Đâu là giới hạn của Nghệ thuật?

Mấy bạn thấy cái hình ôtô trên kia chứ? Đoán thử xem nó được vẽ bằng dụng cụ gì? Trả lời luôn này, tin hay ko tuỳ : Vẽ hoàn toàn bằng Microsoft Paint đấy, một phần mềm vẽ cơ bản nghiệp dư có sẵn trong tất cả các phiên bản của hệ điều hành Microsoft Windows. Ko phải tớ vẽ, của một designer trên youtube. Có rất nhiều designer có khả năng vẽ hoàn toàn bằng phần mềm đơn giản với các tool vớ vẩn như thế mà lại có thể thể hiện được một chiếc ôtô giống thật đến kinh ngạc như vậy. Đây nhé, theo dõi xem quá trình vẽ của họ thế nào nhé:

Đây mới chỉ là một trong số rất nhiều những bức vẽ hoàn toàn bằng paint mà tôi tìm được trên youtube.com, họ ko chỉ vẽ ôtô mà còn vẽ cả người và những thứ khác như một cái… PSP(!!??), cũng bằng Paint hết. Theo dõi quy trình làm việc của họ ta thấy sự điêu luyện và khéo léo khi sử dụng các công cụ đơn giản trong paint để thực hiện bức vẽ của mình từ khâu dựng hình tới tô màu, đổ bóng, tạo khối, thể hiện chất liệu… . Có thể nói vẽ bằng paint đã trở thành một loại hình nghệ thuật mới được các designer sử dụng để tranh tài với nhau trên youtube, quả thật tuyệt vời.

Chưa dừng lại ở đó, lại có một loại nghệ thuật khác, đó là chơi Yoyo. Những tưởng cách chơi con Yoyo đơn giản đó chỉ là thả xuống, kéo lên, hết. Nhưng ở đây, Mickey (Hiroyuki Suzuki), một nhà vô địch môn Yoyo tại Nhật đã thực hiện một màn biểu diễn chơi Yoyo với những động tác cực kì khéo léo, sáng tạo phóng khoáng và điêu luyện với con Yoyo của mình trên nền nhạc Dance sôi động.

Quá tuyệt vời phải ko? Ở đây ta thấy được sự không giới hạn trong sự sáng tạo của con người khi mà từ một loại đồ chơi với cách chơi đơn giản đã đựơc biến hoá cực kì linh hoạt để trở thành một màn biểu diễn nghệ thuật quá đặc sắc như thế.

Biểu diễn Rubik cũng ko nằm ngoài quy luật của hai loại hình nghệ thuật trên. Nhưng ở đây, những người “Nghệ sĩ” chơi Rubik lại thể hiện cái tài năng và sự sáng tạo của mình bằng tốc độ thực hiện “tác phẩm” của mình. Đây là một ví dụ:

Người trong đoạn clip này đã thực hiện lắp lại cả 6 mặt của một chiếc Rubik đã bị phá hoàn toàn, bằng 1 tay, chỉ trong vòng 20,9 giây!!! Một tốc độ khủng khiếp đủ khiến người ta choáng váng. Lại cũng có những người như một cậu bé 15 tuổi đã lắp xong một chiếc Rubik cả 6 mặt sau khi bị phá chỉ trong vòng chưa đầy 12 giây, hay như một người đam mê Rubik đã bịt mắt lắp chuẩn xác 6 mặt con Rubik chỉ trong vòng gần 26 giây! Thật quá tuyệt vời!
Xem xong những thứ này tôi lại nghĩ, đâu là giới hạn của sáng tạo nghệ thuật? Có lẽ là không đâu cả, con người sinh ra để sáng tạo, và họ đã đưa nghệ thuật hiện đại lên một tầm cao mới bằng chính khả năng của mình.

————————-

Bi h thì up nốt mấy cái tranh nhé, mới, nóng hổi, mới hoàn thành trong ngày hôm qua thôi.

Study Corner by ~splendidriver on deviantART

Đây là bài làm của đề bài góc học tập, bài thứ 2 trong 2 nội dung vẽ tớ sắp phải thi vào trường xây dựng. Đề này cũng từng đựơc ra nhiều rồi nên phải cố mà làm. Cái góc học tập này là hoàn toàn phải tự nghĩ ra và vẽ, rồi tô sắc độ.

Chair and Hat by ~splendidriver on deviantART

Đây là bức tĩnh vật cái ghế mới vẽ chiều hôm qua. Lần đầu tiên vẽ cái ghế này, ko khó mấy, cũng bình thường. Thằng Trung chịu khó xem đi nhé, mai đến là có thể phải vẽ cái này đấy. Cố mà chọn chỗ tốt vẽ cái ghế ý. Mình đến muộn, chiếm đựơc chỗ của thằng khác đang đi chơi, hô hô.

AAAARRRRGGGG by ~splendidriver on deviantART

Đây là bức thứ 3 trong series tranh kinh dị của tớ. Trông thế nào? Thằng này vẽ cho nó quái đản hoá, rồi cho nó mấy cái sừng mọc lung tung khắp đầu, haha.

Bài Văn 9 Điểm!!!

Believe Me (Club Remix) – Fort Minor
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Thấy ko? Tớ đựơc 9 điểm văn nhớ, ko có chỉnh sửa gì đâu, scan bản gốc đấy . Khoe tí cho vui.

—————————————————————————-

Đây là một đoạn trích 7 phút từ phim Spider-man 3 sắp công chiếu vào ngày 4/5 tới, được dự đoán là nội dung sâu sắc và gay cấn hơn hẳn cả 2 phần trước đó của Spider-man khi Peter Parker phải chiến đấu chống lại nhiều kẻ thù hơn như: Sandman, Venom, Harry (Green Goblin 2) và chính mặt đen tối của mình. Peter bị Venom – một sinh vật kì lạ ngoài hành tinh bám vào cơ thể và biến anh thành một kẻ trả thù cực đoan hành động rất tàn ác trong bộ đồ Spider-man đen trắng, và anh đã phải chiến đấu với chính phần đen tối trong mình để trở lại thành Peter Parker ngày nào. Đoạn trích này là đoạn trích khi Peter trên đường trở về từ nhà bà cô May Parker và bị Harry Osbourn – người bạn thân nhất của Peter tấn công, vì Harry vẫn nghĩ rằng chính Peter đã giết chết cha mình khi là Green Goblin (Spider-man phần 1).

—————————-

Còn đây là 2 bức tranh mới nhất vẽ trong tuần. Dạo này đang khoái kiểu vẽ kinh dị, mà chả hiểu có kinh dị ko nữa, chỉ thấy nó quái đản thôi, quái đản ở cái mắt. Một thằng béo một thằng gầy. Vẽ bằng bút 5B cả đấy.

Horror fat…. by ~splendidriver on deviantART

Horror thin…. by ~splendidriver on deviantART

Every Heroes has a dark side…

Đầu tiên là update một số tranh mới của tớ trong thời gian qua vẽ, trong đó có một số tranh là tĩnh vật vẽ ở lớp ông Lai, những bài gần đây khá ưng ý nên đưa lên để các bạn chửi rủa .

1. Tĩnh vật 1: (Đầu tượng)

Figure 5 by ~splendidriver on deviantART

Cái đầu tượng này tình huống vẽ nó rất là oái oăm và… lãng xẹt . Hôm đấy đến hơi muộn, tìm chỗ ở trên tầng 2, chả thấy cái mẫu tĩnh vật nào vừa ý. Chọn bừa một cái mẫu toàn đồ kim loại rỉ hoèn đen xì bẩn thỉu. Nhìn ngứa mắt nhưng vẫn đưa bút lên đo đo, rồi phác phác vào giấy. Được một lúc, nghĩ là: “Mẫu xấu lòi mắt, đổi thôi, đổi cái nào bi h?”, rồi đưa mắt nhìn sang bên cạnh, thấy một… ông đội mũ!!?? Hoá ra là cái đầu tượng bụi bặm nó đang đội cái mũ của ông Lai, trông rất là quái, khoái nó quá thế là tẩy hết phác thảo của cái mẫu tĩnh vật kia đi, quay sang vẽ tượng, hờ hờ, thế mà hoá ra lại hay. Ông Lai khen vẽ tượng tốt, cho 6,5/7, hà hà. Thi thoảng hứng chí lên vẽ tượng cũng khoái phết. Dù mình chưa chắc đã thi vẽ tượng.

2. Tĩnh vật 2:

Figure 4 by ~splendidriver on deviantART

Vẽ bức này vào cái hôm chủ nhật đầu tiên sau hôm thi sơ tuyển. Ngồi hì hục vẽ, hì hục hì hục, xong ngẩng lên xem lại, ơ, đẹp quá, thế mà hôm sơ tuyển ko vẽ được thế này, phí. Công nhận phí thật, bài hôm sơ tuyển vẽ như dở hơi, giá mà hôm đấy vẽ được thế này thì đã ko bị 7 rồi ko, có khi phải 7,5 – 8 ấy chứ, may mắn có khi ăn con 8,5. Nhưng mà ko may rồi, nói làm quái gì nữa, nhể . Bài này được 6/7, vì ông Lai cho là tương phản sắc độ chưa đạt, khỉ thật, đạt thế rồi còn gì nữa, ông này chắc gì rồi lú . Đùa thôi, 6/7 cũng là cao rồi, hehe.

3. Spider-man Sketch 1:

Figure 3 by ~splendidriver on deviantART

Bức này mới vẽ trong lớp hôm vừa rồi, chả nhớ thứ mấy nữa, vẽ bằng cả ba loại bút chì 2B,4B,5B trên khổ giấy A5. Dù là bé thế nhưng tô bóng cũng khá là khổ để nó nổi khối. Vẽ bức này với ý tưởng dựa trên ý tưởng của một phần trong series comic Ultimate Spider-man. Đây cũng là ý tưởng của phần 3 Spider-man Movie khi Peter Parker bị một loại sinh vật ngoài hành tinh dạng chất lỏng là Venom bám lên cơ thể và biến anh thành kẻ công lý cực đoan hành động rất vô nhân đạo, đến mức quên cả bạn bè và người yêu, trả thù kẻ giết bác Ben một cách mù quáng. Bộ quần áo trong bức này là tự bịa ra. Dáng người cũng vậy, nhưng cái đầu thì dựa trên một ý tưởng trong series Spider-man: The Legend Of The Spider-clan, tuy là mình vẽ nó có tròn hơn để hợp với người.

4. Tĩnh vật 3:

Figure 2 by ~splendidriver on deviantART

Cái hình này mới vẽ chiều hôm qua. Mặc dù ko khoái lắm cái nền vì mình đánh hơi ẩu và hơi đậm. Mặc dù mấy cái nón với cái rỏ thì quá là ưng ý. Lúc vẽ xong mang xuống nhà cho ông Lai chữa, có 2 đứa con gái đứng bên cạnh cứ: “Trời ơi là trời!!! Đẹp thế!!!” Xong lúc mình hỏi bài này mình được mấy, ông Lai chưa kịp trả lời thì hai đứa đấy đã chen lời luôn: “Cho 10 đi bác, quá đẹp!” . Ngượng vật vã. Lúc đấy chẳng nhẽ lại bảo: “Các ấy đừng nói nữa tớ ngượng!” Hã hã. Công nhận bài này sướng nhất cái nón, nhìn xa như thật (lại tinh vi rồi đấy). Lúc vẽ bài này trời mưa dột xuống suýt ướt giấy, hú hồn may thế.

5. Tĩnh vật 4:

Figure 1 by ~splendidriver on deviantART

Đây cũng là một bức mình chưa ưng ý vì phối cảnh mặt bàn và những cái nếp nhăn vải ở cạnh bàn mình vẽ hơi ẩu. Nhưng mấy cái đồ vật thì ổn quá phải ko? . Cái này vẽ vào một hôm thứ 6. Trung nhớ xem cái này nhé, góc nhìn gần giống đấy.
6.Spider-man Sketch 2:

Spider-man Sketch 3 by ~splendidriver on deviantART

Một bức phác thảo lúc đang ngồi học với ý tưởng Spider-man ngồi trên đầu con đại bàng của một toà nhà cao tầng ở New York, Background là toàn cảnh thành phố New York, nhìn thế này thì hơi vô lý nhưng đây chỉ là tượng trưng thôi nên thông cảm . Bức này được vẽ hoàn toàn 100% bằng bút bi nước và tỉa tót lại bằng bút dầu mực đen.

Tranh đến đây là kết thúc tuy còn 2 bức nhưng xấu nên thôi ko up đâu .

Một số tranh mới

hả biết viết gì vào blog. Cho mấy cái tranh vào cho mọi người chiêm ngưỡng vậy. Dạo này đang khoái Death Note, vẽ khá nhiều fan art, còn tranh sáng tác ko nhiều . Mọi người xem tạm vậy nhé. Mấy bức Death Note chú ý là chỉ là đi nét thôi, chưa có màu mè gì đâu. Thế nên nó trắng xoá vậy đó. Bản đi nét Nia phía trên là tiêu điểm.

1.Death Note Chibi Charactors (Đi nét)

Photobucket - Video and Image Hosting

Tranh này lúc đầu chỉ có mỗi L ở góc tranh, sau bọn bạn bảo đẹp, thế là hứng lên vẽ thêm mấy nhân vật kia vào thành một đống . Nia ko đẹp lắm, quên mất lại vẽ mũi vào. Cả Misa cũng ko đẹp, ko giống lắm. Tranh này vẽ chì trên giấy a4 rồi đi nét bằng bút bi nước Uni màu xanh, sau đó dùng Windows Picture Manager chuyển thành nét đen, chỉnh contrast để xử lý vết bẩn và vết in chữ mặt sau của giấy (dùng giấy nháp một mặt, vốn là tài liệu của mẹ )

2.Death Note Fan Art (Đi nét)

Photobucket - Video and Image Hosting

Ngồi trong lớp hứng lên vẽ nháp bức này, sau đó về nhà chau chuốt lại khá lâu, mất 3 ngày cả về suy nghĩ ý tưởng, phác chì và đi nét (vẫn là bi nước Uni màu xanh và xử lý thành đen). Lúc vẽ đến bên có L, Watari và Nia mới giật mình góc trên bên phải hơi trống, chả biết tống gì vào cho kín, thế là scan xong cho luôn cái chữ kí vẽ sẵn kia vào , coi như đóng dấu bản quyền, ăn cắp biết ngay nhỉ? Hehe . Phần mặt Ryuk đằng sau cũng ko ưng lắm vì bị khuất, do thằng Raito vẽ hơi vênh. Raito vẽ cũng ko đươc xảo quyệt như tính cách của nó, mắt hiền quá.

3.Death Note Fan Art 2 (Nia) (Đi nét)

Photobucket - Video and Image Hosting

Bức này thì Nia lại đóng vai trò chủ đạo, thực hiện sau khi xem xong tập 9 xuất bản tại Việt Nam. Vai trò của Nia trong tập này cũng khá quan trọng. Tuy rằng ko khoái tính cách thằng này lắm nhưng mà vẫn cứ vẽ, tại vì tóc nó đẹp quá, ấn tượng, đẹp hơn tóc L và lại màu trắng. Cái cục trước mặt nó là kết quả sau khi nó xếp nhiều viên xúc xắc với nhau ra vậy, đây là ấn tượng về Nia trong tập 9. Chữ N khá kì công đấy . Tóc của Misa được vẽ cũng theo thời kì sau khi Raito gặp Nia, ko còn nhí nhảnh kiểu buộc 2 chỏm nhỏ 2 bên mà xoã xuống, trông người lớn hơn nhiều. Vẽ L vào để coi như tưởng nhớ vị anh hùng đã hi sinh vì chính nghĩa thực sự.

4.Nia And Mero (Đi nét)

Photobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image Hosting

Hai bức này là phóng tác, tại cũng khoái xây dựng nhân vật của hai thằng này trong truyện nên đơn giản là vẽ lại theo phong cách và ý tưởng của mình. Cực kì ko ưng ý với bức Mero vì cái quần của nó tệ quá, nếp nhăn sai be bét . Tức thế, công nhận dáng ngồi của nó khó vẽ. Nhưng cái mặt thì ổn rồi. Bức Nia có lẽ vậy là ổn rồi, tuy mình chưa thể hiện được cái đặc trưng của nó là động tác xoắn tóc, mà thôi, kệ .

5.Raito And L (Phác thảo)

Photobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image Hosting

Hai bức này là vẽ lại sau 1 tuần làm quen với Death Note, khoái xây dựng nhân vật của nó quá nên sáng tác ra hai bức này theo ý tưởng và nét vẽ của mình. Bức L thì được rồi, chỉ là phác thảo chì thôi, đánh bóng một chút, ổn, chưa ưng lắm cái tay. Lúc đấy vẽ tóc bọn này chưa công phu lắm. Nhưng ko khoái bức Raito lắm, thằng Raito xấu quá, mặt xấu. Nhưng mặt Ryuk lại hay . Trông quái quái. Bức này hơi phí. Giá mà mình cẩn thận hơn một chút.

6. Tranh tự sáng tác

A.Cô gái cưỡi Rồng (Đi nét)
Photobucket - Video and Image Hosting
B.Nhóm Rồng (Phác thảo)

Photobucket - Video and Image Hosting

C.Cô gái với đôi cánh dơi (Phác thảo)
Photobucket - Video and Image Hosting

Mấy tranh này là tự sáng tác theo ý tưởng của mình theo phong cách manga. Bức cô gái cưỡi Rồng là một trong số các thử nghiệm của việc tập vẽ girl. Khuôn mặt to trong bức đó ko đẹp, mặt hơi gãy. Bức Nhóm Rồng thì vẽ để thử nghiệm một kiểu tóc cho girl mới nghĩ ra. Bạn nữ nào khoái thì thử buộc kiểu đấy xem nhé. Cái đuôi tóc ko phải tóc tết đâu, chỉ là dây buộc tóc thôi . Buộc rồi chụp ảnh gửi cho tớ xem với . Bức cuối cùng là cô gái có đôi cánh dơi, lúc đầu định vẽ cánh tiên cơ, nhưng ngại quá, tại vẽ trong giờ Tin, lén lút, đâm ra chọn cánh dơi luôn. Vẽ vội đâm ra cũng quên ko vẽ tay. Chú thích là, cô này, ko mặc gì đâu nhé, cũng là một thử nghiệm cho việc tập vẽ con gái (chủ yếu là cơ thể ) cùng kiểu tóc đã nói ở trên.

Thank you mọi người đã chịu khó xem hết Entry toàn ảnh này của tớ. Mọi người xem mình khoái bức nào nhất thì vote cho nó nhé. Tớ xin cám ơn. Nếu đựơc thì để lại cho tớ vài cái comment nhận xét nhé. Cám ơn và xin tạm biệt các bạn.

Tranh

Lại vẽ thêm một đống tranh nữa mang lên cho mọi người chửi chơi . À, tiện thể, từ nay mọi người nếu ai muốn xem tranh của tớ vẽ để chửi thì cứ vào địa chỉ này nhé, tớ mới lập một cái gallery ở Deviant Art cho dễ quản lý tranh. Tất cả tranh vẽ của tớ đề ở đó hết rồi đấy :

Splendid River’s Deviant Gallery

Bi h thì tớ vẫn update tranh lên đây cho mọi người xem nhé.

1. Death Note Fan Art 3:

Death Note Fan Art 3 by ~splendidriver on deviantART

Đây là một bức fan art mà tớ tỉ mẩn mất 3 ngày trên một tờ giấy A4 1 mặt (tức là đằng sau còn một đống chữ nghĩa ý mà , hờ hờ). Vẽ phác bằng bút chì 3B trước sau đó đi nét bằng bút bi nước Uni màu xanh. Do lúc vẽ bức này chưa có kinh nghiệm vẽ cái góc nhìn như cái mặt Raito, tức là nhìn từ dưới lên, lại còn hơi chếch nữa nên trông ko đẹp lắm. L cũng ko giống lắm tại vì lúc đầu vẽ nó kiểu khác, xong ko ưng ý tẩy đi vẽ lại, cuối cùng ra thế, rồi đi nét luôn. Còn ông Watari vẽ vào vì thấy góc tranh bên L trống quá. Ở dưới cái nghĩa địa có 2 người đứng một bên là Raito một bên là L đấy. Định khi tô màu sẽ cho cái nền nghĩa địa đen thui luôn , tạo cảm giác ma quái … hơ hơ… hú hú… .

2. Death Note Fan Art – L:

L Death Note 2 by ~splendidriver on deviantART

Đây là một fan art về L, nhân vật tớ thích nhất trong Death Note. Bức này khá giống nhưng mình lại ko chăm chút cho nó đúng mực , tiếc thật, đi nét ẩu tả qua loa cho xong rồi mang ra hàng scan. Nhưng dù sao cũng là một bài tập cho cái tóc của nó, khá là lằng nhằng. Hồi đầu vẽ Death Note, nếu mọi người để ý mấy bức ở Entry trước sẽ thấy là tớ chả chăm chút gì cho tóc của bọn nó cả.

3. Death Note Fan Art – Raito:

Raito and Ryuk by ~splendidriver on deviantART

Cũng là một bản đi nét đầy… cẩu thả của tớ , lúc đó đang ngồi trong lớp, cụ thể là giờ văn. Hứng chí lấy 1 tờ A4 ra vẽ rồi thấy hay hay, lấy bút Uni xanh ra viền luôn cho máu :)). Nhưng cũng ẩu quá, phí thật. Vả lại lúc đầu định vẽ cả người Ryuk nữa và nhiều xích hơn thế, nhưng do đang trong lớp, thời gian eo hẹp nên vội vàng đi nét luôn, chả vẽ nữa.

4. Vietnam – The Hidden Charm . Việt Nam – Vẻ đẹp tiềm ẩn:

Vietnam The Hidden Charm by ~splendidriver on deviantART

Đây là một trong số các bức tớ thử nghiệm tay nghề vẽ con gái của mình. Quy trình thực hiện nó như sau:

– Đầu tiên tớ phác thảo một cô gái trọc đầu ko mắt mũi mồm gì hết, chia tỉ lệ mặt rồi vẽ cả người cô ta theo kiểu 100% “thiên nhiên” (đừng mắng tớ, chỉ là tập vẽ thôi mà, ko bậy bạ gì đâu, ai nghĩ bậy bạ là đầu người đó đen tối đó nhá ).

– Bước tiếp theo là mặc cho cô ta bộ áo dài truyền thống của Việt Nam, tẩy các nét dựng hình người (sexy ) đi, thêm bộ tóc vào.

– Xong phần nét, chuyển qua đánh bóng một số chỗ cơ bản, tỉ dụ như tóc thì kĩ hơn những chỗ khác một chút, ngực, tà áo, nón.

– Sau đó dùng bút bi nước Hồng Hà loại mực đen để viền. Dùng tẩy tẩy các nét thừa thãi đi.

Xong.

5. An English Sexy Girl:

A Sexy Sketch 4 by ~splendidriver on deviantART

Là bởi vì vẽ cái áo của nó có hình cờ Anh (England chứ ko phải Great Britain nhá ). Nhưng ko tô màu đâu, vì chỉ là vẽ chơi thôi. Vẽ cùng trên tờ giấy vẽ cô Việt Nam trên kia. Cũng những bước như thế, chỉ thay bộ quần áo, tóc và bỏ mắt mũi mồm đi thôi. Trên tờ giấy hai cô này bé lắm nhé, chỉ cao bằng nửa bàn tay thôi .

Hết tranh rồi nhé, có gì mọi người vào Deviant Art của tớ để xem thêm nhiều tranh mọi người chưa thấy bao h nhé. Thi thoảng tớ sẽ đi scan tranh rồi up lên cho mọi người chê bai chửi rủa, và… vote cho tớ ở poll bên dưới nhé . Để tớ xem mọi người thích tranh nào nhất thôi.

Chúc mừng năm mới 2007

Chúc mừng năm mới 2007 magnify

Năm 2007 cuối cùng cũng đã tới. Đây là năm mà theo nhiều người nói thì rất đáng mong đợi với nhiều sự kiện quan trọng sẽ xảy ra. Như là công nghệ 4G, Wifi trong ngành công nghệ thông tin, hay như sắp có các bộ phim hấp dẫn sẽ được ra lò, hay sẽ có nhiều biến động lớn tới lĩnh vực chính trị trên thế giới như vấn đề hạt nhân Iran sẽ được giải quyết ra sao hay Ấn Độ được lợi gì từ việc liên kết hạt nhân với Mỹ… . Hay đơn giản chỉ là niềm vui của từng người bạn của tôi mà tôi thấy được qua những tin nhắn offline gửi tới đều đều vào những ngày đầu năm mới.

Nhưng với tôi thì có lẽ mọi chuyện lại khác. Năm 2007 khởi đầu với quá nhiều sự kiện nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi. Và có lẽ sự khởi đầu này ko được suôn sẻ như đa phần mọi người. Đó là sự mất mát. Sự mất mát đầu tiên trong đời tôi. Ko phải là một người mà tôi dành tình cảm đặc biệt, đây đơn thuần chỉ là sự mất mát một người ruột thịt. Bà ngoại tôi.

Một tuần trước, do bà tôi bị ốm nên nhà bác tôi đã mua rất nhiều loại thuốc theo chỉ định của bác sĩ cho bà uống. Nhưng bà đã quá già nên ko thể chịu nổi số thuốc đó nên gây ra tình trạng phù nề chân tay nguy kịch. Cả nhà đã phải gọi cấp cứu để đưa bà vào bệnh viện Hữu nghị. Khi phải có ai đó cõng bà xuống xe cấp cứu, bà đã đòi bằng được phải là bố tôi, con rể bà cõng bà mới chịu đi dù bác tôi đã bảo để bác cõng cho. Sau khi vào bệnh viện bà đã bị hôn mê 2 hôm liền. Tôi đã hai lần vào thăm bà cùng bố mẹ, đều thấy bà nằm im, ko ai gọi bà dậy được. Tôi cảm thấy sợ, cảm thấy ngạt thở. Chỉ khi mẹ tôi cất tiếng gọi bà mới mở mắt ra chớp chớp nhìn mẹ rồi lại nhắm mắt lại. Mẹ tôi khóc. Tôi cũng đã khóc. Tôi cũng ko hiểu vì sao nữa, bởi vì tôi chưa bao h có một chút cảm tình nào với bà ngoại, vì bà chẳng để lại ấn tượng nào cho tôi suốt thời trẻ con, ko dạy cho tôi biết những điều hay lẽ phải, ko chăm sóc tôi tận tình như bà nội, có lẽ vì tuổi bà đã quá cao. Nhưng tôi vẫn cứ khóc, khóc vì đó là một người ruột thịt của tôi. Mất đi một người thân trong gia đình, đây là lần đầu tiên trong đời tôi phải trải qua cảm giác đó. Ko chỉ vậy, tôi còn luôn tự hào rằng gia đình mình còn cả hai bên ông bà. Nhưng nay ko còn được như vậy nữa rồi. Tôi khóc vì sự mất mát này còn là một điều ko dễ dàng gì với mẹ tôi, vì nó làm mẹ tôi khóc, vì nó làm những người trong gia đình tôi khóc. Nhưng lúc đó bà chưa đi. Có lẽ thời điểm đó chưa tới. Phải đến ngày thứ 3.

3/1/2007, ngày thứ 3 của năm mới, ngày thứ 3 bà nằm viện. Sáng hôm đó tôi phải đến trường thi học kì. Còn mẹ tôi, ko hiểu điều gì đã khiến mẹ tôi quyết định bỏ làm ca sáng hôm đó để vào thăm và tâm sự với bà suốt cả buổi sáng. Ko biết mẹ đã tâm sự với bà những gì, chỉ biết dường như bà đã cảm thấy thanh thản khi được ở bên con gái vào phút cuối, bà trút hơi thở cuối cùng lúc 10h15 sáng hôm đó, ngay khi tôi đi thi về. Tôi thấy mắt mẹ tôi sưng, có lẽ mẹ đã khóc rất nhiều. Từ hôm đó đến nay đã 2 ngày, mọi người đã hoàn thành xong hết những việc chuẩn bị cho đám tang bà vào ngày mai. Bà đi cùng với nhiều chuyện rắc rối khác khiến cho đầu óc tôi mấy ngày nay nặng nề và ức chế. Gặp bạn bè vui vẻ cười đùa rồi lại nặng nề. Tôi vẫn đang tiếp tục kì thi học kì dù có một số môn tôi làm bài ko tốt lắm, nhưng vẫn đang cố gắng để hoàn thành tốt hơn các môn khác, việc này sẽ ko ảnh hưởng nhiều lắm. Tôi biết ai rồi cũng sẽ đến thời điểm đó, đó là quy luật của tạo hoá mà tôi phải chấp nhận.

Đánh giá con người

Đánh giá con người magnify

Trong cuộc sống có bao h bạn đánh giá một con người ko? Câu hỏi vừa rồi của tôi hơi thừa phỏng? Tại vì cái việc đánh giá con người này thì ai cũng có, nhưng nó thành vấn đề ở chỗ là có những lúc bạn đánh giá người ta từ trong thâm tâm mà ko hề do bạn tự chủ động đánh giá. Vì sao lại xuất hiện những sự đánh giá vô thức này? Nó dựa trên những ấn tượng của bạn đối với một người nào đó mà bạn gặp. Và sự đánh giá này cũng còn phụ thuộc vào độ dài thời gian bạn tìm hiểu người đó, độ thân quen đối với người đó. Tớ nói thế nghe có vẻ thô thiển, nhưng sự thật là vậy. Có hai kiểu đánh giá từ trong thâm tâm mà bạn ko biết như thế.

– Đầu tiên là kiểu đánh giá ngay khi gặp mặt lần đầu hoặc nghe nói lần đầu:
Ví dụ thế này, bạn gặp một người chưa bao h bạn biết tới, thì những biểu hiện bề ngoài của anh ta sẽ để lại ấn tượng trong đầu bạn, từ đó, một ý nghĩ vô thức trong đầu bạn sẽ hình thành để đánh giá ngay lập tức con người anh ta, dù rằng bạn vẫn chưa có ý định xếp anh ta vào loại người nào. Hay như bạn nghe bạn bè và mọi người kể về ấn tượng của họ về một nhân vật nào đó bạn chưa hề biết, những điều đó cũng sẽ ảnh hưởng tới ấn tượng của bạn đối với người đó về sau này, khi bạn gặp người ta, và tiếp xúc nhiều hơn. Ấn tượng của bạn đối với người đó có thể nói sẽ ko bao h thay đổi, dù thế nào nữa. Điều này còn phụ thuộc vào những quan niệm, nhận thức của bạn về cuộc sống.

– Tiếp theo là kiểu đánh giá sau một thời gian quen biết đủ dài:
Ấy là đối với những người bạn của bạn, những người thân của bạn, những người có thể ko phải là bạn của bạn mà chỉ gọi là quen biết, hoặc thậm chí ko biết bạn, nhưng bạn biết họ đủ nhiều do bạn đựơc nghe nói nhiều về họ, hoặc bạn được thấy cách họ sống. Qua những gì bạn đã biết về họ, sự đánh giá sẽ tự nhiên được sinh ra trong đầu bạn mà bạn ko biết. Đó là những đánh giá dựa trên nền tảng những việc người đó làm, cách suy nghĩ, quan niệm, nhận thức, khả năng, hay nói ngắn gọn hơn là tâm hồn họ. Những đánh giá đó còn dựa trên cả thái độ và tình cảm của bạn đối với họ. Đó còn vì bạn đã nhìn vào con người họ từ nhiều phía hơn, bạn thấy đựơc mọi mặt trong tâm hồn họ, trong cách hành xử, ứng xử của họ trong cuộc sống tuy rằng những ấn tượng đầu tiên về họ chẳng bao h phai nhạt đựơc. Vì thế nên cách đánh giá này có thể nói là sẽ có độ chính xác cao hơn tuy rằng với bạn bè và người thân thì nó sẽ thiếu tính khách quan Image.

Bạn có thể thấy rằng, cách đánh giá thứ nhất chỉ là những nhận xét chủ quan của bạn về một người và nó mang tính phiến diện nhiều hơn, vì bạn chỉ đứng từ một phía để nhận xét về họ (tất nhiên là việc nhận xét đánh giá này là vô thức đối với bạn, nó gọi ngắn gọn là cảm tình ấy mờ Image). Còn cách đánh giá thứ hai lại được đúc rút từ những nền tảng vững chắc của việc bạn đã biết họ, hiểu họ. Thế nên trong cuộc sống đôi khi ta cần gạt bỏ bớt đi những ấn tượng đầu tiên, đừng vội đánh giá một con người chỉ từ những biểu hiện bên ngoài rất phiến diện, mà hãy cân nhắc kĩ lưỡng, tìm hiểu con người họ, nhìn vào tâm hồn họ, để biết mình cần phải làm gì trong việc đánh giá người đó. Hơn thế nữa, đừng bao h dựa vào những quan niệm, nhận thức của cá nhân để đánh giá và quy kết tính cách của một con người, vì chính mình chưa chắc đã đúng.

Chính bản thân tớ cũng đã là một nạn nhân của việc đánh giá con người cực kì phiến diện từ một phía, từ những nhận xét của người nọ truyền tai người kia rất thiếu cơ sở, do đó mà tớ có khá là ít bạn thân. Nhưng chính tớ cũng ko ít lần đánh giá con người theo những cách sai lầm đó, để rồi khi nhận ra sai lầm rồi thì đã quá muộn.

Có lẽ thỉnh thoảng tớ lại viết một bài giáo dục công dân thế này mọi người đọc thấy chán lắm đúng ko? Nhưng thỉnh thoảng có một số chuyện xảy ra hàng  ngày làm tớ nảy ra ý định viết lăng nhăng thế này thôi, chỉ là suy nghĩ của tớ thôi, có gì đụng chạm, mọi người bỏ qua cho tớ.

Happy Teacher’s day!!!

Bài vẽ sáng nay được 6/7, loại A, ko tiến bộ tí nào. Đau lòng quá bạn bè ơi! Hic…
Happy Teacher's Day!
Chiều nay cùng mấy đứa bạn cấp 2 đến nhà cô Hạnh với cô Mai.

2h tập trung ở Ngô Sĩ Liên, thế mà cuối cùng phải đến 3h kém mới bắt đầu khởi hành, mà cũng đã đủ người đâu cơ chứ. Mình quá quen với cái kiểu hẹn hò của bọn này rồi, super rubber Image. Cả bọn gồm có Trần Vũ Hiệp, Nguyễn Minh Ngọc(Bí Thư), Hoàng Gia Thắng, Đỗ Nhật Quang, Nguyễn Thu Hương(Lớp Trưởng), Lê Quỳnh Như, Mai Thuỳ Dương, Lý Hồng Hoa, Phạm Phương Liên. Tất cả đều đi xe máy, trừ mình với Hiệp vẫn “quay đều, quay đều…”

Đầu tiên tất cả rồng rắn kéo đến nhà cô Hạnh ở Kim Ngưu. Nhà cô bi h mở phòng khám mắt, chồng cô là bác sĩ mắt mà. Nhật Quang cầm hộp quà với bó hoa vào tặng cô. Trông cô dạo này gầy gầy. Cô kể là cô mới chuyển từ Phòng Giáo Dục về làm hiệu phó một trường hẻo lánh (ko tiện nêu tên) dạy. Tình hình có vẻ ko khả quan cho lắm khi mà ở đây học sinh đánh nhau bằng… gạch và rất thường xuyên, học hành thì bết bát, hoàn cảnh học sinh thì bi đát, khổ, lại còn có hôm cô đang dạy thì bị đứa mất dạy nào ném pháo vào nổ ngay bên cạnh học sinh, may mà ko sao. Chắc cô do lo nghĩ nhiều nên gầy xọm đi. Lại còn nữa, cô mới về được có 2 tuần thì trường bị mất trộm khá nhiều tiền, tuy rằng ko liên quan gì lắm nhưng cũng ảnh hưởng ko ít. Chậc, thằng Thắng luc về bảo chả mấy khi gặp cô mà cô lại kể toàn chuyện bùn. Mà cô cũng ko thèm nhớ Mai Dương với Như, cũng phải, 2 đứa này hồi trước ko có gì ấn tượng với cô lắm, học cũng ko phải giỏi. Chậc… Image

Xong lại lao sang nhà cô Mai ở Võ Thị Sáu. Nhà cô tối om, chưa thấy mặt cô đã thấy tiếng cô rồi Image. Đúng là vẫn như ngày nào, ko thay đổi gì cả. Nhưng cuối cùng vào lại nghe cô kể chuyện buồn Image. Một học sinh cũ của cô, hình như học trước mình một khoá, tai nạn giao thông mới mất, tối hôm qua cô vừa nhận được tin. Thế là cô sợ quá cứ nhắc bọn mình đi đường phải cẩn thận vào. Chậc, khổ thân anh ý thật, còn trẻ, gia đình thì ít Image. Cô cho bọn mình ăn bưởi (…), Mai Thùy Dương gọt. Xong cả lũ phải lôi nhau vào bếp ngồi để cô tiếp khách, ngồi cười đùa nhau, vui phết, thấy mọi người có vẻ để ý đến tớ hơn hồi trước Image, ko bị lờ đi nữa Image. Con mèo nhà cô bi h béo như con báo, mỡ bụng lòng thòng dài xuống, mà ko thể tin nổi mọi người ạ, con này to phải gấp đôi thằng béo nhà tớ ấy chứ lị Image, kinh dị, bụng còn nhiều mỡ hơn thế ấy chứ Image! Còn con Ki thì ko phải ở trong chuồng nữa, chắc chật quá, thế nên cô chỉ xích nó một chỗ thôi. Thằng Thắng béo dạo này đổ đốn quá, mở mồm ra là nói bậy Image, hic, nhưng mà nó vẫn hài hước như trước, tuy là đôi lúc hơi vô duyên hoặc quá chớn. Ngọc trông béo ra, Hoa cao hơn, Liên lùn đi. Thằng Cường chỉ ngồi ở nhà cô Hạnh một lúc rồi về, ko khác nhiều lắm, tay ko hiểu làm sao mà bị băng.

Xong rồi cả lũ ra chụp ảnh cùng cô mấy cái rồi về. Hôm nay khá vui, chắng mấy khi gặp bạn cũ cấp 2, cấp vui nhất của mình.

Let’s Get Loud!!!

Yo, Let’s Get Loud Everybody!

Let's Get Loud!!! magnify

16/11/2006 Chiều đi thi hát tiếng Anh của Language Link, cái Let’s Get Loud kia kìa. Đi học về 12h ra thẳng hàng hủ tiếu làm bát thập cẩm lấy sức, xong về nhà thay quần áo rồi nhờ thằng Minh giúp cho “luyện chưởng” lại lần cuối. Xong ra xe bố đèo đi. Hoá ra bố về từ lâu rồi, còn ngủ một lúc rồi mới đi lấy xe. Phương nhắn tin bảo là chờ bố đèo đi đón ông nội rồi mới đến, đâm ra mình đến đấy lên đăng kí luôn. Ko hiểu tại sao lại ko có tên mình với Phương trong đấy Image, rõ ràng đi thử giọng đã ghi tên rồi cơ mà nhể? Lạ quá cơ? Thôi kệ, cứ đăng kí lại vậy, vẫn được, hờ hờ Image. Lúc mình lên thử đĩa, tiếng sấm rồi tiếng trống của Believe Me vang lên tự dưng thấy có mấy đứa đằng sau lưng kêu lên: “Uầy, ai hát bài này thế?” với giọng ngạc nhiên Image, hí hí. Lúc đấy mới 1h30. Phải gần nửa tiếng sau Phương mới đến, đi cùng ông nội với bố, buồn cười ở chỗ là Phương ăn mặc như kiểu đồng phục với mình ý, áo đỏ váy bò, mình thì áo đỏ quần bò Image. Lúc trước khi Phương đến có một ông anh mặc Vest đen, già khú, hát Unchanged Melodies, giọng với kĩ thuật quá chuẩn, mỗi tội là phát âm sai từ “the” thành dơ với di Image. Chỉ là hát thử thôi, chắc là định doạ các thí sinh khác Image, ghê đây.
Lúc Phương đến thì đã bắt đầu hát được một lúc rồi, Phương vào đăng kí bài hát rồi ngồi xem mọi người hát. Bố với ông Phương chuẩn bị rất là lỉnh kỉnh các loại máy quan rồi chân, rồi mp4, công phu thế mà cuối cùng đến lựơt mình hát thì đã hết pin cả lượt, phí quá, ko quay được hình ảnh tử tế hơn, đâm ra mình phải dùng di động quay nên hình ảnh và âm thanh nghe như hâm, bắt mọi người xem một cái clip tệ thế này.Image
Thôi ko sao, qua tường thuật một số sự kiện nóng hổi hôm đấy nhớ. Những cái để lại ấn tượng nhất: Đầu tiên phải kể đến một bạn nam tên Trịnh Trung Hiếu thì phải, bước lên sân khấu cất giọng mà mình cứ tưởng đĩa chưa tách hết nhạc. Hoá ra là giọng bạn ý thật, choáng váng hết cả người, giọng ơi sao mà trong veo, cao vút, y như một thiếu nữ xinh đẹp nào đó vậy, thật là “ấn tượng” đấy! Image.
Choáng váng tiếp theo là những màn biểu diễn quá pờ rồ của một số bạn với những màn biểu diễn rất là chuyên nghiệp, giọng hát và kĩ thuật hoàn hảo, phát âm cực chuẩn. Như tiết mục Part Of The World của bạn Quỳnh Anh, OST Mermaid của Walt Disney, thể hiện quá tuyệt cả những đoạn nói, đỉnh! Tiết mục có đệm đàn ghita live accoustic trước đó cũng tuyệt ko kém, rồi những tiết mục như Unchanged Melodies, Unwritten, Join The World, tiết mục song ca nam nữ đầy lãng mạn của hai bạn gọng đen cũng đều thể hiện sự chuẩn bị kĩ lưỡng và công phu ko kém. Tuy rằng cũng có một số tiết mục nhí nhảnh quá mức yêu cầu như Ninety Bicycles In Beijing, hay tiết mục My Immortal phải hát lại, lại cũng thể hiện ko tốt lắm nên đang đoạn cao trào thì giám khảo buông câu: “Cám ơn em!” làm chị ý phải cố gào nốt cho xong rồi đi xuống.

Có gần 30 người tham gia thi, trong đó tiết mục Believe Me của mình với Phương có lẽ là một trong số các tiết mục để lại ấn tượng nhiều nhất cho giám khảo vì nó là tiết mục Rap duy nhất suốt từ đầu đến cuối. Ngay từ khi 2 đứa bước lên sân khấu ko hiểu sao ở dưới mọi người lại vỗ tay kinh thế, nếu để ý sẽ thấy tiếng rào rào ở đầu clip, rồi đến khi hát xong cũng được mọi người vỗ tay tán thưởng rầm rộ. Có lẽ là do đặc biệt quá, thấy 3 anh chị giám khảo có vẻ khoái tiết mục này, sôi động nhất, choáng nhất, có một anh còn vừa nghe vừa gõ bút lên bàn, còn chị kia thì cười cười. Tuy là bố quay như dở hơi nhưng ko hiểu sao hôm đấy mình ko hề hồi hộp hay run rẩy gì cả, hoàn toàn bình tĩnh và thể hiện quá tốt, tuy là động tác biểu diễn ko ổn lắm, với cả lúc đầu ko quen cầm mic đâm ra tiếng lúc to lúc bé, nó trựơt ra khỏi mồm do mình phải diễn nữa, lúc sau thì ổn, quen hơn. Không sao, thế này là tốt quá rồi, vượt quá mong đợi của mình. Image Bài Pretty Boy của Phương cũng hay ko kém, giọng bạn này trong veo, nghe sướng tai thiệt Image, có clip nhưng bạn ý ko cho up Image. Mong là cả hai bài sẽ được vào vòng sau, khi có kết quả, người ta sẽ gọi điện thông báo sau, chỉ cho một cái vé mời đến xem buổi sơ khảo 2 ngày 25 này.

yfla.wrap(“This multimedia content requires Flash version 9 and above.”, “Upgrade Now.”, “http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash”, “mbed type=\”application\/x-shockwave-flash\” allowScriptAccess=\”none\” src=\”http:\/\/www.youtube.com\/v\/aAHJmNfQmpM\” width=\”425\” height=\”350\”><\/embed>\r\n”);mbed type=”application/x-shockwave-flash” allowScriptAccess=”none” src=”http://www.youtube.com/v/aAHJmNfQmpM&#8221; width=”425″ height=”350″>

To view this multimedia content, please enable Javascript.Lần đầu gặp bố Phương với ông nội Phương, ko biết thế nào nhưng nghe kể thì chắc là ấn tượng tốt Image. Công nhận 2 bố con giống nhau như đúc, chả có tí nào giống mẹ.

Mai được nghỉ vì cấm đường APEC, trường mình bị công an phong toả hết cả, bỏ tay, toàn cầm gậy gộc trông như chuẩn bị hành hung dân lành đến nơi Image. Chả biết thứ 2 có nên đi ko. Chẹp.

Hôm nay gọi Phương đến làm một bát Caramen to tổ tướng để rồi chả ai ăn, hai bố con phải ngồi rủ nhau cố mà ăn cho hết, sợ để đến mai nó hỏng mất. Hình như cái đường mình chưng chưa đủ giờ nên chưa có màu với cả bị dính đường đáy bát, nhưng thôi, thử nghiệm thế là được rồi.

Welcome To APEC Vietnam 2006!

Welcome To APEC Vietnam 2006!

Geo căm tu A Pếch Việt Nam Hai Nghìn Linh Sáu Image.
Xem nào 7/11 vừa rồi đã xảy ra một sự kiện trọng đại đó là kỉ niệm ngày thằng cu Minh hít thở khí trời được 13 năm tròn, nó lại trúng ngày kỉ niệm chiến thắng của Cách Mạng Tháng Mười Nga vĩ đại, lại trùng tiếp với việc Việt Nam “bị” gia nhập Tổ chức Thương Mại Thế giới WTO (chả biết bị hay được Image, với cái kiểu lớp 8,9 còn ko biết đọc như ở một số địa phương như hôm qua xem trên thời sự thì chắc lần này Việt Nam là bị rồi, thiện tai!Image).

Sáng nay thứ bảy ngày 11/11/2006, một buổi sáng trời đẹp, trường THPT Trần Phú đã tổ chức Lễ Chào Mừng Hội Nghị APEC Lần Thứ 14 và mở đầu Tuần Lễ Áo Dài trọng thể và trọng đại, thêm cực kì hoành văn tráng tại trường cùng với sự góp mặt của nhiều vị Đại biểu của thành phố Hà Nội cũng như Quận Hoàn Kiếm. Chương trình gồm có các tiết mục như sau:
– Trước tiên phải kể đến phần thể hiện của một cựu học sinh trường Trần Phú – Ca sĩ Lê Hiếu “lổi” tiếng, một bài hát trong album mới của anh này. (Anh này học khoá 01-04 ở trường) Đây là một tiết mục ngoài dự tính của ban tổ chức, một tiết mục tự phát từ sự phởn chí của thầy Duệ, thầy đẩy anh này tì tì lên sân khấu bắt hát dù nhạc nhẽo như dở hơi.
– Đầu tiên là các tiết mục văn nghệ múa hát của một số bạn nữ đã được cô Phong Lan tuyển chọn và huấn luyện tập trung rất kĩ càng. Trong đó còn có một tiết mục bài Trần Phú Mái Trường Yêu Thương do tốp ca nam nữ thể hiện cùng màn múa quạt của một số bạn nữ.
– Tiếp theo là các loại diễn văn hết của Bí Thư Đoàn Trường lại đến diễn văn của Đại diện cho các Đại biểu, rồi vỗ chân vỗ tay chào mừng các kiểu.
– Tiếp theo là màn thời trang áo dài và thời trang các nước APEC do các bạn nữ quân của cô Phong Lan lên diễu các loại áo dài đặc sắc và các loại áo truyền thống các nước thành viên.
– Thêm một tiết mục hát hò múa may nón nữa và chương trình kết thúc trong tiếng hò reo tán thưởng của cả trường (100% là vì chương trình đã kết thúc Image)

Thế thôi. Hôm nay lần đầu tiên gặp mẹ Phương, công nhận ko hổ danh, trẻ ngoài sức tưởng tượngImage, ở tuổi của cô ý mà trẻ như thế thì đúng là hiếm gặp. Chào cô ý xong cô ý còn cười chào lại “Chào con, đứng chờ cùng bạn à?” Image.

Mấy hôm nay điểm số ko được như ý lắm, mình phải cố gắng nhiều hơn, phải khắc phục nhiều điểm còn yếu nữa. Như chủ quan cũng là một trong số đó. Dù sao thì mình cũng đã có những kết quả cho thấy sự tiến bộ thực sự của mình. Như điểm 9 toán và điểm 8 Hoá, tuy thế vẫn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa. Để cho cái việc đỗ Đại học nó ăn chắc hơn nữa. Hôm qua bố mới mang cái quyển giới thiệu về trường Xây Dựng với nội dung cơ bản của các năm từ thứ nhất đến thứ năm. Hay phết, vẽ nhiều, nhiều nội dung vẽ hay ho phết. Hay nhất là phần vẽ đánh bóng bằng mực nho xong đến phần vẽ bút sắt, có nhiều đề tài luyện kĩ thuật vẽ cũng hay phết. Rồi xem mấy cái đồ án của các anh chị vẽ, nhiều cái cũng sáng tạo, nhưng lại cũng ko thiếu cái xem phát thấy bất khả thi luôn rồi Image. Được, ko thực hiện được ước mơ nhưng được vào trường này vẽ cũng được rồi.Image

Sáng nay chụp được nhiều ảnh phết, up lên TPO.

Yeeehaaa!!!

Yeehaa!!!

Mọi người xem cái tranh này thế nào? Image Ổn ko? Thi thoảng vẽ tả thực một chút, tự dưng hứng lên.

Tuần này là một tuần cực kì nhiều sự kiện nổi trội. Rất là sướng nhớ Image. Trước hết là chúc mừng sinh nhật những người có sinh nhật trong tuần này trước nhé. 3/11, hôm qua có sinh nhật bạn Bông, chúc mừng sinh nhật nhá, thêm tuổi đừng có thêm chiều cao ko thì một số người đau lòng vì chiều cao của mình đấy. Tiếp theo là thằng em giai Minh 7/11 sắp tới, mua cho nó 2 cái găng tay Naruto thế là cứ khư khư giữ lấy, Phương còn tặng thêm một mớ kẹo đủ loại nữa, thế là nó giành hết, chẳng chia cho anh em được cái nào. Đã thế đi mua đồ ăn mừng sinh nhật chỉ mua cho bạn mà ko mua cho anh với bố mẹ. Hừm, em thế đấy, bất hiếu Image. Tiếp đến ngày hôm sau chính là sinh nhật Khánh Linh, bạn thân, ừ thì cứ cho là thế, bi h phải rục rịch chuẩn bị quà tặng bả thôi. Suốt ngày hết XT từ Mỹ gọi về lại đến D.Image Cố lên bà, cố mà xơi cái học bổng đi Mỹ như ý bà vẫn muốn từ trước giờ đó Image. Nói tóm lại, chúc tất cả những người bạn sinh tháng 11 của tôi thêm một tuổi mới gạt bỏ hết bực mình của năm cũ để đón những cái sung sướng của tuổi mới nhé, thêm một tuổi là phải thêm sáng suốt, phải thêm vui vẻ chứ đừng thêm bực mình nhá Image.

Tiếp nhớ, chuyện vui trước. Cuối cùng thì sau một thời gian dài cổ đợi chờ, cuối cùng thầy Vân kính mến cũng đã trả kết quả cho những nỗ lực của mình suốt từ đầu năm đến giờ. “Kết quả đê!”, đó là con 9 toán đầu tiên trong suốt 3 năm cấp 3, bài 15 phút đầu năm, tìm cực trị và khoảng biến thiên Image. Bài cực dễ, nhưng ko hiểu vì sao nhiều người bị điểm kém thế, sướng cái là cuối cùng cũng hơn điểm Nghĩa với Link, ôi niềm mơ ước. Sướng quá, 9 toán cơ đấy Image. Còn hôm nay kiểm tra một tiết hoá, làm hết bài, lần đầu tiên trong đời hoàn thành hết một bài kiểm tra một tiết hoá. Quả không uổng công bao lâu cày cuốc cái môn khó nuốt này. Tuy có một số câu trắc nghiệm ko chắc lắm nhưng chắc được khoảng 8 điểm, quá tuyệt, thế là sẽ gỡ đựơc rất nhiều cho hai cái bài điểm kém đầu năm Image.

Chuyện vui tiếp theo là vấn đề cuộc thi hát tiếng anh ở Language Link – Let’s Get Loud, hehe. Hôm thử giọng anh quản lý có vẻ khoái bài Believe Me của mình nên chọn cho đi thi sơ khảo ở Hồ Tây luôn, cả bài Pretty Boy của Phương cũng được chọn, hai bọn mình là thuộc loại phát âm hơi bị ổn ở đấy Image (tinh vi quá), hehe. Thi cùng còn có mấy anh chị sinh viên đại học nữa, có 2 người là đỉnh nhất. Có một chị béo có vẻ như lớn tuổi nhất và cũng lắm chuyện nhất, nói liên tục, khoái soi mói giọng hát của người khácImage, chị này phát âm quá tốt – Underneath Your Skin, cực đỉnh. Thêm một anh nữa, hát một bài Rock, chả biết bài nào, nghe phê vật, giọng khàn đúng chất Rock, bài này là Ballad, anh này lại còn có một anh bạn đệm đàn cùng nữa, chắc mình ko qua nổi hai ông anh này quá. Mà công nhận, giọng ông này phải gọi là quá ngưỡng mộ luôn ấy chứ, hoàn hảo với một ca sĩ Rock Image.

Bi h đến chuyện bực mình, à mà thực ra cũng ko bực mình lắm, mà có khi lại hoá ra chuyện hài hước thế kỉ nữa ấy chứ nhể Image. Chuyện này kể ra thì cũng ko buồn cười lắm đâu, phải là người trong cuộc mới thấy nực cười, ngớ ngẩn, nhố nhăng, cái sự nhố nhăng “hàn lâm” của thầy Huy chủ nhiệm lớp mình. Hôm đấy chả nhớ thứ mấy, chỉ biết là đầu giờ có tiết lý, thằng Hiển đang lau bảng thì tự dưng thấy có tiếng nổ bụp phát bên cạnh. Sau đó vào lớp, có lẽ đã có người nghe thấy tiếng pháo nên báo lại với ông Huy nên ông này đứng cằn nhằn lèm bèm lảm nhảm mấy câu vớ vẩn rồi bắt đầu học. Một lúc sau ông này thấy có tiếng nhạc thằng nào nghe trong lớp, thế là nghi ngờ mấy thằng bàn đầu, thế là đuổi hết bọn nó ra ngoài hành lang làm trò cười cho lớp khác, để cho bạn bí thư đi khám xét từng ngăn bàn một móc ra cái Nokia 6100 của thằng Hải. Thế là cái ông ngố này ông ý đem tịch thu luôn, cho rằng thằng Hải chính là thủ phạm. Xong một lúc sau, cô Phong Lan gọi Mai ra ngoài làm việc một lúc rồi Mai về chỗ. Trên đường về chỗ, ra đến trước mặt ông Huy thì có một viên pháo dưới chân bạn này phát nổ “Bụp!” một phát. Thế là ông Huy bắt đầu “tức nước vỡ bờ”, cáu điên lên, quát tháo bắt… cả lớp làm bản tường trình về sự việc vừa rồi (!!???). Thế là cả một lũ ngồi vừa viết vừa chửi rủa cái lão dở hơi vẽ việc ra làm, lại còn bảo gì chứ “Tôi phải điều tra cho ra ai làm cái chuyện này!”(Image). Bó tay. Bọn nó ngồi đem cái việc viết lách tường trình ra làm trò đùa, đứa thì tường thuật cả chuyện sáng suýt đến muộn lúc 7h kém 2 phút, xong rồi cả chuyện ngồi ăn xôi lạp xường trong lớp (??) nữa, thằng Hải thì viết bảo “Em xin cam đoan là ko phải từ máy của em, máy của em ko hề có nhạc, nhạc chuông còn ko có(máy của em là máy đời Nokia 6100 ko cài được nhạc)”, ôi giời ơi, buồn cười bể bụng luôn Image, đúng là cái lão đần, làm trò hề cho bọn nó chửi mà ko biết, ngu thế.

Sự việc nhục nhã tiếp đến là việc một thằng lớp mình ko tiện nói tên ném và tàng trữ mấy trăm viên pháo bị ông Hải túm cổ đem lên giám hiệu, nghe ông Chiệu chửi rủa một lúc rồi ông ý quyết định xử đẹp: đuổi học 100%. Một lúc sau công an vào túm cổ thằng này với một thằng nữa lớp mình đi, hình như còn có mấy thằng lớp khác nữa. Thôi thế là xong rồi, ai bảo ngu, biết là sai mà vẫn cứ cố làm, ko hiểu liêm sỉ ở đâu nữa? Ghét Image.

Rồi đấy hết chuyện, chúc mọi người một tuần vui vẻ. Lẽ ra viết thêm một số cảm xúc nữa nhưng mà ko có time, bi h phải đi học đây. Image

Di En Ớp Dờ Uých… uých… uých…

Di En Ớp Dờ Uých... uých... uých...
Nhìn cái xe này hâm mộ quá, ồ ồ…Image

Cuối cùng thì cũng cuối tuần, cũng được sờ vào cái máy tính, cũng được ngồi viết blog thoải mái thế này đây. Phù, nhưng mà thực ra thì, 2h chiều lại hì hục đi tiếp, học cái thứ ngoại khoá vớ vẩn. Bàn cái chuyện tình bạn với cả tình yêu. Lúc bảo tình yêu học được thì hết bố mẹ đến thầy cô ngăn cấm rủa xả , mắng chửi cái thứ tình yêu ấy, đến bây giờ lại giả vờ lôi ra bàn luận tưởng làm cho học sinh cảm thấy mình được cảm thông ấy à? Nhầm rồi các thầy các cô kính mến ạ, bọn em thừa biết, bọn em ko phải lũ ngu để bị mấy cái trò tung hoả mù trẻ con này đánh lừa đâu. Tất cả đều là giả tạo hết, có thầy cô nào mà biết cảm thông với những tâm tư tình cảm của học sinh thì chắc chỉ có ở bên Tây hay ở trong truyện tranh hoặc tiểu thuyết thôi. Chứ đời thật thì đụng nói một cái là tìm đủ mọi thủ đoạn để cách ly, để cấm đoán, mà đấy, nội quy trường cũng cấm mà. Nào là ảnh hưởng học tập rồi chưa đủ chín chắn, toàn những lý lẽ một chiều mù quáng thiếu tìm hiểu, biện hộ cho cái ham muốn áp đặt con cái học sinh theo ý mình, bảo thủ, chậm tiến.

Rồi đấy, học cái của nợ ấy xong lại lao về học ông Chiệu tiếp, sao mà oải thế, tối hôm qua vừa học buổi 7h30 đến 9h mới xong, bã cả người, gần như tê liệt. Sao mà mệt thế, học xong lại còn học tiếp Hoá nó mới choáng văn váng chứ? Hic. Mà sáng nay làm bài như dở hơi ý, chán quá đi mất, mất bao công học hành để rồi đến đúng cái lúc ấy thì quên tính chất của Amino Axit với HNO2, thế có bực ko cơ chứ, chẳng biết 4 hay 5 nữa Image. Cả bài lý hôm nọ nữa.

Phương rủ mình đi thi hát tiếng Anh của Language Link, chậc, tự nhiên dạo này hào hứng tham gia các công tác xã hội quá, hết đồng phục lớp rồi lại hát hò. Mình thì mình chẳng muốn, nhưng thi cùng cho vui.

—–

Học ông Chiệu xong rồi, đi cùng Phương đi đăng kí Sing To Learn ở Languague Link nhưng nó ko làm việc nữa. P bảo sáng mai đi rồi đăng kí luôn cho cả mình. Sao cứ phải khiên cưỡng thế nhỉ?

—-

Từ bé đến giờ tôi chưa bao h được thực hiện những điều mình rất muốn, kiểu gì cũng sẽ có người nào đó làm vật cản ngăn cấm tôi làm những điều tôi thực sự rất muốn. Thế nên chưa bao h có điều gì đó tôi rất muốn làm mà lại thực hiện được cả, chưa bao h, đến tận bây h cũng thế. Đấy chính là lý do chính khiến tôi bây h trở thành một người thiếu tự tin trầm trọng đến như thế này. Tôi ghét cái việc mình là tâm điểm của sự chú ý, tôi khó chịu với điều đó, tôi ghét có những ánh mắt nhìn vào mình, tôi ghét phải cảm thấy những cái nhìn khinh bỉ, hoặc kể cả dù là thân ái hay thế nào đi nữa, tôi ghét phải đoán xem người ta đang nghĩ gì trong đầu với cái kiểu nhìn ấy. Ko phải điều này thể hiện rằng tôi thiếu tự tin, chỉ là vì sống suốt mười mấy năm trên đời, tôi nhận thấy rằng, số lượng những cái nhìn ấy là ko có gì tốt đẹp. Tất nhiên ko ít những cái nhìn tốt đầy thiện ý, nhưng tôi lại ngại điều đó, tôi dễ xấu hổ, dễ ngượng khi người ta chú ý đến mình. Thêm một điều nữa là người ta ít khi chịu nghe tôi nói, kể cả đến tận bây h, khi tôi nói người ta cũng ko thèm nghe, ko thèm nghe nên ko thèm hiểu tôi nghĩ gì, ko cần biết ý kiến của tôi là gì. Thay vào đó họ khăng khăng gạt phắt tất cả ý kiến và suy nghĩ của tôi để lấy ý kiến của họ lấp đè lên lấn át tôi, áp đặt tôi phải theo ý họ, áp đặt rằng chỉ có họ mới đúng, còn tôi sai. Họ thậm chí còn ko biết tôi muốn nói gì. Họ ko bao h nghe. Thế nhưng trớ trêu thay, khi họ nói, ko bao h họ cho tôi có ý kiến gì, tôi ko được phép chặn họng họ, thế là bất lịch sự, trong khi chính họ vẫn thường xuyên làm thế với tôi. Có thế có người sẽ nghĩ là tôi qúa nhạy cảm và ko việc gì phải suy nghĩ nhiều những chuyện này, nhưng tôi phải nghĩ, vì đó lại chính là những người mà tôi đặc biệt yêu quý. Tôi viết ra để họ đọc và hiểu tôi, tôi ko muốn cứ giữ mãi trong lòng, tôi ko phải là loại người có thể dễ dàng phản bác lại ý kiến của người khác mà chỉ giữ lập trường của mình luôn vững chắc trong đầu thôi, bởi vì tôi yêu quý họ, tôi ko muốn bất cứ ai phải suy nghĩ vì những gì tôi sẽ nói bởi vì nếu tôi nói thì sẽ là nói trong sự nóng giận.

—-

Hôm nay lại download Naruto, hay quá, đoạn cứu sống Gaara có thể nói là quá cảm động luôn. Một Jinchuriki luôn bị ghét bỏ hắt hủi nay đã làm cho cả làng Cát phải lao đến cứu giúp, tất cả đều là nhờ Naruto. Tuyệt vời.

Lên http://www.mobile9.com download được mấy cái theme hay ho phết, có cả theme Naruto. Có thể down được cả từ wap.mobile9.com trực tiếp về nữa, hay thật.

I love you

Mỗi sáng khi bị cái đồng hồ khốn kiếp dựng dậy, bạn có những suy nghĩ thế nào? Bạn sẽ có 2 suy nghĩ: thứ nhất là “Thôi chết, muộn học rồi, phải dậy đi học thôi!”, thứ 2 là “Ôi giời ơi, mệt quá, cái đồng hồ láo toét dám gọi mình dậy, còn sớm mà, ngủ thêm một lát, chốc nữa dậy…”. Chuẩn chưa nào? Có thể ko chính xác như 2 câu tôi trích dẫn trên đây, nhưng nội dung chắc cũng na ná rứa chứ gì? Ừ, đúng rồi, vậy thường thì bạn chọn phương án nào trong 2 phương án trên? Phương án 2 chiếm đa số. Đó là điều chắc chắn, và hầu hết sẽ nhận lấy hậu quả là đau tim vì suýt đến muộn hoặc trình thẻ học sinh cho bác Đào “cao” “phúc hậu”. Vậy tại sao ko chọn phương án 1? Vấn đề nằm ở một khía cạnh gọi là “nghiêm khắc với bản thân và dung túng cho bản thân”. Phương án 2 chính là phương án dung túng cho bản thân hưởng thêm một số lợi ích trước mắt và rồi nhận lấy hậu quả của việc tự dung túng đó. Còn phương án 1 lại ngược lại, tự ép mình làm theo điều nên làm hơn, dù ko phải lúc nào mình cũng muốn làm điều đó, và thế là sẽ ko có hậu quả nào cả, mọi việc sẽ trôi chảy hơn, thuận lợi hơn. Vậy thôi, chỉ nói vậy cho mọi người cùng suy ngẫm thôi. Goodnight, đi học đây

Photobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image HostingPhotobucket - Video and Image Hosting

Hậu 1 đòn chết bảy

Hậu Một Đòn Chết Bảy

Hậu Một Đòn Chết Bảy

Diễn viên: Thợ may (đeo kính, hơi thấp), vợ thợ may (gầy, đanh đá), bố vợ (hơi béo, có râu)

Cảnh 1 (Phòng làm việc của một thợ may, cần 1 manequin mặc áo, và một cái bàn)

-Thợ may (Ngồi ăn cơm hộp, vẻ ngán ngẩm): Anh hùng đánh khổng lồ mà phải ngồi ế ẩm thế này đây, chắc do nhiều ruồi quá.

-Vợ thợ may (Từ ngoài chạy vào, giật thìa cơm ăn cùng) Aha, ông ăn mảnh nhé, “nào cùng sẻ chia!”

-Thợ may(Mặt tươi cười, hớn hở) “Ừ, cùng sẻ chia!” (Đột ngột dừng lại suy nghĩ, tức giận, giật cái thìa lại) Ô hay cái bà này!? Sẻ với chả chia gì? Ra ngoài pha tôi cốc nước!

-Vợ thợ may (Nguýt): Ờ, thì thôi, ki bo, vua cha đến nhờ may áo kìa, liệu ra mà chào hỏi lễ phép.

-Thợ may (Đứng dậy, quên kính trên bàn) Thế hả? Tốt, có khách, có tí ra tí vào rồi.(Tiến đến cái Manequin, niềm nở, cố tình giả tạo) Dạ con chào bố ạ, bố ghé chơi nhà con may áo ạ? Để con đo cho bố (Rút thước dây ra đo 3 vòng của cái manequin)

-Vợ thợ may (Nguýt) Con rể thế đấy, bố ngoài phòng khách cơ, ông nên xài Tobicom với vi cá mập đi.

-Thợ may (Cuống cuồng, quay lại lấy kính) Ừ ừ nhỉ, tí nhầm, thảo nào đo bố mà ra ba vòng tuyển thế? Thôi ko cần đâu, tôi vẫn dùng V Rohto cho đôi mắt sáng rồi. (chạy vào cánh gà)

Cảnh 2 (Phòng khách, cần một ghế tựa)

-Bố vợ (ngồi trên ghế, ca sĩ ra hát một bài, bố vợ vỗ tay cười) Giỏi, cháu ông có triển vọng ca sĩ đấy, “Rồi một ngày con sẽ là một ngôi sao!”

-Thợ may (chạy vào, niềm nở giả tạo) Hề hề, con chào bố, lâu rồi bố ko ghé chơi chúng con (vừa đi vừa nói, vấp dây giày ngã) Oái, lại tuột dây giày, hôm nay nhất định mình phải học cách buộc dây giày thôi!

-Bố vợ (giọng khinh khỉnh) Thôi, đừng làm trò nữa, làm cho tôi bộ quần áo đi dự hội nghị với nước láng giềng nào. Nhà gì nhiều ruồi quá đấy.

-Thợ may (khép nép, gãi đầu gãi tai) Vâng, thế để con lấy số đo 3 vòng, ý quên, số đo của bố.

-Bố vợ (lườm)

-Thợ may (rút thước dây trên cổ ra đo) Cái tay cái tay cái tay, nắm lấy cái tay (đo tay), túm lấy cái chân, vớ được cái đầu (đo chân và đầu), cái đầu rất to, cái chân rất dài… (vừa đo vừa nhảy)

-Bố vợ (túm cổ áo thợ may kéo lên, mặt hằm hằm đe doạ) Này, anh vừa hát thế là có ý gì đấy hả?

-Thợ may (gãi đầu gãi tai, lúng túng) Ơ, ko ạ? Con xin lỗi nhưng mà nó quen miệng rồi, đo ai con chả thế.

-Bố vợ (nguôi ngoai, thả áo ra) Hừ, may cho anh đấy? Mà sao ruồi nó cứ bâu ta là thế nào? (Bực bội, khua chân khua tay đuổi ruồi)

-Thợ may (nói giọng xỏ xiên) Con nghĩ chắc do bộ quần áo bố đang mặc nó “Là ngày qua ngày, là tuần qua tuần, là ngày qua ngày là tuần qua tuần hương thơm vấn vương…” thành ra các “thiên thần hương” nhà con nó mới vây lấy bố thế đấy ạ.

-Bố vợ (ngượng ngùng) Ờ thì ngân sách nhà nước có hạn con ạ, mà nước có hạn thì thế nào con biết đấy (cười trừ, xốc lại áo)

-Thợ may (cười nham hiểm) Thế bố để con sắm cho bố một seri thời trang cực kì đột phá, đảm bảo vừa khít với thân hình khỉ đột, ý lại quên, đột phá của bố. (chạy vào cánh gà)

Cảnh 3 (Thời trang đi vào, lùi về sau sân khấu, bố vợ ngồi xuống ghế lùi về bên trái)

-Thợ may (đi vào từ cánh gà, hát, vừa hát vừa chỉ nhóm thời trang, chỉ bố vợ và tự chỉ mình) One two three four five six seven, one two three for me and for you, one two three, one two three, one two three for me and for you…

-Bố vợ (đăm chiêu nhìn nhóm thời trang) Chà, công nhận là đột thật, cũng có một chút phá, nhưng sao bẩn thế.

-Thợ may (cười) Chính vì thế mới cần bố dung Viso trắng sang mới với các hạt tinh thể làm trắng thông minh.

-Bố vợ (gật gù tâm đắc) Ừ, thằng này thế mà thong minh, nhưng vẫn nhiều ruồi, con ko một đòn chết bảy được nữa à?

-Thợ may (rút lọ Rexona từ trong túi ra) Bố yên tâm, với cái này thì, chậc, trăm con cũng chết chứ chả nói bảy bố ạ, thậm chí bố còn thừa sức chinh phục Ai Cập nóng bỏng (ra khoác vai bố, tươi cười giơ lọ Rexona về phía khan giả, nói biểu cảm) Rexona, It won’t let you down!

End.

– Composed By Splendid River –

Cái mớ hỗn độn này người ta hay gọi là kịch bản đấy. Tự dưng có hứng viết kịch bản, nhưng mà là theo yêu cầu đâm ra hơi chán, chả thấy bùn cười gì cả Image.

Hôm nay buồn quá.

Ước Mơ…

Ước mơ...
Cái địa hình này từng là ước mơ của mình thời cấp hai. Thi tốt nghiệp xong, 52,5 điểm, thế là đạt được nó, ko hề uổng công sức bỏ ra học hành.

Các bạn có ai có một ước mơ, một đam mê cháy bỏng đến điên cuồng, đến đắm đuối mê muội chưa? Đó phải là một khao khát, luôn thôi thúc ta làm mọi thứ vì nó, để đạt được nó, kể cả đánh đổi cả sinh mạng của mình. Nó phải chiếm hết tâm trí ta trong mọi hoàn cảnh, nó tri phối hầu như toàn bộ cuộc sống của ta dù ở bất cứ đâu, hay bất cứ lúc nào. Điều này, trải qua thực tế thấy rằng, ko phải ai cũng thế, mà thực ra thì, rất ít người như thế. Chính vì vậy khi mà thấy những người như thế, họ cho rằng, những người đó điên.

Đến năm 14 tuổi, tôi nhận ra rằng mình đang bị một đam mê rực cháy bỏng rát trong lòng suốt hơn chục năm qua, ngay từ những năm đầu mới tiếp xúc với cuộc đời. Đó là vẽ. Tôi mê vẽ một cách điên cuồng. Vẽ ở bất cứ đâu, ở bất cứ chỗ nào, vẽ bằng bất cứ cái gì, trên bất cứ cái gì. Vẽ mọi lúc, dù đang học, vẽ một cách vô thức, đang chờ ai đó, cầm que gỗ vẽ lên mặt đất, suy nghĩ gì đó thì vẽ vào không khí bằng ngón tay. Đó là một niềm đam mê cực kì lớn lao mà tôi xin cam đoan rằng tôi thà chết chứ ko thể sống mà ko được vẽ. Và tôi xác định cho mình một ước mơ từ cái đam mê đó, phải trở thành hoạ sĩ, bằng mọi giá, dù phải đánh đổi cái gì đi nữa, dù chết. Và tôi làm mọi thứ để đạt được cái ước mơ xa vời đó. Tôi vốn đã vẽ nhiều, tôi còn vẽ bậy nhiều hơn nữa, liên tục, kể cả vào sách, tôi tự luyện tập cho mình một nét vẽ riêng, một phong cách riêng. Có người bảo thừa khả năng văn học, chả biết nói thế đúng ko, nhưng tôi bắt đầu nghĩ là hay là làm hoạ sĩ truyện tranh? Và cứ thế, ngày qua ngày, đắm đuối, chìm sâu trong cái đam mê ấy, phát cuồng lên vì nó. Tôi điên lên khi biết rằng cuộc đời mình đã được bố mẹ xác định từ trước.

Tôi quả thực, từ trước giờ, là một thằng cực kì nguyên tắc, làm cái gì cũng phải theo nguyên tắc, ko bao h sai, cũng là một thằng nhóc hèn mạt, nhát như thỏ đế. Chính vì cái lẽ đó, tôi chưa bao h dám cãi lời bố mẹ, dù bị mắng chửi thậm tệ đến đâu, vô lý đến đâu, tôi đều chịu nhịn, để rồi cắm đầu vào góc tối ngồi khóc một mình khi ko có ai nhìn thấy, thế nên hiếm khi người ta thấy tôi khóc. Nhưng chuyện này khác. Vì cái đam mê ấy, đam mê cuồng loạn ấy mà tôi tự bứt mình ra khỏi nguyên tắc, khỏi những tháng ngày im lặng hèn nhát ấy, để cãi bố cãi mẹ, y hệt một thằng khốn nạn bất hiếu. Vì tôi muốn thực hiện ước mơ của mình, vì đối với tôi, cái ước mơ ấy nó còn lớn lao hơn cả cuộc sống này của tôi, vì tôi chả có gì để mà hướng tới, trừ nó ra. Nhưng chẳng giải quyết được cái vấn đề gì, tại vì cũng chỉ làm bố mẹ ít mắng tôi đi, nhưng Kiến Trúc là Kiến Trúc, cấm cãi, cấm thay đổi. Tôi cho rằng mình đang như chim trong lồng, vùng vẫy trong những khung sắt lạnh lùng tàn bạo ko bao h có thể tự giải thoát ra được, ko thể tự do bay lượn trên bầu trời cao vòi vọi kia với những hoài bão, ước mơ, mà phải gò mình vào khuôn phép của cái lồng đó, để trờ thành một con chim ngoan ngoãn biết nghe lời, luôn làm những điều người chủ muốn, dù nó ko hề thích thú. Nhưng có lẽ tôi sai.

Nó trở thành một cách sống của tôi, thành lý tưởng, lý tưởng gạt bỏ mọi thứ, bằng mọi giá, bằng mọi phương tiện, bằng mọi con đường, để trở thành họa sĩ, để nắm lấy cái ước mơ cao sang đang bay lượn tung tăng bên ngoài lồng, dù biết cuộc sống của nghề hoạ sĩ ko có gì sung sướng đầy đủ. Nhưng năm 17 tuổi, tôi đã tự mình thay đổi nó, tự bẻ gãy tất cả những ước mơ, khát vọng đó, để hướng tới một mục đích khác, thiết thực hơn, trong khi tôi còn chưa được nếm cái mùi hạnh phúc ngất ngây của việc với tới cái phần thưởng tuyệt vời cuối con đường mà tôi đã chọn. Nhưng tôi đã chọn một con đường khác, tôi theo bố mẹ tôi, tôi bắt đầu học bài và làm bài tập trở lại, tôi tự thay đổi, để có một cuộc sống tương lai ổn định hơn, vững chắc hơn. Sẽ có một số người bạn hiểu vì sao tôi lại quyết định như thế, vì vậy tôi cũng ko muốn nói ra lý do. Bây h tôi muốn điều đó hơn, là cái ước mơ kia, dù tôi đã gần chạm tới ước mơ rồi.

Tôi làm thế đúng hay chăng? Thỉnh thoảng ngồi học, tôi lại nghĩ, ko biết mình từ bỏ ước mơ như vậy có đúng ko? Tôi vừa làm một việc trái với lý tưởng sống của mình, từ bỏ một thứ mà tôi có thể đánh đổi cả sinh mạng để đạt được, tôi đã phản bội chính lẽ sống của mình, để tìm cho mình một lẽ sống mới, một cuộc đời và tương lai mới, sáng hơn, tươi hơn, chứ ko ảm đạm như bức tranh hoạ sĩ kia. Tôi vẫn còn tự hỏi…

Trái Đất…

Hình chộp được hôm khai giảng. Dễ thương… Cấm ai ăn cắp nhớ! Image
Cuộc sống thật là kì lạ.

Có bao h bạn thấy ghét ai đó ko? Chắc là có. Dù là lý do gì đi nữa thì chắc chắn cũng là có. Khi bạn ghét người đó, chắc hẳn bạn cũng ghét luôn cả những người ko thấy người đó đáng ghét chứ? Hẳn rồi. Bởi vì bạn sẽ nghĩ người thứ 3 đó cũng đáng ghét như người bạn ghét nên họ mới thấy người đó ko đáng ghét. Điều này thật dễ hiểu.

Thêm một điều nữa. Tại sao con người lại luôn có xu hướng tẩy chay, hắt hủi, ghét bỏ, ghê tởm những người có suy nghĩ, hành động, hành xử khác mình? Chỉ cần khác, một chút thôi, chỉ cần ko giống cách suy nghĩ của mình, ko giống cách hành xử của mình, họ sẽ nghĩ là người đó… quái đản, khác thường. Bởi vì con người luôn tự cho rằng mình là bình thường, bất cứ ai. Họ chỉ chưa bao h nghĩ rằng cũng sẽ có những người có suy nghĩ khác họ, tự cho rằng mình bình thường, và nghĩ rằng họ không bình thường, bất kể rằng cái sự khác người mà họ cho rằng ko bình thường ấy có tốt hay ko. Thử nghĩ, giữa một rừng xe mini lòi ra một thằng chơi trội cưỡi xe địa hình. Những người đi xe mini sẽ nghĩ rằng thế là ko bình thường, và tránh thằng chơi trội kia càng xa càng tốt. Ấy là đứng trên khía cạnh của những người đi xe mini, họ sẽ nghĩ vậy đấy, nhưng với một số người, chắc là rất nhiều, cái sự ko bình thường của thằng kia, thậm chí còn là một sự đột phá, sự đổi mới. Nhưng buồn thay bất kể ai trong chúng ta, kể cả cái thằng dở hơi đang ngồi viết đây, cũng đều có những suy nghĩ một chiều bảo thủ như vậy. Buồn thay…

Nếu bây h tôi ko đặt ra những vấn đề như trên, thì có lẽ, bất kì ai trong chúng ta cũng đều mang nặng trong đầu mình những ý nghĩ chủ quan như vậy, kể cả tôi, tôi biết điều đó. Nhưng cuộc sống trôi đi, và nó khiến tôi phải suy nghĩ.

Có một câu chuyện. Tôi đã từng rất căm hận một người, rất ghét người đó, tận xương tận tuỷ, vì những gì người đó đã đối với tôi, ghê tởm đến mức tưởng như ko thể đội trời chung được nữa. Và tôi tìm mọi cách để giành lại cái chủ quan mà tôi gọi nó là công bằng cho tôi. Bởi vì đó là suy nghĩ chủ quan của tôi. Tôi cho rằng những gì người đó làm, người đó nói, người đó hành xử, người đó thể hiện, thật là đáng ghét, đáng ghê tởm, thật là tởm lợm, bốc mùi. Và tôi tránh mọi thứ về người đó, đi thì tránh đường, nói thì tránh nói đến ko thì lại chửi bới tùm lum lên, mất thể diện của chính mình. Bởi vì, lại bởi vì, tôi chưa tự đặt mình vào vị trí, hoàn cảnh của người đó để suy nghĩ. Tôi chưa hiểu những cảm xúc, tình cảnh của người đó đủ để có thể thông cảm cho người đó. Một thời gian sau, tôi dần nhận ra rằng. Người đó cũng ko đến nỗi quá tệ như tôi đã từng nghĩ, thậm chí cũng có những điểm rất tốt, rất tuyệt vời. Đó là vì tôi mới chỉ nhìn vào khía cạnh tiêu cực của vấn đề trong cái cảm xúc căm giận mà quên mất ai cũng có những mặt tối và mặt sáng. Và tôi dần biết thêm cả những hoàn cảnh của người đó, tôi tự đặt mình vào hoàn cảnh đó, tôi ngẫm nghĩ, tôi tự cảm giác thấy nếu tôi là người đó, thì cuộc sống của tôi sẽ ra sao. Và tôi hiểu, tôi thông cảm, tôi tha thứ cho quá khứ ko hay ho với tôi trước kia, để tiếp tục giữ với người đó một mối quan hệ ko quá thân thiết nhưng ổn định, nhẹ nhàng.

Vậy đó, một con người cũng giống y như quả địa cầu mà chúng ta đang sống. Tại sao vậy? Bạn có thấy mặt trời đang chiếu mấy cái tia chói lọi mà người ta gọi là Nhật Quang kia xuống chỗ mình đứng lúc ban ngày ko? Có chứ gì? Thế thì đấy, Trái Đất cũng có 2 nửa giống như một con người. Một nửa ko được Nhật Quang rạng rỡ lung linh kia chiếu rọi, một nửa lại được dát một lớp hào quang tươi đẹp. Nếu đứng trên một vệ tinh trong ko gian nhìn xuống nửa Trái Đất ban đêm tối đen kia, liệu ta có thấy cái gì tươi đẹp của Trái Đất được ko? Trong khi nó được gọi là một hành tinh xanh với đại dương bao la và lục địa hùng vĩ? Thế nên ta phải điều chỉnh cho cái vệ tinh của mình bay sang nửa Trái Đất được chiếu sáng bên kia, để chiêm ngưỡng vẻ đẹp tinh tế lạ lùng của bề mặt Địa Cầu. Lúc này thì ta thấy nó thật là đẹp, thật là kì diệu, thật là vĩ đại, huyền ảo với lớp lớp mây bao phủ trên những màu xanh của đất liền và đại dương.

Thì con người cũng như vậy thôi. Nếu ta cứ chăm chăm đứng một chỗ, cắm đầu cắm cổ nhìn vào màn đêm tăm tối trong con người đó, làm sao ta có thể biết được một Trái Đất tươi đẹp đằng sau đó thế nào nếu ko tự mình điều chỉnh góc nhìn vào con người đó, để bao dung với họ hơn, để mở lòng với họ hơn.

Tôi chỉ viết suy nghĩ của mình thôi, mong mọi người đọc và cùng suy nghĩ. Còn nếu ko suy nghĩ giống tôi, thì mong hãy đọc để hiểu tôi hơn.

Đây là những gì tôi muốn nói với một người, nhưng ko biết diễn tả thế nào bằng lời được, tôi rất yêu quý người đó, người đó suy nghĩ như vậy, tôi nghĩ là ko hay cho lắm, nhưng tôi ko muốn người đó thay đổi gì cả, cứ như vậy đi, vì đó là tính cách của người đó, và tôi yêu quý người đó chính vì tính cách và con người như vậy của người đó, mong người đó hãy hiểu rằng, tôi chỉ muốn mọi người và quan trọng là người đó hiểu tôi hơn và đừng giận tôi. Tôi xin lỗi người đó thật lòng, thật sự là như vậy…

Trần Phú Vô Địch!!!


Hội thao giáo dục Quốc Phòng quận Hoàn Kiếm gồm 3 trường THPT: Marie Curie, Việt Đức và Trần Phú đã diễn ra sáng nay ngày 11/9/06 tại Vườn hoa Cổ Tân.

Trường Trần Phú tham lam vô độ, đã vơ vét gần hết giải nhất của các nội dung thi đấu hội thao như: Giải Nhất Hội thao Tháo Lắp Súng, Giải Nhất Hội thao Diễu Duyệt, Giải Nhất Hội thao Chiến Thuật. Bên cạnh đó còn có các giải: Giải Nhì Hội thao Cứu Thương, Giải Nhì Hội Thao Văn Nghệ, Giải Nhì Hội Thao Nhận Thức Chính Trị. Chung cuộc trường THPT Trần Phú thân yêu của chúng ta đã rinh giải Nhất Toàn đoàn về trong tư thế rất là… vênh váo, mặt ngưởng cao tận mây xanh, đi ra giữa đường suýt bị ô tô cán, hân hoan trong niềm vui chiến thắng và háo hức… đòi tiền bồi dưỡng Image.

Quan trọng nhất là Tiểu đội tham gia thi Hội Thao Chiến Thuật đã oanh liệt mang chiến thắng trở về cho trường Trần Phú, hơn nữa, đây cũng là lần thứ 3 liên tiếp trong 3 năm, Trần Phú rinh giải nhất về Chiến Thuật. Tự hào vì mình cũng đóng góp một chút công sức ko nhỏ trong chiến thắng này của Tiểu đội. Lúc tham gia thi đấu, cả đội rất là hăng máu cổ vũ cho đội bạn… THUA ĐI! Image Và chúng nó thua thật, ko biết là tại tâm lý hay tại kĩ thuật vốn đã ko tốt mà hai trường kia lóng nga lóng ngóng thực hiện sai gần hết các động tác kĩ thuật. Bên cạnh đó tất cả các đồng chí tham gia các nội dung khác của Hội Thao và cô Ủy viên Ban Chấp Hành Đoàn trường cũng đã rất nhiệt tình tham gia cổ vũ rất là đầy tinh thần… cay cú cho hai trường kia thua, cho dù trước đó tập trung ở trường có nói là cổ vũ phải có văn hoá (?!) Image Tất nhiên tất cả các đồng chí chiến sĩ Trần Phú cũng ko quên hùng hổ to mồm gào thét, hú rít cổ vũ cho quân ta tự tin chiến đấu rất máu me quên cả đau đớn đầy mình (các bạn gái có bạn còn bị rách cả khuỷu tay, ai cũng bị sưng tím đầy khuỷu tay khuỷu chân vì lăn lê nhiều, rất đau) để dũng cảm chiến đấu rất bình tĩnh tự tin để giành chiến thắng hoành tráng. Vui mừng nhất là nhóm nữ, hôm nay các bạn thực hiện các động tác quá xuất sắc, khác hẳn những ngày tập luyện gian khổ có bạn còn ko thể bò nổi một mét nào. Nhưng hôm nay tất cả đều đã rất bất khuất quên cơn đau cố gắng bò về phía trước trong tiếng hò reo… trù ẻo của cổ động viên hai trường bên pha lẫn những âm thanh yếu ớt… nhắc nhở động viên của các đồng chí hướng dẫn. Và cả hai phần thi Chiến Thuật của nữ đều đã được các bạn hoàn thành xuất sắc vượt qua cả mong đợi. Có lẽ một phần cũng nhờ tinh thần của các bạn đã được củng cố rất nhiều từ những lời động viên của anh Hưng hướng dẫn, các bạn nam, sự cổ động hết mình của cổ động viên Trần Phú, và tất nhiên là cả những lần các bạn Việt Đức ăn gian thành viên, cả những pha các bạn Marie lăn dài mà cầm súng nhầm tay hay chúc cả nòng súng vào… háng, thêm cả những lúc các bạn VD và Marie cùng nhau chống hai tay xuống đất nhảy tưng lên đứng (sai kĩ thuật lè lè, cái này trừ 1 điểm mỗi người), hay là thản nhiên cúi xuống nhặt súng ngon lành (sai, phải bước chân trái lên nhặt), đặt súng bụp một phát, hộp đạn quay sang bên phải (lẽ ra  cũng phải bước chân trái lên, đặt báng súng xuống, xoay hộp đạn sang phải).

Thế đó, cùng với sự… giúp đỡ nhiệt tình từ phía các bạn Việt Đức và Marie Curie, các đồng chí chiến sĩ thuộc Tiểu đội của trường THPT Trần Phú đã giữ được truyền thống vô địch môn này 2 năm qua, họ đã dũng cảm bất khuất quên mình, vì chút… tiền bồi dưỡng và tinh thần chiến đấu rất bốc lửa… cay cú, và giành được chiến thắng làm rạng danh dân tộc, ý quên, toàn trường, đảm bảo nhất là thầy Đỗ Đình Trụ hiệu trưởng Image.

*Chú thích: Cái đoạn tham tiền bồi dưỡng là hài hước hoá một số cá nhân thôi (hình như có cả mình Image), ko phải ai cũng thế, mong rằng tránh hiểu lầm.

—–

Hôm nay mình hâm quá, tự dưng tự ái vớ vẩn làm ko khí nặng nề khó thở, may mà cũng quét được nó đi, dù sao thì 1 năm cũng mới gặp một lần, mà lại tốt như thế, đâu phải nhiều người được như thế? Nhưng mình vẫn chưa biết đi xe máy, muốn tập quá, nhưng tập lúc nào đây? Mà phải bảo với bố mẹ kiểu gì? Có xe máy rồi nên sẽ thường xuyên hơn, mà lại ngại nữa…, mà thôi, chỉ ko thích người kia thôi, chứ còn Neo thì ko lo.

Ai xem tớ tập quân sự ko? XD


Hôm nay mệt gần chết. 6h về đến nhà cái là lăn quay ra bất tỉnh nhân sự luôn trên sofa, một lúc còn lăn cả xuống đất Image. Thêm cái bọc lót mà ko ăn thua mấy, đau vẫn hoàn đau mới đau chứ Image. Sưng tím hết cả người rồi. Hôm nay là buổi cuối tập, sáng mai đi thi đấu với Việt Đức với cả Ma di Cu di. Chắc được giải ba Image, cứ cái kiểu tập của mấy bạn nữ thế này thì chắc là tương lai ko sáng lạn gì cho lắm. Đừa thì nằm vật ko bò nổi mét nào, đứa thì lăn toàn đưa mông xuống trước (xin lỗi) mà toàn mặc quần cạp thấp đâm ra lộ hết cả… (xin lỗi tập 2 nhưng nó đập vô mắt tui Image), nói chung là… có lẽ giải ba Image. Mặc, giải gì chả được, miễn tập xong bồi dưỡng cho mỗi đồng chí at least 10k là ổn rồi Image,  hồ hồ. Dù gì thì vẫn tự hào là mình tập tành nghiêm túc và khá ổn.

Chiều thì bọn diễu duyệt đi tổng duyệt ở vườn hoa Cổ Tân cùng với bọn Marie với VD. Xem ra trường mình ko có nhiều hi vọng nhất năm nay Image.

Patin Bao Chiên

Lăn ngắn phải! Lăn dài trái! Bò thấp! Trườn!

Ko kịp quay cảnh nào tập quân sự cả, phí quá, chỉ chụp được một phát cả lũ đang trườn như rắn nè Image.

Công nhận khi tham gia một hoạt động quân sự, dù chỉ là tập dượt để thi lấy thành tích, vui vẻ thôi nhưng vẫn thấy sự khắc nghiệt mà quân nhân phải trải qua ngay trong thời bình. Mấy động tác trong chiến đấu cả lũ mình phải học khó khăn đau đớn nhiều nhưng mà mấy anh hướng dẫn cứ làm veo veo ko một chút trở ngại nào, chắc là mấy ảnh phải tập luyện cực nhọc lắm đấy.Image

Hic, mới có 2,3 hôm tập mấy cái động tác quân sự này thôi mà mình mẩy đau như bị đánh, sưng hết cả chân tay, thế mà vẫn cứ phải tiếp tục lăn lông lốc, bò lổm ngổm, trườn phình phịch, lê sền sệt. Càng ngày càng đau. Hôm nay đã phải sắm 2 cái bọc tay của bố để đỡ đau khi bò thấp thế mà vẫn đau ko chịu được, lại phát sinh thêm cái đầu gối cũng bị thâm tím hết cả lại, đau, nhưng mà vẫn cố bò cho đựơc khỏi kém mọi người. Lăn lộn xong bao h cũng ướt đẫm mồ hôi, cát bụi đầy người, bẩn thỉu, bơ phờ. Tưởng chỉ phải tập buổi sáng cùng trường ai dè đến chiều cũng phải lò dò đến từ 1,2h. Buổi chiều thường thì bọn nó nhiều đứa nghỉ, hôm trước thì toàn con trai, hôm nay thì con gái là chủ yếu, có 3 thằng con trai bọ. Image Về nhà nghỉ ngơi ăn uống là lại xách xe đến xin xỏ lão bảo vệ dở hơi cho vào, nhọc cả người.

Lúc nghỉ tập cũng ra thấy một lúc, ko muốn nhưng vẫn phải có trách nhiệm tập, đừng lo, ko nên nghĩ lung tung nữa, bt cả mà…

Tập tành mệt là thế, đau đớn là thế, khắc nghiệt là thế, nhưng mà vui. Mình là thằng duy nhất của lớp A6 tham gia tập, tất cả đám còn lại đều có nhóm cùng lớp cả, nói chuyện vui vẻ. Lúc đầu mình cũng lủi thủi một mình ko nói chuyện với ai cả. Nhưng dần dần sau ko hiểu sao mà tự dưng lại dần dần quen thân với lũ con trai, pha đủ trò trêu trọc nhau mà lăn lộn ra cười vật vã Image. Rồi dần dần, cũng nói chuyện thoải mái với đám con gái. Lúc đầu mình cứ nghĩ chúng nó ko ra gì, nhưng thực ra chúng nó cũng đâu có đến nỗi nào, đều tốt cả. Tất cả mọi người đều rất nghiêm túc tập luyện, dù có một vài đứa con gái còn khó khăn trong một số động tác như bò hay lăn lộn. Thế mới biết là trong những hoàn cảnh như thế này, khắc nghiệt (còn sướng chán so với trong quân đội thật Image) nhưng nó lại khơi dậy tình đoàn kết thân ái ngay cả giữa những con người ko quen biết gì nhau, và cho thấy rằng mỗi người đều có những điểm tốt riêng của mình, ko phải ai cũng là ko ra gì như mình đã từng nghĩ, dù là có thể họ có một số điểm ko tốt.

Đây là lần đầu tiên trong đời mình có cảm giác vui vẻ như thế này với những người bạn ko hề quen biết trước, tự dưng gặp nhau, tự dưng thân thiết. Họ chủ động ra bắt chuyện với mình, làm quen một cách rất tự nhiên và thân thiện, mình cũng vui vẻ đón nhận sự thân thiện đó của họ, và mình đã có thêm những người bạn. Điều đó thật tuyệt vời đối với mình. Đến hôm nay mình mới tự dưng nhận ra rằng mình và những người bạn đó đã thân thiết gần gũi từ khi nào, có cảm giác mình và họ đã thân thiết với nhau từ lâu lắm rồi. Tuyệt thật… Image

Tuần Quân Sự! Xách Súng! Đi Khom! Lê Cao!

Và thế là, tuần huấn luyện quốc phòng hay gọi đơn giản nôm na là tuần quân sự đã ập đến với trường THPT Trần Phú – Hà Nội – Việt Nam đầy những điều mới lạ và đầy ắp tiếng cười.

Mới lạ là vì, nay chúng tôi đã là những học sinh lớp 12, những đàn anh đàn chị lớn nhất trong trường, chính vì thế chúng tôi bắt đầu phải tiếp xúc với những bài tập quân sự nghiêm túc hơn, mang nhiều tính chất chiến đấu hơn, tất nhiên, khó nuốt hơn nhiều so với 2 năm trước chỉ là “Đi đều bước”. Cái mới ở đây chính là những “Lăn lê bò toài” (??Image??). Nghe đến đây dám cá là ối người té ngửa vì sao quân sự mà lại lăn lê với chả bò toài, hờ, thật là vui tính ở chỗ chính vì là quân sự nên mới có mấy cái hay ho này. Là quân sự đồng nghĩa với việc phải chiến đấu và đã chiến đấu là phải di chuyển, trong khi di chuyển nghiễm nhiên ko được để cho địch thấy và từ đó tất nhiên bạn phải… “Lăn lê bò toài” Image. Hô hô, nghe thật là hài hước nhưng mà nó ko hề hài hước tí nào.

Xem cảnh các chú bộ đội dày công hướng dẫn từng động tác nhỏ một từ đi khom đơn giản hay đến những khó khăn như trườn bò, lăn lộn, các bạn tôi xung quanh rất lấy làm thích thú, chỉ chỏ cười nói, đem những động tác của các chú chiến sĩ ra để bày trò cười đùa nhố nhăng với nhau. Tôi nhìn họ và thấy thật là nực cười. Họ đang sống trong một đất nước yên bình, tràn ngập hạnh phúc và niềm vui. Hỏi: Ở đâu ra mà đất nước này yên bình thế, hạnh phúc thế? Chính nhờ những tư thế lăn lộn buồn cười mà các chú đang hướng dẫn cho họ tỉ mỉ thế kia. Ko biết bao nhiêu những thế hệ cha anh đã đổ máu trên cái mảnh đất này, chính bằng những tư thế kia để xông pha chiến đấu đánh đuổi từng lựơt quân xâm lược từ khắp nơi đổ về, để mang về yên bình cho cái cuộc sống hiện tại này cho họ. Và họ cười, họ đem những cái đó ra làm trò cười đùa với nhau, tỏ những thái độ xấc xựơc khinh rẻ mỗi động tác các chú thực hiện, trêu chọc các chú, thoái thác việc tập luyện, thử nghĩ xem họ có xứng đáng để các thế hệ cha ông phải ngã xuống vì họ ko? Chính vì thế tôi mới nói một tuần quân sự đầy tiếng cười.

Và thế là các bạn ý tiếp tục ngồi chơi xơi nước như một lũ vô dụng, ăn hại, như một đống rác rưởi thối tha tởm lợm, quay lưng lại nói chuyện, nghe nhạc, nói chuyện, gọi di động, chơi bời đủ trò trong khi chú bộ đội đứng khản giọng trên sân khấu giảng giải đủ những điều chỉ tốt cho họ. Hết giờ, khi mà cái đống chất thải bốc mùi ấy đứng lên, họ để lại dấu vết thối tha của mình trên sân trường bằng một bãi giấy vụn mà họ dùng để ngồi, và họ ai về nhà nấy, vui vẻ sung sướng vỗ tay tán thưởng cái việc kết thúc bài giảng của chú bộ đội tội nghiệp. Có lẽ họ là những sinh vật ko có não, vì nếu có cái gọi là não của một con người, thì có lẽ họ đã ko thải ra cái đống giấy vụn đó để rồi mặc xác cha chúng mày, bọn tao về là bọn tao về, bẩn sân trường chứ bẩn nhà bọn tao đâu mà bọn tao lo, hay là, có mấy ông bà lao công làm gì mà bọn tao phải dọn?

Đấy, có thể thấy rằng, thế hệ trẻ ngày nay của đất nước Việt Nam, đang tỏ ra rất là “xứng đáng” với những xương máu hi sinh của những thế hệ đi trước,  đang “đền đáp” công ơn trời biển đã bao phủ yên bình lên đất nước này của cha anh bằng những cách như vậy. Tôi ko nói tất cả thế hệ trẻ, những cái tôi nói trên đây, mong rằng chỉ là thiểu số, còn tôi đã biết, đang biết và sẽ biết rất rất nhiều những con người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đang cống hiến hết sức mình, hết trí tuệ và tài năng, hết sức lực và tuổi trẻ để ko “uổng phí” xuơng máu của ông cha, để trở thành người có ích cho đất nước nói riêng và xã hội nói chung. Tôi yêu quý những người đó, ước muốn một ngày nào đó, cái tên Việt Nam được thế giới nhắc đến hoành tráng như bây h người ta nhắc đến A mê ri cần.

——

Vào đội tuyển đi thi chiến thuật rồi, hic hic, can tội ngu ngồi ngay hàng đầu đâm ra trúng tầm mắt ông Duệ và thế là ông ý “ko cho chúng nó thoát”. Tập lăn lê bò toài nhiều hơn người khác, nhưng bù lại phải nghiêm túc hơn người khác Image. Hic, ko biết thế nào, một tuần cơ đấy Image. Cố… lên…Image

Sao thế, thỉnh thoảng lại hiểu sai ý, lại phải giải thích lại, thích như thế…