Kubo and the Two Strings (2016) – Review – Part 2

kubo01

Kubo and the Two Strings (2016) Review Spoiler phần 2, bạn nào chưa xem phim thì đừng đọc tiếp.

—————-

Đi xem lại Kubo lần thứ 2 vì sau lần 1 đã quá thích, và muốn ủng hộ một studio tuyệt vời như LAIKA, và mình nhận ra là có quá nhiều thứ mình đã bỏ lỡ, bỏ quên, hoặc không nhận ra từ lần xem đầu tiên. Lần này đi xem, mình đã có nhiều sự tập trung hơn vào cốt truyện và những chủ đề và thông điệp ẩn dụ đằng sau những mồ hôi công sức của tập thể studio đã đổ vào kỹ thuật stop motion cho phim.

Như review trước mình đã từng nói, chủ đề lớn nhất của Kubo and the Two strings chính là sức mạnh của các “câu chuyện”, và suốt chiều dài bộ phim, hầu như bất cứ chi tiết nào cũng đều được xây dựng một cách cực kỳ tinh tế để truyền tải chính xác điều này. Chỉ cần bạn “chớp mắt” hay mất tập trung dù chỉ một chút, đúng như lời hướng dẫn của Kubo khi cậu bé kể chuyện cho mọi người trong làng, bạn sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều quan trọng, và rất có thể “người anh hùng” trong câu chuyện mà bạn đang theo dõi sẽ bị “khuất phục”. Có lẽ chưa bao giờ có một bộ phim nào lại miêu tả nguyên tắc số một khi xem phim của chính bản thân mình một cách thấm thía đến như thế này, nhưng nguyên tắc này đặc biệt chính xác khi miêu tả về chính bộ phim.
Continue reading

Kubo and the Two Strings (2016) – Spoiler review – Part 1

The Ice Fields

Kubo and the Two Strings (2016) – 10/10 – REVIEW SPOILERS, đừng đọc tiếp nếu bạn chưa xem phim. Review dành riêng cho các bạn Việt Nam nên lần này gõ tiếng Việt.

Mình thuộc dạng người mà một khi đã thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật nào đó, và mình có thể nhìn ra, cảm nhận được những giá trị, chủ đề ẩn đằng sau những điều nổi trên bề mặt thì mình sẽ cảm thấy cực kỳ sung sướng, kích động một cách khó có thể tưởng tượng nổi. Cứ tưởng tượng trong đầu mình thường xuyên có 1 thằng không ngừng gào thét ầm ỹ, điên cuồng mỗi khi tìm ra những điều mà bình thường không có nhiều người có thể nhìn thấy như mình. Kubo and the Two Strings chính là một bộ phim cho mình chính xác cái cảm xúc đó. Suốt chiều dài bộ phim, mình cảm thấy như không thể chớp mắt nổi, không dám dừng lại để thở vì sợ rằng sẽ bỏ lỡ mất một điều kỳ diệu nào đó trong phim. Suốt chiều dài bộ phim, trong từng khung hình, từng giây phút, mình đều cảm nhận được những điều không tưởng mà các họa sĩ của LAIKA đã dốc hết ruột gan, tâm trí vào để thực hiện. Suốt chiều dài bộ phim, mình đã khóc không ngừng nghỉ, không chỉ vì một câu chuyện quá truyền cảm, quá thấm thía và tinh tế trong từng nhịp điệu, từng lời thoại và phương pháp kể chuyện, mà vì mình có thể “nhìn” thấy bàn tay của tất cả những họa sĩ ở LAIKA đang nhích từng chút một những chi tiết từ nhỏ nhất, những chăm chút cho từng thiết kế chất liệu, thiết kế khung xương, ngay cả những người phải ngồi tính toán X-sheet animation cho các nhân vật trong phim trong suốt cả một thời gian dài để làm ra được một kiệt tác nghệ thuật không có giới hạn đến thế này. Suốt chiều dài bộ phim, trong tâm trí mình chỉ có duy nhất một suy nghĩ “đây chính là điều mà mình muốn làm, đây chính là ý nghĩa của cuộc đời mình, đây chính là điều mà mình có thể sống chết vì nó, chính là thứ khiến cho mình có thể trở nên điên cuồng và rồ dại”. Và mình cảm thấy tất cả những con người đã chung tay thực hiện bộ phim này chính là những người đã bằng chính bàn tay của họ, biến giấc mơ của mình thành hiện thực trên màn ảnh. Họ chính là những người mà mình tôn thờ nhất trên cuộc đời này. Hãy cứ thử nghĩ rằng Neyman trong Whiplash thay vì đánh trống, mà chọn làm phim hoạt hình, thì chắc hẳn bộ phim mà anh ta làm được sẽ chính là một bộ phim giống như Kubo. Câu hỏi đặt ra là “bạn đã thực sự phát điên vì điều mình đam mê hay chưa?” Và đó sẽ chính là câu hỏi bạn cần hỏi chính mình trong từng phút của cuộc đời nếu như bạn không muốn phí hoài nó vào những điều hời hợt, trống rỗng.
Continue reading

“Người Việt Nam”

IMG_1689
(Bài viết mang tính lan man chia sẻ là chính chứ ko có ý gì tập trung cho lắm, với cả viết từ trước khi tốt nghiệp, giờ quên hết ý rồi nên dừng đại ở 1 chỗ rất dở hơi, mong mọi người thông cảm :)) )
Từ khi sang Mỹ đến giờ mình thật ra không gặp quá nhiều khó khăn trong việc hòa nhập với cộng đồng ở đây. Từ ngôn ngữ, văn hóa, cách hành xử,… tất cả đều đến với mình hết sức tự nhiên và nhẹ nhàng, cứ như những điều này vốn đã có sẵn trong con người mình. Thật ra mình cũng may mắn vì có ông nội dạy cho tiếng Anh từ khi còn bé tiếng Việt còn chưa sõi, xem truyền hình và đọc sách tiếng Anh như một ngôn ngữ thứ 2 cho tới tận khi lớn, nên ngôn ngữ không phải là rào cản gì với mình. Về văn hóa thì mình như cá trả về biển, đam mê văn hóa phương Tây từ bé, đặc biệt là hoạt hình, truyện tranh, âm nhạc,… không có gì khó khăn để mình trở thành một phần cuộc sống ở đây giữa cộng đồng người Mỹ. Không có nhiều cuộc nói chuyện giữa những người bạn và đồng nghiệp ở đây mà mình ko thể tham gia và hiểu rõ. Ngay cả cách hành xử, nói thật ra cũng không có nhiều khác biệt so với cách mình sống từ ở nhà, nên cũng chẳng có gì khác biệt: lịch sự, tử tế, tôn trọng, và cởi mở với mọi người, làm việc nghiêm túc, với đầy nhiệt huyết và chuyên nghiệp hết mức có thể. Tuy nhiên, có 1 điều duy nhất mà mình vẫn luôn trăn trở khi sống ở 1 đất nước cách xa quê hương nửa vòng Trái Đất, giữa những con người mà cách đây 41 năm vẫn còn là kẻ thù bên kia chiến tuyến của ông bà, bố mẹ mình. Điều đó là cái identity (sự nhận dạng) của mình với tư cách là 1 người Việt Nam sinh ra lớn lên ở Việt Nam đang sống xa nhà.

Continue reading

The real Sherlock

I’ve been catching up with the online challenge Sketch_dailies on facebook and twitter where they give you a daily topic to draw, and I’m enjoying it so much. This one is of course, for the topic Sherlock Holmes. I’ve always been a fan of Sherlock Holmes ever since I was a kid, so naturally I want to give my own spin on the character.

Review: Doctor Who (phần 2)

Sau khi đọc đi đọc lại review Doctor Who mà mình viết trước đây mấy lần (đọc ở đây https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10151046631239111&set=a.10150629747494111.407877.533129110&type=3&theater) mình mới phát hiện ra là review đó thiếu sót quá nhiều thứ. Vậy nên trước khi đọc tiếp, bạn hãy đọc lại review cũ theo link trên để biết sơ qua về show này.Review này mình viết chủ yếu là phân tích vào những lý do tại sao show này lại hay, và chủ yếu là từ những nhận định của mình nhảy ra khỏi đầu khá random nên cấu trúc bài viết có thể không được thể thống cho lắm, mong các bạn thông cảm:

– Doctor Who là 1 show có khả năng thỏa mãn tất cả mọi người với tất cả các sở thích khác nhau về điện ảnh. Bởi vì mỗi tập phim của Doctor Who gần như là 1 thể loại điện ảnh hoàn toàn khác hẳn, và đôi khi sẽ khiến cho bạn cảm thấy như show này trở thành 1 show hoàn toàn mới chứ không nhất quán theo 1 công thức cố định nào. Nó có thể là phim kinh dị, phim hài, phim tâm lý, phim tình cảm, phim thiếu nhi, phim phiêu lưu, phim hành động, phim viễn tưởng, phim lịch sử, phim thần thoại, phim sử thi, phim trinh thám, phim tội phạm, phim theo kiểu retro, phim noir… Tất cả, vâng, TẤT CẢ các thể loại điện ảnh trên đời này, bạn hoàn toàn có thể tìm thấy trong Doctor Who. Có thể nó sẽ rơi vào từng tập phim, có thể nó sẽ là một sự kết hợp cực kỳ khéo léo và tinh tế giữa các thể loại khác nhau,… Và dù bạn có là fan của thể loại phim nào đi nữa, hoặc là thể loại truyện nào đi nữa, bạn cũng sẽ được thỏa mãn với Doctor Who.

Continue reading

Inktober

All of my #inktober entries in one image. It was a fun and challenging experience for me since ink is really not a tool that I’m confident of using. But through this challenge, I did a lot of experiments, both in using brush pen, markers, new tools, and in opening up the fields of content that I don’t usually do. Follow me on facebook to keep up with more casual works that I do and post everyday –> www.facebook.com/hahuyhoang.art

The 2012 Art of Ha Huy Hoang “Splendid River”

Launched!!! CLICK HERE TO GO TO THE CAMPAIGN PAGE, DONATE AND SHARE IT PLEASE!!!http://igg.me/at/hahuyhoang2012/x/3441554Finally, after a few weeks of preparation, I now can finally launch my fundraising campaign on Indiegogo for my newest art book: The 2012 Art of Ha Huy Hoang “Splendid River”. This art book is a collection of the best illustrations of mine during the last year 2012: my fan art, my illustrations, my personal projects, comics, and quick sketches, plus a lot of exclusive pieces that I’ve never posted on the internet, and never will.This book will be 46 pages, soft cover, perfect bound with high quality glossy paper, 10 x 8 inches landscape, and a perfect collection of my artwork. I couldn’t be more proud of this book.

With this campaign, I hope to spread my name out there into the world. As a starting artist, any support to the campaign will be greatly appreciated, and it’ll be a great encouragement for me to keep working and producing great art, as well as train myself to be a better artist.

Thank you so much for your support and your consideration, and know that what you will receive if you help support this book isn’t just my art, but my life, my inspiration, and accumulation of everything that I have in me to find my place in this world.

If you’re not able to contribute with money, you can always help me by spreading the word about my campaign. Share it with your friends, your families, using any kind of social network you’re on, and also the sharing tools from indiegogo. I appreciate every share you put on facebook, twitter, tumblr, google plus,… anything, every little bit helps. And for that I thank you.

A BIG thank you to Mr. Matt Harding for lending me a hand in putting this campaign together and is going to work with me through out the end.

Continue reading

Collab with Sethard

A collaboration piece between me and a deviantART artist I just met – Sethard. Seth did the lines, and I threw my colors in to it. We’re gonna do a lot more collabs like this in the future.

Satan

For the special occasion that my facebook fan page passed the point of 666 likes – the special number. Yeah, I have a facebook fan page, take a look and like it :) [link]

The Wacky Avengers Animation Test

The Wacky Avengers – Short Animation from Ha Huy Hoang "Splendid River" on Vimeo.

A short animation project I did in around a week all by myself, only for practicing purpose. I did these animation based on the designs from a fan art I did for the movie The Avengers that came out in Summer 2012. I didn’t do Black Widow because I became too exhausted and because I didn’t think of anything interesting enough for her.

The soundtrack is “Fight As One” by Bad City, which is the soundtrack from the animated series “The Avengers: Earth’s Mightiest Heroes”.

I used the animation feature in Adobe Photoshop CS6 and Adobe After Effects CS6.

All characters belong to Marvel Entertainment.

This animation is only for educational purpose, no commercial use.

To the new land

This is the 2 point perspective assignment that I did in the class Perspective I was having in Spring 2012 at the AAU, with the help of instructor Joko Budiono.

I posted a sketch version of this picture before, as it follows the journey of an unnamed monk who travels through a fantasy land inspired by the world of Samurai Jack and Avatar: The Last Airbender.

 

2012 in review

Năm 2012 vừa rồi là năm của bạn Nấm, là năm đầu tiên bọn mình đến với nhau, ở bên nhau, cả khi ở cạnh lẫn khi phải cách xa, nhưng vẫn yêu nhau thật nhiều. Bọn mình đã được ở bên nhau trong những ngày đầu của năm, và bạn Nấm cũng đã nhận lời yêu mình ngay vào giây phút giao thừa của Tết Nguyên Đán. Rồi sau đó được ở bên nhau, đi chơi khắp nơi suốt mùa hè tuyệt vời: Nào là rong ruổi Sài Gòn, rồi du lịch Hạ Long cùng ông bà bố mẹ, và cả ngao du khắp đây đó đất Hà Nội thủ đô quê hương. Và dù bọn mình có phải xa nhau những nửa vòng trái đất thì cũng không thể ngăn cản tình yêu bọn mình được. Với mình chỉ riêng điều này thôi đã khiến năm vừa rồi là 1 trong số những năm đáng nhớ nhất và hạnh phúc nhất cuộc đời, nhất là sau 1 năm 2011 không ra gì.

Vì yêu bạn Nấm nên nhật ký bằng tranh của Splendid River bây giờ biến thành nhật ký bạn Nấm, thỉnh thoảng lắm bạn Sịp Len mới xuất hiện, nhưng bù lại nhận được nhiều hơn những sự chú ý và ủng hộ của bạn bè cả ở ngoài đời lẫn trên mạng, cả ở Việt Nam lẫn ở Mỹ.

Năm 2012 cũng là năm đầu tiên mình sang Mỹ học ở Academy of Art University, lần đầu tiên mình đi nước ngoài, lần đầu tiên đi xa 1 mình, tự lo cho cuộc sống. Nhưng cũng thật may mắn là khi sang đây mình cũng nhận được không biết bao nhiêu sự giúp đỡ của cả từ các bạn người Việt lẫn những người bạn người Mỹ mới quen. Không chỉ bạn bè, ở đây mình cũng đã được học rất nhiều những điều tuyệt vời từ những thầy cô tuyệt vời ở trường. Họ không chỉ truyền thụ kiến thức, mà quan trọng hơn là kinh nghiệm của họ khi làm việc, phong thái chuyên nghiệp của người Mỹ để có sản phẩm đạt chất lượng cao nhất.

Thời gian học ở AAU mình không chỉ học được nhiều thứ, đi được nhiều nơi, mà mình còn đạt được khá nhiều những thành tựu đáng nhớ đối với cá nhân mình. Đầu tiên phải kể đến là 1 trong số những bài làm ở lớp Perspective được treo ở Spring Show – triển lãm thường niên của trường dành cho các tác phẩm xuất sắc của sinh viên. Mới đây hơn thì có thêm 2 bài làm khác cũng của lớp Perspective được treo ở Fall Show – triển lãm của khoa Illustration.

Nhưng đặc biệt là 1 trong 2 bài làm đó chính là truyện tranh Sunday At The Park kết hợp với tác giả Jesse Young – truyện tranh ngắn đầu tiên mà mình cảm thấy thỏa mãn nhất và cảm thấy tự tin nhất. Truyện đã được giới thiệu trên trang web comicbookresources bởi Robot6. Truyện cũng đã nhận được khá nhiều sự ủng hộ từ mọi người, và mình hi vọng sang năm tới mình sẽ có thể làm được những truyện khác có chất lượng tương đương.

Bên cạnh truyện tranh, 2012 cũng là năm mình bắt đầu luyện tập vẽ biếm họa, cả bạn bè, người thân và những người nổi tiếng. Có thể nói đây là 1 trong số những cách tự rèn luyện bản thân mà theo mình thấy là tuyệt vời nhất vì nó không chỉ giúp mình nâng cao khả năng ký họa tại chỗ theo phong cách riêng, mà còn giúp mình mở rộng khả năng thiết kế và tạo hình nhân vật. Trong năm mới và nhiều năm tới đấy, mình sẽ cố gắng vẽ càng nhiều hơn nữa để nâng cao hơn kỹ năng.

Việc tự luyện tập vẽ biếm họa cũng giúp cho mình có được 1 thành tựu khác đó là được đích thân trưởng khoa Illustration thuê làm họa sĩ vẽ biếm họa tại chỗ cho khách tham quan hội chợ Ô tô quốc tế tổ chức tại San Francisco vào tháng 10. Việc post tranh biếm họa thường xuyên vào các group của trường đã khiến cho trưởng khoa để ý và chủ động liên lạc với mình về công việc này. Và hôm đó là 1 ngày tuyệt vời trong sự nghiệp vẽ vời của mình khi mình đã phải vẽ liên tục không nghỉ trong 3 tiếng đồng hồ với 1 hàng dài khách chờ đợi cho tới tận những phút cuối.

Một thành tựu khác là bộ thiết kế các nhân vật trong Batman của mình được giới thiệu trên Project: Rooftop, mặc dù không nhận được hoàn toàn những comment thiện chí từ các fanboy, fangirl, nhưng về cơ bản đều là những phản ứng tích cực và được ghi nhận bởi đa số mọi người.

Bên cạnh việc vẽ hình tĩnh, mình cũng đã có được rất nhiều cơ hội học hỏi và thực hành làm họat hình, cụ thể là phim ngắn Stop Motion “COINS” thực hịên vào kỳ học đầu tiên ở AAU, tháng 5 vừa rồi. Sau đó là những bài tập, quan trọng nhất là bài tập cuối kỳ của lớp Traditional Animation của học kỳ vừa qua. Hơn hết, mình cũng đã và đang thực hiện những đọan họat hình mang tính cá nhân như hoạt hình bạn Nấm và gần đây là một series hoạt hình ngắn Avengers, vẫn còn đang trong giai đoạn thực hiện.

Ngoài ra thì điểm số của mình ở trường quá badass, hạn chế kể ra không lại thành khoe khoang, haha :)), nhưng cơ bản là tất cả các môn mình đều đạt những điểm từ cao đến rất cao :)).

Về cơ bản, năm 2012 là 1 năm tuyệt vời không còn gì để chê đối với mình, nhờ có bạn Nấm, bạn bè, và quan trọng nhất là sự ủng hộ của bố mẹ. Trong năm mới mình sẽ còn tiếp tục cố gắng, tiếp tục rèn luyện, tiếp tục tiến về phía trước và giành được còn nhiều thành tựu hơn nữa, thành công hơn nữa.

Còn bây giờ xin chúc mọi người 1 năm mới tuyệt vời, tràn ngập niềm vui, hạnh phúc và thành công.

Xin hết ạ.

Short Film: Face Off

*On Vimeo https://vimeo.com/55147733*

This is my final for my class MPT 105 – Cinematic Story Telling at the Academy of Art University, Fall 2012.

Written, directed, camera, and edited by me – Ha Huy Hoang “Splendid River”

Starring my house mates: Nguyen Phuoc Thien, Phan Thanh Duy
and the random man with his little boy.

With the help of instructor: Richard Cascio

Music: “The Good, the Bad, and the Ugly” original soundtrack
“The sunset shot” – Hans Zimmer (Rango OST)
“It’s a metaphor” – Hans Zimmer (Rango OST)

Sound effects:
bune88 – Youtube
MalitaArmy – Youtube

This film was made solely for educational purpose, non-commercial use.

Ha Huy Hoang “Splendid River”
hahuyhoang.art@gmail.com

 

Review: DC Animated Universe

(Hơi dài tí, mọi người chịu khó đọc) Batman: The Animated Series/ Superman: The Animated Series/ Batman Beyond/ Static Shock/ Justice League/ Justice League Unlimited (DC Animated Universe) – (1989 – 2007): 10/10
Đây chính là những TV Show hoạt hình đã thay đổi cuộc đời mình. Chính những show này là lý do khiến cho mình quyết tâm theo đuổi ước mơ trở thành họa sĩ, khiến cho mình đam mê phong cách

vẽ cartoon đơn giản, phóng khoáng, cách điệu, và cũng chính là lý do khiến mình nghiện ngập siêu nhân.Lần đầu tiên mình tiếp xúc với DCAU là khi mình xem Justice League lần đầu tiên trên Cartoon Network hồi mình còn học cấp 2. Lúc đấy mình mới chỉ biết lõm bõm về siêu nhân, Superman và thế giới truyện tranh Mỹ thông qua các phim Superman thời kỳ trước và Smallville. Nhưng với Justice League, lần đầu tiên mình biết đến việc trong thế giới của DC có cả 1 vũ trụ nơi có hàng trăm nhân vật khác nhau có liên kết với nhau và đều có những câu chuyện riêng của mình.

Hồi đấy internet còn là dial-up siêu chậm, thế nhưng mà mình vẫn hàng ngày tận dụng từng tí thời gian một để lên mạng tìm kiếm hình ảnh của Justice League và những phim liên quan, và đến khi mình tìm được thông tin về cái người đứng đằng sau tất cả thì thực sự cuộc đời mình thay đổi hoàn toàn – Bruce Timm.

Năm 1989, chính Bruce Timm là người đã làm ra Batman: The Animated Series – TV show hoạt hình đầu tiên dành riêng cho nhân vật Batman. Không chỉ thế, đây còn là TV Show hoạt hình đầu tiên có animation cực kỳ mượt mà, phong cách vẽ nghiêm túc, nội dung và hình ảnh đều cực kỳ đen tối, ám ảnh, phong cách phim đậm chất noir trinh thám Mỹ những năm 30 với bố cục ánh sáng, bóng tối cực kỳ chuẩn mực. Nhưng quan trọng nhất, chính Batman TAS là TV Show đầu tiên mang tới cho khán giả những cốt truyện nghiêm túc, sâu sắc, đen tối, đầy tính triết lý bên cạnh những màn hành động không kém gì phim live action ở thời bấy giờ. Các nhân vật trong Batman TAS đều được xây dựng cực kỳ kỹ lưỡng và sâu sắc, mỗi người đều có câu chuyện background riêng của mình đầy gai góc, nội tâm phức tạp, những mối quan hệ phức tạp, chồng chéo. Đặc biệt là các nhân vật phản diện đều được khắc họa cực kỳ đáng sợ, ghê rợn, kinh khủng, những băng đảng Mafia giết người như ngóe – một điều mang tính cách mạng trong hoạt hình dành cho truyền hình. Cộng thêm phong cách vẽ đặc trưng, đơn giản, khác lạ, nhưng cũng có phần nào đó “retro” do Bruce Timm đích thân thiết kế cho các nhân vật, 3 season đầu tiên của Batman TAS đã giành được không đếm xuể giải thưởng và những lời tán dương không bao giờ kết thúc từ các nhà chuyên môn cả về điện ảnh lẫn hoạt hình. Chính phong cách của Batman TAS là thứ đã gây ảnh hưởng rất mạnh mẽ đến phong cách của rất nhiều những hậu duệ sau này cả về phong cách vẽ, phong cách kể chuyện, phong cách hành động, và cả cái sự “người lớn” nhất định dành cho một bộ phim hoạt hình.

Continue reading