Too much sugar

Yeah, I honestly think WIR should get the Oscar this year. One of the pictures that I put the most of my efforts into. I hope you guys like it

2012 in review

Năm 2012 vừa rồi là năm của bạn Nấm, là năm đầu tiên bọn mình đến với nhau, ở bên nhau, cả khi ở cạnh lẫn khi phải cách xa, nhưng vẫn yêu nhau thật nhiều. Bọn mình đã được ở bên nhau trong những ngày đầu của năm, và bạn Nấm cũng đã nhận lời yêu mình ngay vào giây phút giao thừa của Tết Nguyên Đán. Rồi sau đó được ở bên nhau, đi chơi khắp nơi suốt mùa hè tuyệt vời: Nào là rong ruổi Sài Gòn, rồi du lịch Hạ Long cùng ông bà bố mẹ, và cả ngao du khắp đây đó đất Hà Nội thủ đô quê hương. Và dù bọn mình có phải xa nhau những nửa vòng trái đất thì cũng không thể ngăn cản tình yêu bọn mình được. Với mình chỉ riêng điều này thôi đã khiến năm vừa rồi là 1 trong số những năm đáng nhớ nhất và hạnh phúc nhất cuộc đời, nhất là sau 1 năm 2011 không ra gì.

Vì yêu bạn Nấm nên nhật ký bằng tranh của Splendid River bây giờ biến thành nhật ký bạn Nấm, thỉnh thoảng lắm bạn Sịp Len mới xuất hiện, nhưng bù lại nhận được nhiều hơn những sự chú ý và ủng hộ của bạn bè cả ở ngoài đời lẫn trên mạng, cả ở Việt Nam lẫn ở Mỹ.

Năm 2012 cũng là năm đầu tiên mình sang Mỹ học ở Academy of Art University, lần đầu tiên mình đi nước ngoài, lần đầu tiên đi xa 1 mình, tự lo cho cuộc sống. Nhưng cũng thật may mắn là khi sang đây mình cũng nhận được không biết bao nhiêu sự giúp đỡ của cả từ các bạn người Việt lẫn những người bạn người Mỹ mới quen. Không chỉ bạn bè, ở đây mình cũng đã được học rất nhiều những điều tuyệt vời từ những thầy cô tuyệt vời ở trường. Họ không chỉ truyền thụ kiến thức, mà quan trọng hơn là kinh nghiệm của họ khi làm việc, phong thái chuyên nghiệp của người Mỹ để có sản phẩm đạt chất lượng cao nhất.

Thời gian học ở AAU mình không chỉ học được nhiều thứ, đi được nhiều nơi, mà mình còn đạt được khá nhiều những thành tựu đáng nhớ đối với cá nhân mình. Đầu tiên phải kể đến là 1 trong số những bài làm ở lớp Perspective được treo ở Spring Show – triển lãm thường niên của trường dành cho các tác phẩm xuất sắc của sinh viên. Mới đây hơn thì có thêm 2 bài làm khác cũng của lớp Perspective được treo ở Fall Show – triển lãm của khoa Illustration.

Nhưng đặc biệt là 1 trong 2 bài làm đó chính là truyện tranh Sunday At The Park kết hợp với tác giả Jesse Young – truyện tranh ngắn đầu tiên mà mình cảm thấy thỏa mãn nhất và cảm thấy tự tin nhất. Truyện đã được giới thiệu trên trang web comicbookresources bởi Robot6. Truyện cũng đã nhận được khá nhiều sự ủng hộ từ mọi người, và mình hi vọng sang năm tới mình sẽ có thể làm được những truyện khác có chất lượng tương đương.

Bên cạnh truyện tranh, 2012 cũng là năm mình bắt đầu luyện tập vẽ biếm họa, cả bạn bè, người thân và những người nổi tiếng. Có thể nói đây là 1 trong số những cách tự rèn luyện bản thân mà theo mình thấy là tuyệt vời nhất vì nó không chỉ giúp mình nâng cao khả năng ký họa tại chỗ theo phong cách riêng, mà còn giúp mình mở rộng khả năng thiết kế và tạo hình nhân vật. Trong năm mới và nhiều năm tới đấy, mình sẽ cố gắng vẽ càng nhiều hơn nữa để nâng cao hơn kỹ năng.

Việc tự luyện tập vẽ biếm họa cũng giúp cho mình có được 1 thành tựu khác đó là được đích thân trưởng khoa Illustration thuê làm họa sĩ vẽ biếm họa tại chỗ cho khách tham quan hội chợ Ô tô quốc tế tổ chức tại San Francisco vào tháng 10. Việc post tranh biếm họa thường xuyên vào các group của trường đã khiến cho trưởng khoa để ý và chủ động liên lạc với mình về công việc này. Và hôm đó là 1 ngày tuyệt vời trong sự nghiệp vẽ vời của mình khi mình đã phải vẽ liên tục không nghỉ trong 3 tiếng đồng hồ với 1 hàng dài khách chờ đợi cho tới tận những phút cuối.

Một thành tựu khác là bộ thiết kế các nhân vật trong Batman của mình được giới thiệu trên Project: Rooftop, mặc dù không nhận được hoàn toàn những comment thiện chí từ các fanboy, fangirl, nhưng về cơ bản đều là những phản ứng tích cực và được ghi nhận bởi đa số mọi người.

Bên cạnh việc vẽ hình tĩnh, mình cũng đã có được rất nhiều cơ hội học hỏi và thực hành làm họat hình, cụ thể là phim ngắn Stop Motion “COINS” thực hịên vào kỳ học đầu tiên ở AAU, tháng 5 vừa rồi. Sau đó là những bài tập, quan trọng nhất là bài tập cuối kỳ của lớp Traditional Animation của học kỳ vừa qua. Hơn hết, mình cũng đã và đang thực hiện những đọan họat hình mang tính cá nhân như hoạt hình bạn Nấm và gần đây là một series hoạt hình ngắn Avengers, vẫn còn đang trong giai đoạn thực hiện.

Ngoài ra thì điểm số của mình ở trường quá badass, hạn chế kể ra không lại thành khoe khoang, haha :)), nhưng cơ bản là tất cả các môn mình đều đạt những điểm từ cao đến rất cao :)).

Về cơ bản, năm 2012 là 1 năm tuyệt vời không còn gì để chê đối với mình, nhờ có bạn Nấm, bạn bè, và quan trọng nhất là sự ủng hộ của bố mẹ. Trong năm mới mình sẽ còn tiếp tục cố gắng, tiếp tục rèn luyện, tiếp tục tiến về phía trước và giành được còn nhiều thành tựu hơn nữa, thành công hơn nữa.

Còn bây giờ xin chúc mọi người 1 năm mới tuyệt vời, tràn ngập niềm vui, hạnh phúc và thành công.

Xin hết ạ.

Animation Final

This is the final project for the class ANM 260 Traditional Animation 2 that I took this Fall at the Academy of Art University, San Francisco. Instructor: Michael Vickner

The project is to produce a short animation where a character interact with a ball. In this one I used my original character Woot.

I animated this with the Animation feature in Adobe Photoshop CS 5.5 and Adobe After Effects. The music was “The Last Breathe” (Hơi thở cuối) by Nu Voltage.

This video is made solely for educational purpose, do not use for commercial use without permission.

Wreck-it-Ralph (2012)

Wreck-it-Ralph (2012): 9,5/10

Thú thực là tớ biết đôi lúc tớ chấm điểm phim khá là cảm tính, và nhiều khi có những phim có điểm tương đương nhau chưa chắc độ hay đã tương đương nhau. Nhưng như tớ đã nói, tớ chấm điểm phim theo cảm nhận cá nhân của tớ, nếu bạn cảm thấy giống tớ thì tốt, còn nếu không thì cũng không trách nhau được, vì chúng ta khác nhau. Phim hay dở ra sao, trong review tớ đều nói rõ, và thường tớ xem phim tớ tìm cái hay trước khi tìm cái dở, nên điểm tớ chấm cũng theo những tiêu chí như vậy.

WIR có thể nói là phim hoạt hình hay nhất do Disney Animation Studios tự sản xuất trong nhiều năm nay, kể từ khi thời hoàng kim của các công chúa kết thúc, và kể từ khi Pixar nổi lên và đặt nền móng cho một đế chế mới. Tuy nhiên trong khoảng 5 năm trở lại đây, có rất nhiều dấu hiệu cho thấy DAS đang lấy lại phong độ của mình. Những phim như Princess and the Frog, Tangled, hay thậm chí là Bolt, đều cho thấy sự tinh tế trong kịch bản của Disney đang trở lại. Nếu với Tangled, Disney đã chứng minh cho mọi người thấy rằng các nàng công chúa vẫn là lãnh địa không thể xâm phạm của hãng, thì Wreck-It-Ralph giống như bản tuyên ngôn về sự trở lại chính thức của “ông vua hoạt hình” 1 thời. Và rằng, Pixar không phải cái tên duy nhất về hoạt hình dưới mái nhà Disney.