Bay lên – Up

Sau bao ngày mong chờ mòn mỏi, cuối cùng mình cũng được xem Up với giá 55k/ 2 vé nhờ có coupon giảm giá, cộng thêm giá vé 55k trong ngày thứ 4, cộng thêm 1 cốc Coca miễn phí. Vui từ khi mua vé, vui cả trong lúc chờ tới giờ xem phim, vui cả khi mua hotdog và Coca trước khi vào rạp, và vui cả khi đèn bắt đầu tắt. Một sự khởi đầu hoàn hảo cho một chuyến phiêu lưu hoàn hảo.

Trước tiên mình phải nói quan điểm của mình về một bộ phim thế nào là hay. Ấy là một bộ phim vừa thoả mãn được nhu cầu giải trí của khán giả, mà vẫn để lại trong lòng họ những cảm xúc và ấn tựơng sâu đậm khó quên nổi sau khi ra khỏi rạp. Điều đó tương tự với một bộ phim hài. Không phải cứ phim hài tức là chỉ cần pha trò cười cho xả láng xong là xong đi ra khỏi rạp, ấy là một phim hài dở, và những tràng cười của khán giả khi xem phim là những tràng cười nông cạn. Một phim hài hay phải không chỉ lấy được tiếng cười của khán giả, mà còn khiến cho họ suy ngẫm sâu lắng chính về những gì mà họ vừa mới cười xong, và họ phải cảm thụ bằng cả trái tim và khối óc, bằng cảm xúc của chính mình cho tới tận khi đã ra khỏi rạp, lấy xe, đi về. Đấy mới là một phim hài thành công. Và điều này không phải dễ và ko phải phim hài nào cũng làm được.

Một điều nữa, nếu có ai quan tâm thì chắc ít thấy tớ viết review về phim hoạt hình, đặc biệt là phim hoạt hình Pixar. Không phải vì tớ không thích phim hoạt hình, cũng không phải vì tớ không muốn viết, mà đơn giản là vì tớ không thể viết. Với những phim không phải do Pixar sản xuất, tớ không thấy xứng đáng để phải viết review, và cũng vì tớ không có nhiều thời gian tới vậy mà ngồi viết. Nhưng với những phim Pixar, thì đấy là vì tớ không biết phải viết thế nào để miêu tả trọn vẹn những cảm xúc của tớ khi xem phim, những trải nghiệm, những suy ngẫm mà phim Pixar cho tớ được cảm thấy thực sự quá khó để có thể diễn tả thành lời. Và vì thế, phim hoạt hình của Pixar nói riêng và Disney nói chung, chính là những phim mà tớ yêu thích nhất trong suốt cả 20 năm cuộc đời, và đó chính là nơi mà tớ muốn đến, và làm việc. Đó là một phần thể hiện cho cách sống có chiều sâu, có giá trị, và Up chính là một tác phẩm khiến bạn nhận ra sự quan trọng của cách sống ấy.

Continue reading

Flash Redesign

Please, don’t hate me :(

Long time no see and I give you another nonsense pic and about The Flash again. Man I deserve some punishment.

But oh well, I just recognized that I’m losing my drawing hand, so I have to go back to practising.

Well, after all, Wally West is my favourite DC since Bruce Timm’s Justice League, and I really want to do something different for his suit.

Who can breath at lightning speed? Cover your mouth, dude!!

Well, I didn’t even care about the canvas size and this was done pretty fast and sloppy too.

The Incredibles

(Click vào hình để xem trong deviantart)

Yup, it’s the incredible “The Incredibles” from Disney/Pixar that I decided to make a tribute fan art as a gift for this nice lady here http://loupo.deviantart.com – an English illustrationist who has a little 3-year-old boy that loves this super family so much.

I really want to make this as a gift for her and her little son for all of her support for me and my works.
————————————————————————————————
Yup, it’s finished here for you Tom.

Behold the great power of The Incredibles, to see that the only power that are way beyond Super-natural-power is the Family-Power. Mr. Incredible is not alone anymore. And do you know it was not their super-power but family-power and unity-power that helped them defeated Syndrome? Yes, and take good care of this to remember never to let your Super-mom down, boy 😀
—————————————————————————————————
And this is the reaction of her after seeing this pic:

5 days 20 hours ago
THANK YOU!!!!!

It’s simply gorgeous and Tom is still boasting about it to all his friends. I’m going to frame a copy to put beside his bed. I really appreciate the time and effort that you put into this, it’s a very kind gesture and a golden present for a little boy. When you have five children they appreciate a non-shared moment in the spotlight so much and Tom won’t forget this gift I assure you. Thank you!

Lou

—————————————————————–
You really are such a star. I think I enjoyed the picture as much as Tom because it had your gorgeous shading technique on it. Tom was made up and took it to school for his show-and-tell day. Goodness knows what he said about it but I imagine the class were grateful that he took in something other than one of his small hot-wheels cars for a change. Thank you so much again for your kindness. It was a really lovely gift.


And here’s the Journal entry that she wrote and feature this work of mine.

http://loupo.deviantart.com/journal/24533663/#comments

The Incredibles – Special to Tom

Yup, it’s the incredible “The Incredibles” from Disney/Pixar that I decided to make a tribute fan art as a gift for this nice lady here :iconloupo: – an English illustrationist who has a little 3-year-old boy that loves this super family so much.

I really want to make this as a gift for her and her little son for all of her support for me and my works. This is only the WIP version and I’ll finish it with my magical colored pencils.

@ loupo: Ma’am, I will need your little boy’s name to sign the pic when I finish it :)

(This is exactly the one who gave me so much compliments and told me that I should work at Disney, and here’s her reply for this)

“Oh my goodness, how fantastic! I just found your link and picture and my son is absolutely made up!!! Thank you so much. My son is called Tom. His reaction was,
“Yeahhhhh Mr Incredible. I’m the boy one. You’re the Mum one,” then he stared at it for a while and looked at me and said with wonderment, “it’s for me?!” He then dashed off to boast to the rest of the tribe. He went to bed feeling very cheerful so thank you. You made a young Incredible boy very happy. That was incredibly sweet of you!!!
Lou
:)

May all the best be with you and your little boy, ma’am 🙂

(click the image to view it in deviantART)

Câu chuyện cổ tích thành hiện thực

Mấy hôm gần đây cộng đồng mạng cũng như cả thế giới như nổ tung trước câu chuyện cô Susan Boyle – một thí sinh của chương trình Britain’s Got Talent đã làm nổ tung khán fòng cũng như thổi bay linh hồn 3 vị giám khảo đi như thế nào rồi.

Phải nói rằng ngay khi tớ được xem cái clip này, dù clip mới chỉ đến đoạn chấm điểm cho Susan, tớ đã gần khóc dù tớ là 1 người rất ít khi khóc vì xúc động. Nhưng thật sự, đối với tớ, đây là 1 điều kì diệu, một điều thần kỳ đã xảy ra ngoài đời thực.


(click image to view clip)

Tuy thế, mấy hôm sau đã có 1 thí sinh khác, 12 tuổi, Shaheen gì đó, cũng đã đựơc giám khảo đánh giá cao và khá bất ngờ đối với khán giả thế giới và phần đông họ cho rằng Shaheen sẽ là đối thủ lớn của cô Susan trong cuộc thi này. Điều này có vẻ như khá là có cơ sở khi tớ được xem clip của Shaheen, quả nhiên là 1 thần đồng âm nhạc rất lý thú. Nhưng, tất nhiên là tớ sẽ nhưng ở đây, Shaheen chẳng phải là cái gì đó thực sự “ngoài sức tưởng tượng” như Susan Boyle, chẳng có gì quá lớn lao và bất ngờ.


(click image to view clip)

Trước tiên xét về phần trình diễn của 2 người. Shaheen chọn 1 bài hát thuộc thể loại classic pop với nội dung chủ yếu về tình yêu do danh ca Micheal Jackson đã từng thể hiện trước đây. Còn Susan chọn 1 bài hát thuộc thể loại nhạc kịch với nhiều đoạn ngân cao và có nội dung nói về những ước mơ và cũng là từ một vở nhạc kịch kinh điển – Những người khốn khổ. Riêng ở cách chọn bài đã đủ thấy sự chênh lệch giữa 2 người. 1 bên là 1 bài nhạc pop, dù nó có khó hát đòi hỏi kỹ thuật thế nào đi nữa, nó vẫn là nhạc pop, và thật ra mà nói, nội dung của nó ko hợp lắm với lứa tuổi của Shaheen. Hơn nữa, Shaheen mới 12 tuổi, còn rất trẻ, cậu còn cả 1 tương lai rộng dài phía trước, và còn có người mẹ yêu quý đưa tới sân khấu tham dự cuộc thi, và ai dám chắc rằng Shaheen chưa từng được đào tạo về thanh nhạc trước khi tới dự thi? Hơn nữa, riêng về khoản bề ngoài và phong cách, Shaheen đã ăn đứt Susan ở mọi mặt, hết sức tự tin và khuôn mặt khá đáng yêu, điển trai.

Còn bài hát cô Susan chọn, nếu ai đã đọc lyrics của nó và đọc sơ lược lý lịch của cô sẽ thấy có những điều trùng hợp lạ kỳ. Bài hát dường như được sáng tác ra để dành riêng cho cô hát, nó như vẽ nên chính cuộc đời khắc khổ của cô qua từng câu từ một. Và ý nghĩa của bài hát thì không cần phải bàn nhiều nữa, tất cả chúng ta đều hiểu. Và về chọn bài, cô Susan đã đi xa hơn Shaheen rất nhiều. Hơn nữa, rõ ràng một bài hát nhạc kịch đòi hỏi ở chất giọng và kỹ thuật của người ca sĩ cao hơn của nhạc pop chứ? (cái này tớ ko chắc lắm vì tớ ko rành lắm về âm nhạc). Và có ai còn nhớ phản ứng của cả giám khảo lẫn khán giả khi Susan bước ra sân khấu ko? Ta có thể chốt lại trong 1 từ “khinh”!! Vì sao ạ? Vì bề ngoài của cô trông thật thảm hại, xấu xí, lạc hậu và hành động thì lố bịch. Một người như thế, ai dám nghĩ là 1 tài năng? Và cô bao nhiêu tuổi? 47. Cô đã đi được nửa cuộc đời rồi, tương lai thế nào đâu còn quá quan trọng như với 1 đứa trẻ 12 tuổi, đặc biệt là khi cô chỉ sống 1 mình, với 1 con mèo!! Liệu so với 1 cậu bé có mẹ để yêu thương thì thế nào? Và ai dám chắc Susan đã từng học thanh nhạc khi gia đình cô có tới 9 anh chị em, cô dành cả đời để chăm sóc mẹ già ốm bệnh, và hiện tại thì thất nghiệp? Và cuối cùng, khi hoàn thành bài hát, Susan đã thản nhiên đi thẳng vào trong cánh gà, như thể cô không cần quan tâm ý kiến của giám khảo, không quan tâm tới kết quả cuộc thi, cô chỉ cần biết cô đã hát xong bài hát của mình, cô đã làm cho khán phòng vỡ oà, và cô đã vui vì đã chia sẻ được ước mơ của mình với toàn nước Anh cũng như thế giới. Cô không hề lường trước kết quả tuyệt vời này, không hề trông mong gì ở cuộc thi này, cô chỉ đến vì cô muốn hát, vì cô thích hát, từ khi cô 12 tuổi.

Một câu chuyện về một cậu bé thần đồng âm nhạc có thể nói là đã quá phổ biến trong làng âm nhạc thế giới rồi, mà chính Michael Jackson là 1 trong số các ví dụ điển hình nhất cho chuyện đó. Gần đây cũng có 1 cậu răng khểnh khá đẹp trai hát jazz và opera mà tớ quên tên rồi. Và đó không còn là chuyện bất ngờ nữa.

Nhưng câu chuyện của Susan Boyle thì lại khác. Đó là một điều thần kỳ khi 1 người có xuất xứ, tuổi tác và bề ngoài như Susan Boyle lại không hề từ bỏ ước mơ của cuộc đời mình, vẫn tươi cười lạc quan tìm cách thực hịên nó và sẻ chia nó một cách phi lợi ích. Cô như người sống cả đời trong bóng tối mà không bao giờ từ bỏ niềm tin về một tia sáng cuối đường hầm. Đặc biệt đối với tớ, một người còn trẻ, có ước mơ và hoài bão, thì câu chuyện của Susan Boyle lại càng xúc động và đồng cảm hơn gấp bội.

Nó gợi ta nhớ lại câu chuyện về chú chuột đầu bếp trong câu chuyện giả tưởng từng đạt giải Oscar – Ratattouile của Disney/Pixar năm 2007, bài học về những con người có xuất thân và bề ngoài hèn kém, bị cuộc đời và xã hội ruồng bỏ, nhưng lại không bao giờ từ bỏ niềm tin vào ước mơ của cuộc đời. Và…. thế đấy, câu chuyện cổ tích của Disney giờ đã trở thành hiện thực, ở ngoài đời thực, với 1 con người thực. Chú chuột Remy đã thực sự thành hiện thực. Và còn điều gì còn có thể thần kỳ hơn thế? Magical, Marvellous, Incredible, Awesome, Amazing, Stunning, Wonderful, Miracle. Còn bao nhiêu từ nữa có thể mô tả được hết câu chuyện này đây?

Lex Luthor

Nếu bàn về Villain hả? Lex Luthor mới là kẻ nguy hiểm nhất. Thực chất ở đây rất đơn giản và dễ hiểu. Hắn quá thông minh. Có ai nhớ câu: “Miệng Nam Mô bụng bồ dao găm” ko? Chẳng có câu nào phù hợp hơn để nói về Lex. Ai đã từng xem Smallville sẽ thấy thủ đoạn cực kì nham hiểm của Lex khi cho cả gia đình nhà Kent ăn kẹo ngọt trước những cử chỉ cao đẹp đến nao lòng của Lex. Hắn nghiễm nhiên trở thành một người bạn cực kì thân thiết và đầy lòng nhân ái trong khi đầu hắn vẫn ấp ủ âm mưu vạch trần những bí mật của Clark Kent.

Cho đến khi chúng ta biết đến một người hùng Superman – Clark Kent tại thành phố Metropolis, Lex vẫn ko ngừng toan tính những mưu đồ xấu xa của mình hòng tiêu diệt Superman và lan rộng quyền lực của mình ra. Hắn muốn có nước Mỹ, và điều hắn phải làm là gây dựng lòng tin tuyệt đối với từng cá nhân của đất nước rộng lớn này. Và ở Justice League chúng ta thấy gì? Một Lex Luthor hoàn lương, ko ngừng hướng thiện, liên tiếp sử dụng quyền lực và tiền bạc của mình để thực hiện những hoạt động từ thiện, đóng góp cho việc xây dựng đất nước. Bề ngoài ta thấy chỉ là một ứng viên trong cuộc đua tranh cử Tổng Thống Mỹ, còn bên trong thì sao? Thật trớ trêu, tất cả những điều đó đều chỉ là một cái vỏ bọc cực kì hoàn hảo cho một kế hoạch khủng khiếp hòng tiêu diệt Justice League mà bước đệm đầu tiên của nó là làm mất lòng tin của dân chúng với Superman cũng như các siêu nhân khác của JL.

Nhưng như vậy đã thấm vào đâu, với việc làm thân với chính phủ và được sự ủng hộ của rất nhiều thành viên trong chính phủ, có thể nói, Lex đã xỏ được chân vào chiếc hia thần bảy dặm trong kế hoạch cực kì thâm hiểm này của mình. Vì sao à? Đơn giản rằng chính phủ và Lex có chung kẻ thù, mà ko ai khác chính là những thành viên của Justice League. Đó là sự ganh ghét đố kị của chính phủ, đó là ý muốn thôi thúc việc trả thù Superman sôi sục trong đầu Lex. Và thậm chí hắn sẵn sàng hi sinh bản thân mình, sẵn sàng mặc bộ áo giáp có gắn Kryptonite để làm giảm sức mạnh của Superman, sẵn sàng kết hợp cơ thể mình với Brainiac để có được sức mạnh vô biên ko gì sánh được để hạ gục toàn bộ 7 người đứng đầu Liên Minh Công Lý.

Thành công ở đây là, Lex Luthor đã tạo được cho mình cái mặt nạ thiên thần quá tinh vi để lần lượt đưa từ Justice League rồi đến chính phủ vào cái bẫy được ngụy trang quá hoàn hảo của mình, và dần dần chạm tay tới cái ước mơ cháy bỏng của mình là đưa cả đất nước Hoa Kì vào trong lòng bàn tay mình, và trả thù cho một quá khứ đầy bất hạnh.

Heroism – Nhận xét của mod Rouruni

Avatar của Rouruni

splendidriver :

Bài thứ ba, ngắn gọn, đơn giản, không cầu kì. Những gì được nêu lên ở trong bài viết cũng không quá xa lạ, cũng đơn giản như từng câu chữ và cách hành văn vậy.

Nhưng tôi lại có ấn tượng với bài này, vì tư tưởng được thể hiện trong đó.

Từ mở đầu đến gần cuối bài, hầu như bạn chỉ chủ yếu đi sâu nói về chủ nghĩa anh hùng, và tư tưởng đem sức mạnh phục vụ Nhân Loại của Justice League. Lối viết rất trơn tru mạch lạc, không hề rối và không có lỗi lặp từ. Tôi nghĩ đây là ưu điểm lớn nhất của bạn.

Phần chuyển ý sang nói về Batman cũng rất tốt, không hề làm cho mạch văn bị ngắt quãng.

Điểm mà tôi thấy ấn tượng nhất ở bài viết này là cách mà bạn viết về chủ nghĩa anh hùng. Nói một chút về cảm nhận cá nhân, nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ không giữ được giọng của mình ở mức độ bình thường. Nếu là tôi, tôi sẽ đẩy sự lên án loài người lên cao nhất. Nhưng bạn thì không, sự lên án đó thậm chí rất ít, rất mờ nhạt. Chỉ tập trung nói đến những anh hùng vĩ đại đã xả thân mà không màng tới tính mạng của mình. Tôi rất khâm phục bạn điểm này!

Những dòng lập luận về Batman tuy ít, nhưng đủ để nói về anh và về đóng góp của anh.
Tuy nhiên, cần chú ý hơn đến đoạn kết bài. Hơi cụt ngủn, thiếu ý và không cân xứng với phần mở và phần giữa. Nếu bạn biết cách nâng đoạn kết lên thêm chút nữa, nhắc lại về vấn đề đã nêu ra và đề cao hơn, tôi nghĩ rằng bài viết này sẽ rất tuyệt.

Dù sao cũng xin chúc mừng bạn và chúc bạn có những bài viết hay hơn nữa.

– Composed By Rouruni (Moderator HHPT Box – accvn.net) –

Đây là bài nhận xét về bài viết Heroism của mod box HHPT trên accvn.net. Image Hì hì.

Marvel Comics

Fantastic Four – nhóm siêu nhân 4 người của Marvel Comics gồm Ben Grimm – The Thing, Johnny Storm – Human Torch, Susan Storm – Invisible Woman, Reed Richard – Mr. Fantastic.

Marvel có lẽ chính là những người thay đổi suy nghĩ của chúng ta về hình ảnh những người siêu anh hùng – Superheroes.

Nếu như DC Comics đã xây dựng nên hình ảnh những người siêu anh hùng đầy quyền năng, quên mình xả thân vì nghĩa lớn, như những thiên thần trên thiên đàng rớt xuống cứu độ chúng sinh. Như Superman đã từng được một cô bé gọi là “Blue Angel with Red Wings” – THiên thần màu xanh với đôi cánh màu đỏ. Nếu như các siêu anh hùng của DC đa phần đều có được sức mạnh từ trên trời ban cho theo đúng nghĩa đen của nó như Superman, Hawkgirl, J’onn vốn là người ngoài hành tinh, John Stewart lại được các Guardian từ vũ trụ ban cho chiếc nhẫn quyền năng, hay Diana lại có bộ quần áo của nữ thần Hera, Dr. Fate lại vốn là một phù thủy chính hiệu… .

Thì Marvel lại làm khác. Thay vì để cho các siêu nhân có một cuộc sống đơn giản, vừa đủ để ấm no và dành toàn bộ tâm sức vào việc cứu thế giới thì Marvel lại để cho siêu nhân của mình có một cuộc sống cực kì khó khăn, đầy đau khổ và sợ hãi, cực kì thiếu thốn, nợ nần chồng chất như Peter Parker luôn phải nợ tiền thuê nhà, X-men luôn phải lẩn trốn con người và ngụy trang dưới lớp vỏ bọc là trường trung học, The Hulk luôn bị truy nã,… . Hay sức mạnh của họ ko bao h là của trời ban cho, mà họ luôn là những nạn nhân của những cuộc thí nghiệm khoa học do chính đồng loại của mình thực hiện, để rồi họ bị vứt bỏ khi thí nghiệm thất bại như những con chuột bạch bị chết trong phòng thí nghiệm vậy. Quan trọng hơn cả khi Marvel xây dựng một nhân vật siêu anh hùng, họ để cho họ là những Con Người, những con người hoàn toàn bình thường, với cuộc sống bình thường, suy nghĩ bình thường, cảm giác bình thường, ko hề có gì quá cao sang như những vị thiên thần của DC. Họ cũng có cuộc sống cá nhân của riêng mình: bạn bè, gia đình, sự nghiệp, họ cũng đi làm kiếm tiền vất vả tích cóp từng xu thay vì giàu nứt đố đổ vách như Batman để mà nuôi sống hàng nghìn anh em siêu nhân khác. Nhưng họ chỉ khác những Con Người khác ở một điểm: đó là họ có những siêu năng lực đặc biệt mà vốn là hậu quả của những cuộc thí nghiệm khoa học thất bại ngay trên con người của những tổ chức nhiều quyền lực. Thế nên họ bị cho là nỗi sợ hãi của những người khác, là sai lầm của Thượng Đế, là rác rưởi, là quái dị, như hầu hết bọn họ đều bị gọi bằng một từ đáng ghê tởm: Freaks!!!

Ở Marvel, ta thấy những con người đặc biệt có những khả năng phi thường mạnh mẽ như X-men thực ra lại có những tâm hồn thật sự yếu đuối khi họ luôn phải né tránh sự xua đuổi, săn lùng và tiêu diệt của chính những đồng loại của mình, để rồi kìm lòng quên đi những giận giữ, căm thù, đớn đau cháy bỏng trong lòng để quay lại xông pha quên thân cứu giúp chính những kẻ vừa giương nòng súng vô nhân đạo, tàn nhẫn hướng về phía họ. Nhưng đó chỉ là một phần trong số họ, còn có những con người đã ko thể kìm nén được lòng căm thù mà trung thành với tư tưởng cực đoan trả thù loài người vì những gì loài người đã gây ra cho họ, những gì họ đã bị cướp mất. Hai suy nghĩ tưởng trừng đối lập nhau nhưng thực chất họ hoàn toàn sẵn sàng sát cánh chiến đấu bên nhau để bảo vệ những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, vì họ có trái tim của con người.

Hay người ta lại biết về một chàng trai bốn mắt ngốc nghếch, nhỏ bé và yếu ớt tên là Peter Parker, cũng có một tình yêu thầm kín với cô bạn hàng xóm lại chính là vị thiên sứ Spider-man luôn sẵn sàng cứu một đứa trẻ khỏi bị xe đâm trên đường phố hay giành lại toàn bộ tiền bạc cho một cửa hàng tạp hóa bị tấn công. Anh phải từ bỏ toàn bộ tình yêu của mình, kìm nén nó sâu trong lòng, để ko kẻ thù nào của anh biết được để lấy đó làm điểm yếu mềm của anh mà gây nguy hiểm cho cô. Anh phải từ bỏ cả nghề nghiệp của mình để chấp nhận làm gã đưa Pizza luôn đến muộn hay tên thợ chụp ảnh chuyên chụp ảnh chính mình trong bộ đồ người nhện tóm tội phạm để rồi sáng hôm sau thấy tấm ảnh đó lù lù ở trang nhất dưới cái tít: “Nỗi kinh hoàng của thành phố”!!!??? Chuyện học hành suy giảm, nén chặt nỗi đau rằng mình chính là người chịu trách nhiệm cái chết của ông chồng bà cô mình, chủ nhà luôn rình rập đòi nợ tiền nhà… Anh luôn phải dằn vặt với cuộc đời mình, liệu có đáng ko khi mình mất tất cả vì thế giới, và rồi họ bảo nhau rằng mình là tội phạm?

Ben Grimm và Bruce Banner – The Thing và The Hulk, hai người khổng lồ tốt bụng, luôn sử dụng sức mạnh vô song của mình để tống khứ toàn bộ dấu vết tội ác ở bất cứ đâu họ đi qua và rồi họ nhận được gì? Vợ của Ben bỏ anh vì vẻ ngoài khiếp đảm của anh, anh ko thể cứu nổi một đứa bé vì nó trông thấy anh và hét lên vì kinh hoàng, mỗi ngày nhìn vào gương, anh lại ghê sợ chính mình… . Chính phủ lùng sục mọi ngõ ngách để tóm cổ bằng được Bruce vì họ cho rằng anh sẽ đe dọa cuộc sống của người dân với sức mạnh ko thể kiềm chế của mình mà ko hề nhớ rằng, chính họ đã cướp đi cuộc sống bình thường của anh bằng cuộc thí nghiệm tàn bạo đó.

Liệu có ai vui vẻ gì khi mỗi lần ko kiềm chế được cảm xúc là họ lại làm cháy mọi thứ xung quanh mình hay biến thành tàng hình như Susan và Johnathan Storm? Liệu có ai thích thú với việc chạm tay vào người khác và hút hết sức sống của họ như Rogue? Ai lại sung sướng khi thấy đôi mắt mình ko bao h ngưng phun ra những tia lửa chết người như Cyclops? Ai mong muốn một cuộc sống toàn bóng đêm bao phủ như Matt Murdock (Dare Devil)? Ko ai cả, đó là điều chắc chắn. Nhưng họ chấp nhận nỗi khổ đó, quên nó đi mỗi khi có ai đó rơi từ tầng cao xuống hay trên xa lộ những chiếc xe sắp gặp tai nạn, để mà mang lại cuộc sống bình thường và yên vui cho những người khác, những người họ coi là đồng loại, và cống hiến tất cả tình yêu thương đồng loại cùng sức mạnh hay cũng có thể gọi là nỗi khổ cho thế giới, để thế giới luôn tràn ngập tình yêu.

Vậy đấy, siêu anh hùng của Marvel, họ cứu thế giới vì họ yêu thương đồng loại của mình, kể cà là những người đã gieo giắc đau khổ cho họ, vì họ mong muốn thế giới tốt đẹp hơn, vì họ có những trái tim cao cả, những trái tim vĩ đại, họ tự thấy với quyền năng lớn lao của mình, họ có trách nhiệm phải chiến đấu, để bảo vệ Con Người, cho dù cái giá họ phải trả là cả một cuộc đời, một cuộc đời bình thường như bao người khác.

Con người và Anh hùng

Có một sự thật rằng, con người là một loài sinh vật ngu ngốc nhất trong vũ trụ cho dù ở Trái Đất, họ là những sinh vật thông minh nhất.

Tôi nói năng hồ đồ ư? Tôi hạ nhục danh dự của một con người ư? Ko đâu bạn ạ, tôi chỉ thừa nhận sự thật phũ phàng thôi. Cái gì khiến tôi nhận ra điều đó? Tôi chợt tự hỏi rằng mình sẽ có những phản ứng thế nào trước những con người bị mang một dị tật nào đó như quái thai, bị thiểu năng, bị mắc những chứng bệnh về thần kinh….? Hay đơn giản chỉ vì họ ăn mặc khác mình như đeo khuyên, xăm hình, để tóc dài, quần áo rách rưới…? Tôi dám cá rằng, bất cứ ai trong chúng ta khi gặp những người như vậy đều sẽ có chung một suy nghĩ: họ thật đáng sợ. Tại sao nhỉ? Tôi cũng ko biết nữa, nhưng nó như một thứ quan niệm ăn sâu vào não mình, rằng họ ko giống chúng ta, họ khác chúng ta và chính vì thế nên họ đáng sợ. Điều này thoạt nghe có vẻ buồn cười, và đảm bảo một điều rằng, chỉ nghe ko thì bất cứ là người nào đi nữa, cũng sẽ nói rằng: Tôi ko như thế đâu, tôi ko phải là một kẻ xấu xa như vậy đâu, tôi sẽ ko xa lánh họ mà sẽ tiếp xúc và làm bạn với họ. Nhưng liệu họ có làm thế không khi thấy một con người với vẻ ngoài dị dạng và quái đản? Ko đâu, đó là điều chắc chắn, bởi vì đó đã trở thành bản chất của con người ko biết từ bao h, dù họ có nhân hậu tới đâu.

Có lẽ nãy giờ sẽ có người bảo tôi đang lạc đề, đây là nơi để bàn luận về một thứ gọi là chủ nghĩa Anh Hùng, thế mà tôi cứ đưa những thí dụ về sự ngu ngốc của con người trước sự khác biệt của người khác. Cũng dễ hiểu thôi, bởi vì những gì tôi vừa nói là về một cuộc sống rất đỗi bình thường hàng ngày xung quanh chúng ta, và sự việc cũng sẽ ko bao h thay đổi, cho dù đó là trong một cuộc sống khác, với những người anh hùng.

Anh hùng là ai? Trước hết, tôi xin khẳng định lại một điều rằng, anh hùng cũng là con người, nhưng họ là những con người khác biệt. Họ có được những khả năng khác thường như chạy nhanh, họ khỏe hơn người, họ biết bay, họ có thể leo trèo trên tường như những con bọ, họ hút ý nghĩ và năng lượng của người khác, họ điều khiển đồ vật… Hay một số khác lại có những hình thù rất kì dị và xấu xí. Và chính vì những khác biệt đó, họ bị con người, những con người bình thường sợ hãi, xua đuổi và xa lánh. Chính vì cái quan niệm cố hữu rằng những thứ ko giống bình thường là những thứ đáng sợ, đáng ghê tởm, đã khiến con người xua đuổi những con người khác thường như thế.

Câu hỏi đặt ra rằng, nếu bạn ở địa vị những người khác thường như các anh hùng và bị xua đuổi, xa lánh, bạn cô đơn lạc lõng trong một thế giới rộng lớn và tàn nhẫn, bạn sẽ làm gì? Câu trả lời luôn luôn sẽ là sự tức giận, lòng căm thù, nỗi đau đớn quằn quại giằng xé, sự lạnh lẽo và cô đơn, mong muốn dùng chính những khả năng đặc biệt của mình để trừng phạt những kẻ đã đối xử với mình tàn nhẫn như vậy, cho dù đó có là ai đi chăng nữa, bất chấp đó là người thân hay kẻ lạ. Nhưng đó là câu trả lời của những con người, với những suy nghĩ nhỏ nhen, tư lợi cá nhân và ác độc.

Anh hùng ko như vậy, họ làm khác, bởi vì thực chất, họ vốn đã khác con người. Họ đã làm những điều cao cả hơn thế. Đó chính là cống hiến tất cả những gì họ có để bảo vệ con người – những kẻ đã từng đối xử với họ như những con quái vật. Họ dùng những khả năng mà con người cho là khác thường, là quái dị để bảo vệ con người, họ xông pha chiến đấu, quên đi cả mạng sống của mình để bảo vệ con người. Họ hi sinh cả cuộc sống của mình, bao gồm những hạnh phúc cá nhân như tình yêu, tình bạn, sự nghiệp, hi sinh cả cuộc sống no đủ, hạnh phúc cùng người thân, để dốc cạn sức mạnh và nhiệt huyết của mình vào một thứ tưởng chừng chỉ là hư vô như chủ nghĩa anh hùng, để mang lại hạnh phúc cho những người khác, dù cho là những người ko quen biết gì, hay thậm chí là những kẻ đã từng hắt hủi và tàn nhẫn với họ. Nhiều người sẽ cho rằng họ thật ngu ngốc vì đã làm thế nhưng ko, họ ko hề ngu ngốc, họ chỉ làm những điều họ cho rằng họ có trách nhiệm phải làm khi có trong tay những quyền năng như vậy, và đó chính là cái lý tưởng, cái chủ nghĩa mà họ luôn đắm đuối theo đuổi như hạnh phúc của đời mình – chủ nghĩa anh hùng.

Tôi đã từng nghe một ai đó nói rằng: Great Power Comes Great Responsibility – nghĩa là – Quyền năng càng lớn thì trách nhiệm phải càng cao. Đó là một câu nói bất hủ, chỉ một câu nói gồm 4 từ thôi nhưng những giá trị nhân văn sâu sắc của nó thì lớn lao hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Và nó đã nói đúng về những anh hùng, những con người thực sự VĨ ĐẠI, những con người mà lẽ ra họ phải được tôn thờ, phải được sùng bái như những vị thánh mà thứ tôn giáo họ tin vào, sẵn sàng tử vì nó, chính là Chính Nghĩa và Lẽ Phải.

– Composed By Splendid River –

Heroism – Chủ nghĩa anh hùng

Người ta thường nói chủ nghĩa anh hùng chỉ dành cho những tên ngốc ngớ ngẩn hi sinh lợi ích cá nhân để phục vụ cho người khác. Nhưng liệu họ có hiểu được rằng nếu như trên thế giới thiếu những con người sẵn sàng xả thân mình vì người khác như vậy thì Trái Đất sẽ thế nào đây?
Khi Trái Đất bị xâm lăng bởi binh đoàn người Diều Hâu cùng âm mưu thôn tính Địa Cầu thâm hiểm được vạch ra, những người đứng đầu Liên Hiệp Quốc đã sẵn sàng bắt tay với chúng nhằm hướng tới sự yên bình, nhưng họ đâu ngờ rằng, người Diều Hâu từ lâu đã cử gián điệp tới Trái Đất trong vai trò là một người bạn để dễ bề xâm lược. Đó là Hawkgirl, và khi sự thật được phơi bày, một âm mưu đen tối được mở ra, họ nhận ra sự thật phũ phàng đằng sau sự hòa hảo của người Diều Hâu, và họ đã làm gì? Họ cầu cứu những anh hùng, họ cầu cứu chính những kẻ mà họ cho rằng ngu ngốc, và ngớ ngẩn vì tư tưởng anh hùng của mình. Nhưng nếu như bình thường, những anh hùng kia, những Superman, Batman, Flash… việc gì phải giúp đỡ, cứu dỗi những kẻ đã từng hắt hủi sự trợ giúp của mình, những kẻ đã cho rằng họ ngu ngốc? Họ việc gì phải tốn sức vì những kẻ tầm thường như thế? Nhưng họ lại ko nghĩ như vậy, vì họ là những người theo chủ nghĩa anh hùng, họ ko quan tâm xem thế giới nghĩ gì về mình, họ ko quan tâm xem thế giới đối xử với mình thế nào, tất cả những gì họ mong muốn chỉ là hạnh phúc và yên vui cho nhân loại. Chỉ cần với mục tiêu đó, họ sẵn sàng hi sinh thân mình lao vào vòng nguy hiểm, họ bất chấp việc tính mạng họ có thể bị đe dọa, chiến đấu hết mình. Khi chiến đấu, họ dường như quên đi rằng mình cũng chỉ là một con người có da có thịt bình thường và họ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, họ quên đi mất hạnh phúc của chính mình. Họ đang xả thân vì những thứ lớn lao hơn, đó là Nhân Loại. Họ chiến đấu vì họ chỉ nghĩ rằng đó là nghĩa vụ và niềm vui khi được đem tất cả sức lực phục vụ cho cuộc sống, để mang lại cho Địa Cầu sự yên bình. Họ ko hề đòi hỏi bất cứ thứ gì…
Nhưng sẽ có người nói rằng chỉ nói như thế thì thật chung chung và ko công bằng khi mà họ có những khả năng và sức mạnh đặc biệt vượt trội hơn con người bình thường, việc họ lao vào nguy hiểm như vậy đâu có đáng gì? Vậy thì tôi sẽ cho các bạn thấy, một con người, hoàn toàn ko có sức mạnh, hoàn toàn bình thường như mọi người khác, nhưng anh vẫn theo đuổi lý tưởng anh hùng của mình. Đó là Batman. Anh chỉ là một thám tử mang trên mình bộ áo choàng đen hình con dơi, anh lao đi trong bóng đêm để xóa sạch mọi dấu vết tội lỗi ở muôn nơi. Ngoài đời anh cũng chỉ là một chàng trai Bruce Wayne đẹp trai, nhà giàu, ăn chơi khét tiếng. Nhưng anh là một anh hùng, một anh hùng thực sự. Trong một liên minh công lý gồm 7 thành viên – Justice League, Batman chỉ là một thành viên ko hề có sức mạnh đặc biệt nào, thậm chi khi bay còn phải nhờ phụ nữ giúp (Wonder woman), những đóng góp của anh cho Justice League là cực kì quan trọng nhưng nó lại nhanh chóng bị người ta cho rơi vào quên lãng, vì đó chỉ là những khám phá, những lập luận để mở ra bí ẩn của vấn đề. Nhưng khi Trái Đất lâm nguy, khi căn cứ địa của người Diều Hâu chuẩn bị tung ra lực lượng thôn tính hành tinh xanh này, chính Batman, chỉ một mình Batman trở thành VĨ ĐẠI. Chính giây phút đó, anh trở thành thực sự VĨ ĐẠI. Vì sao ư? Vì anh là một người bình thường theo chủ nghĩa anh hùng. Anh đã bảo tất cả đồng đội của mình rời khỏi Watch Tower để trở về Trái Đất ứng cứu cho đất liền để một mình mình kích hoạt chế độ bay của chiếc vệ tinh mà chính anh gây dựng nên cho Justice League, lái nó đâm thẳng xuống căn cứ địa của người Diều Hâu nhằm tiêu diệt mầm mống hủy diệt cho loài người. Nhưng chính hành động này sẽ giết chết chính anh, anh sẽ tan xác cùng chiếc vệ tinh khi nó va chạm với Trái Đât. Nếu ko nhờ Superman lao vào cứu anh kịp lúc trước khi mọi thứ nổ tung thì có lẽ cả thế giới này sẽ biết đến một vị anh hùng VĨ ĐẠI hơn bất cứ người nào.
Vì thế nên tôi mới nói, họ là những anh hùng, ko chỉ vậy mà họ còn là những anh hùng VĨ ĐẠI.

– Composed by Splendid River –

Bài viết đoạt giải ba cuộc thi Ấn tượng và cảm xúc box Hoạt Hình Phương Tây – accvn.net Image