Transformers 2 (ROTF): Liệt Sĩ Trả Thù

Hây! Luật sư bào chữa của Transformers 2 ROTF (ROFL) đã đến rồi đây :D!!!

Đúng thế, trước khi ra rạp xem phim vào ngày hôm nay, tất nhiên tớ đã đọc hết review của các anh chị hàng khủng như Phanxine, Mất dép, mất giầy,…v…v… về độ dở của Transformers lần này, và đã mua vé với tinh thần sẵn sàng đón nhận 1 bộ phim không thể nào dở hơn (có người bảo còn dở hơn cả Ice Age lol) và rất yên tâm trong lòng là ko việc gì phải kỳ vọng vào một bộ phim của Micheal Bay làm.

Thế nhưng mà tớ đã nhầm :)).

—————————————————–

Suốt hơn 2 tiếng đồng hồ của phim tớ luôn cố gắng nghĩ rằng mình đang xem một phim rất dở, nhưng người ta không thể nào nói dối được cảm giác thật của mình, right? Và cảm giác thực sự của tớ là phần 2 này khá ngon, thậm chí còn hay hơn so với phần 1 bất chấp trong đầu tớ đã đầy những nhận xét chuyên môn của những anh chị xem phim nhiều đã nói ở trên (thậm chí cả anh họ lẫn em trai tớ đi xem về đều chê tẹt ga). Có lẽ nào do ta không kì vọng vào nó mà nó đã làm ta bất ngờ chăng?

Thế cho nên tớ sẽ xin phép được biện hộ (hay còn gọi là nguỵ biện) đôi lời cho những tội lỗi mà Micheal Bay bị buộc là đã gây ra cho các anh hùng Autobot của chúng ta trong phim này, và sẽ khách quan hết mức có thể song song với ý kiến cá nhân, vì tớ ko phải là người thích nhận xét chủ quan, và tớ ko dám khẳng định sẽ spoil hay không vì bài sẽ được viêt theo mạch cảm xúc, nghĩ tới đây chém tới đấy. Nên mọi người cân nhắc trước khi xem. Mà thật ra phim này có spoil hay ko spoil cũng chả có nghĩa lý gì đâu, vì phim nội dung thì chả có khỉ gì, cái quan trọng là khoái cảm thị giác khi xem phim cơ :D, nên đừng quá lo lắng chuyện spoil.

Continue reading

Hannah Mông ta to

Vừa đi xem Hannah Montana về nên review nhanh 1 chút.

Có lẽ sẽ có người hỏi vì sao dạng như tớ mà lại xem Hannah Montana làm khỉ gì :)), ấy đừng nhầm, tớ rất thích các series sit com của Disney trên Disney Channel, và Hannah là 1 trong số đó. Các tình tiết của series bao giờ cũng rất thú vị, hài hước 1 cách tinh tế, đôi khi cũng nhảm, nhưng sự hài hước tràn ngập cả bộ phim mà không hề làm giảm ý nghĩa những bài học cuối phim mà Hannah phải học. Và khán giả bao giờ cũng được cười đã đời rồi mới ngồi ngẫm nghĩ về những bài học ấy. Và các nhân vật phụ trong phim bao giờ cũng được dành cho một khoảng đất diễn vừa phải để có thể thể hiện được hết vai trò của mình mà lại làm cho bộ phim thêm thú vị với những tình huống hài hước và diễn xuất độc đáo. Đấy là những thứ làm nên thương hiệu Hannah Montana trên truyền hình, not the musics.

Continue reading

Người xây kẻ phá

Không. Title chả liên quan gì đến bài viết đâu :)), đặt cho vui thôi.

Chuyện về 2 anh em một nhà có một bộ đồ chơi chung rất hay. Nhưng thằng anh là 1 thằng xấu tính, cái gì cũng so đo tị nạnh với em, thế nên lần nào 2 anh em chơi bộ đồ chơi đó thì thằng anh cũng gây sự bắt nạt. Chủ yếu là vì thằng anh không thích cách chơi bộ đồ chơi đó của thằng em nên toàn tìm cách để phá. Một hôm thằng anh thấy thằng em đang chơi, sắp xây đựơc một cái nhà cao tầng rất đẹp, thế là nó vào đạp một phát cho tan tành cái nhà, xong mắng em là không biết cách chơi, toàn làm lung tung sai hết cả mẫu ở trên mạng, rồi đòi để đấy anh lắp lại từ đầu cho. Xong thằng em đi mách mẹ. Mẹ phạt thằng anh, thế là thằng anh cãi lại là nó chỉ muốn làm đúng và giống như ở trên mạng người ta làm, ko thích kiểu chơi của thằng em. Mẹ bảo là, nhưng đấy là bộ đồ chơi chung, tại sao không chơi cùng em một cách thân thiện rồi dần dần chỉ bảo em để em tự tìm ra cách chơi của riêng mình, khác hướng dẫn trên mạng, mà lại toàn tìm cách phá đổ đòi làm lại từ đầu như thế. Thằng anh cãi lại, nhưng nó toàn làm sai nên cũng có lúc nó tự rụng đấy chứ đâu phải lúc nào cũng là tại con? Thế tại sao là anh, thông minh hơn mà không dùng trí thông minh đó để hợp tác với em, giúp em lắp thành bộ đồ chơi vừa đẹp vừa độc đáo nhất rồi đưa lên mạng mà lại cứ khư khư bắt chước theo rồi thấy em ko giống mình thì tìm cách phá em như thế?

Làm anh như thế thì có ra dáng anh không?

Thôi, nói chung entry này chủ yếu là khoe tranh thôi :). Chủ yếu là mấy tranh vẽ hồi bị ốm.


Continue reading

Testing ACC Blog

Ban nãy đang viết bài test thì tự nhiên mất điện thành thử mất
sạch. Đành viết lại.

Tuy ACC Blog mới chỉ là bản beta nhưng đã thực sự gây nhiều thiện
cảm với tớ – một người rất coi trọng tính chuyên nghiệp và tiện
dụng của hệ thống blog. Ngay từ đầu giao diện sử dụng của ACC Blog
đã cho tớ cảm giác hết sức tuỵêt vời với vẻ đẹp tao nhã, hiện đại
và thanh lịch của nó, không hề phô trương phức tạp, đơn giản, hiệu
quả mà vẫn đẹp mắt. Tuy nhiên giao diện cho trang cá nhân thì chưa
cho phép người dùng tuỳ biến theo ý mình, và theo như anh Nhân
(techadmin) nói thì chức năng này chắc chắn sẽ được nâng cấp trong
phiên bản ra trong vòng 1-2 tháng tới. Vậy nên mọi người đừng hoảng
vội nhé :D.

Ấn tượng tiếp theo đến với tớ chính là giao diện điều khiển của
người dùng trong Dashboard đựơc bố trí hết sức thoáng, sáng sủa và
cực kỳ khoa học, gợi nhớ đến giao diện điều khiển của wordpress,
nhưng wordpress có quá nhiều các tính năng phức tạp, còn ACC Blog
cho một cảm giác cực kỳ thân thiện đối với người dùng bằng sự đơn
giản. Điều này rất mang tính cạnh tranh vì wordpress vốn là một hệ
thống hướng chủ yếu tới người dùng chuyên nghiệp có nhu cầu viết
lách cao và coi trọng tính chuyên nghiệp, thế nên với sự đơn giản
này ACC Blog còn có thể hướng tới cả những đối tượng người dùng
bình dân, những người ít tiếp xúc với các hệ thống blog khác
nhau.

Continue reading

Bọn phá hoại: Cứu với!! (Terminator Salvation)

Vừa đi xem fim này về. Nói chung là xem ko ấn tượng gì nhiều ngoài đoạn kỹ xảo tè le khói lửa đẹp mắt. Còn phim chả có ý nghĩa gì đọng lại, lời thoại nhạt thếch và gượng ép. Nếu là fan thì chỉ thích thú những đoạn bắt chước các phần trước và đoạn Arnold xuất hiện, chứ còn lại cả phim chả có gì khiến cho khán giả thấy thú vị.

Về motive thế giới bị thống trị bởi 1 hệ thống máy móc khủng khiếp và loài người phải chui nhủi chiến đấu chống lại thì fim này còn chạy xa mới kịp những phim cũ trước đây có motive tuơng tự như Matrix chả hạn. Vì xem fim này thấy loài người bay máy bay ầm ầm, chạy ô tô vù vù, đi lại tung tăng giữa sa mạc mà chả thấy con Terminator nào ra giết, trong khi bật tí nhạc lên thì chúng nó xuất hiện ngay sau chưa đầy chục giây, nói chung là thấy các bạn human chả sợ sệt gì bọn Terminator, hiên ngang đi lại tưng bừng vô cùng mà ko hề sợ sệt, thận trọng từng bước đi lỡ chân một phát là toi luôn như Matrix.

Continue reading

Cây đời đuôi to

Định viết blog đề tài khác, nhưng mà mới được bọn bạn gửi cho cái này đọc xong buồn cười quá mà phải viết ra cái gì đó.

Trước tiên thì mời mọi người đọc qua cái link này:

http://www.vtc.vn/vanhoa/dsvn/buc-tranh-rao-ban-180-ty-va-su-xuat-hien-thien-tai-hoi-hoa-vn/213812/index.htm

http://www.vtc.vn/vanhoa/chan-dung-mot-thien-tai-hoi-hoa-tre-viet-nam-the-ki-21/214102/index.htm

http://giadinh.net.vn/home/20090507084647547p0c1003/xung-quanh-buc-tranh-duoc-rao-ban-180-ty-dong-tac-gia-bien-mat.htm

http://blog.ngochieu.com/daily-life/thien-tai-tai-hoi-hoa-viet-nam/

Và vào link này để đọc tiếp (đây là website của anh Cường, tuy nhiên anh đã sửa chữa mà xoá mất bài viết mà tớ lấy làm dẫn chứng nên mọi người có thể click vào 2 cái link phía dưới để xem lại web của anh Cường trong cache của Google)

http://art102.tk/

http://74.125.153.132/search?q=cache:3cbog1Bv0toJ:www.art102.tk/+http://www.art102.tk/&cd=1&hl=vi&ct=clnk&gl=vn

http://i97.photobucket.com/albums/l228/tta269/Caydoiduoito.jpg

Cá nhân tớ là một người được học vẽ bài bản, được học về lịch sử nghệ thuật, về ý nghĩa của các trường phái hội hoạ khác nhau trong lịch sử nghệ thuật thế giới, nên sự kịên này càng thu hút sự chú ý và suy ngẫm của tớ. Đặc biệt là khi tớ đã đọc cái Nhật ký đời tôi trong web của anh Cường lỗi lạc này.

Không bàn luận đến những bình luận của các hoạ sĩ nổi tiếng vì cá nhân tớ còn chả biết mấy ông đấy là ông nào, nhưng tớ sẽ bình luận một chút về cái Nhật ký đời tôi của anh Cường.

Anh Cường bảo là anh đang vẽ cho tương lai chứ không phải hiện tại, rằng thì là mà ở hiện tại chưa có người hiểu đựơc tranh của anh, phải đợi sau khi anh chết như Van Gogh thì anh mới đựơc dư lụân công nhận, chứ còn bây h thì toàn bọn ngu, không đủ trình độ và tầm nhìn để thấy được giá trị của mấy cái tranh chục tỉ đồng của anh. Anh bảo anh là học trò của Picasso, rằng thì là mà anh nằm mơ thấy Picasso an ủi động viên anh abcdxyz. Rằng thì là mà trích dẫn lời của Leonard Da Vinci nọ kia để bao biện cho trường phái Cây Đời Đuôi To của mình.

Continue reading

Yahoo! hay Weirdooo!

Nhân tiện, nếu mọi người để ý sẽ thấy dưới Avatar của tớ có 1 đường link nho nhỏ. Click vào cái này và đăng ký email của bạn để mỗi khi có entry mới trong blog này, 1 email sẽ tự động gửi tới cho bạn biết. Hi vọng là mọi người sẽ muốn đọc blog tớ đến vậy :).
—————————————————————————————–

Vậy là vào ngày 13/07/2009 tới Yahoo!360 sẽ chính thức đóng cửa theo thông báo bằng Email của Yahoo tới từng người dùng một.

Và trong email, Yahoo suggest người dùng nên chuyển hết nội dung từ Yahoo!360 sang dịch vụ Yahoo Profiles (một dịch vụ tương tự Mash nhưng đơn giản dễ dùng hơn) hoặc Yahoo!360 Plus dành riêng cho người dùng Việt Nam.

Plus thì đã quá quen thuộc với người dùng Việt Nam vì đã có mặt ở VN cả năm nay rồi, nhưng Profiles thì vẫn còn khá xa lạ, đặc biệt là khi người ta đã có ác cảm sẵn với trò Mash ngớ ngẩn không có chế độ viết blog. Tuy nhiên cá nhân tớ thích mày mò vọc nọ vọc kia nên đã thử test qua trò Profiles này của Yahoo vì 360 Plus thì hoàn toàn làm tớ thấy rẻ tiền.

Đầu tiên là giao diện khá thân thiện, đơn giản với người dùng, kể cả chả biết gì cũng có thể dùng tốt cái này. Các module trong trang này có thể làm mọi người liên tưởng tới Mash ngày xưa hoặc plus vì có thể thay đổi vị trí bằng cách kéo thả khi rê con chuột vào title của module và làm hiện ra con trỏ mũi tên 4 chiều. Như thế giúp cho người dùng có thể điều chỉnh lại bố cục trang theo ý mình khá tiện lợi.

Yahoo profiles cũng cho phép người dùng invite tất cả bạn bè có trong address book của mình ở Yahoo messenger nên rất tịên lợi để hồi phục lại friends list từ 360.

Quên ko nói, khi nhận email thông báo đóng cửa 360 của Yahoo, hãy ấn vào dòng “head up to your profile” và nó sẽ tự độgn đưa bạn tới trang công cụ giúp di chuyển toàn bộ profile cũng như bài viết từ 360 sang trang Yahoo Profiles này, nhanh hơn nhiều lần so với công cụ chuyển từ 360 sang Plus, chỉ mất có vài giây, và lại còn chuyển được tất cả comment của mỗi entry.

Cũng có thể để cho profile của mình một đường link đơn giản hơn là cái đường link mặc định dài dằng dặc bằng cách điền email đầy đủ của bạn vào đằng sau đoạn http://profiles.yahoo.com/

Ví dụ như http://profiles.yahoo.com/splendid_river_life@yahoo.com.vn —> kiểu thế này

Về chế độ viết bài cũng rất tiện lợi khi có công cụ chèn ảnh và video rất đơn giản, đảm bảo thân thiện cả với những người dùng phổ thông. Chế độ chèn ảnh còn cho phép chèn link và description vào ảnh, còn khi chèn video, bạn có thể nhấn nút preview để xem trước xem video có hiện ra hay không. Hịên tại chưa test được dịch vụ video nào khác youtube, tuy nhiên thấy có hỗ trợ Flikr và Yahoo video.

Bên cạnh đó, bạn còn có thể search nick name của mình trên các dịch vụ mạng xã hội ảo khác như Twitter hay Tumblr và đưa nó vào phần update của mình song song với các update của Yahoo profiles và blog.

Chế độ hiển thị avatar cũng rất tốt, to và đẹp, bên cạnh là ô nhập và update blast giống với Mash và 360 trước đây.

Tuy nhiên, bên cạnh những ưu điểm trên thì trong khi test cùng anh Joe tớ cũng phát hiện ra những cái lỗi rất ngớ ngẩn không đáng có làm hỏng hoàn toàn giá trị của cái này.

Ấy là không hiểu vì sao có những lúc các entry blog cả mới viết lẫn những entry chuyển từ 360 và 360 plus sang đều bị biến mất một cách hết sức bí ẩn và khôgn hề hiện ra profile cũng như không thể truy cập vào. Nếu là trang profile của mình thì sẽ lại thấy phần giới thiệu về blog và nút Compose entry như lúc ban đầu chưa có blog nào, còn nếu là người ngoài thì sẽ chả thấy gì cả (???). Hay là nếu kể cả entry có hiện ra thì cũng chỉ có mình mới mở riêng từng entry ra và xem được, còn người khác thì sẽ nhận được “This page is not available” hay những thứ đại loại như vậy.

Kết luận, có thể nói là Yahoo Profiles là một dịch vụ hết sức tuyệt vời với mọi người dùng về độ thân thịên và tiện dụng của nó, và nó còn có ý nghĩa đặc biệt khi Yahoo là 1 dịch vụ cực kỳ phổ biến ở Việt Nam và gắn liền với Yahoo Messenger nên nó có ý nghĩa cộng đồng rất lớn với người dùng mạng Việt Nam. Tuy nhiên với những lỗi khủng khiếp và rất ngu độn như tớ nói ở trên thì rõ ràng là Yahoo Profiles đã tự đào hố chôn mình và tự loại bỏ cả 1 cộng đồng cực kỳ rộng lớn người dùng ở Việt nam. Hi vọng khi 360 chính thức đóng cửa vào tháng 7 này cũng là lúc Yahoo Profiles sẽ khắc phục được những cái lỗi dớ dẩn thế này vì cá nhân tớ hồi trước đã từng rất say đắm với 360 và Mash vì có nhiều bạn bè của tớ, thế nên tớ sẽ rất tiếc nếu Yahoo Profiles không đuợc phát triển một cách toàn diện và chuyên nghiệp hơn.

———————————————————————-

Mấy ngày hôm nay có 1 số sự kiện khiến cho mình phải ngồi suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trong suốt 1 năm vừa rồi về những công việc mình đã làm.

Dạo gần đây tuy đang là mùa thi nhưng bỗng nhiên công việc ở khắp mọi nơi đổ về, mình nhận được rất nhiều lời đề nghị làm việc ở khắp mọi nơi, nào là từ anh Joe, nxb Giáo dục, xưởng vẽ Hoh trên mythuatvietnam, 2 lời đề nghị làm truyện tranh để xuất bản từ 2 tên người Mỹ trên dA và 1 khách hàng commission cũng trên dA – người Mỹ nốt. Nhưng vì điều kiện đang đi học không có nhiều thời gian nên đành phải cắn răng từ chối việc ở xưởng vẽ Hoh và 2 lời đề nghị làm truyện tranh từ Mỹ kia. Và sau khi từ chối 3 đề nghị này tự nhiên thấy vui vui.


Cái này là từ hơn 1 năm trước

Cách đây 1 năm, khi mình mới đỗ đại học, mình đã phải vật lột tìm đủ mọi nơi mọi đường để kiếm được việc làm thêm phù hợp với khả năng của mình và hầu hết đều gặp những trở ngại nhất định cả vì mình vẽ còn kém thời đó, lẫn vì làm việc chưa nhiều kinh nghiệm và chưa nhiều người biết đến. Nghĩ lại thời kỳ đó thật là khổ sở mệt mỏi, có được 1 công việc cứ như bắt được vàng, và nhận làm ngay bất chấp đang bận gì đi nữa, mà kể cả là ko bận thì khi làm việc mình cũng rất nghiệp dư vì thường xuyên bị mất tập trung trong công việc nên tiến độ công việc thường xuyên bị đình trệ và có những việc mà mình làm còn cẩu thả và thể hiện trình độ thấp kém khi khiến người ta không chấp nhận các sản phẩm của mình nữa và lờ tịt mình đi.


Còn đây là tranh mới vẽ gần đây

Thế nhưng mà tới hôm nay thì mình đã phải từ chối tới 3 lời mời làm việc, trong đó 2 lời mời làm truyện tranh từ Mỹ là đáng tiếc nhất, vì thực sự mình rất muốn làm, và muốn có 1 bộ truyện tranh do chính tay mình vẽ đựơc xuất bản ở Mỹ, như thế thì chẳng còn gì bằng được nữa. Thế nhưng mà những đề nghị này toàn là 150 – 160 trang 1 tập, thế nên mình đã nghĩ nếu nhận làm mà thời gian không ổn định, khi làm việc ko đảm bảo được tiến độ thì sẽ hết sức mất uy tín, đặc biệt là họ còn là người Mỹ. Khi viết thư từ chối mình đã phải suy nghĩ hết sức nhiều, cực kỳ tiếc nuối vì buộc lòng phải làm như vậy, nhưng mình thực sự không còn lựa chọn khác trong thời điểm này, hơn nữa, cũng có lẽ đây sẽ là lùi 1 bước để tiến 2 bước trong sự nghiệp của mình.

Nhưng trước mắt có cái kế hoạch tạp chí truyện tranh của thỏ heo, vẫn còn nhiều bất cập quá, chẳng biết có làm đựoc không. Đủ các loại vấn đề nảy sinh. Mình thực sự vẫn muốn đi Mỹ, tới Disney đăng ký khoá phát triển tài năng của nó. Nhưng nghe có vẻ ảo tưởng quá chăng? Chẳng biết được, thôi thì để tương lai trả lời, mình sẽ tiếp tục sống cuộc sống tận dụng mọi cơ hội như bây giờ, và để nó làm mình luôn bất ngờ vậy 🙂

———————————————————————–

Dạo gần đây có vẽ 1 số tranh mới. 3 bức này là tranh tham dự cuộc thi vẽ card của Sean “Cheeks” Galloway – một hoạ sĩ hoạt hình mới nổi tiếng người Mỹ gốc Nhật – lead designer của 2 phần hoạt hình Hellboy Animated và của TV Show Spectacular Spider-man mới đây trên kênh KidsWB. Kuta là 1 trong số các Original charactor của ông này trong series truyện của cá nhân ông là Bastion’s 7. Mới đây 1 người bạn chuyên làm sculpture của Cheeks đã giúp ông phát hành một dòng mô hình đồ chơi nhân vật Kuta này ra thị trường và ông muốn mọi người vẽ fan art cho nhân vật này để chọn ra 1 trong số đó 1 tấm làm card dạng gift bonus bên trong hộp đựng, kiểu như những tấm card trong các DVD gốc mua ở nước ngoài ấy.

Còn cái này là nhân vật Dark Hawk của Marvel, vẽ commission cho khách hàng đầu tiên trên dA. 10$. Mọi người vào link này để xem thêm info về commission:

Mọi người đều nhận xét dạo này mình sử dụng màu tiến bộ hơn trước, vui vui :).

———————————————————————–

Bonus thông tin cuối cùng là cái này, đểu phết. Mình viết góp ý bằng email cho kênh Bibi từ hồi 2006 và đựơc nó trích dẫn gần hết lên web thế này mà tận bây giờ mới phát hiện ra :)), và những gì mình góp ý thì vẫn chưa bao h và chả biết đến bao h mới đựơc thực hịên như trong bài viết nói.

http://inside.vtv.vn/VN/TrangChu/TinTuc/NhipCauVTV/GocKhanGia/2006/12/1/45793/

Tuổi thơ của Chồn Con

(Bài viết được viết ngày 19/5/09)

Trước khi vào bài thì xin thông báo trước để mọi người chuẩn bị tinh thần.

Ấy là review fim của tớ thì chỉ có spoil từ ít đến nhiều, vì với tớ, fim là fải xem bằng mắt thì mới đã, nhất là dòng fim hành động kỹ xảo mới đây, vì chỉ có xem bằng mắt thì mới bất ngờ bằng mắt với những tình tiết thú vị trong fim chứ còn đọc spoil thế chứ spoil nữa cũng chả vấn đề, vì fim hành động kỹ xảo thường nội dung đơn giản, ý nghĩa đơn giản, không phức tạp như các loại fim trí tuệ khác.Thế nên ai không thích thì nên stop tại đây, còn ai không sợ spoil như tớ thì hẵng tiếp tục.

Tiếp theo là về cái tên tiếng Việt mà theo tớ là chuẩn nhất cho phim “Tuổi thơ/ tuổi trẻ của Chồn con/ Chồn hoang”. Tại sao lại thế ạ? Các bạn muốn biết tại sao thì việc đầu tiên hãy giở ngay Lạc Việt mtd ra tra từ Wolverine xem nó có nghĩa gì đã nhé.

Được chưa? Đấy nhé. Nếu ai xem fim để ý, khi Logan đuổi theo dấu vết của Victor trong rừng thì đã thấy đầu của một con thú bị cắt nằm lăn lóc và một gốc cây bị cào rách. Cái đầu đấy chính là đầu của loài chồn Wolverine đấy. Thế nên lẽ ra từ khi chiếu các fần X-men trước mọi người đã phải làm quen với cái khái niệm Wolverine = Chồn Hoang, vì Chồn Hoang nghe vẫn đã, vẫn phù hợp tính cách, chứ còn chữ Người Sói tớ cam đoan là 100% nghĩ là nó chuyển thể từ “Wolf” (Sói) ra, do mọi người quen rồi chứ nếu là tớ tớ sẽ ghi ngay lên Poster ở mega là “Tuổi thơ của Chồn con” :)). Thằng bạn tớ đang bảo mấy tháng nữa Mega nó chiếu phim The Wolfman thì ko biết phải dịch kiểu gì đây :)) “Lại là Người Sói” chăng? :))

Nhận định đầu tiên của tớ về fim là CỰC ĐÃ CON MẮT. Có thể nói tất cả những màn phô diễn sức mạnh của các nhân vật trong fim được làm cực nuột, đẹp mắt, và công phu và vừa đủ cho một phim có ngồn ngộn mutant (từ dùng để chỉ người đột biến trong dòng X-men) như fim này. Từ Deadpool, Agent Zero, Blob, John Wraith, Gambit,… đều được làm rất đẹp, khi xem cho cảm giác rất sướng mắt, dù họ chỉ là nhân vật phụ bên lề cho phim. Những cảnh đánh nhau của Wolverine với Weapon XI và Sabretooth cũng vậy, xem rất đã.

Về phần nội dung, thấy nhiều người cho rằng kịch bản quá đơn giản, thấy có người còn kêu là phim nhàn nhạt, không được hay. Thế thì cá nhân tớ xin phép được nói ngược lại, đây là 1 kịch bản khá tốt, hợp lý, bất ngờ và thậm chí là có phần khá phức tạp đối với dạng phim như thế này. Từ đầu tới cuối tớ ngồi xem với tâm lý cực kỳ bình thản của người đã thuộc lòng motive fim: Anh yêu em, chúng nó giết em, anh trả thù chúng nó bằng mọi giá, có thằng kia bảo sẽ giúp, anh nhận lời ngay. Nhưng tới cuối phim, khi sự thật được phơi bày ra thì tớ rất bất ngờ, và ko chỉ là một bất ngờ mà là 2 bất ngờ chồng lên nhau, và đều là những bất ngờ thú vị. Cá nhân tớ cho rằng ở đây kịch bản được xử lý khá tốt là khác. (chỗ này cố gắng ko spoil).

Một cái nữa về phần kịch bản, như mọi người đã xem Iron man và Hulk sẽ thấy 2 người hùng kia toàn đánh nhau với những đối thủ có sức mạnh “na ná” mình và chiến thắng bảo vệ thế giới, thì ở đây không đơn giản như thế. Kẻ thù của Logan ko đơn giản là 1 thằng khác cũng có sức mạnh tương đương, mà còn là anh trai, còn là người đã sống sát cánh mình trong 130 năm trời. Vậy mà đùng phát anh em chia rẽ, trở thành đối thủ. Bình thường thì sẽ tưởng là cuối phim anh em giết nhau xong khóc lóc thảm thiết sến rện như bình thường “ANH!!! EM XIN LỖI, nhưng để cứu thế giới, em đành…. blah blah….” “KHÔNG SAO ĐÂU EM, anh hiểu mà…. ặc…. ự….”, để cho giống các phim hành động kỹ xảo bình thường khác là 2 thằng na ná nhau giết nhau.

Nhưng ở đây không đơn giản thế. 2 anh em cùng dòng máu, chứng kiến chuyện giết bố của nhau, sống cùng nhau 130 năm trời, thân thiết còn bằng vạn ruột thịt, thế mà thành ra ghét nhau hơn chó mèo, đến độ có thể giết nhau ngay được cơ, ghen tị lắm. Thế nhưng mà khổ quá trong cái lúc đang tìm cách giết nhau thì có thằng khác xía vào định “giết hộ”, thế là kiểu “Tsư thằng kia tránh ra, định hớt tay trên phỏng?”, xong rồi để có thể giết nhau, mãn nguyện được mong muốn bấy lâu, 2 anh em ghét nhau đành quay lại tạm yêu nhau để giết thằng chọc gậy bánh xe định nẫng tay trên, không thì vướng víu không tiếp tục giết nhau được. Đấy, thấy chưa, kịch bản có đơn giản đâu?

Thêm nữa, để ý nhé, cái năm mà 2 anh em bắt đầu chơi với nhau hồi bé ấy, là 1845, xong 2 anh em yêu nhau tận tới lúc hết chiến tranh Việt Nam (cứ cho là thế đi) tức là khoảng năm 1975, tức là tận 130 năm sau, bất tử mà. Và fim đã khai thác cái khía cạnh này khá tốt, sống bất tử chả có gì sướng nếu không phải là người xấu :)). Từ đầu fim tới cuối phim, anh Logan/James Howlett/Wolverine của chúng ta suốt ngày bị ăn đòn, máu me chảy tùm lum liên tục, đánh nhau suốt từ nội chiến, sang thế chiến 1,2 rồi đi Việt Nam hiếp gái hụt, chả có lúc nào anh Logan được yên nhé. Rồi đến tận lúc có vợ rồi sống yên lành với nhau thì chúng nó cũng kéo đến phá rối, xong về sau phát hiện ra là toàn bị lừa (cố gắng ko spoil). Xong lại còn bị chúng nó làm cho cả bộ xương của mình thành cái chất khỉ ho cò gáy gì đấy (Adamantium) cứng vật vã (xem đoạn này ghê bỏ xừ). Nói chung, cuộc đời anh Logan này, kéo dài vật vã, nhưng chả sung sướng gì. Chưa kể nếu bạn nào còn nhớ 1 câu Logan nói trong X1 với Rogue về bộ móng của mình mỗi khi phụt ra (trong fim này không đặc tả chuyện đấy) “It hurts everytime (Cứ thò ra là đau)” .Đấy nhé, ai còn mơ tưởng giấc mơ sống bất tử thì suy nghĩ lại nhé :))

Thấy cũng có nhiều người kêu ca là Wolverine không giống trong truyện, không lạnh lùng đến độ tàn nhẫn và sẵn sàng giết người bất cứ lúc nào nếu thấy cần như trong truyện, nội tâm không u ám như trong X1,2,3…. vân vân….

Thế thì tớ cũng xin nói thế này. Fim là cuộc đời của Logan/Wolverine trước khi gia nhập đội X-men của ông Xavier đầu trọc, nói về con người và cách sống của anh ta trước khi bị lơ ngơ, để thấy anh ta cũng là một con người có tình cảm, có nhân đạo. Nói ngắn gọn hơn thì fim như một bản tóm tắt phần người của “con thú” Wolverine trước khi trở thành một con thú hung tợn như trong X1,2,3. Và rồi pằng pằng 2 phát, “phần người” của anh bị bắn bay ra khỏi đầu, để lại mỗi phần “thú” để chúng ta có 3 phần X-men xem đã đời như đã từng chứ đúng không? Chứ bây h hỏi nhé, từ lúc bé đến trước khi chơi Weapon X thì anh Logan của chúng ta có gì để dằn vặt đâu? Sau này mất trí rồi mới nhập nhèm quá khứ nên mới thành lơ ngơ thế chứ :)).

Hơn nữa, cá nhân tớ thấy Wolverine của 3 phần X-men kia cũng chả giống trong truyện. Bạn nào đọc truyện hoặc xem hoạt hình rồi sẽ thấy. Không hung bạo và thậm chí có lúc độc ác như trong truyện, không có cái vẻ của tên cao bồi già đời từng trải cực kỳ già dặn. Có lẽ vì mặt anh Hugh quá hiền với tớ chăng? Nhưng ý tớ không phải là Wolverine của anh Hugh tệ, mà tớ cho rằng chắc chắn sẽ chẳng có ai đóng vai này đạt hơn Hugh, anh ta như kiểu sinh ra chỉ để đóng cái vai này mà thôi. Và thế mới thấy cái tài của các bạn đạo diễn Hollywood, chọn diễn viên cứ gọi là đừng hỏi. Và chúng ta có một anh Wolverine hết sức cá tính và độc đáo, độc lập, không liên quan tới truyện tranh, vẫn thú, nhưng phần người nhiều hơn, vậy mới thật, mới “phim”.

Thế nên việc chỉ trích tính cách của Logan trong fim này tớ e là hơi bị chủ quan quá, vì như tớ đã nói, đây là trước khi anh ấy bị ngơ nên mới tốt bụng đẹp giai thế, chứ về nhà giở lại mấy phần trước ra mà xem, cũng hiền chả kém fim này là mấy đâu :D.

Tiện nói về việc chọn diễn viên, có thể nói các diễn viên trong fim này đóng không chỉ tròn vai, mà là khá đạt vai của mình. Đặc biệt như có người đã khen vai Deadpool, nói nhiều và rất nhắng nhít, hài hước vô cùng, cộng thêm fa múa kiếm thì thôi rồi ảo, TUYỆT VỜI. Thế thì tớ xin mạn phép khen thêm cả vai John Wraith và vai Gambit. Anh giai này tớ thấy lượng xuất hiện như vậy là khá đủ với phim NÓI VỀ WOLVERINE (nhớ là fim về Wolverine chứ ko fải fim X-men để bắt chúng nó xhiện nhiều). Gambit trong truyện và hoạt hình cũng là một nhân vật có tính cách khá phức tạp: vừa lãng tử, vừa vô tổ chức, và vô cả trách nhiệm, hầu như chỉ lo cho bản thân. Tóm lại là xem fim thấy Gambit ra sao thì truỵên/phim đúng thế đấy anh em ạ. Và những pha thể hiện trò phi bài và múa gậy cũng rất đã con mắt. Còn John Wraith, ban đầu khi thấy tên Will.I.Am này đóng tớ đã nghĩ chắc chả hi vọng gì một thằng ca sĩ nhạc Rap đóng fim mà hay cả đâu. Nhưng fải nói là diễn xuất của tên này khá tốt và được thể hiện tốt nhất ở đoạn gặp Blob và đoạn đánh nhau với Sabretooth, diễn xuất tự nhiên và fù hợp dù tớ chả rõ là trong truyện có thằng này không mà sức mạnh giống hệt Nightcrawler vậy.

Vai Cyclopse cũng là 1 vai không xuất hịên nhiều nhưng cá nhân tớ rất thích, vì mặt anh trai trẻ này khá giống trong truyện, dài dài mặt ngựa chứ không như anh James Marsden trong 3 phần trước. Già thêm chút nữa là sẽ hợp với Jean Grey của 3 phần trước :)). Sabretooth của anh Liev theo tớ thì quá tốt, tốt không còn gì để nói nữa, vì nếu so sánh với Sabretooth của X1 thì anh này giống Sabretooth hơn vạn lần về diễn xuất và thể hiện tính cách.

Về các nhân vật nữ, thì cá nhân tớ ko hiểu tại sao mọi người lại chê cô đóng vai Silver Fox vợ của Logan, chứ tớ thấy cô này khá xinh là đằng khác, xinh theo kiểu hiền hiền, nhưng những đoạn cần hot thì cũng rất hot. Nói chung ko hiểu sao tớ rất có thiện cảm với cô này và vai của cô, diễn ổn và xinh.

Tuy nhiên, vâng, khổ thế, ghét tuy nhiên lắm những vẫn phải nói không lại bảo tớ chỉ biết khen :D.

Đầu tiên ấn tượng xấu nhất về fim là Emma Frost.

Nếu ai để ý thì sẽ biết Emma Frost và Phoenix (Jean Grey ở 3 phần trước) là 2 nhân vật nữ xinh đẹp và quyến rũ nhất của dòng truyện X-men, và nữ sắc chính là vũ khí quan trọng của cả 2 cô khi chiến đấu. Vậy mà, fim chọn một cô vừa già vừa gầy vừa xấu đóng vai này :(, nói chung là thất vọng ê chề về vai này đầu tiên.

Thất vọng thứ 2 là về kỹ xảo, không biết có phải do bị lộ bản Workprint sớm quá không mà tớ thấy nhiều trường đoạn làm kỹ xảo quá dởm, đặc biệt là những trường đoạn có nhiều cảnh đánh nhau, đuổi nhau, background làm chẳng thật gì cả. Đặc biệt là cái đoạn giáo sư Xavier đến đón các bạn Mutant thì chán quá. Nhìn dởm lè lè ra, ai mà xem bản Workprint rồi thì sẽ không thấy khác nhau là mấy đâu. Và còn cái mặt của ông Xavier, mẹ ơi, không biết họ xử lý kiểu gì mà nhìn như mặt nạ :-SS, kiểu cố làm cho trẻ lại nhưng ko kịp ngày công chiếu chăng? Trò làm trẻ lại 1 ông già này thì X3 làm xuất sắc nhất.

Thất vọng thứ 3 là về cách xử lý vai trò của nhân vật Deadpool (Wade). Cho tới nay thì đã chắc chắn sẽ có một phim spin-off riêng về nhân vật thú vị này, thế nhưng những gì fim đã làm với hắn thì ko hiểu họ định làm thế nào với fim về Deadpool? 8-}, kiểu này đúng ngang với tự đưa mình vào ngõ cụt. Mà nghe đâu 1 trong 3 after credit là đoạn tên này hồi sinh, tự ráp đầu lại thì fải. Đoạn after credit tớ xem ở rạp chả khác gì đoạn có trong bản workprint. (Chú ý, tớ đi xem rạp về mới xem bản Workprint đó nha, nói láo chết liền :D)

Thất vọng cuối cùng là về đoạn Wolverine trồi dậy từ cái bể chứa trong fòng thí nghiệm. Thử nghĩ xem, làm gì có chuyện vừa thực hiện xong 1 thí nghiệm kinh dị như thế (tưởng tượng xem nếu cả bộ xương của bạn bị như thế thì bạn sẽ thế nào?) mà anh này đã ngồi dậy ngay được, kể cả là có khả năng đặc biệt đi nữa cũng ko thể đủ khoẻ để tỉnh dậy điên cuồng ngay như thế được. Ít nhất cũng phải như những đoạn flashback trong X2, lao ra khỏi cửa rồi trước khi chạy đi còn nhìn vào bộ móng máu me rồi gào rú đau đớn nữa, thế nó mới đủ dramatic và hợp lý hơn. Đằng này, hình như Marvel hơi bị tham nhóm khán giả dưới 13 nên sau những pha đâm chém, móng của Wolverine vẫn “shiny” như kiểu vừa chém xong cái là anh Wolverine đã lau ngay lập tức cho sạch vậy, chả có tí máu nào.

Cái cuối cùng tớ nhận thấy hình như Marvel đang định noi gương DC trong làm fim kể từ sau The Dark Knight. Họ muốn làm fim “đời thường” hơn so với truyện nên những bộ spandex bó sát của các nhân vật đã bị vứt bỏ hoàn toàn. Thay vào đó là áo khoác, áo jacket, áo chùng, áo may ô ba lỗ nhiều màu, quần bò, giày da, áo chống đạn và “NO MASKS” :D. Dẫu sao thì trên thực tế, các câu chuyện anh hùng của Marvel tuy thị trường hơn DC, nhưng thật ra lại “đời thường” hơn truyện của DC rất nhiều, nên áp dụng cái này vào theo mình là khôn ngoan và hợp thời.

Vậy thôi. Cho mình chấm thì sẽ chấm điểm 7/10, những lỗi thất vọng ở phía trên tuy nặng nhưng khó có thể làm hỏng được bố cục toàn bộ bộ phim cực kì phê mắt này. Dù thế nào, vẫn là 1 phim hay và được xây dựng hợp lý, hợp thời, chứ không chỉ vì “khán giả thích thế” mà làm thế, nếu bi luỵ vì khán giả như thế đã chẳng phải là 1 đạo diễn bản lĩnh.

Knowing… that it’s gonna sucks

Cảm xúc sau khi ra khỏi rạp là:

“Nếu cắt bỏ phần đầu và phần cuối phim thì đây là 1 phim hay”

(SPOIL CỰC NHIỀU< ĐỀ NGHỊ KO THÍCH THÌ KO NÊN ĐỌC)

Phần đầu được mở vào khá gượng gạo với 1 cô bé da trắng bệch, mắt thâm quầng đúng kiểu ma trẻ con trong các phim ma kinh điển, thêm đoạn viết ra 1 lèo 1 mớ số má khó hiểu, cào rách cánh cửa bằng móng tay đầy máu và những giọng nói trong đầu. Phần mở đầu làm ngta nghĩ ngay tới một phim kinh dị kiểu ma quỷ tâm linh. Và đùng 1 cái thì ta được gặp 1 ông giáo sư vật lý và cách giải thích mớ số má hết sức khoa học lại khiến ta nghĩ tới 1 bộ phim phiêu lưu hành động kiểu National Treasure với cốt truyện chủ yếu nằm ở các sự kiện đậm tính khoa học. Và đỉnh cao của sự gượng gạo chính là việc ông này tự nhiên để tâm đến tờ giấy 1 cách…. chả có lý do gì.

Phần cuối đã hoàn toàn làm khán giả phải thốt lên trong rạp: “NHẠT THẾ!!!” ngay khi con tàu vũ trụ của Alien hiện ra. Vầng, một loạt các sự kiện được dẫn dắt từ kiểu phim ma, tới phim bí ẩn trinh thám, từ tâm linh tới khoa học, và đùng 1 phát, tất cả mọi thứ đựơc giải thích bằng Alien (liên quan quá!!!).

Tuy nhiên, có thể nói phim đã thành công trong việc làm cho khán giả phải há hốc mồm sợ hãi khi chứng kiến những cảnh tai nạn xảy ra trong phim, hết sức chân thật, thực sự đã khiến nhiều khán giả phải hét lên trong rạp, bịt mồm kiềm chế tiếng kêu. Họ thực sự sợ những tai nạn hết sức bình thường mà lại đáng sợ như tai nạn máy bay hay tàu địên như vậy. Thực sự phim đã làm khán giả cảm nhận được sự kinh khủng của những tai nạn kiểu như vậy.

Yếu tố chính tạo nên thành công cho những pha như thế này theo mình chính là cách chọn góc quay khá lạ đối với dòng phim dạng thảm hoạ kiểu này. Theo lẽ thường và theo cách mà các phim khác hay làm thì những tai nạn như máy bay hay tàu hoả hay tai nạn ô tô, họ thường làm theo phương pháp thuần điện ảnh là chọn các góc quay gây ấn tựơng mạnh như góc máy bay lao thẳng vào màn hình, hoặc zoom mạnh vào mặt nạn nhân trong ô tô trước khi bị xe tải đâm với 1 luồng sáng loá. Nhưng thay vì làm như vậy thì ở đây họ chọn góc quay cố định và lia theo toàn bộ sự kiện và zoom ra zoom vào giống như cách làm ở các phim tài liệu hoặc phóng sự, khiến cho ngưòi xem có cảm giác như mình đang tận mắt chứng kiến thảm hoạ đó, và nhờ thế, các cảnh này cho cảm giác hết sức chân thực. Đặc biệt là cảnh đoàn tàu crash cũng được thể hiện khá hay và sợ. Có một đoạn góc quay nhìn từ bên trong cửa kính của tàu nhìn ra và thấy con tàu đang nghiến nát từng người một và lớp kính cứ nứt dần ra.

Một cái hay nữa của phim là mô tả các trường đoạn bí ẩn cũng khá ổn khi làm cho người xem nhiều phen khá bất ngờ và giật mình, có những đoạn cảm thấy khá hồi hộp và bí ẩn.

Tuy nhiên rõ ràng kịch bản này đã tự đào hố chôn mình, tự húc đầu vào ngõ cụt khi đem kết hợp đề tài tâm linh pha tạp tôn giáo vào chủ đề thuần khoa học như thế này và để rồi phải chữa cháy bằng đoạn kết Alien mà ko biết rằng như vậy càng làm cho đám cháy to và tệ hơn.

Phim này cho mình cảm giác giống hệt với The Number 23 khi mà cả bộ phim làm khá ổn, bùm phát cuối phim kết lãng xẹt.

Câu chuyện cổ tích thành hiện thực

Mấy hôm gần đây cộng đồng mạng cũng như cả thế giới như nổ tung trước câu chuyện cô Susan Boyle – một thí sinh của chương trình Britain’s Got Talent đã làm nổ tung khán fòng cũng như thổi bay linh hồn 3 vị giám khảo đi như thế nào rồi.

Phải nói rằng ngay khi tớ được xem cái clip này, dù clip mới chỉ đến đoạn chấm điểm cho Susan, tớ đã gần khóc dù tớ là 1 người rất ít khi khóc vì xúc động. Nhưng thật sự, đối với tớ, đây là 1 điều kì diệu, một điều thần kỳ đã xảy ra ngoài đời thực.


(click image to view clip)

Tuy thế, mấy hôm sau đã có 1 thí sinh khác, 12 tuổi, Shaheen gì đó, cũng đã đựơc giám khảo đánh giá cao và khá bất ngờ đối với khán giả thế giới và phần đông họ cho rằng Shaheen sẽ là đối thủ lớn của cô Susan trong cuộc thi này. Điều này có vẻ như khá là có cơ sở khi tớ được xem clip của Shaheen, quả nhiên là 1 thần đồng âm nhạc rất lý thú. Nhưng, tất nhiên là tớ sẽ nhưng ở đây, Shaheen chẳng phải là cái gì đó thực sự “ngoài sức tưởng tượng” như Susan Boyle, chẳng có gì quá lớn lao và bất ngờ.


(click image to view clip)

Trước tiên xét về phần trình diễn của 2 người. Shaheen chọn 1 bài hát thuộc thể loại classic pop với nội dung chủ yếu về tình yêu do danh ca Micheal Jackson đã từng thể hiện trước đây. Còn Susan chọn 1 bài hát thuộc thể loại nhạc kịch với nhiều đoạn ngân cao và có nội dung nói về những ước mơ và cũng là từ một vở nhạc kịch kinh điển – Những người khốn khổ. Riêng ở cách chọn bài đã đủ thấy sự chênh lệch giữa 2 người. 1 bên là 1 bài nhạc pop, dù nó có khó hát đòi hỏi kỹ thuật thế nào đi nữa, nó vẫn là nhạc pop, và thật ra mà nói, nội dung của nó ko hợp lắm với lứa tuổi của Shaheen. Hơn nữa, Shaheen mới 12 tuổi, còn rất trẻ, cậu còn cả 1 tương lai rộng dài phía trước, và còn có người mẹ yêu quý đưa tới sân khấu tham dự cuộc thi, và ai dám chắc rằng Shaheen chưa từng được đào tạo về thanh nhạc trước khi tới dự thi? Hơn nữa, riêng về khoản bề ngoài và phong cách, Shaheen đã ăn đứt Susan ở mọi mặt, hết sức tự tin và khuôn mặt khá đáng yêu, điển trai.

Còn bài hát cô Susan chọn, nếu ai đã đọc lyrics của nó và đọc sơ lược lý lịch của cô sẽ thấy có những điều trùng hợp lạ kỳ. Bài hát dường như được sáng tác ra để dành riêng cho cô hát, nó như vẽ nên chính cuộc đời khắc khổ của cô qua từng câu từ một. Và ý nghĩa của bài hát thì không cần phải bàn nhiều nữa, tất cả chúng ta đều hiểu. Và về chọn bài, cô Susan đã đi xa hơn Shaheen rất nhiều. Hơn nữa, rõ ràng một bài hát nhạc kịch đòi hỏi ở chất giọng và kỹ thuật của người ca sĩ cao hơn của nhạc pop chứ? (cái này tớ ko chắc lắm vì tớ ko rành lắm về âm nhạc). Và có ai còn nhớ phản ứng của cả giám khảo lẫn khán giả khi Susan bước ra sân khấu ko? Ta có thể chốt lại trong 1 từ “khinh”!! Vì sao ạ? Vì bề ngoài của cô trông thật thảm hại, xấu xí, lạc hậu và hành động thì lố bịch. Một người như thế, ai dám nghĩ là 1 tài năng? Và cô bao nhiêu tuổi? 47. Cô đã đi được nửa cuộc đời rồi, tương lai thế nào đâu còn quá quan trọng như với 1 đứa trẻ 12 tuổi, đặc biệt là khi cô chỉ sống 1 mình, với 1 con mèo!! Liệu so với 1 cậu bé có mẹ để yêu thương thì thế nào? Và ai dám chắc Susan đã từng học thanh nhạc khi gia đình cô có tới 9 anh chị em, cô dành cả đời để chăm sóc mẹ già ốm bệnh, và hiện tại thì thất nghiệp? Và cuối cùng, khi hoàn thành bài hát, Susan đã thản nhiên đi thẳng vào trong cánh gà, như thể cô không cần quan tâm ý kiến của giám khảo, không quan tâm tới kết quả cuộc thi, cô chỉ cần biết cô đã hát xong bài hát của mình, cô đã làm cho khán phòng vỡ oà, và cô đã vui vì đã chia sẻ được ước mơ của mình với toàn nước Anh cũng như thế giới. Cô không hề lường trước kết quả tuyệt vời này, không hề trông mong gì ở cuộc thi này, cô chỉ đến vì cô muốn hát, vì cô thích hát, từ khi cô 12 tuổi.

Một câu chuyện về một cậu bé thần đồng âm nhạc có thể nói là đã quá phổ biến trong làng âm nhạc thế giới rồi, mà chính Michael Jackson là 1 trong số các ví dụ điển hình nhất cho chuyện đó. Gần đây cũng có 1 cậu răng khểnh khá đẹp trai hát jazz và opera mà tớ quên tên rồi. Và đó không còn là chuyện bất ngờ nữa.

Nhưng câu chuyện của Susan Boyle thì lại khác. Đó là một điều thần kỳ khi 1 người có xuất xứ, tuổi tác và bề ngoài như Susan Boyle lại không hề từ bỏ ước mơ của cuộc đời mình, vẫn tươi cười lạc quan tìm cách thực hịên nó và sẻ chia nó một cách phi lợi ích. Cô như người sống cả đời trong bóng tối mà không bao giờ từ bỏ niềm tin về một tia sáng cuối đường hầm. Đặc biệt đối với tớ, một người còn trẻ, có ước mơ và hoài bão, thì câu chuyện của Susan Boyle lại càng xúc động và đồng cảm hơn gấp bội.

Nó gợi ta nhớ lại câu chuyện về chú chuột đầu bếp trong câu chuyện giả tưởng từng đạt giải Oscar – Ratattouile của Disney/Pixar năm 2007, bài học về những con người có xuất thân và bề ngoài hèn kém, bị cuộc đời và xã hội ruồng bỏ, nhưng lại không bao giờ từ bỏ niềm tin vào ước mơ của cuộc đời. Và…. thế đấy, câu chuyện cổ tích của Disney giờ đã trở thành hiện thực, ở ngoài đời thực, với 1 con người thực. Chú chuột Remy đã thực sự thành hiện thực. Và còn điều gì còn có thể thần kỳ hơn thế? Magical, Marvellous, Incredible, Awesome, Amazing, Stunning, Wonderful, Miracle. Còn bao nhiêu từ nữa có thể mô tả được hết câu chuyện này đây?

Earth Hour – phần 2

Mệt quá, hết sức mệt, chỉ muốn ngủ khò.

Đây là fần tiểu cảnh trong đồ án vẽ ghi nhóm. A3, bút sắt, bút kim. Đình Hà/Chùa Hà.

——————————————————————————————————–

Ok. Còn về vụ Earth Hour tổ chức ở Nhà Hát Lớn bị nhiều người chửi quá, mình cũng định chửi, cơ mà mọi người chửi hết cả cái để chửi rồi, chửi nữa thì chỉ có nước copy paste tuốt tuồn tuột những gì ngta chửi lại mà thôi :D. Thế nên bây h không chửi nữa, mà nêu 1 số quan điểm phản lại mấy cái chửi đấy nhá :D.

Trước tiên là về chuyện xem chừng khó phản bác nhất, là chuyện mà dân ta không tự giác, chả chịu tắt đèn gì cả, khắp VN vẫn sáng trưng như thường, chỉ tắt ở những chỗ được vận động thôi, vì dân ta quen quá với chuyện bị cắt điện thường xuyên rồi, chuyện “Earth Day” “Earth Minutes” “Earth seconds” là chuyện quá thường ở Việt Nam rồi vì có 1 số người khư khữ giữ điện của cả quốc gia để muốn làm gì thì làm, tăng giá xong vẫn cắt điện như thường. Ừ đồng ý là thế, dân ta thật là chả tự giác tự nguyện gì cả, nghe ở Mỹ “tự giác là 1 phần văn hoá” thấy cũng xấu hổ thật. Cơ mà anh em xem thử ảnh Earth Hour ở Mỹ theo link này nhé: http://www.earthhourus.org/

Vodpod videos no longer available.

Có thấy sáng không? Sáng quá đi chứ lị, sáng tưng bừng là khác, chỉ thấy 1 vài toà nhà lớn là tắt, còn đâu cả thành fố vẫn rực rỡ ánh đèn thật là tươi đẹp, mà này, đấy là Mỹ đấy nhé.

Nhưng chưa chắc các nước khác đã thế? Thế thì có cái link flickr Earth Hour trên trang chủ của Earth Hour nhé :D: http://www.flickr.com/photos/earthhour_global/sets/72157615780247025/show/

Vodpod videos no longer available.

Dồ ôi, sáng quá đi chứ lại. Nhìn đấy nhé, ở London thì ngoại trừ toà nhà quốc hội có cái Big Ben ra thì xung quanh sáng ngang ban ngày, ở Việt Nam ngày thường cũng chả sáng được thế :)).

Thế còn Australia thì sao nhỉ? Cái chỗ mà ngta nghĩ ra trò Ớt Ao Ờ này ế? Đây

Vodpod videos no longer available.

Rồi, ấy là 1 cái. Cái thứ 2 là ngta bảo dùng nến thải ra khí nhà kính, thì cũng chả bảo vệ được môi trường, thật là 1 trò lố bịch lãng mạn, chỉ ở VN mới có. Ừm, có thể lắm. Thế nhưng mà cái này là cái gì?

Đấy nhé :D. Đấy ko fải nến thì là cái gì đêy? 8->

Rồi nhé, còn chuyện biểu diễn ca nhạc nữa, trời ạ, thật là hình thức quá đi, ai đời tắt địên rồi còn hát, loa đài với máy chiếu thì cũng tốn địên chứ? Chỉ có ở Việt nam mới có trò hình thức thế để mở mày mấy ông lãnh đạo thôi. Đúng thật là. Thế thì cả cái bọn Coldplay này cũng thật là vô ý thức, thật là hình thức quá đi, bảo vệ môi trường gì nổi khi ngay trong Earth Hour mà sáng tưng bừng rồi đứng hát nhạc rock, đàn điện, đèn trống, máy chiếu thế này? Hình thức quá!!!

Còn chuyện phát tờ rơi miễn phí cổ vũ? Thế thì cũng chặt cây làm giấy, khác qué gì? Cũng là phá hoại môi trường mà? Đúng là đồ Việt Nam.

Vào đây để đọc phần news, họ (Australia – chủ nhà) cũng in flyer (tờ rơi) và phát cho hàng nghìn hộ gia đình và tổ chức nhé 😀 [Sending Earth Hour info flyer to households in the region]

Vậy là thế nào? Sao ở nước ngoài tưởng văn minh văn hoá lắm sao cũng làm mấy trò giống y xì như Việt Nam lạc hậu chúng mình thế nhầy? Hay họ cũng chuộng hình thức như nhà mình chăng? Hay họ bắt chước học tập Việt Nam tổ chức Earth Hour như thế chăng? Hay là vì Earth Hour vốn cũng chỉ là 1 hoạt động mang tính biểu trưng, HÌNH THỨC, nhằm cảnh báo người dân thế giới về biến đổi khí hậu và thái độ của chúng ta thế nào thôi, chứ thật ra 1 tiếng tắt đèn, mà thực chất là tắt ko hết, thì tiết kiệm được là bao nhiêu năng lượng? Tắt đèn rồi xách xe máy, ô tô ra đường chơi thì còn ô nhiễm bằng vạn lần, có khi còn trực tiếp ô nhiễm hơn.

Mà chưa kể, với trình độ dân trí Việt Nam mà đòi người dân tự nguyện, tự tìm hiểu thông tin về trò này mà tham gia thì đảm bảo trời sập liền :)), ko thông tin trên báo, đài, tivi, loa truyền thanh, poster, banner chăng kín đường thì liệu có đứa con giời nào biết mà làm mấy trò kể trên chăng?

Thế để thấy chúng ta đang mắc cái bệnh là gặp cái gì có Việt Nam vào cũng chửi loạn lên, phê phán này nọ lung tung beng, lắm khi chả thèm nghĩ gì cả, nhìn cái gì cũng chỉ toàn ra mặt xấu của nó, còn khách quan mà nói ra như ở trên tớ đã dẫn chứng, hoá ra Việt Nam mình cũng làm y như trên thế giới ngta làm, chả khác tí gì luôn, thế hoá ra thế giới cũng đáng ăn chửi như mình ấy à? Vậy là việc phát động phong trào, tuyên truyền phổ biến khắp đường phố, tờ rơi, tivi báo đài phát liên tục cổ vũ cho cái này có phải là 1 trò lố bịch hay hem? Đáng lên án hay đáng cổ vũ? Tắt đèn hôm đó ko fải để giảm thiểu ô nhiễm khí hậu vào cái hôm đấy, mà là để thức tỉnh thái độ của mỗi người chúng ta về môi trường xung quanh, mỗi lần Earth Hour diễn ra lại là 1 hồi chuông cảnh báo cho cả thế giới biết trân trọng hơn môi trường mình đang sống, và mỗi hành động dù nhỏ của chúng ta cũng sẽ ảnh hưởng tới cái môi trường ấy, và nó sẽ ảnh hưởng ngược lại lên chính chúng ta vậy, và sau mỗi Earth Hour hàng năm, chắc chắn rằng sẽ lại có thêm nhiều người hơn biết ý thức được điều đó, và tin rằng cứ Earth Hour của năm sau sẽ dần càng ít ánh đèn trên khắp thế giới.

CHuyện này cũng hơi gợi lại cho mình chuyện ngập lụt hồi trước, anh em có thể tìm trong categories sẽ thấy bài tớ viết về vụ đó.

Đấy, hôm nay thế thôi, chúc mọi người ngủ ngon và nhớ bỏ rác vào thùng.

Ớt ao ờ!!!!

Nghĩ ra cái title này là vì vừa vẽ xong 1 quả ớt :)).

Hnay, ngày 28/3/2009, blog wordpress đã đạt kỉ lục về số người xem – 116 người :)), ảo vô cùng, chả bù với mấy hôm trước vắng tanh như chùa bà đanh, giỏi lắm là 70 view.

Minh chứng hùng hồn cho sức hút của review fim và chính trị =)) lol, đã thế từ nay sẽ tập trung vào 2 mảng này để câu khách =))

Tuy đang cong đít lên chạy deadline sách nhưng vẫn cố viết về Ớt ao ờ 1 tí dù ban nãy không hề ra đường.

Cách đây 1 tuần, khi nhìn thấy những poster cổ động cho Earth Hour thì cứ gọi là vui là là, vì thấy Việt Nam cũng tham gia 1 sự kiện tuyệt vời như vậy cùng thế giới, và rồi tv, đài báo, loa phóng thanh ngoài đường, đâu đâu cũng thấy cổ động cho sự kiện này, càng vui hơn. Thế nhưng mà ngay lập tức 1 suy nghĩ loé lên “Dân mình mà chịu tắt điện thì có mà trời sập”. Và quả nhiên vậy :)), xóm tớ và 1 số khu vực chung quanh đều tắt điện, đèn đường cũng bị tắt. Tuy nhiên vẫn có rất nhiều nơi, nhiều người không tắt. Họ cho rằng đấy là đú theo thế giới, là đồ hâm mới tắt đèn, là đồ đạo đức giả, là đồ rê mi pha son…. Y như rằng.

Vừa đọc blog của bạn Red bên deviantART, thấy nhạt quá, bạn bè, rồi cả gia đình cũng cho rằng hưởng ứng EH là trò dở hơi rỗi việc (???). Đây là tâm lý chung chăng? Cách đây mấy hôm, khi dẫn Ryan đi chỗ nọ chỗ kia ở Hà Nội, mình thật tự hào vì là 1 người Việt Nam đang giới thiệu cho 1 người bạn Mỹ về văn hoá Việt Nam, về những điều tốt đẹp của Việt Nam. Nhưng EH lại là một minh chứng quá hùng hồn cho “những điều chả mấy tốt đẹp về Việt Nam”, và bỗng dưng thấy thật là may mắn vì Ryan đã gặp được mình và ông nội chứ không phải bất kỳ ai khác. Không phải là 1 người đầu đầy bất mãn, không phải là 1 người kém kiến thức nghiêm trọng, cũng không phải 1 người nói tiếng Anh ọp ẹp, vân vân….

Thật may…

Công lý màu cam

Tạm ngưng loạt bài về watchmen để nói đôi lời ngu muội sau khi đọc 1 số thứ.

Bạn nghĩ sao về công lý ở Việt Nam? Những vụ xử án oan sai mười mấy năm không được giải quyết? Những vụ xử không đúng người đúng tội, không thoả đáng như vụ 2 đứa con đâm đơn kiện bố vì đã giết mẹ? Những vụ tham nhũng cửa quyền mà quan chức không bị xử thích đáng? Những vụ án bị chìm xuồng? Những vụ công an hành hạ và đánh người dân? Bây h có ngồi liệt kê ra thì chả bao giờ cho hết những bất công trong xã hội Việt Nam như vậy.

Người ta nói những chuyện như ở trên, chỉ có ở các nước xã hội chủ nghĩa như Việt Nam, Cuba hay Trung Quốc,…, vì người dân bị bịt miệng bịt mắt, bị tẩy não, bị vân vân để chỉ tin vào Đảng mà không có khả năng suy nghĩ riêng của mình. Người ta nói ở các nước xã hội chủ nghĩa thì công lý chỉ dành cho 1 “nhóm người” (nói 1 cách ám chỉ) chứ không phải cho toàn dân. Tất nhiên “người ta” ở đây không nhiều, và chỉ nằm vào 1 số bộ phận, chứ không phải tất cả, cụ thể hơn, thì không phải là mình.

Thế nhưng những người ta nói trên hình như quên béng rằng ở 1 phương trời xa xôi nào đó, nơi người ta gọi là mảnh đất tự do, dân chủ, nhân quyền, lại có những người bị tra tấn một cách vô nhân tính, và những kẻ thủ ác không bao giờ bị đưa ra xét xử, lại có những người chỉ vì màu da khác biệt của mình mà bị hắt hủi, bị ghét bỏ, bị đánh đập, lại có những người bị kiện mất hàng triệu đô la chỉ vì mô đất trồi lên ở trước cửa nhà mình làm cho người ta đi qua vấp ngã. Và đó là nơi mà những “người ta” nói trên thường bảo rằng đấy là nơi có chuẩn mực về công lý và nhân quyền.

Trở lại đầu đề. Hôm vừa rồi báo chí khắp trái đất (ko chỉ có VN đâu nhé) đưa tin, Toà án tối cao liên bang Mỹ đã bác bỏ đơn kiện các nhà máy hoá chất đã từng cung cấp chất Agent Orange cho quân đội Mỹ rải hàng tấn lên mảnh đất hình chữ S, để lại hậu quả là hơn 3 triêụ con người vô tội Việt Nam ngày nay đã phải lãnh chịu những hậu quả không tiền bạc nào bù đắp nổi, và những hậu quả này có lẽ sẽ còn kéo dài nhiều thế hệ ngươì Việt Nam nữa. Toà án tối cao liên bang Mỹ – đại diện quyền lực nhất của một cơ quan thi hành “công lý” ở đất nước dân chủ, đã tình nguyện từ chối cái mác “công lý” của mình, đã phản bội bức tượng nữ thần Công lý to tổ bố trước cửa toà án một cách rất thản nhiên mà không một lời giải thích xứng đáng, để cho hơn 3 triệu con người vô tội đang quằn quại nhờ cuộc “khai phá tự do và dân chủ” của lính Mỹ cách đây hơn 30 năm phải bàng hoàng, sững sờ. Đấy là quyết định của cơ quan công lý tối cao của đất nước luôn được tung hô là “ưa chuộng hoà bình, công lý, dân chủ và nhân quyền nhất trong lịch sử nhân loại”, là quyết định được phun ra từ cái nơi mà người ta hàng năm đứng từ trên cao nhìn xuống, và phẹt ra những thứ gọi là “Phúc trình về nhân quyền” cho các nứơc khác, và bày tỏ “lo ngại” về tình hình nhân quyền của “Nuớc Khác”, theo cái kiểu “bố đời” trong tiếng Việt.

Trở lại đất nước Việt Nam thanh bình tươi đẹp. Ở một số nơi được coi là ngôi nhà tinh thần của người dân, là nơi luôn đại diện cho sự yên bình và tĩnh tại, nơi đại diện cho những người có tâm hồn trong sáng tươi đẹp nhất xã hội, có một số người, cầm xẻng, cuốc, kìm cộng lực, sang nhà hàng xóm đập tan bức tường gạch, lật tung chiếc cổng sắt (sức mạnh của Chúa ban cho chăng?), đánh suýt vỡ đầu một anh bảo vệ, trèo hàng rào xông pha vào nhà người khác, và xong rồi tuyên bố xanh rờn “Chúng tôi vô tội” (wtf???) Khi chất vấn họ về vấn đề pháp lý giấy tờ, thì họ không có giấy tờ phù hợp với Pháp luật hiện hành, cứ khăng khăng cho rằng giấy tờ của 1 chính thể đô hộ con người, bóc lột con người mới là giấy tờ “chuẩn” chứng minh cho mảnh đất họ đòi (wtf again???). Rồi khi nhà nước gọi họ lên để đối thoại, bàn bạc cho ra nhẽ, thì họ “bận” (wtf 3rd time???), chả biết là “bận” cái gì trong khi suốt ngày hô hào đấy là “linh địa” phải đòi cho bằng được (ko biết là của mình từ bao giờ mà “đòi”). Và khi đưa ra toà án, toà xử họ không có một ai phải ngồi tù, trong khi lẽ ra tội tương đương là phải ngồi tù rồi. Nhưng khi xử án thì ở bên ngoài, những người “anh chị em” (???) của họ đứng bu đầy với biểu ngữ “anh chị em chúng tôi vô tội” “công lý” “sự thật” “blah blah”… (wtf???). Họ được “anh chị em” của mình tả lại là không bao giờ chịu nhận tội, luôn ngẩng cao đầu hiên ngang trước toà án, họ “bất khuất” trước những video clip bằng chứng lè lè của việc đập phá tường, họ thà cứng họng ko trả lời nổi những chất vấn của toà án chứ không đời nào nhận tội (wtf????). Và khi đã xử xong với 1 bản án thiếu thích đáng như vậy, họ ngay lập tức gửi đơn kháng án để đòi “công lý” và kiện VTV khi đưa tin là họ “cúi đầu nhận tội”. Thật là buồn cười vì dường như cái việc đưa tin này của VTV hình như đã giúp cho họ nhiều hơn là hại họ, khi với 1 dòng tin như vậy, khán giả sẽ nghĩ rằng họ đã biết phân biệt phải trái đúng sai mà nhận tội, và thông cảm, tha thứ cho họ, cơ mà oái oăm lắm, họ không thích thế, họ thích được đưa “sự thật” cơ, họ muốn cả nước biết là họ đã cứng đầu thế nào cơ, họ muốn cả nước biết rằng, con chiên của Chúa toàn năng là những người không cần biết luật pháp, lời của Chúa mới là tối cao, và Chúa bảo thì nghiễm nhiên đúng, dek cần kiểm chứng.

2 chuyện có vẻ rời rạc chả liên quan, cơ mà viết ra để dẫn chứng cho vịêc đã có 1 người viết 1 bài mỉa mai “công lý” ở Việt Nam và cho rằng toà xử “oan” cho họ (wtf???), so sánh chuyện da cam với chuyện đập tường ngang hàng nhau, và kết luận là “công lý” ở Việt Nam chỉ để cho “1 nhóm người” mà thôi, và những người đập tường kia thì cũng đang đi tìm “công lý” giống như các bác da cam (wtf??? nhiều cái nực cười quá wtf liên tục). Quả thật, nếu đúng như người này nói là các bác đập tường đang đi tìm công lý thật sự, thì đúng là công lý ở Việt Nam chỉ dành cho “1 nhóm người” thôi thật. Cái nhóm ấy là cái nhóm tin sái cổ vào việc 1 bà không cần có chồng vẫn đẻ ra con, và tin sái cổ vào lời của 1 ông Chúa chả bao giờ đựơc nhìn thấy, người đã từng giúp quân Pháp xâm lược và đô hộ Việt nam suốt cả 1 thời kỳ. Và với họ thì công lý của 3 triệu con người đang quằn quại trong đau đớn suốt mấy chục năm kia cũng chỉ ngang với công lý cho 8 người đang vênh cái mặt ở toà án luôn miệng “vô tội” cho việc cầm cuốc phá tường. Công lý kiểu này thì hay thật, thế thì mai mình sẽ cầm cuốc sang đập tan nhà thằng hàng xóm mới được, xong khi ra toà mình sẽ “bất khuất” gào “vô tội” sau khi không quên gọi hội đứng ngoài cầm biểu ngữ “Công lý sự thật nhân quyền”.

Tôi thấy hơi lạ là ở cái nơi được gọi là “tự do ngôn luận nhất thế giới” ấy mà, sao không có báo đài nào dám cả gan đặt vấn đề những kẻ tra tấn tù nhân vì sao không bao giờ bị xử nhỉ? Và đã có bao nhiêu toà án xử tội ác phân biệt chủng tộc được xử thích đáng ở đó? Hay họ bị CIA bịt miệng che mắt mất rồi?

Hàng chục triệu con người tử nạn dưới bom Mỹ và hậu quả chiến tranh của Agent Orange trên hơn 30 triệu người Việt Nam. Hàng triệu con người bị cháy rụi và biến mất hoàn toàn vào hư vô dưới 2 quả bom nguyên tử “công lý” ở đất nước mặt trời mọc để đến hôm nay người ta quý như vàng sự xuất hiện của người duy nhất sống sót, hàng trăm di tích lịch sử bị huỷ diệt ở đất nước ném giày, hàng trăm nghìn con người bị tiêu diệt vì có người “bắn nhầm”, hàng trăm nạn nhân chiến tranh chết tức tưởi vì nhóm cứu trợ không tới được chỗ họ ở Gaza. Ngần ấy thứ hình như vẫn chưa đủ để gọi là “tội ác chiến tranh” để mà có 1 toà án được đưa ra xử những kẻ đã gây tội ác, ngần ấy thứ hình như vẫn chưa đủ để gọi là “diệt chủng” để toà án quốc tế ra trát bắt một ai đó ở đất nước tự do nào đó giống như việc họ đã làm với tổng thống Liban và bọn dã man Khơ me đỏ, bọn dã man Cộng sản Balan, bọn Phát xít Đức,…. Và không biết đã có bao nhiêu kẻ ác đã thoát những tội ác diệt chủng, tội ác chiến tranh, chỉ nhờ việc họ đã từng mang trên mình cái mác “Tổng thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ – Đất nước của tự do, dân chủ và nhân quyền”. Họ đã đang và sẽ còn tiếp tục thoát những tội ác khủng khiếp đó để tiếp tục tự cho mình cái vị trí ở trên cao, ngó xuống và nói với các nước khác “chúng mày vi phạm nhân quyền rồi con ạ”.

Watchmen: Nghĩ về nhân vật

Đây là 2 bài reply của mình trong topic Watchmen bên forum.phimanh.net ngẫm nghĩ sâu một chút về 2 nhân vật được cho là ấn tượng nhất trong phim/truyện.


Xem phim này có thể nhiều người sẽ nói ngay là giống phim The Incredibles của Pixar Disney. Nhưng phải nhắc mọi người rằng, truyện Watchmen được xuất bản từ cách đây hơn 20 năm, còn The Incredibles chỉ là 1 tác phẩm hoạt hình độc lập.

Hơn nữa, sự kiện các VIGILANTE (Hiểu như là mấy anh đại hiệp trong truyện chưởng ấy) bị đặt ngoài vòng pháp luật trong câu chuyện của Watchmen mang 1 ý nghĩa tiêu cực hơn rất nhiều, vì dẫu sao Watchmen cũng là 1 câu chuyện dành cho người lớn có trí tuệ chứ ko fải 1 bộ phim giải trí như Incredibles.

Nếu suy nghĩ thật kỹ thì mọi người sẽ thấy những lời thoại đoạn đầu phim so với những hành động và lời nói cuối phim của Rorschach hết sức mâu thuẫn nhau.

Ban đầu thì là “And the world will look up and Shout SAVE US, and I’ll whisper NO!”, một câu thoại hết sức nghiệt ngã thể hiện sự bất mãn và căm ghét xã hội, và phần nào cũng lột tả được khá rõ tính cách của Rorschach, hết sức nghiệt ngã. Nhưng lạ thay, tới cuối phim, khi mà The world đã thực sự look up and Shout SAVE US, thì Rorschach làm gì? Bất chấp những quan điểm và cách nhìn của Dr. Manhattan và Veidt, Rorschach thà chết chứ ko thể đứng yên nhìn 1 tội ác kinh khủng giết hại hàng triệu người vô tội như vậy. Vì đó chính là Rorschach, người có tính cách có thể nói là phức tạp nhất trong số các nhân vật chính của phim, và dù tàn bạo thế, nhưng Rorschach vẫn là 1 con người có lương tâm, có tình cảm.

Ấy chính là cái ý nghĩa phức tạp của hình tượng chiếc mặt nạ có vết mực biến đổi liên tục của Rorschach, mặt tối của con người anh không ngừng thay đổi.

Để giải đáp cho thắc mắc của một số người là tại sao vết mực trên mặt Rorschach lại có khả năng biến đổi liên tục như vậy. Thì đó là vì khi Walter Kovacs còn là 1 nhân viên của 1 cửa hàng giặt là, anh đã nhận giặt một tấm ga giường có dính mực từ 1 người phụ nữ, và rồi sau này người phụ nữ từ chối nhận lại vì vết mực không thể sạch được, hơn thế lại còn biến đổi liên tục. Và Kovacs đã qđịnh cắt 1 miếng từ tấm ga giường đó để làm khuôn mặt thứ 2 của mình.

Ở đây phim cũng đã thay đổi tình tiết Kovacs lấy lại chiếc mặt nạ của mình. Thực chất trong truyện chiếc mặt nạ đã bị tiêu huỷ, và Rorschach đã phải quay lại căn hộ của mình để lấy 1 chiếc mặt nạ dự trữ khác, cũng được làm từ chiếc khăn ga trải giường dạo nọ.

Bên cạnh đó, trò chơi tưởng tượng sử dụng các hình ảnh tạo ra từ việc gập đôi tờ giấy dính mực tạo thành 1 hình đối xứng lằng nhằng trong tiếng Anh nó chính là RORSCHACH.

Trong phim họ cũng chưa thể hiện được hết con người Rorschach khi bỏ đi đoạn Rorschach vào tra hỏi trong 1 quán bia ngầm về vụ Comedian. Trường đoạn này ko chỉ khắc hoạ cách làm hết sức tàn bạo của Rorschach mà còn cho thấy hình ảnh của kẻ đáng sợ nhất thế giới ngầm, bất cứ ai ở thế giới ngầm đều sợ hãi khi thấy vết mực biến đổi khôn lường trên mặt Rorschach khi anh ta xuất hiện. Điều này đã khiến 1 số khán giả đi xem về thắc mắc về ý nghĩa của nhân vật Rorschach. Ấy là vì anh ta là người duy nhất không “quit” và không thoả hiệp.

———————–

Nói 1 chút về Comedian.

Đây là 1 nhân vật có tính cách khá phức tạp. Nhưng theo cảm nhận của cá nhân mình, tính cách của Comedian phần nào đó giống với Dr. Manhattan, anh ta không còn là con người nữa, anh ta không còn giữ những chuẩn mực đạo đức và lý trí như con người nữa, mà phó mặc số phận cho bản năng, cho thời cuộc. Anh ta làm mọi thứ vì bản năng anh ta bảo làm vậy.

Hình tượng Comedian được xây dựng dựa trên hình ảnh những chiến binh Mỹ khi tham chiến ở các chiến trường nước ngoài như Việt Nam, Afghanistan, Iraq,…. Họ được dạy rằng họ đưa tới những nơi đó tự do và hoà bình, nhưng khi họ tới nơi, sự thật nghiệt ngã mới hiện ra rằng tất cả chỉ là giả dối. Họ đã nhận nhiệm vụ mang đau thương tới những nơi đó, và họ thất vọng, họ tuyệt vọng và mất lòng tin vào tất cả những thứ tươi đẹp, về American Dream.

Nếu ở đây có ai đã xem DVD Under The Hood – một phim ngắn dạng phỏng vấn, phóng sự về cuộc đời Hollis Mason – Nite Owl 1, thì sẽ thấy những nhận định của Hollis về Comedian: Một kẻ đội lốt anh hùng để thoả mãn những ham muốn tình dục và bạo lực.

Nhưng sự thật không phải vậy. Comedian về bản chất vẫn là 1 con người, tuy nhiên những giả dối trong cuộc sống đã cho anh thấy bộ mặt thật của xã hội Mỹ vốn luôn được ca tụng thật tươi đẹp. Và anh sống theo kiểu phó mặc mọi thứ, cứ làm những gì bản năng sai bảo. Mà cụ thể là ở việc hãm hiếp Silk Spectre 1, ở việc ám sát Kennedy (cái này Zack bịa nhưng lại rất ăn nhập với tính cách của Comedian), ở việc anh ta sẵn sàng chĩa súng vào dân thường và bóp cò cùng với nụ cười.

Đã bao giờ có ai tự hỏi tại sao 2 người duy nhất trong những Vigilante của Watchmen lại nhận lời làm việc cho Chính Phủ và tới Việt Nam tham chiến lại là Dr. Manhattan và Comedian chưa? Vì đó là 2 người có tính cách gần giống nhau nhất, và họ hiểu nhau nhất trong tất cả. Họ đã chẳng còn vương vấn những gì thuộc về con người nữa rồi, sinh mệnh con người ko còn nghĩa lý gì nữa rồi, và kể cả con đẻ của mình cũng chẳng là gì cả, sẵn sàng rút súng bắn chết người đang mang thai đứa con đó.

Nhưng khác với Dr. Manhattan càng ngày càng giống 1 vị thánh không còn vương vấn những thứ phàm trần của loài người, Comedian lại để cho bản năng thú vật của mình điều khiển cả cuộc đời, và tự biến cuộc đời mình thành 1 trò đùa lớn nhất, tự biến mình thành tên Hề, sống ko còn đức và lý lẽ, tất cả cũng chỉ vì sự sinh tồn và đồng tiền (lương chính phủ) thoả mãn những ham muốn cá nhân mà thôi. Và “being the comedian is the only thing that makes sense”

Và phần người của anh ta đột nhiên 1 hôm trỗi dậy khi khám phá ra kế hoạch tàn bạo của Ozy, và anh ta hối hận vì đã sống phí phạm cả 1 cuộc đời của mình như vậy, vì đã ngỡ như cả cuộc đời chỉ là 1 trò đùa không hơn không kém, và trò đùa đó nghiệt ngã tới mức, kẻ thù lớn nhất cuộc đời làm anh hùng của anh ta bỗng nhiên lại trở thành người bạn thân nhất và “What the **** am I saying?”. Và “Justice is coming to all of us, no matter what we do” và “it’s the matter of time I suppose”.

Thật may những lời cuối cùng trong đời của một tên Hề, lại là những lời nói từ lương tâm của một con người.

Chính vì lẽ đó, với riêng mình, hình ảnh chiếc huy hiệu ko chỉ đơn thuần là phỏng lại Doomsday Clock, mà còn chính là hình ảnh phản chiếu rõ nét nhất cuộc đời của Comedian.

Liệu nên thế nào đây?

Liệu nên thế nào đây? magnify

Đang ngồi vẽ bài Mỹ thuật, băn khoăn ko biết nên dùng màu nước hay mực nho đây.

Chính vì băn khoăn này lại tự hỏi, không biết mình lựa chọn cái ngành kiến trúc này là đúng hay sai nữa.

Bây h đi học cứ như cho có. Mặc dù đã xác định tinh thần là học để tốt nghiệp kiếm tiền, nhưng ko hiểu sao mình ko tài nào học được. Ngồi trong lớp cứ cố nghe giảng được 1 lúc là tay lại ngoáy ngoáy vẽ linh ta linh tinh, rồi dần dà thành ko thèm nghe giảng nữa. Đặc biệt là cơ công trình và cấu tạo nhà dân dụng. Biết là cả 2 môn đều cần cho công việc sau này, nhưng ko thể nào nhồi vào đầu được. Cơ công trình thì là vì mình vốn ko thích và ko có khả năng tiêu hoá các môn có dính đến số má với tính toán, chung lại là môn tự nhiên. Cấu tạo thì là vì nó đặc sệt mùi kỹ thuật kiến trúc, lại càng là thứ mình ko quan tâm, mặc dù mình biết nó cần. Thế nhưng mà sâu trong thâm tâm mình vốn ko muốn học nó nên nó không thể vào đầu, ko có hứng thú với nó thì nó ko vào đầu.

Mà đây lại là 2 môn quan trọng mới chết chứ, ko học thì sau ra chưa chắc đã làm được kiến trúc sư thiết kế nhà kiếm tiền được. Muốn học vì nó quan trọng, nhưng học ko vào vì thâm tâm không thích và ko quan tâm.

Nghĩ lại thì từ bé chỉ có cái gì khiến mình hứng thú thì nó mới vào đầu mình. Như là các môn về địa lý, lịch sử, chính trị, văn học, tiếng Anh…. nói chung là môn xã hội mới vào đầu mình và in sâu, và thành ra phẩy mấy môn này khá cao, gần như chỉ cần nghe là tự nhiên nhớ. Ngược lại, 3 cái môn chính lại toàn là môn tự nhiên (thế mới ngu) nên mình học ko vào hoặc học kém hoặc lào phào là Toán, Lý, Hoá.

Bây giờ cũng thế, chỉ thích học mấy môn vẽ vời, hoặc lịch sử, phẩy cao, mấy môn lquan đến kỹ thuật hoặc thuần kiến trúc thì hoàn toàn thờ ơ và ko vào đầu.

Chán quá, ko biết mình qđịnh theo nghề này liệu có đúng ko. Nản quá

Balan và Việt Nam

Balan và Việt Nam magnify

Cách đây đúng 20 năm, ở Balan đã có 1 hội nghị bàn tròn để cho chính phủ Cộng sản ngồi lại với các bên đối lập để tổ chức 1 cuộc bầu cử đầu tiên theo kiểu đa nguyên, và bên đối lập đã thắng áp đảo, làm sụp đổ chế độ Cộng sản ở Balan và sau này kéo theo sự sụp đổ cả hệ thống Cộng sản ở Đông Âu.

Lý do là vì hệ thống Cộng sản đóng cửa cực đoan này ở Đông Âu đã thực sự kéo các nền kinh tế này đi xuống nghiêm trọng, đời sống của người dân thiếu thốn đủ đường, cực khổ và bị kìm kẹp, nói tóm lại là hệ thống này đã đưa những đất nước Đông Âu này đi xuống về mọi mặt, nghiêm trọng và không ai có thể phủ nhận điều đó, chính vì vậy, việc thay đổi là cần thiết và hợp thời đại. Nhưng đó là chuyện ở Balan.

Mới đây, trên BBC tiếng Việt có 1 bài viết của 1 tác giả người Việt đang sống ở Balan, ca ngợi về sự “dân chủ” mà Balan đã đạt được vào năm 1989, và cho rằng đó là 1 “bài học” mà ở Việt Nam ngày nay cần noi theo để đạt được “dân chủ”.

Thoạt đầu nếu ai không đủ kiến thức và cái nhìn khách quan thì sẽ cho rằng: “À, thằng này nói hay, đúng thật, Việt Nam cũng nên làm như Balan ấy mới là dân chủ” và bắt đầu cho rằng chế độ hiện thời là tồi tệ blah blah….

Nhưng như tôi đã nói nhiều lần, đấy chính là cái thủ đoạn lắt léo trong lý luận của giới trí thức hải ngoại khiến cho người đọc tin sái cổ những gì họ nói, và bắt đầu suy nghĩ băn khoăn lung lắm về những điều họ phân tích, họ nói mà quên mất rằng mình có cái đầu để có những suy nghĩ phản biện.

Tôi đã gửi cho BBC Tiếng Việt 1 bài phản biện như sau, nhưng không và chưa bao giờ được đăng (chả có gì lạ, BBC mà, “tự do ngôn luận” nên không có kiểm duyệt đâu)

Thực sự đa phần những người đang sống và làm việc ở nước ngoài hoặc đọc quá nhiều những giá trị dân chủ kiểu phương Tây và những tài liệu chống Cộng, đều đã hiểu sai ý nghĩa của “Đảng” ở Việt Nam.

Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải một tổ chức chính trị được một bộ phận người lập ra để tranh đấu tham gia vào bộ máy chính quyền. Hiểu đơn giản thế này, ở phương Tây, khi anh tham gia vào 1 đảng phái chính trị, tức là anh đã trở thành một “chính trị gia” và chắc chắn anh vào là vì mục đích chính trị, anh sẽ tham gia vào các hoạt động của Đảng để làm chính trị.

Nhưng ở Việt Nam lại khác. Từ cấp tiểu học đến trung học, chúng tôi phải phấn đấu, học tập, rèn luyện đạo đức để đựơc kết nạp vào Đội thiếu niên tiền phong, Đoàn thanh niên cộng sản và sau này là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Và việc chúng tôi tham gia vào Đội, Đoàn, Đảng, không hề nhằm mục đích chính trị như tính chất đảng phái có ở các hệ thống chính trị phương Tây, mà nó như một danh hiệu, một phần thưởng ghi nhận cho những phấn đấu, cố gắng, tôi rèn cả về đạo đức con người lẫn khả năng học tập, làm việc. Và đa phần trong số chúng tôi kể cả khi đã trở thành Đội viên, Đoàn viên, không phải ai cũng có ý định tranh chấp để tham gia vào bộ máy lãnh đạo, mà chỉ tâm niệm rằng, trở thành Đội viên hay Đoàn viên, nghĩa là những cố gắng của mình đã được công nhận, và danh hiệu đó sẽ lại càng là động lực để chúng tôi tiếp tục phấn đấu trong cuộc sống tương lai. Và tiếp tục được nhận một danh hiệu cao quý hơn là Đảng viên, để ghi nhận những cố gắng của chúng tôi trong suốt tuổi trẻ để cống hiến cho gia đình, trường lớp và lớn hơn là đất nước, chứ không phải cứ là Đảng viên là ham hố tranh quyền chức để làm lãnh đạo.

Việc này còn giúp cho đa phần thế hệ trẻ có được một mục tiêu để luôn phấn đấu trong đường đời của mình vì vào Đội, Đoàn, Đảng luôn là 1 vinh dự đối với gia đình và được sự nể trọng từ phía những người xung quanh. Còn nhớ khi tôi được vào Đội, một trong những người đầu tiên của lớp, cảm giác thật mãn nguyện và tự hào trước ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn cùng lớp. Nhưng không lâu sau đó, khi tôi phạm phải một lỗi về kỷ luật, thì cô giáo với bạn bè đều rất thất vọng về tôi, họ nói “Đội viên mà thế à?” và tôi hiểu, trở thành Đội viên chính là động lực mạnh mẽ nhất để tôi phấn đấu.

Cơ chế bầu chọn lãnh đạo ở Việt Nam cũng dựa vào điều đó để lựa chọn những con người ưu tú nhất của đất nước, những Đảng viên. Vì Đảng viên là những người đã chứng tỏ đuợc mình trong suốt quá trình trước đó bằng khả năng làm việc và phẩm chất cá nhân và họ xứng đáng được ra ứng cử vào các chức vụ lớn. Và chúng tôi bầu họ, tin tưởng họ, và chúng tôi chưa bao giờ cảm thấy thất vọng, khi mỗi lần thay đổi bộ máy chính phủ, đất nước lại cải thiện được vị thế của mìh trên trường quốc tế.Và chúng tôi hãnh diện rằng những cố gắng của mình khi cố trở thành đội viên, đoàn viên và Đảng viên cũng có 1 phần trong sự phát triển đó của đất nước.

Còn những người không được vào đội, đoàn, Đảng, họ có thể có phẩm chất, có thể họ giỏi, nhưng họ chưa chứng tỏ được mình đủ để đạt được những danh hiệu đó, họ chưa bằng các Đảng viên. Điều đó có nghĩa là, Đảng viên cũng chỉ đơn giản như bao nhiêu con người khác trên khắp đất nước, chỉ có điều, họ là những người đã chứng tỏ được mình mà thôi.

Đương nhiên ở Việt Nam hiện nay đã và đang xảy ra tình trạng kết nạp Đội, Đoàn, và Đảng một cách rất xô bồ và thiếu chắt lọc. Cả những người chưa có đủ tư cách cũng đã được chọn vào Đội, Đoàn và Đảng, và họ len lỏi lên làm lãnh đạo, gây ra sâu mọt khó chữa tận gốc trong bộ máy chính quyền các cấp.

Việc này cần những ý kiến đóng góp xây dựng tích cực và khéo léo chứ không phải bằng cách tạo ra đối kháng và đối lập ở một đất nước mà sự đoàn kết toàn dân nếu không phải khi có chiến tranh thì hết sức yếu ớt như Việt Nam.

Và chuyện của Balan không thể nào áp dụng được trong thời điểm hiện nay ở Việt Nam. Lý do thứ nhất là vì như tôi đã nói ở trên, trong lòng người dân Việt Nam hiện nay, Đảng Cộng Sản mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với các đảng phái chính trị phương Tây, và ý nghĩa của nó còn đặc biệt hơn khi ĐCS là những người đã từng dành lại độc lập dân tộc và thống nhất đất nước, và trong lòng dân chúng, ĐCS là những người có công với đất nước. Lý do thứ 2, thời xưa, khi Ba lan thay đổi thể chế, là khi cung cách cầm quyền cực đoan xưa kia đã lỗi thời, khiến cho đất nước đi xuống nghiêm trọng về mọi mặt và mất lòng tin trong nhân dân. Trong khi Việt Nam ngày nay lại là một xã hội tự do và dân chủ, đất nước ngày càng đi lên, phát triển và cải thiện vị thế của mình trên trường quốc tế (được làm chủ tịch luân phiên của LHQ, tham gia WTO, tổ chức APEC, ASEM…), du lịch phát triển cho người nước ngoài tự do tham quan khắp mọi miền đất nước, hoàn toàn đổi nghịch hẳn với 1 xã hội đóng cửa và xiềng xích ngày xưa của Ba lan và các nước CS Đông Âu.

Sự thay đổi của 1 chính thể chỉ xảy ra khi nó không còn được lòng đại đa số người dân, khi nó làm cho đất nước lụn bại và đi xuống, khi nó sắt đá, khiên cưỡng và cực đoan. Nhưng Việt Nam hôm nay thì không, nó đang chuyển mình, đi dần lên phía trước một cách tích cực, dù vẫn mắc khá nhiều những sai sót, sai lầm, bảo thủ, quan liêu và tham nhũng, hậu quả của 1 thời gian bao cấp trì trệ và 1 thời gian dài bị cấm vận nghiêm ngặt.

Hãy tự hỏi vì sao dù đài BBC tiếng Việt đầy những bài viết đả kích, chỉ trích, thậm chí là chống Cộng cực đoan nhằm vào nhà nước VN hiện tại mà tôi – một công dân 20 tuổi bình thường đang sống ở HN mà lại truy cập vào 1 cách dễ dàng và tham gia viết bài thế này.

Vì thế, theo tôi, những gì một người Việt yêu nước thực sự cần làm ở thời điểm hịên nay, không phải đấu tranh đòi dân chủ (ở một nước đã có sẵn dân chủ) và nhân quyền (nơi nhân quyền luôn được bảo vệ) và đòi tạo ra đối kháng, đối lập, vì thực chất chả có gì để mà phải đấu tranh cả, mà thay vào đó, hãy cùng hợp sức, đoàn kết lại, sử dụng tri thức của mình, tài năng của mình, tiếng nói của mình, góp sức cùng chính phủ hiện tại cải thiện khuyết điểm, loại trừ tiêu cực, nâng cao ưu điểm để tiếp tục đưa đất nước phát triển hơn, nâng cao vị thế trên trường quốc tế.

Say What? Say YESSS!

Say what? Say "YESSSSSS"!!!! magnify

*Long Entry Alert*

Nếu thực sự quan tâm đến tớ hẵng đọc, không thì thôi, vì entry sẽ dài, và nội dung cũng non sense lắm 🙂

https://i0.wp.com/i177.photobucket.com/albums/w207/gabarra/YesMan_1.jpg

Trước hết là về cái phim tớ vừa đi xem về – Yes Man – đấy chính là lý do mà tớ để title entry như thế.

Với tớ thì đây có thể coi là một trong số những phim hài hay nhất tớ từng xem từ trước đến giờ.

Tớ không muốn spoil vì phải xem mới thấy hết được cái hay của phim. Nhưng cũng sẽ giới thiệu sơ qua cho mọi người.

Với các fan của Jim Carrey (như tớ) thì việc xem phim này gần như là 1 nghĩa vụ bắt buộc, không thể bỏ được, và tớ chưa bao h cảm thấy thất vọng. Lần này cũng vậy, Jim Carrey đã trở lại bất chấp dấu ấn thời gian đã kéo về trên mặt anh, và với tớ, Yes Man là 1 Jim Carrey “hài theo kiểu mới”.

Trước đây ai cũng biết tới Jim Carrey với các vai diễn có phần hơi bị mát dây và chập mạch, nhưng Yes Man lại rất ít, gần như không có các cảnh làm trò mặt xấu hay các hành động dở dở ương ương của nhân vật chính, mà chủ yếu hài ở những tình huống và lời thoại của các nhân vật, tuy đơn giản nhưng hết sức thâm thuý, xoáy vào mọi góc cạnh của cuộc sống thường nhật.

Câu chuyện được dựa trên 1 cuốn sách Best Seller của tác giả Danny Wallace viết dựa trên những kinh nghiệm của chính bản thân mình.

Hãy thử tưởng tựơng xem liệu cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu bạn nói “Yes” với tất cả mọi lời đề nghị và những cơ hội xuất hiện? Sẽ có nhiều người nghĩ rằng, đồng ý cả với những thứ quan trọng mà không cần suy nghĩ sẽ rất nguy hiểm và có thể gặp rắc rối với việc đồng ý vô tội vạ đấy. Nhưng không, hãy cứ xem phim đi bạn sẽ thấy được rằng “”Yes” will always lead to something good when “No” wouldn’t”. Hãy cứ nói Yes đi, và những điều tốt đẹp tự nhiên chúng sẽ đến với bạn, nói Yes với cuộc sống, và nó tự khắc sẽ tươi đẹp lên.

Nhưng, hãy nhớ một điều, hãy chỉ nói Yes với những gì bạn thật sự muốn, dù sao thì khiên cưỡng mình làm những việc mình không muốn thật sự chẳng hay ho gì, yes? :))

Không chỉ bộ phim rất hay, mà ta còn được thưởng thức tài âm nhạc của chính Jim Carrey trong đoạn anh cố cứu 1 người sắp nhảy lầu tự tử bằng bài hát “Jumper” (nhóm Third Eye Blind)

http://www.youtube.com/watch?v=1u8p3f4KBXw

Bài học của bộ phim khiến tớ nhớ đến 1 câu chuyện ngụ ngôn rất hay mà chả nhớ rõ nguồn gốc về “Tái ông mất ngựa”. Hình như nó thế này:

“Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.

Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: – Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.

Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.

Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.

Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: – Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.

Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.

Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.

Ông lão thản nhiên nói: – Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.

Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.”

Sau khi kể câu chuyện trên, sách Hoài Nam Tử đưa ra luận điểm: Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái hậu quả của nó.

Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: Tái ông thất mã, an tri họa phúc. Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.

Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.

– copy lại đâu đó trên net –

Hay chứ hả?

Còn chờ gì nữa mà chưa nói “Yes, tôi sẽ đi xem phim này ngay lập tức” 😀

*Fun fact* Mọi người sẽ nhận thấy cô diễn viên đóng vai Allison cực giống ca sĩ Katy Perry (I kissed a girl, Hot ‘n’ cold). Cô này tên là Zooey Deschanel. So sánh nhé? Y như chị em sinh đôi luôn. (bên phải là Katy Perry)

Không chỉ giống nhau về ngoại hình, ai mà để ý sẽ thấy giọng 2 người cũng giống hệt nhau, và Zooey cũng là 1 ca sĩ có hạng. Cứ thử download album soundtrack của phim về nghe lại mấy bài mà cô ý hát trong quán bar thì biết. Hay cực kỳ (bài Yes Man cuối phim cũng do chính Zooey hát luôn)

https://i0.wp.com/www.inmirror.com/files/imagecache/thumbnail/files/images/zooey-deshanel-katie-perry.jpg

————————————————————-

Tóm tắt 1 chút về Tết vừa rồi.

Trước Tết thì 3 hôm liền đi chơi. Một hôm thì đi ăn buffet với lớp A2 cũ của thỏ heo, với cả ăn sinh nhật thỏ heo cùng lúc luôn. 2 hôm sau đó thì đi chơi, xem fim cùng Đức Huyết bên Thánh địa và anh Tuấn gia sư của tớ hồi trước.

Hôm đấy 3 anh em xem được phim Huyền Thoại Bất Tử (phim Việt Nam) thì thấy công nhận phim khá hay so với mặt bằng chung (cụ thể là so với Giải Cứu Thần Chết và Đẹp từng cm). Phim đầy ý nghĩa, cảnh quay đẹp, diễn xuất của các diễn viên khá là bất ngờ, hay hơn mình tưởng tượng. Đặc biệt là thằng bé đóng vai Long lúc nhỏ, diễn xuất quá hay với một vai quá khó như thế. Tuy nhiên bù lại thì diễn xuất của con bé đóng vai Trinh thì chán không thể để đâu cho hết. Thêm nữa là nội dung phim nhiều đoạn bị gượng và vô lý, như xuất xứ của Long quá giảm giá trị, lẽ ra để bố nó là chiến sĩ Cách mạng thì sẽ liên hệ được đến chất độc da cam dễ hơn.

Hôm tiếp theo thì xem Bedtime Stories – phim của Adam Sandler và sản xuất bởi Walt Disney. Quả nhiên là phim cực hay, tuy nhiên, tới hôm nay, sau khi xem Yes Man thì bỗng dưng Bedtime Stories lại trở nên thật bình thường. Nhưng không vì thế mà không đáng xem, cả 2 phim đều là những phim đỉnh do những danh hài hàng đầu thế giới tham gia diễn xuất và đều có cái hay của nó. Đặc biệt là về ý tưởng thì thôi rồi.

Hôm 30 thì đi chơi ngoài bờ hồ cả thỏ heo và Hiệp gà (kẻ mà để liên lạc đựơc là cả 1 nghệ thuật, dù hắn đang dùng 1 con Black Berry???)

Sau đó vài ngày, vào hôm mùng 3 thì sáng đi với Hiệp Gà và Ngan (Ngân) ra Văn Miếu xin chữ và sờ đầu rùa (bạn Ngan năm nay mới thi ĐH). Rồi trưa về cả bọn đi ăn Lotteria – lúc này thì gặp bạn Thuý cùng lớp hồi cấp 3 đang làm phục vụ ở đấy (hê hê). Rồi định hẹn hôm sau đi Công Viên Nước, nhưng hôm sau thì Hiệp Ngân lại đi chơi với nhóm khác nên tớ với thỏ heo cố gắng lên mega xem lại Bedtime Stories (vì lần trước xem rạp Ngọc Khánh nó thuyết minh chả hiểu mô tê rì cả).

Đến chiều thì do không biết đi đâu nên tớ với thỏ heo lên Công Viên Nước chơi cả ngày. Thế xong rồi ngay chiều hôm sau, bạn Đức lại rủ bọn tớ lên CVN chơi thêm 1 buổi nữa. Và hôm sau nữa, thì bố mẹ tớ lại rủ 2 anh em tiếp tục lên CVN. Đến tận lúc đấy tớ mới dám chơi trò Rồng Thép.

Khoái nhất là hôm đầu tiên, thỏ heo đòi chơi trò Bạch Tuộc, thế nhưng lúc ngồi lên bắt đầu quay thì gào thét loạn cả lên, xong dúi mặt vào trong cái mũ của áo tớ, buồn cười ko chịu được :))

Hôm CN, mùng 7 thì dẫn Đức cả anh Tuấn (lại nữa) lên Big C ăn thử mấy món trên đấy với cả rủ nhau chơi mấy trò game trên đấy.

Mọi người cũng nên lên đấy chơi game thử, hay phết, ko dùng xèng như Vincom, mà dùng 1 cái thẻ, có loại 50k và 100k, và khi muốn chơi trò nào thì quẹt thẻ qua 1 cái lỗ trên máy game. Khi chơi mỗi game thì hãy cố gắng đạt càng nhiều điểm càng tốt, vì khi chơi xong 1 trò nào đấy bao giờ mình cũng được thưởng 1 số điểm, khi hết tiền trên thẻ thì mang thẻ ra ngoài kiểm tra xem mình được bao nhiêu điểm và có thể đổi được 1 món quà tương đương với số điểm đó mà người ta bày sẵn ở quầy. Người chơi có thể giữ thẻ mang về để lần sau lên đấy thì có thể nhờ nạp thêm tiền và chơi tiếp bằng cái thẻ đấy, tích điểm tiếp.

Cái này hay ở chỗ là sẽ giữ được người chơi, vì người ta chơi xong còn được thưởng chứ không phải kiểu chơi xong thì hết như ở trên Vincom.

Tuy nhiên buồn thay là đúng lúc tớ đang ở trên đấy thì bọn bạn cấp 2 gọi điện báo là bố cô Hạnh (cô chủ nhiệm) vừa mất và gọi đi viếng, lúc ấy thì quá muộn rồi, hơn nữa là đang đi với 2 người kia mà bỏ về thì không ra gì. Xin chân thành cáo lỗi cùng tất cả các bạn lớp A4 vì đã bỏ lỡ lễ viếng.

Quên, sáng hôm đấy tớ với thỏ heo đi offline cùng hơn 2 chục thành viên khác của vncf (vncomicfarm.com) đi ăn lẩu và hát karaoke, khá là vui. Quan trọng là gặp được anh Thành Fong và anh Alex (2 người nổi tiếng trong giới truyện tranh).

Sướng cái là đựơc ăn chung nồi lẩu với anh Fong :D. Bằng chứng đây.
https://i0.wp.com/i233.photobucket.com/albums/ee197/Splendidriver2/Image2029.jpg

Hình như là còn định nói nhiều nữa cơ, nhưng mà do gõ lâu quá nên quên mất rồi :D.

Thôi thì để dành Entry sau viết vậy :D.

Suy ngẫm và bình luận

Suy ngẫm và bình luận magnify

Hề hề, title entry đầu năm nghe già vãi :)). Nói chung là cũng ko có nhiều sự kiện đâu, chém gió thôi.

Trước hết là về cái quyển “Movie Star 1” phát hành ở Megastar từ hồi trước Tết.

Xin mạn phép nhận xét cái quyển này là 1 “Mớ thông tin chả có tí giá trị nào”. Xin được phép bỏ qua các phim khác mà đề cập chủ yếu về 1 số cái tớ biết.

Đầu tiên, ở bìa, ta có thể thấy có 1 số tiêu đề phim được ghi như sau: “Xích Bích 2: Đại chiến thiên hạ” và “Underground 3: Sự trỗi dậy của bầy sói”.

Trên tờ rơi và poster Xích Bích 2 được ghi là: “Quyết chiến thiên hạ” còn phim kia tên thật là Underworld 3. Điều này thể hiện gì nhỉ? Một sự cẩu thả đến đáng sợ trong quy trình biên tập một tuyển tập thông tin về phim ảnh mà dễ gây ra nhiều sự hiểu lầm không đáng có.

Và đã có bao h có ai tự hỏi “Quyết chiến thiên hạ” nó có nghĩa là gì ko ạ? Giải thích hộ cái?

Tiếp theo là phần thông tin. Chỉ xin trích ra 1 phim khá đáng chú ý trong năm tới mà sẽ là một phát súng khởi đầu mùa phim hè.

Ấy là phim Watchmen (trailer chiếu rất nhiều trên Mega và sẽ công chiếu trên đó khoảng vào 13/3 so với Mỹ thì là 6/3).

Trước tiên, xin mọi người lật ngược trở lại một vài entry trước của tớ để đọc 1 số giới thiệu sơ sơ về bộ phim hoặc theo link sau: http://fpa.vnexpress.net/showthread.php?t=7582

Và sau đó so sánh với những gì được viết trong tuyển tập nói trên, bạn thấy thế nào? Có thể nói những gì được viết trong tuyển tập đó đã làm tan biến và hủy hoại hoàn toàn sự tuyệt vời của bộ truyện cũng như bộ phim này. Hiện tớ đang ko có quyển này trong tay, nhưng xin trích ra 1 số thứ mà bài viết trong quyển tuyển tập này đã hạ bệ sự đáng mong đợi của Watchmen thế nào.

– So sánh X-men của Marvel với Watchmen chỉ vì nó giống nhau ở chữ Men và gọi những nhân vật trong Watchmen là “Dị nhân”. ==> Xin thưa là điều này không thể nào chấp nhận được ở 3 điểm.

1 là chữ Dị Nhân, là 1 từ hết sức xúc phạm khi sử dụng để nói về những nhân vật trong X-men, vì nếu dịch ra cho đúng “Dị nhân” mang nghĩa là “freak” (ai hay xem phim hoặc khá tiếng Anh sẽ hiểu nghĩa của cái từ này).

2 là trong X-men, các nhân vật ai cũng có những khả năng đặc biệt, kì diệu và sử dụng để cứu rỗi thế giới cho dù thế giới luôn hắt hủi họ. Còn Watchmen, lại là 1 tập hợp những người KHÔNG CÓ NĂNG LỰC ĐẶC BIỆT (ngoại trừ Dr. Manhattan – người xanh phát sáng ấy), mà chỉ đơn thuần là các “American Hero” – tức là những người phục vụ cho chính phủ và lập công với chính phủ Mỹ, sau khi giải nghệ thì trở thành anh hùng giấu mặt giúp đời. Nhưng khi họ bị hắt hủi, họ đã từ bỏ luôn chuyện giúp đời cho dù có lúc thế giới đã phải kêu họ cứu giúp. Và nhấn mạnh lại, ngoại trừ Dr. Manhattan, thì họ KHÔNG CÓ NĂNG LỰC ĐẶC BIỆT. Và sự so sánh của bài viết nói trên là ngớ ngẩn.

3 không hiểu có phải không, nhưng hình như sự so sánh này chỉ đơn giản bởi giống nhau ở chữ Men?

ĐIều này đã biến Watchmen từ bộ truyện tranh hay nhất mọi thời đại tụt vèo xuống ngang hàng với “những loại siêu nhân mặc sịp ngoài quần dài bay lượn lung tung” trong mắt các khán giả Việt Nam vốn đa phần là “ignorant” (có lẽ người viết bài viết nói trên cũng là ignorant luôn)

– Điều tiếp theo là trời ơi, họ không thèm đếm xỉa gì đến những giải thưởng và sự vinh danh của giới văn học cho tác phẩm kinh điển đầy nhân văn này cũng như tác giả kịch bản của nó – Alan Moore – người được coi là “Comic God”. Vậy thì cái phim này còn gì đáng để xem nữa?

Và cái tôi đọc được trên 1 số diễn đàn về phim ảnh về phim này là gì? “Có thể xếp phim này vào loại fim siêu nhân vớ vẩn được rồi” “lại có thằng mặc sịp ngoài quần à?” “lại siêu nhân bay lượn chứ gì” “Người đồng hồ à?”phim trẻ con “”… v.v… những thái độ khinh thường tương tự.

Đây mới chỉ là 1 ví dụ, những phim khác do tớ vốn không để ý lắm nhưng với chất lượng khủng khiếp cho 1 bài viết thế này thì những bài viết khác liệu có đảm bảo độ chính xác và đầy đủ thông tin hay không? Tất nhiên không phải là không có những bài viết rất hay và có những thông tin thú vị (Xích Bích), nhưng thực lòng Megastarmedia nên trau chuốt hơn trong quá trình thực hiện những tờ rơi hay những cuốn tuyển tập kiểu này, vì nó ảnh hưởng rất nhiều đến thị hiếu và đánh giá của khán giả với các bộ phim, đặc biệt là khán giả Việt Nam vốn không có thói quen thưởng thưc môn nghệ thuật thứ 7 này một cách hiểu biết, và điều này sẽ ảnh hưởng mạnh tới lượng khán giả tới xem các bộ phim ở Mega nói riêng hay các rạp trên toàn quốc nói chung.

——————————————————

Chuyện thứ 2. Hồi trước tết, mấy hôm 29 – 30 Tết ấy. Thấy bà con trên mạng có vẻ bức xúc tưng bừng về 1 vụ khá là hấp dẫn các bố chống Cộng ở hải ngoại, và gửi link tới 1 blog có 1 bài phóng sự về vụ này kèm theo lời lẽ bất mãn. Vụ này cũng đã được đăng trên Dantri.

Ấy là vụ công an phương Văn Miếu đã đến dẹp tiệm và có nhiều hành vi vô văn hóa và hồ đồ với những cụ đồ đang ngồi cho chữ ở khu vực bên cạnh Văn Miếu.

Chẳng là có 1 công ty nọ đã hợp tác với chính quyền tổ chức 1 con phố gọi là phố “ông Đồ” ở khu vực Văn Miếu, và bố trí 1 dãy các kios để các ông Đồ tới ngồi và viết Thư pháp phục vụ nhân dân với niêm yết giá do ban tổ chức quy định.

Xét về ý tưởng thì có thể thấy tấm lòng của ban tổ chức, lòng mong mỏi lưu giữ nền văn hóa dân tộc rất đáng trân trọng khi muốn lập ra một con phố ông Đồ thời hiện đại có tổ chức hơn, và họ xứng đáng với tất cả những lời khen ngợi và chúc tụng Tết này.

Tuy nhiên hình thức thực hiện thì lại có vẻ chưa hợp lý lắm. Họ làm các kios bằng bạt kín mít như các kios trong các hội chợ hàng tiêu dùng trong cả nước, cho mỗi ông Đồ 1 cái bàn và 1 cái ghế để ngồi và 1 cô trong ban tổ chức đứng cạnh để kiểm soát giá cả.

Cái này nghe thì có vẻ như ban tổ chức khá là chu đáo đối với những người đang gìn giữ 1 nét văn hóa Việt Nam. Tuy nhiên, xét về khía cạnh văn hóa, thì họ đã làm chưa hợp lý. Vì hình ảnh ông đồ đúng thực là phải trải chiếu ngồi bệt bên đường, “bày mực tàu giấy đỏ bên phố đông người qua” chứ không phải là ông đồ ngồi viết thư pháp trên bàn Xuân Hòa và có 1 cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền.

Vì thế đã gây ra khá là nhiều bức xúc với các ông Đồ già cả, trong số đó có 1 trong tứ trụ thư pháp của Việt Nam, đó là cụ tiến sĩ Cung Khắc Lược, khiến cụ và một số người đã kéo nhau ra khỏi khu vực của ban tổ chức và ngồi bệt ở khu tường rào của Văn Miếu.

Và công an phương Văn Miếu đã dựa theo nghị định gì đó của chính phủ về lấn chiếm vỉa hè lòng đường cho kinh doanh trái phép để tới dẹp tiệm các quầy “ngoài luồng” này của các cụ bằng cách giật, giằng, vò, xé, ném các tác phẩm thư pháp của các cụ lên xe để làm “tang chứng vi phạm” trong sự bức xúc của rất nhiều người dân quanh đó, kèm theo đó là những lời lẽ rất hồ đồ quát tháo các cụ của lực lượng công an. (dựa theo tường thuật của blog chuyên thông tin nọ mà tớ đọc được, có kèm theo 1 loạt ảnh các bác công an beo béo đang tịch thu với thái độ khá là mất cảm tình và hình ảnh cụ Cung Khắc Lược đang chắp tay “lạy lục lực lượng công quyền”, và họ nói rằng các cụ không ngồi trong kios đều không thu tiền chữ vì đây chỉ là gìn giữ văn hóa, cho chữ miễn phí).

Có thể nói cách xử lý của lực lượng công an là hết sức ngớ ngẩn và hồ đồ, thiếu sự tôn trọng với người già cả là thứ nhất, thứ 2 là thiếu nghiêm trọng sự tôn trọng đối với những con người đang gia sức bảo tồn 1 nét văn hóa cực kỳ đáng quý của người Hà Nội nói riêng và người Việt Nam nói chung. Thể hiện 1 sự yếu kém nghiêm trọng về hiểu biết văn hóa cùng 1 thái độ rất yếu kém của MỘT BỘ PHẬN trong lực lượng công an, gây ra rất nhiều những cái nhìn không tốt đối với lực lượng này, vốn được biết tới như 1 lực lượng gìn giữ trị an đã lập nhiều chiến công và có nhiều anh hùng đã từng hi sinh khi bảo vệ nhân dân.

Có thể nói blog nọ đã chuyền tải thông tin khá là chi tiết và đầy đủ, khêu gợi được sự bức xúc trong công chúng. Tuy nhiên, nếu nói là khách quan thì tớ không dám khẳng định.

Thứ nhất là về việc các cụ ngồi ngoài không thu tiền. Tớ rất nghi ngờ chuyện này vì sáng nay, đích thân tớ đã ra khu đó để xin chữ cùng thằng bạn ở quầy của cụ Lược (nhờ có bức xúc của xã hội nên mấy ngày gần đây các cụ vẫn ngồi đó được mà không gặp cản trở gì nữa từ chính quyền mặc dù ngay bên kia đường là bóng dáng các anh giữ trật tự). Và tớ biết được rằng muốn có chữ của cụ thì phải mua giấy ở 1 anh ngồi chuẩn bị sẵn ở bên cạnh cụ (anh này trông cũng tân thời lắm). Thế nên bọn tớ sang hỏi anh giá tờ giấy đỏ có con rồng rất là đẹp mà anh đang xếp cả tập thì được biết giá là 100.000 VND/tờ (????) và khi đưa tiền không được đưa tiền thô, mà phải cho vào 1 phong bao lì xì thì mới nhận (????).

Thứ 2 là hình ảnh cụ Lược chắp tay lạy lục lực lượng công quyền không phá hoại văn hóa, thì hôm nay tớ thấy cụ chắp tay lạy tất cả những ai đến xin chữ với ý nghĩa như thay lời chào, như là 1 cử chỉ theo thói quen của cụ. Hay là đám đông bu quanh cụ hôm nay tớ thấy không phải đang lấy chữ mà là đang phá hoại văn hóa để khiến cho cụ phải “lạy lục”? Mà nếu như ai đó để ý, sẽ thấy cái ảnh cụ đang “lạy lục” thì cụ đang mặc cái áo sơ mi màu xanh (mà cụ mặc ở trong) còn những cái ảnh mà cụ đang bị giật chữ thì cụ lại mặc cái áo nâu của cụ mà cụ mặc ở ngoài (???)

Thêm nữa, xét về lý, thì việc các cụ không vào kios mà ngồi ngoài như vậy là đã sai quy định chung nên tuy hành động dẹp tiệm của các ông công an tuy khá là phản cảm và đáng lên án nhưng lại thật ra là đúng, vì trên thực tế là tuyến phố khu đấy đã bị tắc nghẽn khá nhiều lần do người đến xin chữ các cụ để xe lung tung không đúng nơi quy định của ban tổ chức. Tất nhiên là về tình thì với 1 vấn đề nhạy cảm thế này thì các ông công an đã xử lý rất thiếu “đầu óc”, cứng nhắc và vô tình .

Một cách khách quan, thì BTC bố trí các kios như vậy là chưa hay, thay vì kios như vậy, cứ để các cụ trải chiếu ngồi dưới đất, và để che nắng mưa thì bố trí ô cho các cụ là được. Còn các cụ đồ, thì lẽ ra nên trao đổi trực tiếp với BTC với thái độ hợp tác để đi tới 1 giải pháp toàn vẹn nhất và tham gia cùng các ông đồ khác trong khu của BTC để không chỉ giữ gìn được văn hóa Việt một cách tích cực mà còn giữ gìn được cả sự văn minh của thời đại mới nữa, chứ ngồi bên ngoài như thế thì, xin lỗi, vô tổ chức quá, ngày xuân, nên giữ cho tâm thanh tịnh, tránh việc đối kháng chứ. Có phải không ạ? :).

Cá nhân tớ, sáng nay, khi đến được chiêm ngưỡng những đường thư pháp điêu luyện đầy khí chất của cụ Cung Khắc Lược, trong đầu tớ đã phải thốt lên: “Quả nhiên là tiến sĩ, xứng danh 1 trong tứ trụ Thư pháp của Việt Nam”. Đúng như anh Thành Phong nói, những đường nét của cụ, thoáng nhìn thì có vẻ không đẹp, nhưng thể hiện một khí chất hào sảng, phóng khoáng, mạnh mẽ của 1 cụ đồ cử, rất khí khái. Chữ của cụ có thể không đẹp về ngoại, nhưng đẹp về nội, vì mỗi lần cho chữ ai thì cụ đều giải thích tận tình ý nghĩa của chữ cũng như là người nhận chữ phải làm những gì để đạt điều mình muốn. Trong mắt tớ, thì cụ thực sự là 1 người nghệ sĩ đáng kính trọng, và xứng đáng với từng đồng mà người xem đưa cụ bên trong các phong bì lì xì. Dù thế nào cụ cũng là một tiến sĩ, một nhà nghiên cứu đáng kính trọng. 🙂

Thế mới thấy cái sự lắt léo và “khách quan” của các nhà báo online theo kiểu blog nó thế nào.

Chiến Thắng Lịch Sử

Việt Nam Vô ĐỊch - Chiến Thắng Lịch Sử magnify

Việt Nam vô địch AFF Suzuki cup, khiến cho 80 triệu con tim người Việt cùng lúc rung động ngay giây phút quả bóng từ đầu công vinh tung bay lưỡi tuyển Thái. Phố phường rực đỏ màu cờ Tổ quốc, sân vận động Mỹ Đình âm vang bài ca chiến thắng Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng, âm vang những cái tên định mệnh Calisto, Công Vinh, Minh Phương,….

Có thể với nhiều người không quan tâm tới bóng đá còn đang tự hỏi “Mẹ bọn điên, vô địch thôi chứ có cái éo gì đâu mà fải xoắn thế? Thiếu chó gì lần ra đường ăn mừng đua xe?” (Cụ thể là trong list Yahoo của tớ có ít nhất 3 người có cái suy nghĩ này đấy ạ)

Thế nên xin được giải thích sơ sơ về ý nghĩa lịch sử của chiến thắng này.

Trước hết ta sẽ nhìn lại quá khứ. Trong lịch sử bóng đá nước nhà, đội tuyển Vịêt Nam chưa một lần đăng quang bất cứ ngôi vị nào ở các giải lớn của khu vực như AFF cup (Tiger cup hồi trước) hay Sea Games… Thế nên, ngày hôm qua Việt Nam đã lần đầu tiên trong lịch sử bóng đá nước nhà bước lên bục vô địch (tính từ hồi tuyển Nam VN từng vô địch thì là 49 năm tròn). Và vì thế, nó là chiến thắng lịch sử.

Thứ 2. Chiến thắng ngày hôm qua còn trọng đại hơn nữa khi đó là chiến thắng trước Thái Lan, một kẻ thù truyền kiếp của bóng đá Việt Nam. Nó như 1 cái dớp khi mỗi lần Việt Nam gặp Thái lan, thì dù thực lực tuyển Việt Nam tới đâu (đã có những lúc thực lực ngang ngửa) cũng không thể giành chiến thắng. Đúng 10 năm trước, năm 1998, khi Tiger Cup diễn ra, lần đầu tiên thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam – Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Sỹ Hùng… đã đem lại 1 chiến thắng đậm đà 3-0 trước Thái Lan, tuy nhiên, lại là ở 1 trận tứ kết, để rồi ta lại để thua ngay trên sân nhà trước Singapore trong trận chung kết. Còn trận đấu ngày hôm qua, Việt Nam không những đã đạt chức vô địch, mà còn là chức vô địch giành được từ tay người Thái, một “bóng ma” ám ảnh chân sút Việt như lời thầy Calisto đã nói. Và vì vậy, đây lại là 1 chiến thắng lịch sử.

Thứ 3. Chính vì trong lịch sử bóng đá Việt Nam trải qua bao nhiêu thế hệ thăng trầm từ vàng tới bạc, luôn chỉ theo gót người Thái ở vị trí số 2 dù bất kể đội bóng nào trong khu vực đều phải công nhận sức mạnh Việt mỗi khi họ đối mặt với lá cờ đỏ sao vàng trên ngực 11 cầu thủ đối phương. Và vì thế, chiến thắng ngày hôm qua, nó như một sự tháo nút cho người Việt Nam, một cái mốc lịch sử cho bóng đá Việt Nam, khi lần đầu tiên đăng quang ngay trước mặt người Thái sẽ đặt tiền đề cho nhiều những chiến thắng nữa trong tương lai, khi mà chân sút Việt đã không còn e dè trước Thái Lan. Và vì thế, ngày hôm qua là chiến thắng lịch sử.

Thứ 4. Hiếm có khi nào lòng tự hào dân tộc trong mỗi con người Việt Nam lại lên cao đến thế. Tôi đi ra đường cùng bố quay phim khung cảnh đi bão của dân tình mà trong lòng trào dâng niềm tự hào với màu cờ đỏ và hình ảnh bác Giáp, Bác Hồ ngập tràn phố phường. Chỉ có 1 niềm tự hào dân tộc mạnh mẽ mới cho người Việt một bữa tiệc mừng chiến thắng đầy niềm vui sướng và hạnh phúc đến như vậy, và chỉ có chiến thắng lịch sử hôm qua mới khơi dậy được lòng tự hào dân tộc đó.

Thứ 5. Chưa bao h tôi được chứng kiến tình đoàn kết dân tộc của người Việt cao đến thế. Người ta đâm nhau ngã lăn quay, rồi lại ôm nhau đứng dậy hát hò, gào thét. Công an nắm tay người đi đường cùng hô hào trong hạnh phúc dâng tràn. Mọi khoảng cách đều đã không còn, tất cả mọi người già trẻ lớn bé đều đã trở thành thân thiết như người 1 nhà. Chỉ cần 1 người hô “Việt nam” thì bất cứ đoàn xe nào chạy qua sẽ đồng thanh “Vô địch” mà không cần biết người vừa khởi xướng vừa rồi là ai. 80 triệu con tim cho dù không biết bóng đá là gì đã hoà vào làm một trong niềm hạnh phúc và lòng tự hào dân tộc. Và vì thế, chiến thắng hôm qua là lịch sử.

Vậy thì còn ai thắc mắc tại sao người ta lại điên cuồng gấp vạn lần mọi khi vào đêm hôm qua nữa hay không?

Việt Nam Vô Địch!!!

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH!!!!!!!!!! magnify

NHƯ CÓ BÁC HỒ TRONG NGÀY VUI ĐẠI THẮNG< LỜI BÁC TÔ NAY ĐÃ THÀNH CHIẾN THẮNG HUY HOÀNG, 50 NĂM ĐÁ BANH ĐỂ GIÀNH GIẢI VÀNG ASEAN< 50 NĂM KHÔNG NGỪNG KỲ VỌNG< XỨNG ĐÁNG VỚI THÀNH CÔNG< VIỆT NAM, HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM, HỒ CHÍ MINH, VỊÊT NAM HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM, HỒ CHÍ MINH!!!!!!!!

Đây là list yahoo của tớ ngay sau trận đấu. ĐỎ rực một màu quốc kỳ thân yêu :X

https://i0.wp.com/fc05.deviantart.com/fs39/f/2008/363/a/e/ae1726a606844596fd66282cacba70fe.jpg