất sáng tạo, tương tự như đoạn đưa Scott lên tàu rồi kẹt trong ống nước cũng rất độc.

Bên cạnh đó thì từ đầu chí cuối phim là chi chít những tình huống hài hước cực kì nhẹ nhàng nhưng tô điểm rất tốt cho toàn bộ bộ phim, và ko chỉ đơn giản chỉ là tình huống buồn cười, đó còn là cách để khiến cho các nhân vật bộc lộ được tối đa tính cách của mình trong fim, và theo mình phim đã thành công trong việc để cho mỗi nhân vật đều có một chỗ đứng vừa phải trong bộ phim mà vẫn cho họ được những cá tính hết sức độc đáo.

Nhân nói về các tình huống hài hước thì ko thể nào không đề cập tới diễn xuất của các diễn viên, vì đây chính là yếu tố tối quan trọng quyết định sự hài hước của tình huống.

Ấn tượng mạnh nhất của mình về diễn xuất là Kirk (Chris Pine), Spock (Zachary Quinto), Scott (Simon Pegg) và Chekov (Alton Yelchin). Còn những nv khác cảm giác diễn xuất mới chỉ dừng ở mức đạt vai, chứ chưa thực sự bùng nổ ấn tượng như những cái tên mình vừa liệt kê.

Ban đầu khi nhìn poster phim thấy chú Chris Pine đóng vai Kirk, mình đã nghĩ ngay là “Ơ, sao lại cho cái thằng Blind dating này đóng vai này? Chuối vãi!!!!” (phim đầu tiên xem cu này đóng là Blind Dating). Chưa kể là trước khi đi xem fim còn đọc được phỏng vấn trên mạng, chú bảo là học diễn xuất hài hước của Harrison Ford, mình lại cười khẩy bảo thằng này trong mấy fim tình cảm đóng cũng bt, có gì đâu sao dám mạnh miệng vậy? Ai dè đâu vào Star Trek này cái khuôn mặt điển trai kiểu hiền hiền trong mấy fim tình cảm không hiểu sao tự nhiên thấy buồn cười thế . Công nhận diễn xuất vai Kirk quá tốt, tới nỗi bây h mà ai nhắc đến tên Chris Pine thì có lẽ ấn tượng sẽ nghĩ ngay tới những pha diễn xuất thể hiện tính cách rất độc đáo trong Star Trek. Như cái vỗ vai Spock lúc trên tàu, hay mấy câu châm chọc với bọn thuỷ thủ đoàn trong quán bia ở đoạn đầu, những đoạn thoại khi tranh luận trên tàu và khi Kirk tham gia thi cũng rất hay.

Tuy nhiên bên cạnh tên này thì vai Chekov và vai Scott cũng thú vị không kém. Ai đi xem rạp rồi cũng sẽ thấy cả rạp cười rầm rầm lúc Chekov nói giọng đặc sệt Nga và phát âm sai password nên không truy cập đựơc vào hệ thống. Ban đầu tưởng anh này chắc chỉ dừng ở đấy, ai ngờ về sau có những đoạn anh lao thẳng tới máy teleport và túm được Kirk và Sulu đang rơi bằng tay, và sau này là đoạn khi mọi người đi hết tự nhiên mọi trọng trách lại đổ cho anh này cũng được diễn xuất của anh thể hiện ra khá tốt và độc đáo. Có thể nói tất cả những trường đoạn có xuất hiện Chekov đều được làm rất hay và hấp dẫn, và đặc biệt hơn là chúng giúp khắc hoạ đựơc khá rõ tính cách của nhân vật này giữa 1 rừng nhân vật của phim.

Về vai Scott, mình khá chú ý tới vai này vì đã trở thành fan của Hot Fuzz kể từ sau khi xem trên HBO. Phim của Simon Pegg thường rất đơn giản nhưng lại được xây dựng với những phong cách hết sức thú vị đúng theo kiểu Anh, hài hước theo kiểu tưng tưng. Còn trong Star Trek thì lại là 1 nét diễn xuất hoàn toàn khác, hài hước theo kiểu bắng nhắng nhiều hơn. Và theo tớ, vai diễn này đã thành công tuyệt vời khi mà tớ khó mà nhận ra các nhân vật của Simon trong các phim như Shaun of the Dead hay Hot Fuzz, hay gần đây nhất là How to lose friends and alienate people đóng chung với Megan Fox và Kirsten Dunst.

Đó là lý do mà những nhân vật này đã để lại những ấn tượng mạnh sau khi tớ ra khỏi rạp, vì mỗi nhân vật đều tận dụng hết cỡ các trường đoạn có mặt mình, thể hiện hết sức khả năng diễn xuất độc đáo hết sức riêng, mỗi người một vẻ tính cách hoàn toàn khác nhau.

Vai của anh Sylar nếu nhận xét về diễn xuất thì tớ không có ấn tượng gì nhiều, chỉ có khác là nó không phải vai ác như trong Heroes mà lại là vai tốt, và lại còn lạnh lạnh, chỉ có cái thái độ thì vẫn hơi hơi giống trong Heroes, và theo tớ thì có lẽ anh này đã hoàn thành đạt vai của anh. Nhưng không hiểu sao cảm thấy anh này rất hợp vai Spock, nhìn anh này trong bộ dạng tai nhọn đầu nồi úp mà có một cảm giác rất “Spock” và mình cho rằng trong những phần sau của Star Trek, Zachary Quinto sẽ làm tốt hơn và chắc chắn sẽ xứng đáng thay Leonard Nimoy trong vai này.

Bên cạnh mấy nhân vật này thì còn có những nhân vật khác mà với tớ không thấy ấn tượng về diễn xuất nhưng họ ấn tượng từ ngay cái cách mà họ xuất hiện trong phim. Trước tiên là về anh Eric Bana, hoá trang thành Nero sao mà ban đầu không tài nào nhận ra luôn, khuôn mặt hiền hiền của Bruce Banner trong the Hulk 2003 và hoàng tử Hector trong Troy. Công nhận đây cũng là 1 cố gắng kinh khủng của anh này khi chuyển thẳng từ những vai chính diện cực tốt sang 1 vai phản dịên chỉ chăm chăm đi phản diện.

Sau đó là vai của ông Spock cũ – Leonard Nimoy, phải nói luôn là tớ cũng đã từng là fan của Star Trek từ hồi bé tí lúc nhà mới bắt đầu có TV màu, truyền hình VN hay chiếu phim này, thì cũng nhớ luôn cả vai Spock của ông này hồi đấy, không hiểu sao từ trước giờ cứ nghe tên ông này là đã liên tưởng đến cái tai nhọn, tên nghe rất là “ngoài hành tinh” nhé, mà mình thấy ông này hợp vai Spock chủ yếu vì cái tên chứ cóc có phải cái mặt . Ban đầu cứ nghĩ Spock cũ xuất hiện chỉ cameo thôi, ai ngờ lại có vai trò quan trọng tới vậy đối với cốt truyện của phim, và cái cách mà nhân vật này ảnh hưởng tới phim cũng được làm rất thú vị và bất ngờ.

Ấn tượng tốt đẹp tiếp theo về phim là âm nhạc quả nhiên quá hay, ko nhớ tên ông soạn nhạc là gì, nhưng thực sự, nhịp độ của phim và những bài nhạc nền cực mê ly đấy đủ để làm mình phải ư ử hát lại khi ra khỏi rạp. Còn kỹ xảo thì nếu khen thêm vào sẽ thành thừa, quá chuẩn rồi . Định nhận xét thêm về mấy cái quay phim nữa, đbiệt là đoạn nhảy dù xuống máy khoan nhưng anh poly nói hết rồi nên thôi, tạm thời chuyển sang mấy cái hơi thất vọng 1 tí.

Đầu tiên lại cũng chính là đoạn đánh nhau trên giàn khoan, ban đầu thấy anh Sulu rút quả kiếm gập quá kool ra mình đã hi vọng sẽ có một màn đánh kiếm võ thuật bắt mắt, ai ngờ chán quá, cứ như buồn ngủ ấy, rõ ràng những màn chiến đấu tay đôi ko fải thế mạnh của dòng Star Trek này, mà thiết nghĩ nó cũng ko quá quan trọng đối với bộ phim nên có lẽ ko đựơc đầu tư lắm đoạn này. Tuy nhiên đoạn rút súng laser ra bắn nổ tung giàn khoan thì khá được, cool. Thế mới bảo biểu tượng của Star Wars là Light Saber đánh kiếm đẹp mắt vù vù thì biểu tượng của Star Trek là súng laser. Nói mới nhớ xem fim này nó gần như giữ nguyên cái concept súng laser từ ngày xưa thì phải . Nhớ hồi trước mê kiểu súng laser này cực, nhìn cool ko chịu được mà bây h thấy cái hình dáng nó sao mà sến thế . Cái chán nữa là một số trường đoạn tình tiết chuyển biến hơi bị vội khiến cho tình huống không được hợp lý lắm. Ví dụ như những diễn biến tâm lý của Spock sau khi đánh Kirk và Kirk lên làm thuyền trưởng, chỉ một tí sau đã lại nói chuyện bình thường mà ko có ý kiến gì về việc nó lừa mình ra khỏi ghế thuyền trưởng, cả bọn kia cũng chả thấy có ý kiến gì về chuyện này. Nếu là tớ thì tớ sẽ nghĩ ngay là thằng Kirk này bẩn quá, cố tình chọc vào nỗi đau của người ta để lừa lấy mất ghế lãnh đạo của người ta (chưa kể là mọi người đều ghét thằng này là khác), và sẽ phải có thái độ gì đấy, đằng này mọi người cứ bt như không. Nên nhớ Spock đã khiếu nại chuyện Kirk cheat trong kì thi nên ko thể là người dễ bỏ qua.

Cái cuối cùng là về những người ngoài hành tinh, nhớ Star Trek hồi trước người ngoài hành tinh ở Starfleet nhiều hơn nhiều, đi lại nhan nhản đông hơn cả human, đằng này thi thoảng mới thấy 1 chú lác đác, hay vì đã dồn quá nhiều tiền vào cái tai nhọn của ông Spock rồi nên tiết kiệm cho những tên khác .

Ngồi xem đoạn credit buồn cười nhất là quả “Nero’s wife” dù xuất hịên của cô này chỉ trong có 2 giây, đứng yên như tượng và ko nói lời nào , còn tệ hơn cả cameo của Stan Lee trong các fim Marvel .

Nói tóm lại, Star Trek là một phim cực hay, không thể bỏ lỡ hè này và dự đoán sẽ là 1 trong số những phim hay nhất mùa hè (dựa vào nhiều phân tích gia cho rằng Terminator và Angels and Demons bad). Điều tốt nhất bạn nên làm bây h là quên ngay cái tai và bộ tóc của Sylar đi và ra rạp mua vé xem fim này ngay .

Tuổi thơ của Chồn Con

(Bài viết được viết ngày 19/5/09)

Trước khi vào bài thì xin thông báo trước để mọi người chuẩn bị tinh thần.

Ấy là review fim của tớ thì chỉ có spoil từ ít đến nhiều, vì với tớ, fim là fải xem bằng mắt thì mới đã, nhất là dòng fim hành động kỹ xảo mới đây, vì chỉ có xem bằng mắt thì mới bất ngờ bằng mắt với những tình tiết thú vị trong fim chứ còn đọc spoil thế chứ spoil nữa cũng chả vấn đề, vì fim hành động kỹ xảo thường nội dung đơn giản, ý nghĩa đơn giản, không phức tạp như các loại fim trí tuệ khác.Thế nên ai không thích thì nên stop tại đây, còn ai không sợ spoil như tớ thì hẵng tiếp tục.

Tiếp theo là về cái tên tiếng Việt mà theo tớ là chuẩn nhất cho phim “Tuổi thơ/ tuổi trẻ của Chồn con/ Chồn hoang”. Tại sao lại thế ạ? Các bạn muốn biết tại sao thì việc đầu tiên hãy giở ngay Lạc Việt mtd ra tra từ Wolverine xem nó có nghĩa gì đã nhé.

Được chưa? Đấy nhé. Nếu ai xem fim để ý, khi Logan đuổi theo dấu vết của Victor trong rừng thì đã thấy đầu của một con thú bị cắt nằm lăn lóc và một gốc cây bị cào rách. Cái đầu đấy chính là đầu của loài chồn Wolverine đấy. Thế nên lẽ ra từ khi chiếu các fần X-men trước mọi người đã phải làm quen với cái khái niệm Wolverine = Chồn Hoang, vì Chồn Hoang nghe vẫn đã, vẫn phù hợp tính cách, chứ còn chữ Người Sói tớ cam đoan là 100% nghĩ là nó chuyển thể từ “Wolf” (Sói) ra, do mọi người quen rồi chứ nếu là tớ tớ sẽ ghi ngay lên Poster ở mega là “Tuổi thơ của Chồn con” :)). Thằng bạn tớ đang bảo mấy tháng nữa Mega nó chiếu phim The Wolfman thì ko biết phải dịch kiểu gì đây :)) “Lại là Người Sói” chăng? :))

Nhận định đầu tiên của tớ về fim là CỰC ĐÃ CON MẮT. Có thể nói tất cả những màn phô diễn sức mạnh của các nhân vật trong fim được làm cực nuột, đẹp mắt, và công phu và vừa đủ cho một phim có ngồn ngộn mutant (từ dùng để chỉ người đột biến trong dòng X-men) như fim này. Từ Deadpool, Agent Zero, Blob, John Wraith, Gambit,… đều được làm rất đẹp, khi xem cho cảm giác rất sướng mắt, dù họ chỉ là nhân vật phụ bên lề cho phim. Những cảnh đánh nhau của Wolverine với Weapon XI và Sabretooth cũng vậy, xem rất đã.

Về phần nội dung, thấy nhiều người cho rằng kịch bản quá đơn giản, thấy có người còn kêu là phim nhàn nhạt, không được hay. Thế thì cá nhân tớ xin phép được nói ngược lại, đây là 1 kịch bản khá tốt, hợp lý, bất ngờ và thậm chí là có phần khá phức tạp đối với dạng phim như thế này. Từ đầu tới cuối tớ ngồi xem với tâm lý cực kỳ bình thản của người đã thuộc lòng motive fim: Anh yêu em, chúng nó giết em, anh trả thù chúng nó bằng mọi giá, có thằng kia bảo sẽ giúp, anh nhận lời ngay. Nhưng tới cuối phim, khi sự thật được phơi bày ra thì tớ rất bất ngờ, và ko chỉ là một bất ngờ mà là 2 bất ngờ chồng lên nhau, và đều là những bất ngờ thú vị. Cá nhân tớ cho rằng ở đây kịch bản được xử lý khá tốt là khác. (chỗ này cố gắng ko spoil).

Một cái nữa về phần kịch bản, như mọi người đã xem Iron man và Hulk sẽ thấy 2 người hùng kia toàn đánh nhau với những đối thủ có sức mạnh “na ná” mình và chiến thắng bảo vệ thế giới, thì ở đây không đơn giản như thế. Kẻ thù của Logan ko đơn giản là 1 thằng khác cũng có sức mạnh tương đương, mà còn là anh trai, còn là người đã sống sát cánh mình trong 130 năm trời. Vậy mà đùng phát anh em chia rẽ, trở thành đối thủ. Bình thường thì sẽ tưởng là cuối phim anh em giết nhau xong khóc lóc thảm thiết sến rện như bình thường “ANH!!! EM XIN LỖI, nhưng để cứu thế giới, em đành…. blah blah….” “KHÔNG SAO ĐÂU EM, anh hiểu mà…. ặc…. ự….”, để cho giống các phim hành động kỹ xảo bình thường khác là 2 thằng na ná nhau giết nhau.

Nhưng ở đây không đơn giản thế. 2 anh em cùng dòng máu, chứng kiến chuyện giết bố của nhau, sống cùng nhau 130 năm trời, thân thiết còn bằng vạn ruột thịt, thế mà thành ra ghét nhau hơn chó mèo, đến độ có thể giết nhau ngay được cơ, ghen tị lắm. Thế nhưng mà khổ quá trong cái lúc đang tìm cách giết nhau thì có thằng khác xía vào định “giết hộ”, thế là kiểu “Tsư thằng kia tránh ra, định hớt tay trên phỏng?”, xong rồi để có thể giết nhau, mãn nguyện được mong muốn bấy lâu, 2 anh em ghét nhau đành quay lại tạm yêu nhau để giết thằng chọc gậy bánh xe định nẫng tay trên, không thì vướng víu không tiếp tục giết nhau được. Đấy, thấy chưa, kịch bản có đơn giản đâu?

Thêm nữa, để ý nhé, cái năm mà 2 anh em bắt đầu chơi với nhau hồi bé ấy, là 1845, xong 2 anh em yêu nhau tận tới lúc hết chiến tranh Việt Nam (cứ cho là thế đi) tức là khoảng năm 1975, tức là tận 130 năm sau, bất tử mà. Và fim đã khai thác cái khía cạnh này khá tốt, sống bất tử chả có gì sướng nếu không phải là người xấu :)). Từ đầu fim tới cuối phim, anh Logan/James Howlett/Wolverine của chúng ta suốt ngày bị ăn đòn, máu me chảy tùm lum liên tục, đánh nhau suốt từ nội chiến, sang thế chiến 1,2 rồi đi Việt Nam hiếp gái hụt, chả có lúc nào anh Logan được yên nhé. Rồi đến tận lúc có vợ rồi sống yên lành với nhau thì chúng nó cũng kéo đến phá rối, xong về sau phát hiện ra là toàn bị lừa (cố gắng ko spoil). Xong lại còn bị chúng nó làm cho cả bộ xương của mình thành cái chất khỉ ho cò gáy gì đấy (Adamantium) cứng vật vã (xem đoạn này ghê bỏ xừ). Nói chung, cuộc đời anh Logan này, kéo dài vật vã, nhưng chả sung sướng gì. Chưa kể nếu bạn nào còn nhớ 1 câu Logan nói trong X1 với Rogue về bộ móng của mình mỗi khi phụt ra (trong fim này không đặc tả chuyện đấy) “It hurts everytime (Cứ thò ra là đau)” .Đấy nhé, ai còn mơ tưởng giấc mơ sống bất tử thì suy nghĩ lại nhé :))

Thấy cũng có nhiều người kêu ca là Wolverine không giống trong truyện, không lạnh lùng đến độ tàn nhẫn và sẵn sàng giết người bất cứ lúc nào nếu thấy cần như trong truyện, nội tâm không u ám như trong X1,2,3…. vân vân….

Thế thì tớ cũng xin nói thế này. Fim là cuộc đời của Logan/Wolverine trước khi gia nhập đội X-men của ông Xavier đầu trọc, nói về con người và cách sống của anh ta trước khi bị lơ ngơ, để thấy anh ta cũng là một con người có tình cảm, có nhân đạo. Nói ngắn gọn hơn thì fim như một bản tóm tắt phần người của “con thú” Wolverine trước khi trở thành một con thú hung tợn như trong X1,2,3. Và rồi pằng pằng 2 phát, “phần người” của anh bị bắn bay ra khỏi đầu, để lại mỗi phần “thú” để chúng ta có 3 phần X-men xem đã đời như đã từng chứ đúng không? Chứ bây h hỏi nhé, từ lúc bé đến trước khi chơi Weapon X thì anh Logan của chúng ta có gì để dằn vặt đâu? Sau này mất trí rồi mới nhập nhèm quá khứ nên mới thành lơ ngơ thế chứ :)).

Hơn nữa, cá nhân tớ thấy Wolverine của 3 phần X-men kia cũng chả giống trong truyện. Bạn nào đọc truyện hoặc xem hoạt hình rồi sẽ thấy. Không hung bạo và thậm chí có lúc độc ác như trong truyện, không có cái vẻ của tên cao bồi già đời từng trải cực kỳ già dặn. Có lẽ vì mặt anh Hugh quá hiền với tớ chăng? Nhưng ý tớ không phải là Wolverine của anh Hugh tệ, mà tớ cho rằng chắc chắn sẽ chẳng có ai đóng vai này đạt hơn Hugh, anh ta như kiểu sinh ra chỉ để đóng cái vai này mà thôi. Và thế mới thấy cái tài của các bạn đạo diễn Hollywood, chọn diễn viên cứ gọi là đừng hỏi. Và chúng ta có một anh Wolverine hết sức cá tính và độc đáo, độc lập, không liên quan tới truyện tranh, vẫn thú, nhưng phần người nhiều hơn, vậy mới thật, mới “phim”.

Thế nên việc chỉ trích tính cách của Logan trong fim này tớ e là hơi bị chủ quan quá, vì như tớ đã nói, đây là trước khi anh ấy bị ngơ nên mới tốt bụng đẹp giai thế, chứ về nhà giở lại mấy phần trước ra mà xem, cũng hiền chả kém fim này là mấy đâu :D.

Tiện nói về việc chọn diễn viên, có thể nói các diễn viên trong fim này đóng không chỉ tròn vai, mà là khá đạt vai của mình. Đặc biệt như có người đã khen vai Deadpool, nói nhiều và rất nhắng nhít, hài hước vô cùng, cộng thêm fa múa kiếm thì thôi rồi ảo, TUYỆT VỜI. Thế thì tớ xin mạn phép khen thêm cả vai John Wraith và vai Gambit. Anh giai này tớ thấy lượng xuất hiện như vậy là khá đủ với phim NÓI VỀ WOLVERINE (nhớ là fim về Wolverine chứ ko fải fim X-men để bắt chúng nó xhiện nhiều). Gambit trong truyện và hoạt hình cũng là một nhân vật có tính cách khá phức tạp: vừa lãng tử, vừa vô tổ chức, và vô cả trách nhiệm, hầu như chỉ lo cho bản thân. Tóm lại là xem fim thấy Gambit ra sao thì truỵên/phim đúng thế đấy anh em ạ. Và những pha thể hiện trò phi bài và múa gậy cũng rất đã con mắt. Còn John Wraith, ban đầu khi thấy tên Will.I.Am này đóng tớ đã nghĩ chắc chả hi vọng gì một thằng ca sĩ nhạc Rap đóng fim mà hay cả đâu. Nhưng fải nói là diễn xuất của tên này khá tốt và được thể hiện tốt nhất ở đoạn gặp Blob và đoạn đánh nhau với Sabretooth, diễn xuất tự nhiên và fù hợp dù tớ chả rõ là trong truyện có thằng này không mà sức mạnh giống hệt Nightcrawler vậy.

Vai Cyclopse cũng là 1 vai không xuất hịên nhiều nhưng cá nhân tớ rất thích, vì mặt anh trai trẻ này khá giống trong truyện, dài dài mặt ngựa chứ không như anh James Marsden trong 3 phần trước. Già thêm chút nữa là sẽ hợp với Jean Grey của 3 phần trước :)). Sabretooth của anh Liev theo tớ thì quá tốt, tốt không còn gì để nói nữa, vì nếu so sánh với Sabretooth của X1 thì anh này giống Sabretooth hơn vạn lần về diễn xuất và thể hiện tính cách.

Về các nhân vật nữ, thì cá nhân tớ ko hiểu tại sao mọi người lại chê cô đóng vai Silver Fox vợ của Logan, chứ tớ thấy cô này khá xinh là đằng khác, xinh theo kiểu hiền hiền, nhưng những đoạn cần hot thì cũng rất hot. Nói chung ko hiểu sao tớ rất có thiện cảm với cô này và vai của cô, diễn ổn và xinh.

Tuy nhiên, vâng, khổ thế, ghét tuy nhiên lắm những vẫn phải nói không lại bảo tớ chỉ biết khen :D.

Đầu tiên ấn tượng xấu nhất về fim là Emma Frost.

Nếu ai để ý thì sẽ biết Emma Frost và Phoenix (Jean Grey ở 3 phần trước) là 2 nhân vật nữ xinh đẹp và quyến rũ nhất của dòng truyện X-men, và nữ sắc chính là vũ khí quan trọng của cả 2 cô khi chiến đấu. Vậy mà, fim chọn một cô vừa già vừa gầy vừa xấu đóng vai này :(, nói chung là thất vọng ê chề về vai này đầu tiên.

Thất vọng thứ 2 là về kỹ xảo, không biết có phải do bị lộ bản Workprint sớm quá không mà tớ thấy nhiều trường đoạn làm kỹ xảo quá dởm, đặc biệt là những trường đoạn có nhiều cảnh đánh nhau, đuổi nhau, background làm chẳng thật gì cả. Đặc biệt là cái đoạn giáo sư Xavier đến đón các bạn Mutant thì chán quá. Nhìn dởm lè lè ra, ai mà xem bản Workprint rồi thì sẽ không thấy khác nhau là mấy đâu. Và còn cái mặt của ông Xavier, mẹ ơi, không biết họ xử lý kiểu gì mà nhìn như mặt nạ :-SS, kiểu cố làm cho trẻ lại nhưng ko kịp ngày công chiếu chăng? Trò làm trẻ lại 1 ông già này thì X3 làm xuất sắc nhất.

Thất vọng thứ 3 là về cách xử lý vai trò của nhân vật Deadpool (Wade). Cho tới nay thì đã chắc chắn sẽ có một phim spin-off riêng về nhân vật thú vị này, thế nhưng những gì fim đã làm với hắn thì ko hiểu họ định làm thế nào với fim về Deadpool? 8-}, kiểu này đúng ngang với tự đưa mình vào ngõ cụt. Mà nghe đâu 1 trong 3 after credit là đoạn tên này hồi sinh, tự ráp đầu lại thì fải. Đoạn after credit tớ xem ở rạp chả khác gì đoạn có trong bản workprint. (Chú ý, tớ đi xem rạp về mới xem bản Workprint đó nha, nói láo chết liền :D)

Thất vọng cuối cùng là về đoạn Wolverine trồi dậy từ cái bể chứa trong fòng thí nghiệm. Thử nghĩ xem, làm gì có chuyện vừa thực hiện xong 1 thí nghiệm kinh dị như thế (tưởng tượng xem nếu cả bộ xương của bạn bị như thế thì bạn sẽ thế nào?) mà anh này đã ngồi dậy ngay được, kể cả là có khả năng đặc biệt đi nữa cũng ko thể đủ khoẻ để tỉnh dậy điên cuồng ngay như thế được. Ít nhất cũng phải như những đoạn flashback trong X2, lao ra khỏi cửa rồi trước khi chạy đi còn nhìn vào bộ móng máu me rồi gào rú đau đớn nữa, thế nó mới đủ dramatic và hợp lý hơn. Đằng này, hình như Marvel hơi bị tham nhóm khán giả dưới 13 nên sau những pha đâm chém, móng của Wolverine vẫn “shiny” như kiểu vừa chém xong cái là anh Wolverine đã lau ngay lập tức cho sạch vậy, chả có tí máu nào.

Cái cuối cùng tớ nhận thấy hình như Marvel đang định noi gương DC trong làm fim kể từ sau The Dark Knight. Họ muốn làm fim “đời thường” hơn so với truyện nên những bộ spandex bó sát của các nhân vật đã bị vứt bỏ hoàn toàn. Thay vào đó là áo khoác, áo jacket, áo chùng, áo may ô ba lỗ nhiều màu, quần bò, giày da, áo chống đạn và “NO MASKS” :D. Dẫu sao thì trên thực tế, các câu chuyện anh hùng của Marvel tuy thị trường hơn DC, nhưng thật ra lại “đời thường” hơn truyện của DC rất nhiều, nên áp dụng cái này vào theo mình là khôn ngoan và hợp thời.

Vậy thôi. Cho mình chấm thì sẽ chấm điểm 7/10, những lỗi thất vọng ở phía trên tuy nặng nhưng khó có thể làm hỏng được bố cục toàn bộ bộ phim cực kì phê mắt này. Dù thế nào, vẫn là 1 phim hay và được xây dựng hợp lý, hợp thời, chứ không chỉ vì “khán giả thích thế” mà làm thế, nếu bi luỵ vì khán giả như thế đã chẳng phải là 1 đạo diễn bản lĩnh.

5 Am

Tuần vừa rồi quả là một tuần đầy khó khăn vì có hết sức nhiều việc cùng đổ lên đầu một lúc nhưng cũng khá vui.

Tình hình là đang nhận 1 lúc 2 quyển tổng cộng 24 trang bên giáo dục chả biết làm kịp không trong khi sắp đến ngày thi rồi.

Ấn tượng nhất tuần vừa rồi là anh Joe (MC VTV6) nhờ mình vẽ giùm mấy hình cho 1 tiểu phẩm nhỏ của anh ý và hẹn gặp :). This must be a great opportunity.

Nói chung dạo này chán trò kể chuyện cuộc đời qua blog rồi, có chuyện gì thì nói hết trên twitter ngay lúc đấy hết rồi, nên bây h kể ra thành thừa.

Tình hình còn là chưa có tí ý tưởng nào về cái đồ án nhà hàng cả. Bê bối quá, mà cũng chả muốn có ý tưởng, chán đồ án lắm rồi.

Hôm thứ 6 vừa rồi vừa thức từ 0 giờ đến tận 5 h sáng hôm sau để vẽ cái này. Bài học kỳ, khổ A2, màu nước.

(click vô hình để xem bên deviantart và fave nha :D)

Blog càng ngày càng nhạt. Có lẽ phải cố gắng kiếm thời gian viết review fim hoặc chém gió chính trị để câu khách lại 🙂

The Incredibles

(Click vào hình để xem trong deviantart)

Yup, it’s the incredible “The Incredibles” from Disney/Pixar that I decided to make a tribute fan art as a gift for this nice lady here http://loupo.deviantart.com – an English illustrationist who has a little 3-year-old boy that loves this super family so much.

I really want to make this as a gift for her and her little son for all of her support for me and my works.
————————————————————————————————
Yup, it’s finished here for you Tom.

Behold the great power of The Incredibles, to see that the only power that are way beyond Super-natural-power is the Family-Power. Mr. Incredible is not alone anymore. And do you know it was not their super-power but family-power and unity-power that helped them defeated Syndrome? Yes, and take good care of this to remember never to let your Super-mom down, boy 😀
—————————————————————————————————
And this is the reaction of her after seeing this pic:

5 days 20 hours ago
THANK YOU!!!!!

It’s simply gorgeous and Tom is still boasting about it to all his friends. I’m going to frame a copy to put beside his bed. I really appreciate the time and effort that you put into this, it’s a very kind gesture and a golden present for a little boy. When you have five children they appreciate a non-shared moment in the spotlight so much and Tom won’t forget this gift I assure you. Thank you!

Lou

—————————————————————–
You really are such a star. I think I enjoyed the picture as much as Tom because it had your gorgeous shading technique on it. Tom was made up and took it to school for his show-and-tell day. Goodness knows what he said about it but I imagine the class were grateful that he took in something other than one of his small hot-wheels cars for a change. Thank you so much again for your kindness. It was a really lovely gift.


And here’s the Journal entry that she wrote and feature this work of mine.

http://loupo.deviantart.com/journal/24533663/#comments

Knowing… that it’s gonna sucks

Cảm xúc sau khi ra khỏi rạp là:

“Nếu cắt bỏ phần đầu và phần cuối phim thì đây là 1 phim hay”

(SPOIL CỰC NHIỀU< ĐỀ NGHỊ KO THÍCH THÌ KO NÊN ĐỌC)

Phần đầu được mở vào khá gượng gạo với 1 cô bé da trắng bệch, mắt thâm quầng đúng kiểu ma trẻ con trong các phim ma kinh điển, thêm đoạn viết ra 1 lèo 1 mớ số má khó hiểu, cào rách cánh cửa bằng móng tay đầy máu và những giọng nói trong đầu. Phần mở đầu làm ngta nghĩ ngay tới một phim kinh dị kiểu ma quỷ tâm linh. Và đùng 1 cái thì ta được gặp 1 ông giáo sư vật lý và cách giải thích mớ số má hết sức khoa học lại khiến ta nghĩ tới 1 bộ phim phiêu lưu hành động kiểu National Treasure với cốt truyện chủ yếu nằm ở các sự kiện đậm tính khoa học. Và đỉnh cao của sự gượng gạo chính là việc ông này tự nhiên để tâm đến tờ giấy 1 cách…. chả có lý do gì.

Phần cuối đã hoàn toàn làm khán giả phải thốt lên trong rạp: “NHẠT THẾ!!!” ngay khi con tàu vũ trụ của Alien hiện ra. Vầng, một loạt các sự kiện được dẫn dắt từ kiểu phim ma, tới phim bí ẩn trinh thám, từ tâm linh tới khoa học, và đùng 1 phát, tất cả mọi thứ đựơc giải thích bằng Alien (liên quan quá!!!).

Tuy nhiên, có thể nói phim đã thành công trong việc làm cho khán giả phải há hốc mồm sợ hãi khi chứng kiến những cảnh tai nạn xảy ra trong phim, hết sức chân thật, thực sự đã khiến nhiều khán giả phải hét lên trong rạp, bịt mồm kiềm chế tiếng kêu. Họ thực sự sợ những tai nạn hết sức bình thường mà lại đáng sợ như tai nạn máy bay hay tàu địên như vậy. Thực sự phim đã làm khán giả cảm nhận được sự kinh khủng của những tai nạn kiểu như vậy.

Yếu tố chính tạo nên thành công cho những pha như thế này theo mình chính là cách chọn góc quay khá lạ đối với dòng phim dạng thảm hoạ kiểu này. Theo lẽ thường và theo cách mà các phim khác hay làm thì những tai nạn như máy bay hay tàu hoả hay tai nạn ô tô, họ thường làm theo phương pháp thuần điện ảnh là chọn các góc quay gây ấn tựơng mạnh như góc máy bay lao thẳng vào màn hình, hoặc zoom mạnh vào mặt nạn nhân trong ô tô trước khi bị xe tải đâm với 1 luồng sáng loá. Nhưng thay vì làm như vậy thì ở đây họ chọn góc quay cố định và lia theo toàn bộ sự kiện và zoom ra zoom vào giống như cách làm ở các phim tài liệu hoặc phóng sự, khiến cho ngưòi xem có cảm giác như mình đang tận mắt chứng kiến thảm hoạ đó, và nhờ thế, các cảnh này cho cảm giác hết sức chân thực. Đặc biệt là cảnh đoàn tàu crash cũng được thể hiện khá hay và sợ. Có một đoạn góc quay nhìn từ bên trong cửa kính của tàu nhìn ra và thấy con tàu đang nghiến nát từng người một và lớp kính cứ nứt dần ra.

Một cái hay nữa của phim là mô tả các trường đoạn bí ẩn cũng khá ổn khi làm cho người xem nhiều phen khá bất ngờ và giật mình, có những đoạn cảm thấy khá hồi hộp và bí ẩn.

Tuy nhiên rõ ràng kịch bản này đã tự đào hố chôn mình, tự húc đầu vào ngõ cụt khi đem kết hợp đề tài tâm linh pha tạp tôn giáo vào chủ đề thuần khoa học như thế này và để rồi phải chữa cháy bằng đoạn kết Alien mà ko biết rằng như vậy càng làm cho đám cháy to và tệ hơn.

Phim này cho mình cảm giác giống hệt với The Number 23 khi mà cả bộ phim làm khá ổn, bùm phát cuối phim kết lãng xẹt.

The Incredibles – Special to Tom

Yup, it’s the incredible “The Incredibles” from Disney/Pixar that I decided to make a tribute fan art as a gift for this nice lady here :iconloupo: – an English illustrationist who has a little 3-year-old boy that loves this super family so much.

I really want to make this as a gift for her and her little son for all of her support for me and my works. This is only the WIP version and I’ll finish it with my magical colored pencils.

@ loupo: Ma’am, I will need your little boy’s name to sign the pic when I finish it :)

(This is exactly the one who gave me so much compliments and told me that I should work at Disney, and here’s her reply for this)

“Oh my goodness, how fantastic! I just found your link and picture and my son is absolutely made up!!! Thank you so much. My son is called Tom. His reaction was,
“Yeahhhhh Mr Incredible. I’m the boy one. You’re the Mum one,” then he stared at it for a while and looked at me and said with wonderment, “it’s for me?!” He then dashed off to boast to the rest of the tribe. He went to bed feeling very cheerful so thank you. You made a young Incredible boy very happy. That was incredibly sweet of you!!!
Lou
:)

May all the best be with you and your little boy, ma’am 🙂

(click the image to view it in deviantART)

Câu chuyện cổ tích thành hiện thực

Mấy hôm gần đây cộng đồng mạng cũng như cả thế giới như nổ tung trước câu chuyện cô Susan Boyle – một thí sinh của chương trình Britain’s Got Talent đã làm nổ tung khán fòng cũng như thổi bay linh hồn 3 vị giám khảo đi như thế nào rồi.

Phải nói rằng ngay khi tớ được xem cái clip này, dù clip mới chỉ đến đoạn chấm điểm cho Susan, tớ đã gần khóc dù tớ là 1 người rất ít khi khóc vì xúc động. Nhưng thật sự, đối với tớ, đây là 1 điều kì diệu, một điều thần kỳ đã xảy ra ngoài đời thực.


(click image to view clip)

Tuy thế, mấy hôm sau đã có 1 thí sinh khác, 12 tuổi, Shaheen gì đó, cũng đã đựơc giám khảo đánh giá cao và khá bất ngờ đối với khán giả thế giới và phần đông họ cho rằng Shaheen sẽ là đối thủ lớn của cô Susan trong cuộc thi này. Điều này có vẻ như khá là có cơ sở khi tớ được xem clip của Shaheen, quả nhiên là 1 thần đồng âm nhạc rất lý thú. Nhưng, tất nhiên là tớ sẽ nhưng ở đây, Shaheen chẳng phải là cái gì đó thực sự “ngoài sức tưởng tượng” như Susan Boyle, chẳng có gì quá lớn lao và bất ngờ.


(click image to view clip)

Trước tiên xét về phần trình diễn của 2 người. Shaheen chọn 1 bài hát thuộc thể loại classic pop với nội dung chủ yếu về tình yêu do danh ca Micheal Jackson đã từng thể hiện trước đây. Còn Susan chọn 1 bài hát thuộc thể loại nhạc kịch với nhiều đoạn ngân cao và có nội dung nói về những ước mơ và cũng là từ một vở nhạc kịch kinh điển – Những người khốn khổ. Riêng ở cách chọn bài đã đủ thấy sự chênh lệch giữa 2 người. 1 bên là 1 bài nhạc pop, dù nó có khó hát đòi hỏi kỹ thuật thế nào đi nữa, nó vẫn là nhạc pop, và thật ra mà nói, nội dung của nó ko hợp lắm với lứa tuổi của Shaheen. Hơn nữa, Shaheen mới 12 tuổi, còn rất trẻ, cậu còn cả 1 tương lai rộng dài phía trước, và còn có người mẹ yêu quý đưa tới sân khấu tham dự cuộc thi, và ai dám chắc rằng Shaheen chưa từng được đào tạo về thanh nhạc trước khi tới dự thi? Hơn nữa, riêng về khoản bề ngoài và phong cách, Shaheen đã ăn đứt Susan ở mọi mặt, hết sức tự tin và khuôn mặt khá đáng yêu, điển trai.

Còn bài hát cô Susan chọn, nếu ai đã đọc lyrics của nó và đọc sơ lược lý lịch của cô sẽ thấy có những điều trùng hợp lạ kỳ. Bài hát dường như được sáng tác ra để dành riêng cho cô hát, nó như vẽ nên chính cuộc đời khắc khổ của cô qua từng câu từ một. Và ý nghĩa của bài hát thì không cần phải bàn nhiều nữa, tất cả chúng ta đều hiểu. Và về chọn bài, cô Susan đã đi xa hơn Shaheen rất nhiều. Hơn nữa, rõ ràng một bài hát nhạc kịch đòi hỏi ở chất giọng và kỹ thuật của người ca sĩ cao hơn của nhạc pop chứ? (cái này tớ ko chắc lắm vì tớ ko rành lắm về âm nhạc). Và có ai còn nhớ phản ứng của cả giám khảo lẫn khán giả khi Susan bước ra sân khấu ko? Ta có thể chốt lại trong 1 từ “khinh”!! Vì sao ạ? Vì bề ngoài của cô trông thật thảm hại, xấu xí, lạc hậu và hành động thì lố bịch. Một người như thế, ai dám nghĩ là 1 tài năng? Và cô bao nhiêu tuổi? 47. Cô đã đi được nửa cuộc đời rồi, tương lai thế nào đâu còn quá quan trọng như với 1 đứa trẻ 12 tuổi, đặc biệt là khi cô chỉ sống 1 mình, với 1 con mèo!! Liệu so với 1 cậu bé có mẹ để yêu thương thì thế nào? Và ai dám chắc Susan đã từng học thanh nhạc khi gia đình cô có tới 9 anh chị em, cô dành cả đời để chăm sóc mẹ già ốm bệnh, và hiện tại thì thất nghiệp? Và cuối cùng, khi hoàn thành bài hát, Susan đã thản nhiên đi thẳng vào trong cánh gà, như thể cô không cần quan tâm ý kiến của giám khảo, không quan tâm tới kết quả cuộc thi, cô chỉ cần biết cô đã hát xong bài hát của mình, cô đã làm cho khán phòng vỡ oà, và cô đã vui vì đã chia sẻ được ước mơ của mình với toàn nước Anh cũng như thế giới. Cô không hề lường trước kết quả tuyệt vời này, không hề trông mong gì ở cuộc thi này, cô chỉ đến vì cô muốn hát, vì cô thích hát, từ khi cô 12 tuổi.

Một câu chuyện về một cậu bé thần đồng âm nhạc có thể nói là đã quá phổ biến trong làng âm nhạc thế giới rồi, mà chính Michael Jackson là 1 trong số các ví dụ điển hình nhất cho chuyện đó. Gần đây cũng có 1 cậu răng khểnh khá đẹp trai hát jazz và opera mà tớ quên tên rồi. Và đó không còn là chuyện bất ngờ nữa.

Nhưng câu chuyện của Susan Boyle thì lại khác. Đó là một điều thần kỳ khi 1 người có xuất xứ, tuổi tác và bề ngoài như Susan Boyle lại không hề từ bỏ ước mơ của cuộc đời mình, vẫn tươi cười lạc quan tìm cách thực hịên nó và sẻ chia nó một cách phi lợi ích. Cô như người sống cả đời trong bóng tối mà không bao giờ từ bỏ niềm tin về một tia sáng cuối đường hầm. Đặc biệt đối với tớ, một người còn trẻ, có ước mơ và hoài bão, thì câu chuyện của Susan Boyle lại càng xúc động và đồng cảm hơn gấp bội.

Nó gợi ta nhớ lại câu chuyện về chú chuột đầu bếp trong câu chuyện giả tưởng từng đạt giải Oscar – Ratattouile của Disney/Pixar năm 2007, bài học về những con người có xuất thân và bề ngoài hèn kém, bị cuộc đời và xã hội ruồng bỏ, nhưng lại không bao giờ từ bỏ niềm tin vào ước mơ của cuộc đời. Và…. thế đấy, câu chuyện cổ tích của Disney giờ đã trở thành hiện thực, ở ngoài đời thực, với 1 con người thực. Chú chuột Remy đã thực sự thành hiện thực. Và còn điều gì còn có thể thần kỳ hơn thế? Magical, Marvellous, Incredible, Awesome, Amazing, Stunning, Wonderful, Miracle. Còn bao nhiêu từ nữa có thể mô tả được hết câu chuyện này đây?

Ando Tadao

Truyện mới ra lò đêm qua đây.

Đại học xây dựng là 1 trong số ít các trường phải học cả thứ 7, và rồi các kiến trúc sư nổi tiếng nhất VN, các giảng viên của trường, lại phải đi nghe 1 lão CHƯA TỪNG ĐI HỌC về kiến trúc đứng phán.

Ironic huh?

Còn đây là 1 số tranh dạo này mới vẽ


Vietnamese Traffic

Lâu rồi không update series comic blog này. Nay đang sẵn cảm hứng mấy hôm đi đường giời nắng, bức xúc. Không hiểu sao bây h mình mới nghĩ ra cách làm khung kiểu này, thật là tiện.

Đây mới chỉ là tập 2 trong chủ đề giao thông thôi, sẽ còn nhiều nữa về chủ đề này. Các bác xem thêm các tập hồi trước trong mục Comic diary phía trên của em hoặc theo link này https://splendidriver.wordpress.com/comic-diary/

Ok men, hẹn gặp lại.

Tweeting

Người ta bảo cái trò Twitter này rất dễ gây nghiện. Quả có vậy thật. Nghiện dã man luôn. Vừa làm 1 phát mình đã phang liên tục rồi :)). Đây, bà con vào link Twitter của tớ nhé:

http://twitter.com/splendidriver

Để biết thêm chi tiết về cách sử dụng thì anh em nhìn sang bên phải, thấy Joe’s Blog thì click vào. Đây chính là blog của ông anh dẫn chương trình người Canada nổi tiếng trên VTV6 đấy. Dạo này ko thấy xuất hiện nữa, hình như vừa đi quay cái phim gì đó với Johnny Trí Nguyễn cả Thuỷ Top. Hiếm khi thấy ai viết blog hóm hỉnh như ông anh này. Dù là người Canada nhưng blog viết bằng tiếng Việt của ông này hay hơn bất cứ người Việt Nam bản địa nào. Giỏi.

Dạo này đang mê bài Stand By Me của Ben E. King, anh em có thể search trên youtube dễ dàng. Không hiểu sao càng ngày càng nghe nhạc classic :)). Già mất roài.

Dạo này không có nhiều thời gian ngồi viết blog dài. Nếu có thì cũng chả có hứng. Mệt quá. Thời chả tiết

Đồ án – dành tặng sinh viên kiến trúc và xây dựng

Vừa sáng tác bài hát này, chắc là hợp với anh em Xây Dựng, phóng tác dựa trên đoạn điệp khúc của bài “Đường Lên Đỉnh Vinh Quang” do Trần Lập (1 cựu sinh viên xây dựng) sáng tác.

Để nhỡ mọi người ko nhớ đoạn đấy thì đây là đoạn gốc (ko nhớ chắc, có sai thì xin thứ tội)

Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi
Và chúng ta là người chiến thắng
Đường đến những ngày vinh quang không còn xa
Vì chúng ta đã chọn

Còn đây là bài mà tớ đã thay lời:

Đồ án, đồ án sẽ không xong xuôi
Vì chúng ta toàn làm đối phó
Đồ án sẽ lụt ngay vào ngày chấm
Cùng thức khuya thôi nào

(lặp lại lần nữa)

Ngày chấm, ngày chấm sẽ không xa xôi
Đồ án thêm 1 lần lụt nữa (đoạn này hát lạc nhạc đi 1 tí cũng được)
Cùng thức xuyên ngày đêm để làm thôi
Vì chúng ta đã chọn!!!!

Hết, còn bây h thì hát thôi, đợi gì nữa 🙂

Nhảm nhí 10 phút

Nhảm nhí mười phút.

Luôn hướng tới sự hoàn hảo có phải 1 tội ác? Liệu có viển vông không khi tớ nghĩ rằng tớ có thể làm việc ở Disney? Liệu việc tớ tiếp tục ngồi lỳ ở cái trường XD này có phải là đúng đắn chăng? Dạo này mệt mỏi quá, bận bịu quá, mà vẫn chưa việc nào vào với việc nào, sẽ vẫn còn phải sửa nữa, sẽ vẫn còn vấn đề, và nhiều khả năng sẽ bị trừ bớt tiền vì “thật thà” quá. Dạo này mệt mỏi quá, không muốn đi học nữa. Cái tiểu cảnh bị đá ra khỏi đồ án vẽ ghi chung của nhóm vì lý do là không hợp tông. Đi học lại buổi sáng thật là mệt mỏi và buồn ngủ. Dạo này thật là mệt mỏi, toàn phải chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia cho thỏ heo làm việc, hết vịêc nọ đến việc kia, đầu lùng bùng, tay súôt ngày bấm tin nhắn, hết in nọ đến in kia, xin tài trợ abc. Hôm nay vừa đi in 1 mớ vé VIP, trông cũng đẹp phết. Xin tài trợ gần như là đều thành công cả. Còn có 3 ngày. Nản quá, chiều đi học toàn bùng. Lười quá. Muốn đổi đt sang con 5800 quá. Hôm nọ lại vừa đi xem lại Watchmen cùng Đức Máu và anh Tuấn, càng xem càng cảm thêm được 1 chút chiều sâu của phim. Hôm nọ vừa mua được cái hộp bút mới hay vãi, đeo được bên hông và có dây để đeo chéo người. Hình như mình bị ốm rồi. Còn cái commission còn nợ của người ta, mà ko có paypal làm thế nào bây h :(.

Earth Hour – phần 2

Mệt quá, hết sức mệt, chỉ muốn ngủ khò.

Đây là fần tiểu cảnh trong đồ án vẽ ghi nhóm. A3, bút sắt, bút kim. Đình Hà/Chùa Hà.

——————————————————————————————————–

Ok. Còn về vụ Earth Hour tổ chức ở Nhà Hát Lớn bị nhiều người chửi quá, mình cũng định chửi, cơ mà mọi người chửi hết cả cái để chửi rồi, chửi nữa thì chỉ có nước copy paste tuốt tuồn tuột những gì ngta chửi lại mà thôi :D. Thế nên bây h không chửi nữa, mà nêu 1 số quan điểm phản lại mấy cái chửi đấy nhá :D.

Trước tiên là về chuyện xem chừng khó phản bác nhất, là chuyện mà dân ta không tự giác, chả chịu tắt đèn gì cả, khắp VN vẫn sáng trưng như thường, chỉ tắt ở những chỗ được vận động thôi, vì dân ta quen quá với chuyện bị cắt điện thường xuyên rồi, chuyện “Earth Day” “Earth Minutes” “Earth seconds” là chuyện quá thường ở Việt Nam rồi vì có 1 số người khư khữ giữ điện của cả quốc gia để muốn làm gì thì làm, tăng giá xong vẫn cắt điện như thường. Ừ đồng ý là thế, dân ta thật là chả tự giác tự nguyện gì cả, nghe ở Mỹ “tự giác là 1 phần văn hoá” thấy cũng xấu hổ thật. Cơ mà anh em xem thử ảnh Earth Hour ở Mỹ theo link này nhé: http://www.earthhourus.org/

Vodpod videos no longer available.

Có thấy sáng không? Sáng quá đi chứ lị, sáng tưng bừng là khác, chỉ thấy 1 vài toà nhà lớn là tắt, còn đâu cả thành fố vẫn rực rỡ ánh đèn thật là tươi đẹp, mà này, đấy là Mỹ đấy nhé.

Nhưng chưa chắc các nước khác đã thế? Thế thì có cái link flickr Earth Hour trên trang chủ của Earth Hour nhé :D: http://www.flickr.com/photos/earthhour_global/sets/72157615780247025/show/

Vodpod videos no longer available.

Dồ ôi, sáng quá đi chứ lại. Nhìn đấy nhé, ở London thì ngoại trừ toà nhà quốc hội có cái Big Ben ra thì xung quanh sáng ngang ban ngày, ở Việt Nam ngày thường cũng chả sáng được thế :)).

Thế còn Australia thì sao nhỉ? Cái chỗ mà ngta nghĩ ra trò Ớt Ao Ờ này ế? Đây

Vodpod videos no longer available.

Rồi, ấy là 1 cái. Cái thứ 2 là ngta bảo dùng nến thải ra khí nhà kính, thì cũng chả bảo vệ được môi trường, thật là 1 trò lố bịch lãng mạn, chỉ ở VN mới có. Ừm, có thể lắm. Thế nhưng mà cái này là cái gì?

Đấy nhé :D. Đấy ko fải nến thì là cái gì đêy? 8->

Rồi nhé, còn chuyện biểu diễn ca nhạc nữa, trời ạ, thật là hình thức quá đi, ai đời tắt địên rồi còn hát, loa đài với máy chiếu thì cũng tốn địên chứ? Chỉ có ở Việt nam mới có trò hình thức thế để mở mày mấy ông lãnh đạo thôi. Đúng thật là. Thế thì cả cái bọn Coldplay này cũng thật là vô ý thức, thật là hình thức quá đi, bảo vệ môi trường gì nổi khi ngay trong Earth Hour mà sáng tưng bừng rồi đứng hát nhạc rock, đàn điện, đèn trống, máy chiếu thế này? Hình thức quá!!!

Còn chuyện phát tờ rơi miễn phí cổ vũ? Thế thì cũng chặt cây làm giấy, khác qué gì? Cũng là phá hoại môi trường mà? Đúng là đồ Việt Nam.

Vào đây để đọc phần news, họ (Australia – chủ nhà) cũng in flyer (tờ rơi) và phát cho hàng nghìn hộ gia đình và tổ chức nhé 😀 [Sending Earth Hour info flyer to households in the region]

Vậy là thế nào? Sao ở nước ngoài tưởng văn minh văn hoá lắm sao cũng làm mấy trò giống y xì như Việt Nam lạc hậu chúng mình thế nhầy? Hay họ cũng chuộng hình thức như nhà mình chăng? Hay họ bắt chước học tập Việt Nam tổ chức Earth Hour như thế chăng? Hay là vì Earth Hour vốn cũng chỉ là 1 hoạt động mang tính biểu trưng, HÌNH THỨC, nhằm cảnh báo người dân thế giới về biến đổi khí hậu và thái độ của chúng ta thế nào thôi, chứ thật ra 1 tiếng tắt đèn, mà thực chất là tắt ko hết, thì tiết kiệm được là bao nhiêu năng lượng? Tắt đèn rồi xách xe máy, ô tô ra đường chơi thì còn ô nhiễm bằng vạn lần, có khi còn trực tiếp ô nhiễm hơn.

Mà chưa kể, với trình độ dân trí Việt Nam mà đòi người dân tự nguyện, tự tìm hiểu thông tin về trò này mà tham gia thì đảm bảo trời sập liền :)), ko thông tin trên báo, đài, tivi, loa truyền thanh, poster, banner chăng kín đường thì liệu có đứa con giời nào biết mà làm mấy trò kể trên chăng?

Thế để thấy chúng ta đang mắc cái bệnh là gặp cái gì có Việt Nam vào cũng chửi loạn lên, phê phán này nọ lung tung beng, lắm khi chả thèm nghĩ gì cả, nhìn cái gì cũng chỉ toàn ra mặt xấu của nó, còn khách quan mà nói ra như ở trên tớ đã dẫn chứng, hoá ra Việt Nam mình cũng làm y như trên thế giới ngta làm, chả khác tí gì luôn, thế hoá ra thế giới cũng đáng ăn chửi như mình ấy à? Vậy là việc phát động phong trào, tuyên truyền phổ biến khắp đường phố, tờ rơi, tivi báo đài phát liên tục cổ vũ cho cái này có phải là 1 trò lố bịch hay hem? Đáng lên án hay đáng cổ vũ? Tắt đèn hôm đó ko fải để giảm thiểu ô nhiễm khí hậu vào cái hôm đấy, mà là để thức tỉnh thái độ của mỗi người chúng ta về môi trường xung quanh, mỗi lần Earth Hour diễn ra lại là 1 hồi chuông cảnh báo cho cả thế giới biết trân trọng hơn môi trường mình đang sống, và mỗi hành động dù nhỏ của chúng ta cũng sẽ ảnh hưởng tới cái môi trường ấy, và nó sẽ ảnh hưởng ngược lại lên chính chúng ta vậy, và sau mỗi Earth Hour hàng năm, chắc chắn rằng sẽ lại có thêm nhiều người hơn biết ý thức được điều đó, và tin rằng cứ Earth Hour của năm sau sẽ dần càng ít ánh đèn trên khắp thế giới.

CHuyện này cũng hơi gợi lại cho mình chuyện ngập lụt hồi trước, anh em có thể tìm trong categories sẽ thấy bài tớ viết về vụ đó.

Đấy, hôm nay thế thôi, chúc mọi người ngủ ngon và nhớ bỏ rác vào thùng.

Tên phim sai, một ly đi mấy dặm?

Bài viết sưu tầm, không phải do mình viết.

Nguồn bài viết: http://lethieunhon.com/read.php/3593.htm

————————————————————————
Tên phim sai một li, đi… ngàn dặm

Có nhiều yếu tố để tạo nên một bộ phim được dư luận chú ý, hoặc một bộ phim thành công về doanh thu… Tên phim là một trong nhiều yếu tố đó – nếu không muốn nói là yếu tố đầu tiên quan trọng nhất. Đặt tên phim thể hiện cho sự nhạy bén về kinh tế, sự khôn ngoan trong kinh doanh, sự tinh tế về tâm lý và là sự đẳng cấp về văn hoá!

“Việt hóa” tên phim: “Vũ điệu trong bóng mờ”

Trước 1975: Những “phát kiến để đời”
Trên thế giới, một bộ phim nhập khẩu từ nước khác hầu hết đều phải được đặt lại tên cho phù hợp với ngôn ngữ và văn hoá của thị trường nội địa. Tiếng Việt rất phong phú về ngôn từ, do đó việc đặt lại tên cho phim nhập khẩu từ xưa đến nay là một chuỗi những câu chuyện thú vị và nhiều màu sắc, từ những tên phim sang trọng trí tuệ cho đến những tên phim “trời ơi đất hỡi”! Có hai cách đặt tên cho phim nhập khẩu thường được sử dụng: Dễ nhất là dịch sát nghĩa của tên gốc, thứ hai là đặt tên theo nội dung phim. Cách thứ 2 phổ biến hơn vì dễ tiếp thị quảng bá và có tác dụng trực tiếp gợi mở nội dung đến với khán giả. Đặc biệt cách này rất phù hợp với những tựa gốc khó dịch, hoặc từ ngữ nhạy cảm với văn hoá bản xứ.

Trước 1975, phim nhập khẩu chiếm lĩnh toàn diện thị trường chiếu bóng miền Nam. Có 3 loại phim chủ yếu được nhập về lần lượt là: Phim Mỹ, phim Hồng Kông và phim Pháp. Phim Hồng Kông về Việt Nam (95% là phim võ hiệp) thường được đặt theo tựa gốc đã phiên âm Hán Việt nên nghe rất xuôi tai, có vần điệu, hấp dẫn và dễ nhớ (Chăíng hạn: “Song hiệp”, “Thập Tam Thái Bảo”, “Thích Mã”, “Độc thủ đại hiệp”, “Hải Âu phi xứ”, “Giang hồ kỳ hiệp”, “Độc hành đại bảo tiêu”, “Đường Sơn Đại Huynh”, “Mãnh Long quá giang”…).
Phim Mỹ lúc ấy chủ yếu được mua nối bản từ Pháp (đã lồng tiếng Pháp) – mà Pháp có truyền thống đặt tựa phim nước ngoài theo nội dung, nên những bộ phim Mỹ chiếu tại Sài Gòn trước đây thường được đặt theo tên đã được “Tây hoá”, điển hình như: Phim “Waterloo Bridge” (Robert Taylor – Vivien Leigh) trở thành “Vũ điệu trong bóng mờ”, “The Sound of Music” (Julie Andrews – Christopher Plummer) là “Giai điệu hạnh phúc”, “Three Coins in the Fountain” (Clifton Webb – Dorothy McGuire) là “Suối tình”, “Tea and Sympathy” (Deborah Kerr – John Kerr) là “Ái tình trong chén trà”… Phần lớn phim nước ngoài dựa theo các tác phẩm văn học hoặc các vở kịch nổi tiếng thì thường được lấy theo tên gốc để dễ bán vé. Ở đây phải nói đến vai trò đầu tiên vô cùng quan trọng của các dịch giả văn học. Lịch sử văn học Việt Nam ghi nhận đã có nhiều tác phẩm nước ngoài dịch tựa sang tiếng Việt hay “thần sầu quỷ khốc”, và trong số đó phải “ngả mũ bái phục” 3 cái tựa Việt sau: “For Whom the Bells Toll” của Ernest Hemingway có tựa Việt “Chuông nguyện hồn ai”, “Gone With the Wind” của Margaret Mitchell có cái tên Việt không thể nào dịch hay hơn là “Cuốn theo chiều gió”, và “The Godfather” của Mario Puzo còn ngoạn mục hơn với cái tên Việt bất hủ, “Bố Già” – Cha đẻ của cái tựa này là dịch giả Ngọc Thứ Lang. Trong tiếng Anh, Godfather có nghĩa là Cha đỡ đầu, nhưng dịch giả Ngọc Thứ Lang lại thay nghĩa đó bằng hai chữ “Bố Già” để khái quát toàn bộ nội dung của cuốn sách (Hai chữ này được sử dụng hay đến mức, xã hội đã dùng nó để gọi tên những ông Trùm cộm cán của giới giang hồ sau này). Lẽ tất nhiên khi những bộ phim này nhập về Việt Nam, tên phim nghiễm nhiên được sử dụng từ những chuyển ngữ trứ danh đó!

Trước 1975, có cả chục Hãng nhập phim về Việt Nam, hãng nào cũng có một bộ phận biên tập chuyên đặt tên phim. Họ rành 3 ngoại ngữ phổ biến: Anh, Pháp, Hoa và đặc biệt giỏi tiếng Việt! Nhiệm vụ của họ tối ngày chỉ ăn và nghĩ ra những từ ngữ độc đáo, những tên phim hay và hấp dẫn với khán giả.  Vì thế, những phim ngoại nhập thời đó được chuyển tên Việt ngữ thường có câu cú nghe rất văn chương, hấp dẫn và… ít đụng hàng, chẳng hạn như: “Trà thất dưới trăng thu” (The Teahouse of August Moon), “Buồn ơi, chào mi”! (Bonjour Tristesse), “Yểu điệu thục nữ” (My Fair Lady), “Sông lạc đường về” (River of No Return), “Tay súng khẩu cầm” (Once Upon A Time in the West), “Phía đông vườn địa đàng” (East of Eden)…

Sau 1975: “Quyền được sến”
Sau năm 1975, chiếm lĩnh màn ảnh Việt Nam trong suốt một thời gian dài là những phim thuộc khối XHCN (chủ yếu là Liên Xô cũ). Thời điểm này người dân có gì xem nấy, nên chuyện tên phim hay dở cũng chẳng có ai quan tâm. Tên phim thời này được dịch sát nghĩa từ tên gốc. Ở đây xin đề cập đến một người, bác Châu Nhân Vũ – thường được gọi bằng cái tên thân mật là bác Ba Vũ – Có thể nói bác là một pho từ điển sống về những thăng trầm của điện ảnh Sài Gòn cũ, đặc biệt trong lĩnh vực kinh doanh rạp chiếu bóng. Bản thân bác Ba Vũ từng sở hữu một vài rạp chiếu bóng nhỏ ở Phú Nhuận. Sau 1975, bác hiến tặng các rạp này cho nhà nước và tham gia làm việc tại Công ty Phát hành phim và chiếu bóng Tp.HCM cho đến ngày nghỉ hưu.

Theo lời bác Ba Vũ kể lại, ngày xưa do rạp của bác là rạp nhỏ, ở xa khu trung tâm, nên phim về đến rạp thường là “nước chót” – sau khi đã được tận thu khai thác ở các rạp lớn. Để thu hút khách đa số là người lao động nghèo, chiêu mà các chủ rạp nhỏ thường dùng là đổi tựa phim cho phù hợp gu khán giả! Dần dà bác Ba Vũ trở thành một chuyên gia đặt tên phim. Với kinh nghiệm đầy mình, sau này khi làm việc ở công ty nhà nước, bác Ba Vũ thường được cậy xử lý các “ca khó”. Với những tên gốc khô khan hoặc khó dịch cho xuôi tai, bác luôn tìm mọi cách làm cho những tên phim đó trở nên mềm mại, dễ nghe và gây chú ý. “Fatal Attraction” (Michael Douglas – Glenn Close) – tạm dịch “Sự cám dỗ chết người” nghe cũng ổn – nhưng bác đã biến thành “Chớ đùa với ái tình”, nghe sốc hơn! “Once Upon a Time in America” (Robert De Niro) – thường được dịch là “Ngày xưa ở nước My”ä – đã trở thành “Nước Mỹ một thời như thế”. Phim “Bus Stop” (Marylin Monroe) không lẽ dịch tên phim là “Trạm xe buýt”? Bác đã đổi thành “Xe tình đỗ bến”, hơi “sến” nhưng nghe là muốn xem thử! Tựa gốc “Nine Month” (Sandra Bullock – Hugh Grant) nghe quá khô khan đã trở thành “9 tháng trước hôn nhân”. Ngoạn mục nhất là “The Good The Bad & The Ugly” (Clint Eastwood) chuyển thành “Thiện Ác Tà”!.

Và bây giờ: Đĩa lậu – “Sai một ly đi ngàn dặm”!
Trước tiên phải nhắc đến đội ngũ sản xuất đĩa lậu. Do vượt khỏi tầm kiểm soát của cơ quan chức năng, những kẻ làm đĩa lậu đã mặc sức “bịa” tên phim thoải mái vô tội vạ, miễn sao tạo chú ý cho người mua. Tên phim một đằng chuyện phim một nẻo, như thể “treo đầu dê bán thịt chó” là điều mà người mua gặp phải như cơm bữa.
Dân làm đĩa lậu thường rất quan tâm đến những thông tin phim mới được đăng tải trên báo chí, rồi từ đó chọn ra những tên phim mà báo chí dịch để đặt tên cho sản phẩm lậu. Tuy nhiên, thi thoảng, tự họ cũng nảy ra những “phát kiến” khá thông minh như: “The Eye” thành “Con mắt âm dương”, “Sex is Zero” thành “Tình dục là chuyện nhỏ”!

Gần 10 năm trở lại đây, phim nước ngoài đã được các hãng nhập về rộng rãi. Nhưng có cảm tưởng, các hãng nhập phim hình như không chú trọng lắm về vấn đề đặt tên Việt ngữ cho phim. Đó là chưa kể rất nhiều hãng đã bỏ qua cơ hội ăn theo nhiều tên phim đã được giới báo chí nhắc đến thường xuyên. Đơn cử trường hợp của bộ phim đoạt giải Oscar Gladiator, báo chí đã dịch tên gốc sát nghĩa là “Võ sĩ giác đấu” hàng mấy tháng trời, đến khi phim nhập về Việt Nam, bỗng dưng “thòi” ra cái tên lạ hoắc: “Người hùng thành Rôm”. Kết quả khán giả chẳng hề biết đó là bộ phim rất hấp dẫn vừa đoạt giải Oscar!

Tương tự là trường hợp của “Infernal Affair”, trước đó đã được báo chí đưa tin với cái tên Việt rất quen thuộc: “Vô gian đạo”. Khi phim về Việt Nam, tự nhiên xuất hiện cái tên “Điệp vụ nội gián”. Tên này không dở, nhưng điều này chứng tỏ sự ù lì kém thích ứng của các nhà nhập phim, bởi họ đổi tên mà không biết đã làm mất đi một lượng fan lớn đang đón chờ xem “Vô gian đạo”. Đến khi khán giả biết ra sự thật thì phim đã dẹp! Sau đó hãng này nhập về bộ phim “Confession of Pain”, báo chí dịch tên Việt là “Thương thành”. Nhưng khi phát hành, hãng đã “cả gan” đặt tên phim là… “Vô gian đạo 5”, trong khi nội dung chẳng dây mơ rễ má gì với “Vô gian đạo” gốc cả! – Thật ra kiểu đặt tên ăn theo rẻ tiền này, chỉ có giới đĩa lậu mới hay thường sử dụng.

Hay là hãng nhập phim thấy phim “Thương thành” cũng có diễn viên Lương Triều Vỹ và đạo diễn cũng là đạo diễn của “Vô gian đạo”! (Đó là chưa kể làm gì có “Vô gian đạo 4”, mà tự dưng xuất hiện “Vô gian đạo 5”!?). Cũng liên quan đến việc các hãng phim không biết chớp thời cơ mà giới truyền thông đã tạo ra. Năm 2004, khán giả Việt Nam xôn xao với thông tin “Thập diện mai phục” – bộ phim võ thuật thứ 2 của đạo diễn Trương Nghệ Mưu sẽ được chiếu ở Việt Nam.
Suốt mấy tháng liền báo chí liên tiếp “đóng dấu” trong đầu khán giả tên phim “Thập diện mai phục”, thì đùng một cái bộ phim ra rạp tự nhiên mang cái tên lạ hoắc: “Giữa muôn trùng vây”! Lý do được đưa ra: tên “Thập diện mai phục” có nhiều từ Hán Việt quá! Trời đất, vậy xin hỏi tên “Giữa muôn trùng vây” có khác gì không, có phải là từ thuần Việt 100% không?!

Trước đó không lâu (tháng 12/2003) hãng này cũng làm một việc “không giống ai” khi nhập bộ phim “Hero” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu và đặt tên là… “Người hùng”! Trong khi cả thế giới đều biết tựa phim này – dù ở bất cứ ngôn ngữ nào – đều có tên chuẩn dịch ra là “Anh hùng” (xin nhớ “Người hùng” và “Anh hùng” là 2 nghĩa hoàn toàn khác nhau!). Đến khi dự buổi chiếu ra mắt mới vỡ lẽ, thì ra lý do hãng phim này phải đổi tên là do phụ thuộc vào nhà tài trợ quảng cáo! Lúc ấy bia Tiger đang lấy hình ảnh “Người hùng” (uống bia!?) cho chiến dịch quảng cáo của họ. Và để đổi lại quyền lợi tài trợ phát hành phim “Anh hùng”, hãng phim phải đổi tựa phim thành “Người hùng” cho phù hợp với tiêu chí của sản phẩm! Bó tay! Điều tai hại là kể từ đó, báo chí Việt Nam mỗi khi nhắc đến phim “Anh hùng” của Trương Nghệ Mưu, hầu hết đều nhắm mắt ghi là “Người hùng”. Thực chất người ta đã thay tên phim của ông một cách thô bạo mà không cần quan tâm đến tựa phim đã đổi mang ý nghĩa gì!

Tên phim trong nước “Chết vì thiếu hiểu biết… khán giả”!

Thị trường phim tư nhân 99,9% nằm ở miền Nam nên dễ hiểu việc đặt tên phim là vô cùng quan trọng, là một trong những yếu tố quyết định trong quy trình sản xuất phim. Giai đoạn phim “mì ăn liền” thập niên 1990 là một bằng chứng sôi động, với vô số những bộ phim video được sản xuất với tốc độ tên lửa, và lợi nhuận thu được là không thể tính nổi. Góp phần không nhỏ cho kỷ nguyên phim “mì ăn liền”, không thể thiếu được những tên phim đẫm mùi câu khách. Nghe qua một vài tựa có thể… “nổi gai ốc”: “Sau những giấc mơ hồng”, “Trái tim lỡ hẹn”, “Tỷ phú không tiền”, “Nước mắt học trò”, “Sơn thần thủy quái”, “Oan… oan tình”, “Ngã ba lòng”, “Tiếng khóc dậy thì”, “Linh hồn hành quyết”, “Em không dối lừa”…
“Quá sến!”, nhiều người đã từng dè bỉu như vậy, nhưng họ không phải là số đông người mua vé, nên lý lẽ đều thuộc về nhà sản xuất. Tựa phim kiểu gì, khán giả kiểu ấy, không thể khác được. Điều quan trọng cuối cùng là kết quả doanh thu. Chỉ thị trường phim tư nhân sôi động thời ấy mới có những đắn đo tranh cãi tựa phim phải nên 3 chữ, 4 chữ hay 5 chữ! Nếu ai tinh ý sẽ thấy, đa số tựa phim thời “mì ăn liền” thường có 4 chữ theo quan niệm… Tứ quý! Đó là chưa kể, nhiều chủ phim tránh tuyệt đối những từ ngữ liên tưởng đến việc chết chóc, xui rủi đại loại như: cuối cùng, lặng lẽ, tàn héo, âm thầm, cái chết, số phận…

Chuyện hy hữu cách đây vài năm, 2 hãng Phước Sang và Thiên Ngân còn suýt tranh chấp nhau một cái tựa phim (Võ lâm truyền kỳ). Hiện giờ, điện ảnh Việt Nam chỉ tồn tại một mùa phim Tết, nên các chủ phim tư nhân rất chú trọng trong việc đặt tên phim sao cho hấp dẫn, gợi tò mò, thậm chí gây sốc. Bởi ai cũng xác định, một cái tên phim hay và phù hợp có thể quyết định số phận của cả một hãng phim! Đã có người đặt câu đố vui: Cho biết một sự khác biệt giữa phim nhà nước và phim tư nhân trong vòng 5 chữ? Trả lời: Chỉ cần 2 chữ thôi – Tên phim!

Quả thật, nếu thử đưa ra một mớ tên phim lẫn lộn với nhau, những fan điện ảnh sẽ dễ dàng nhặt ra, tên phim nào là của tư nhân, tên phim nào là của nhà nước! Phim nhà nước ngay từ cái tên phim đã thấy một đặc điểm rất dễ nhận ra đó là… không đếm xỉa gì đến khán giả! Chỉ cần tính từ 5 năm trở lại thôi, đã có một tên phim nào của Hãng phim nhà nước được khán giả nhớ đến! “Tiếng cồng định mệnh”, “Cầu ông Tượng”, “Hàng xóm”, “Hải Quỳ”, “Đi trong giấc ngủ”, “Sống trong sợ hãi”, “Có một chuyến đi”, “Giải phóng Sài Gòn”, “Đường thư”, “Sinh mệnh”, “Khi nắng thu về”… Một loạt tên phim mà mới nghe qua đã… “oải”, huống hồ phải móc tiền mua vé vào xem! Chắc có lẽ vì thế mà 2/3 trong số những tựa phim kể trên vẫn còn đang nằm trong kho!

Rồi có ai đó sẽ trả lời, bộ phim “Gái nhảy” của Hãng phim Giải Phóng cũng là phim nhà nước! Nhưng xin thưa, kịch bản gốc của bộ phim này có tên là “Trường hợp của Hạnh”. Mãi đến khi phát hành, phó giám đốc Thái Hoà và đạo diễn Lê Hoàng quyết định đổi tên thành “Gái nhảy”, thì số phận của bộ phim sau đó mới được bốc lên 9 tầng mây! Dám cược 1 ăn 1 tỷ, nếu bộ phim này vẫn giữ nguyên tên cũ “Trường hợp của Hạnh” mà trụ được ở rạp quá 3 ngày! Từ trường hợp của “Gái nhảy”, bỗng nhớ tới một bộ phim ban đầu có cái tên khá xinê là “Người hàng binh”, nhưng khi phim ra đời lại đổi thành “Ký ức Điện Biên” – một cái tên “thấm đẫm” chất… tài liệu! Có người lý giải (đại ý) rằng: “Có gì đâu khó hiểu, phim làm để kỷ niệm chiến thắng Điện Biên, thì tên phim bắt buộc phải “nhét” 2 chữ Điện Biên vào để dễ làm… quyết toán kinh phí đặt hàng với nhà nước!”.

Điều đáng sợ ở đây là, tất cả những tựa phim kể trên đều thuộc các hãng phim ở phía Bắc. Những tựa phim ít nhiều cho thấy sự thiếu trách nhiệm với kinh phí của nhân dân, thờ ơ với nhu cầu của khán giả… Không ít bận, các Hãng phim nhà nước đã làm khán giả mất lòng tin, dẫn đến phim thương mại ở phía Bắc nhiều năm nay trở thành một vùng trắng, là sân chơi độc quyền của điện ảnh phía Nam! Điều này lý giải vì sao, dù có bề dầy thành tích, có chiều sâu về văn hoá, nhưng điện ảnh phía Bắc vẫn không thể tham gia vào thị trường phim giải trí!

Cách đây vài năm, phía Bắc cũng có làm 2 phim để tham gia thị trường Tết và đều “chết”, bắt nguồn từ cái tên: “Tết này ai đến xông nhà”, “Em muốn làm người nổi tiếng”. “Chết là phải, tựa phim 6 chữ dài ngoằng thế ai mà nhớ!”, một nhà sản xuất kỳ cựu ở phía Nam đã nhận xét như vậy. Cũng thuộc hàng 6 chữ là “Chiến dịch trái tim bên phải” – một bộ phim về tuổi teen khá dễ thương của đạo diễn Đào Duy Phúc, cũng “chết thảm” vì cái tên. Thật ra chẳng ai hiểu tại sao một bộ phim dành cho tuổi teen, mà tên phim bỗng dưng “thò vào” 2 chữ “Chiến dịch”… sặc mùi bao cấp như vậy!
Liền sau đó, như để nối dài sự đen đủi từ phim “Chiến dịch”… đạo diễn Đào Duy Phúc đã tiếp tục “tiễn” bộ phim Tết “2 trong 1” của hãng Thiên Ngân… “lên núi”! Kể từ đó đến nay, không một hãng tư nhân nào ở Sài Gòn “dám” có ý định mời các đạo diễn phía Bắc làm phim thương mại nữa! Mất lòng tin với khán giả là mất mát lớn nhất! Ảnh hưởng nhãn tiền đã diễn ra mới đây với “Vũ điệu tử thần” (đạo diễn Bùi Tuấn Dũng) và “Rừng đen” (đạo diễn Vương Đức) là 2 phim có tên gọi khá thị trường, nội dung phim cũng không hề kém cỏi, vậy mà khán giả cả 2 miền Nam – Bắc vẫn cứ quay lưng!
Rồi sắp tới đây, sẽ là một loạt phim “đình đám” sắp ra mắt khán giả như: “Chơi vơi”, “Đừng đốt trong đó đã có lửa”, “Mùi cỏ cháy”, “Trung úy” những cái tên phim không hề để lại chút ấn tượng ban đầu nào với khán giả, sẽ có số phận ra sao? Hay lại tiếp tục là một cú nốc-ao, không biết bao giờ mới gượng dậy nổi dành cho điện ảnh phía Bắc?

Nản vđ!!!

Oài nản quá :((. Đang làm vẽ ghi mà vẫn phải cong đuôi lên chạy deadline sách :((. Chả biết làm nào giờ, những cái vẽ rồi còn bắt vẽ lại nữa mới mệt chứ :((. Có ai cứu tôi không!!!!

Vừa trên nxb về, bị chê lắm quá. Cơ mà cũng có 1 số cái chưa ổn thật. CỨU!!!!!!!!!!!!!

Đã dẫn blog thỏ heo ở bên cạnh :D, mọi người có thể click vô 😀

Comedian

Định đá phát về anh Xanh Lủng Lẳng cơ mà vì cái entry chính trị vừa rồi mà nhiều người đã hiểu lầm quan điểm của mình. Thế nên một lần nữa dành cho Comedian chút suy ngẫm.

Như entry trước đã phân tích và như mọi người xem phim đã biết. Comedian là một kẻ hành động vô nhân tính do anh ta đã quá xa rời những chuẩn mực đạo đức của một con người, anh ta đã phó mặc cuộc đời mình trôi theo bản năng thú tính của mình, vì anh ta đã tự biến mình thành trò hề lớn nhất khi đã nhìn thấu được bộ mặt thật của cuộc sống thật nực cười, và vịêc trở thành vigilante với anh ta dường như là để thoả mãn ham muốn bạo lực và tình dục vậy.

Đã có ai tự hỏi tại sao tuy anh ta đã nhìn ra sự hủ bại của cái xã hội ấy, anh ta vẫn lựa chọn làm một vigilante – một người hùng giấu mặt, thay vì buông thả cuộc đời mình và mặc kệ xã hội hay chưa?. Vì anh ta vẫn muốn cống hiến mình cho xã hội, dù sức lực mình là nhỏ bé, anh ta vẫn muốn cống hiến 1 phần, để làm một trong những điểm sáng nhỏ nhoi trong cái màn đêm tăm tối ấy của xã hội xung quanh. Anh ta và những đồng đội Minute Men, và sau này là Watchmen, trong hơn 40 năm cuộc đời, anh ta chưa bao giờ từ bỏ cái công việc cống hiến mình một cách thầm lặng cho xã hội ấy, dù anh ta đã hoàn toàn có thể bỏ mặc tất cả như Dr. Manhattan từ lâu rồi. Comedian chưa bao giờ bỏ cuộc với cái xã hội ấy, dù nó đã phản bội anh từ lâu rồi, vì đó chính là cái bản năng của anh ta mà tôi đã nói tới.

Những giọt nước mắt muộn màng nói với Moloch cũng là một minh chứng cho mặt sáng trong con người đầy tội lỗi ấy. Anh ta hoàn toàn có thể đến chia sẻ giãi bày với một trong số những đồng đội cũ của mình như Doc – người hiểu anh ta nhất và cũng là người anh ta hiểu nhất. Nhưng Blake đã không tìm đến những người đã từng sát cánh cùng mình như thế, mà lại tìm đến kẻ thù không đội trời chung với mình suốt mấy chục năm đeo mặt nạ – Moloch. Vì sao thế? “Suddenly you turned out my best friend, what the fuck am  I saying…”. Vì kẻ thù ko đội trời chung thật ra là người mà anh ta gần gũi nhất, là người thân thiết nhất, và khi mà cả 2 đều đã bạc đầu, thì kẻ thù lại trở thành người đáng tin tưởng nhất. Vì suốt cả một cuộc đời dài chiến đấu cùng nhau, anh ta đã nhìn ra được tia sáng bên trong Moloch, anh ta đã nhìn ra sự hi vọng bên trong Moloch, và anh ta biết đó là người anh ta có thể tin tưởng. Và vì anh ta là người hiểu Silk Spectre I nhất “Everything from the past, even the worst one, just keep getting better and better”. Và vì kết quả của một lần lầm lỡ giữa 2 kẻ cả đời căm ghét nhau, lại là một “điều kỳ diệu” như Doc đã bất chợt nhận ra khi anh đã bỏ cuộc với xã hội, với con người, và vì dù đó là kẻ hãm hiếp mẹ của mình, nhưng vẫn là người đã cùng mẹ cô tạo ra điều kì diệu nhất của tạo hoá, và vì hàng triệu người chết, hàng tỉ người sẽ được cứu sống, và vì “the world will look up and shout SAVE US!, and I’ll whisper NO!” nhưng anh ta vẫn cứu, và vì anh ta là một Comedian của cuộc sống, anh ta vẫn chiến đấu đến cùng với Veidt, và vì trước một kế hoạch huỷ diệt hàng triệu người trên khắp thế giới như thế, cả cuộc đời Vigilante của anh ta bỗng nhiên chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.

Doc đã từng nói về Comedian rằng anh ta hiểu hết, hiểu tất cả, vì anh ta hiểu tất cả những điều trên. Vì anh ta hiểu trong màn đêm dù có tối đến đâu, vẫn có một tia sáng lấp ló. Đó chính là Comedian của Watchmen.

Ớt ao ờ!!!!

Nghĩ ra cái title này là vì vừa vẽ xong 1 quả ớt :)).

Hnay, ngày 28/3/2009, blog wordpress đã đạt kỉ lục về số người xem – 116 người :)), ảo vô cùng, chả bù với mấy hôm trước vắng tanh như chùa bà đanh, giỏi lắm là 70 view.

Minh chứng hùng hồn cho sức hút của review fim và chính trị =)) lol, đã thế từ nay sẽ tập trung vào 2 mảng này để câu khách =))

Tuy đang cong đít lên chạy deadline sách nhưng vẫn cố viết về Ớt ao ờ 1 tí dù ban nãy không hề ra đường.

Cách đây 1 tuần, khi nhìn thấy những poster cổ động cho Earth Hour thì cứ gọi là vui là là, vì thấy Việt Nam cũng tham gia 1 sự kiện tuyệt vời như vậy cùng thế giới, và rồi tv, đài báo, loa phóng thanh ngoài đường, đâu đâu cũng thấy cổ động cho sự kiện này, càng vui hơn. Thế nhưng mà ngay lập tức 1 suy nghĩ loé lên “Dân mình mà chịu tắt điện thì có mà trời sập”. Và quả nhiên vậy :)), xóm tớ và 1 số khu vực chung quanh đều tắt điện, đèn đường cũng bị tắt. Tuy nhiên vẫn có rất nhiều nơi, nhiều người không tắt. Họ cho rằng đấy là đú theo thế giới, là đồ hâm mới tắt đèn, là đồ đạo đức giả, là đồ rê mi pha son…. Y như rằng.

Vừa đọc blog của bạn Red bên deviantART, thấy nhạt quá, bạn bè, rồi cả gia đình cũng cho rằng hưởng ứng EH là trò dở hơi rỗi việc (???). Đây là tâm lý chung chăng? Cách đây mấy hôm, khi dẫn Ryan đi chỗ nọ chỗ kia ở Hà Nội, mình thật tự hào vì là 1 người Việt Nam đang giới thiệu cho 1 người bạn Mỹ về văn hoá Việt Nam, về những điều tốt đẹp của Việt Nam. Nhưng EH lại là một minh chứng quá hùng hồn cho “những điều chả mấy tốt đẹp về Việt Nam”, và bỗng dưng thấy thật là may mắn vì Ryan đã gặp được mình và ông nội chứ không phải bất kỳ ai khác. Không phải là 1 người đầu đầy bất mãn, không phải là 1 người kém kiến thức nghiêm trọng, cũng không phải 1 người nói tiếng Anh ọp ẹp, vân vân….

Thật may…