Khai Giảng

Ngày hôm nay thật là buồn cười.

Tất nhiên ấn tượng đầu tiên là cái khác, là cái gì thì ai đó tự hiểu nhỉ, đẹp lắm cơ… Image
Nóng như tắm hơi là ấn tượng đầu tiên, mồ hôi mồ kê ròng ròng. Ấn tượng tiếp theo trong ngày khai giảng là khi đựơc nửa chương trình, cái nóng đã chuyển thành nóng như tắm… bồnImage, tại vì ướt như chuột lột luôn, áo như vừa lấy từ máy giặt ra. Lúc đấy ra chụp ảnh linh tinh gặp ông Bờ Hờ Lờ Khờ Image, oái rồi ôi, tên nghe kêu thế Image, nghe nói hình như còn hẹn cả ông Hiếu, nhưng mà ông ý bận nên chả thấy tăm hơi đâu, để ông này ông ý chả chụp tử tế gì cả toàn săn ảnh gái Image. Bó tay anh.

Ấn tượng tiếp theo của cái ngày khỉ gió hôm nay là ngồi xa quá chụp ảnh mờ tịt chả nhìn thấy khỉ đột gì Image. Hô hô, chụp thầy Trụ đọc diễn văn, thầy Chiệu đánh trống, cô Lan cầm cờ vân vân và vân vân mà cứ gọi là mờ tịt sờ lịt (chả hiểu tiếng nước nào luôn Image). Chụp được có vài cái lặt vặt linh tinh, ví dụ như cái trên là ổn nhất, ko dám đưa ảnh thầy chủ nhiệm kính mến lên ko thì mọi người ngộ độc bất tỉnh tập thể mình chịu trách nhiệm mệt nghỉ Image. Chậc, mớ ảnh này chắc chỉ làm được một topic tường thuật trên TPO thôi. He he, lần đầu tiên cảm thấy mình đang gánh trên vai trách nhiệm của một nhà nhiếp ảnh (dù ảnh chụp như dở hơi Image), vui thật, mình thích cái cảm giác này Image, cảm giác của mod box ảnh và mình đang xứng đáng với cái chức vụ đó Image.

Tiếp theo, cái để cho mình ấn tượng, là cái sự cù lần đến bó tay của lão chủ nhiệm lớp, ko thể ngờ nổi là lại… hãm thế, phát bực Image, ai đời, thầy chủ nhiệm mà ko biết lớp mình ngồi đâu trong lễ khai giảng, mãi đợi đến khi người ta quát tháo mắng mỏ rồi mới chỉ bừa một chỗ cho lớp ngồi Image. Xong rồi, đến cái giai đoạn xong lễ khai giảng, thì vơ hết vào lớp mình trách nhiệm nặng nề nhất, bê bàn bê ghế của mấy ông bà đại biểu để lại. Mà gì chứ, toàn vơ trách nhiệm vào cái lớp dặt một lũ vô dụng, ăn hại … khai (xin lỗi mọi người), một lũ rác rưởi vô trách nhiệm, khốn kiếp Image. Càng nghĩ càng dồ cả người. Một cái ghế gỗ, thì có thấm vào đâu, một người thừa sức bê 2 cái, đến đứa con gái như con Mai Trang nó còn bê được, huống chi một thằng con trai. Thế mà ở đây, các thanh niên trai tráng cao to lực lưỡng lớp 12A6, ví dụ như là bạn ĐA này, bạn VH này, bạn LN này…, đều phải hai thằng một ghế, sao mà ăn hại thối nát thế nhỉ? Xong rồi đến khâu bê bàn, mình đã è cổ ra bê 1 cái, còn cố tình để lại cho cái bọn chó má kia tự biết thân mà vận động, nhưng mà bọn nó đã thối nát từ bản chất rồi, bọn nó rác rưởi từ bên trong ra rồi nên bọn nó vứt lại hai cái bàn cơ, bọn khốn kiếp cặn bã ấy vứt lại hai cái để rồi lại đến lượt vào tay mình bê nốt cơ, ờ, thật là hào phóng nhỉ, thật là tốt bụng nhỉ, chết hết đi, cái lũ thối tha, tệ hại, ko biết dùng từ gì thì chửi sướng hơn. Một lũ cơ bắp hoành tráng, tóc vuốt óng mượt, cao to những mét tám mấy, đứng chơi dưới gốc cây, để một thằng gầy còm mét bảy è cổ ra bê bàn bê ghế, trò đời thật là buồn cười.

Cách sống

Tôi ko hiểu là cách mà tôi đang sống có sai hay ko, hay là có tốt cho tôi hay ko, có lẽ tôi sẽ kể ra để mọi người hiểu.

Tôi thường âm thầm làm những việc phục vụ cho lợi ích của xã hội, của tập thể, tôi làm mà ko ai biết, ko ai để ý, rồi làm xong tôi cũng ko đòi hỏi trục lợi điều gì. Cho dù là ko ai giúp đỡ, hay thậm chí người ta thấy tôi làm vậy và bảo “Thằng này điên!”, tôi cũng ko quan tâm, tôi chỉ biết những việc như thế tôi làm là tốt cho mọi người, những người xung quanh tôi, dù là tôi có ghét hay yêu quý họ đi chăng nữa, tốt cho cuộc sống, tốt cho xã hội. Tôi thường hay nghĩ rằng, trong một tập thể làm việc chung, ko có ai chịu làm việc cả, vậy liệu công việc có bao h được hoàn thành hay ko? Ko, đó là điều đương nhiên rồi. Vậy chẳng nhẽ cứ để thế mãi à? Tôi tự nghĩ, mình ko phải là một người vô trách nhiệm, nếu mình vô trách nhiệm với công việc tập thể như thế thì khác nào mình vô trách nhiệm với chính mình, liệu có ai coi trọng một con người vô trách nhiệm với chính mình được ko? Chắc chắn là ko ai cả. Tôi đã nghĩ như vậy, và tôi bắt tay vào làm cái công việc lẽ ra là của tập thể ấy, một mình tôi làm, và ko đòi hỏi điều gì cả. Bởi vì tôi làm ko vì trục lợi cá nhân, mà là vì trách nhiệm, tôi cảm thấy tôi cần phải có trách nhiệm khi xung quanh tôi là một lũ vô dụng vô trách nhiệm như vậy. Và rồi tôi được gì nhỉ? Tất nhiên, chẳng được gì, tôi biết, khi tôi làm như vậy, tôi đã biết chắc là mình sẽ chằng được gì. Nhưng tôi lại chưa bao h nghĩ rằng, mình sẽ được mang những cái danh như là: “Thằng lập dị” hay “thằng điên” hay kiểu “thằng dở người” và mọi người truyền tai nhau “Thằng này dở hơi lắm, tốt hơn hết là tránh xa nó ra!”. Nghĩ lại thấy cuộc đời có nhiều truyện thật nực cười. Vì chính cái lũ vô trách nhiệm đã vứt bỏ công việc tập thể ấy lại chính là những người đầu tiên phong cho tôi những cái danh hiệu cao quý trên kia. Tôi cũng chẳng biết phải làm gì, thanh minh chỉ làm mọi việc tệ hơn, tôi mặc kệ những lời đồn đại, tôi chỉ cần sống với chính bản thân mình, tôi là tôi, tôi có cách sống của tôi, và tôi vui vì tôi đã là chính tôi chứ ko phải giả tạo thành một người bình thường khác ko phải “thằng dở hơi”. Chính vì tôi vui vì những việc tôi làm, tôi dần dần ko quan tâm nhiều lắm đến những việc người khác nói xấu tôi thế nào.

Nhưng cuộc sống là vậy, chưa bao h đơn giản. Có một người đã nói với tôi rằng, mới đây thôi, rằng tôi ko việc gì phải làm như vậy. Chính bởi vì tôi luôn nhiệt tình sẵn sàng làm thay họ mọi thứ như vậy nên họ mới thành thói quen ỷ lại vào tôi, họ thấy tôi dễ lợi dụng và cứ thế tiếp tục nhiệt tình đào sâu vào điểm đó để tôi phải làm thay họ mọi thứ, để họ được thảnh thơi làm những việc khác cho cá nhân họ. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Điều đó là có thật, người đó nói ko sai chút nào. Nhưng chính vì thế nên tôi đã rất dằn vặt. Tôi đã nghĩ là hay là mình thay đổi, mình ko như thế nữa, để cho những người kia phải tự có trách nhiệm, để họ cũng phải động tay vào làm. Nhưng tôi lại nghĩ lại. Như vậy tôi sẽ ko còn là tôi nữa. Khi tôi hi sinh lợi ích của tôi để làm những việc như thế, tôi vui, và tại sao tôi lại phải hi sinh niềm vui ấy? Cho dù tôi có nói gì đi nữa về những người đó, chỉ cần tôi cảm thấy tôi là một người có ích cho xã hội, cho cuộc sống. Và có lẽ, tôi sẽ ko thay đổi chỉ vì tôi ko muốn phải chịu trách nhiệm.

Chị Tôi Đông Du…

Thế là… chị ơi… chị đi Nhật rồi …(Image).

Tối hôm qua 3/9/2006 chị Mai Chi của chúng ta đã dũng cảm xông lên vượt qua cửa khẩu lao vào sân bay sau khi đã từ biệt mọi người (suýt khóc). Mặc dù lúc làm thủ tục xuất cảnh trông chị bé tí, có khi còn bé hơn mấy đứa bạn ở lớp mình nữa ấy chứ Image. Nhưng mà chị vẫn dũng cảm xông lên, dù hơi ỳ ạch tại balô nặng quá Image. Mình cũng phải rình mãi mới chụp được một phát lúc đang chờ làm thủ tục. Chị ý đi Nhật để kiếm thêm một cái Thạc Sĩ nữa mang về. Chậc chậc, chị ý giỏi quá, hic, còn mình thì,….Image Lần đầu tiên nhà mình có một người đi nước ngoài mà cả nhà đi đưa tiễn rầm rộ thế này. Cả ông bà nội, cả nhà bác Vinh, cả nhà mình trừ mẹ, cả anh Thắng chồng sắp cưới của chị. Tết chị ý mới về cưới anh Thắng xong lại đi tiếp 3 năm nữa mới về hẳn, chậc…. Chị ý cũng được cả nhà ủng hộ hết mình, đạt hết thành công này đến thành công khác mà như mơ (Ba Thùy tối qua lúc về bảo thế, ko thể tin được là chị Mai Chi vượt qua hết được những thử thách ấy). Hừm thế thì có lý do gì mà mình ko cố gắng nhỉ? Mình ko thể bỏ cuộc như trước, mình phải noi gương chị ý, ko thể trở thành đồ phế thải được Image.

Tối qua đi từ 7h mà tận 11h45 mới về đến nhà, tại cái thời gian chờ đợi hơi lâu quá, còn phải đi gửi đồ. Quay cũng được nhiều nhưng quên béng mất ko quay một tí vào thẻ Image, up lên cho nhanh, chờ bố làm đĩa đến sang năm chưa chắc có mà làm Image.

Sorry mọi người vì 2/9 ko lên chúc mọi người một ngày nghỉ lễ vui vẻ được, thôi bi h chúc bù nhé Image. Chúc tất cả bạn bè của tôi có nick trong list cũng như chưa có hoặc ko có một kì nghỉ lễ đầy niềm vui, và nhớ là phải yêu nước thật lòng đấy, này tôi ko đùa đâu đấy, nói nghiêm túc ai mà comm đùa câu này của tui là del luôn nhớ.

Thôi bi h đi up mấy cái ảnh tối qua lên photobucket cho chị ý rồi vào blog chị ý spam vài phát Image.

Hôm qua ra khỏi nhà một lúc để đi photo bài Lý của thầy Thắng, toàn thấy đùa cợt với cả nghi ngờ, bi h thì gọi ko thưa…

Today is my Birthday

22/8/2006

Xem nào, hôm nay là một ngày khá là đặc bịt đây Image. Chả bao h chịu nhớ, đến hôm qua rồi mà vẫn quên, may sáng nay ngủ dậy Link mới nhắn cho một phát tin chúc mừng mới nhớ. Mà ko hiểu sao đêm qua mất ngủ thế 3h mới ngủ, sáng nay lại ko đi thi được, thôi kệ, chả sao, dù sao thi hay ko cũng có ảnh hưởng gì đâu Image. Kệ Image!

Mọi người ai có lòng hảo tâm vào cho tớ một cái comment chúc mừng nhé! Lần đầu tiên có trên 2 người nhớ sinh nhật mình, hạnh phúc quá, bạn bè của tôi Image. Chiều nay đi chơi với chị Trinh, đang định gọi điện rủ Hiệp đi cùng, hì hì. Mà bà chị này, để đầu bt trông xinh hơn, lại đi ép tóc nó phí ra. Còn cái chuyện sức khoẻ nữa chứ, đã bảo bao nhiêu lần là phải giữ gìn rồi, để đến bi h ốm lại phải truyền nước nọ kia Image. Chị ơi chị chóng khoẻ nhé!Image

Sáng nay lên cao, học bài.

Mấy con mèo con mở mắt rồi, trông xinh quá, nhưng ko hiểu sao bọn này đen thế nhỉ? Cả lũ 4 con đen thùi lũi, hơi mướp, chỉ có một con cổ có hơi trắng Image. Chúc mừng sinh nhật 1 tuần tuổi bọn nó cùng mình nào Image.

—————————–

Chiều nay hẹn chị Trinh đi ăn uống bù cho vụ xem phim bị hỏng thì cuối cùng chờ nửa tiếng mới thấy chị đến Image, xong chị ý chỉ đưa quà rồi đi luôn vì bận Image, hic, chán quá. Lỡ hẹn mấy lần rồi. Chị ý ép tóc Image, trông bùn cừi quá xá, ko xinh bằng hồi trước, để bt trông xinh hơn, em nói thật đấy chị ạ. Image
Xong lại rủ cả bọn đi uống trà sữa —> Muôn thuở Image. Thằng cu Nghĩa cho 2 gói Zon Zon thì xơi mất một rồi, Hiệp ko có quà, nhưng bù lại khao luôn bữa trà sữa. Rủ từ trưa mà đến lúc đấy mới thấy trả lời Image. Boá tai. Thằng Link thì chúc mừng từ sáng, nhưng mà rủ lại ko chịu đi, hâm thế Image. Thôi ko sao, Phương tặng một cái cốc màu trắng với cả cái nhà Hand made, lát nữa chụp ảnh quà tập thể post lên Image. Quà của chị Trinh là hai cái cốc có hình hai đứa một nam một nữ trông hay hay Image.

Bố mẹ nhớ sn mới lạ chứ, hoá ra là thằng Minh nhắc Image, ko thì chắc cũng quên luôn rồi Image. Xuống ăn sn đây.

My Wonderland



He he, cuối cùng thì cũng xong cái mô hình hay ho này của mình, làm một phát clip cho nó ấn tượng Image. Hay ko? Phương ơi, đợi tớ làm nốt cái background hoàng hôn với tuyết rồi tớ đưa ấy nhé Image. Clip hay ko? Image Công nhận cũng bõ công mình bỏ thì giờ bao lâu, lại còn đêm qua ngồi tắt đèn rồi dùng ánh sáng đèn bàn cho nó mờ ảo nữa chứ Image. Có khi phải thêm chút cỏ cây hoa lá xung quanh, chứ để ko thế này nó hơi trống, chậc, thôi ko sao, để làm sao Image.

Pirates of the Caribbean – Deadman’s Chest

Chiếc Rương Tử Thần
Deadman's Chest
Đám cưới giữa Elizabeth Swann và William Turner bị hoãn lại vô thời hạn vì một lý do, thống đốc mới Beckett đã có lệnh của toà án bắt giam họ vì tội tiếp tay cho tên tội phạm mang án tử hình – Jack Sparrow. Nhưng Beckett đâu ngờ Jack Sparrow đã kịp tự giải thoát cho mình khỏi nhà tù trong khi chính những người bạn của anh đang bị đưa vào đó.

Trở về với con tàu Black Pearl, thuyền trưởng Jack mang theo bên mình một tấm da có vẽ hình một chiếc chìa khoá kì lạ cùng với những hành động và quyết định cũng kì quặc ko kém. Anh đang hoảng sợ và vội vã làm việc gì đó có liên quan đến chiếc chìa khoá đó.

Will ko bị tống giam và được mời tới nói chuyện với thống đốc mới Beckett để bàn về một vụ trao đổi: Will phải tìm cho hắn chiếc la bàn của Jack và Elizabeth sẽ hoàn toàn được xoá hết tội trạng. Và Will đã lên đường, dù biết chắc đây là một cái bẫy cực kì hiểm độc khi dù anh có mang về được chiếc la bàn cũng ko cứu nổi chính mình với bản hợp đồng mơ hồ đó.

Anh tìm thấy Jack đang trong tư cách là tù trưởng của một bộ lạc ăn thịt người còn thuỷ thủ đoàn của anh ta thì bị giam giữ bên hẻm núi. Tuy vậy nhưng thực chất Jack sẽ bị bộ lạc này quay chín và ăn thịt vì họ tin rằng Jack là hiện thân của Chúa và bằng cách ăn thịt họ sẽ giải thoát cho linh hồn chúa khỏi người anh Image (??).

Nhưng nhờ có sự may mắn tuyệt vời, cả Will, Jack và thuỷ thủ đoàn đã kịp thời thoát nạn cùng lên đường tiến tới vị trí của con tàu khủng khiếp Flying Dutchmen của thuyền trưởng Davy Jones cùng một thuỷ thủ đoàn quái dị. Và khi tới nơi, Jack đã lừa Will lên con tàu đó để rồi bị bắt làm con tin với lời thề tìm được 100 linh hồn thay thế khác chuộc về. Bất cứ ai ở trên con tàu đó đều sẽ phải chịu lời nguyền phục vụ trên tàu 100 năm và qua thời gian, cơ thể họ sẽ dần bị biến đổi trở nên quái dị vì quá thường xuyên xuống biển. Và ở trên con tàu đó, Will đã gặp lại người cha bị thất lạc của mình, Bill Turner.

Jack và thuỷ thủ đoàn quay trở về cảng Tortuga để tìm kiếm 100 linh hồn thay thế để trả món nợ với Davy Jones, và trong khi đó họ đã gặp cựu thống đốc James Norrington trong bộ dạng một tên nát rựơu bê tha ko hơn ko kém. Elizabeth với sự giúp đỡ của người cha mình cũng đã thoát khỏi ngục tù để lên đường cùng Jack dùng chiếc la bàn chỉ hướng thứ mình mong muốn nhất để giải cứu Will.

Trên con tàu The Flying Dutchmen, Will và cha đã tìm cách đánh cắp được chiếc chìa khoá như trong bản vẽ của Jack trong mớ súc tu quái dị của Davy Jones – chiếc chìa khoá mở chiếc Rương hắn dùng để đựng trái tim còn đang đập của mình. Truyền thuyết kể rằng ai có trái tim đó sẽ điều khiển được Davy Jones cùng con quái vật khủng khiếp của hắn – Kracken. Nhưng việc này đã làm Davy Jones nổi điên và tìm cách tóm cổ bằng được Jack và Will để trả thù.

Jack nhờ sự giúp đỡ của Elizabeth đã tìm thấy hòn đảo chôn giấu chiếc rương của Davy Jones và gặp Will ở đó. Nhưng ai cũng muốn có được trái tim đó vì mục đích của riêng mình: Jack muốn thoát món nợ muôn kiếp với Davy Jones, Will thì lại muốn cứu cha mình, James Norrington cũng muốn có nó để lấy lại danh dự đã mất của mình, và họ đã đánh nhau để tranh giành chiếc chìa khoá mà Will cướp được từ Davy Jones.

Cuối cùng chiếc Rương cũng đã được mở ra và trái tim đang đập cũng đã được Jack cất kĩ trong một chiếc bình đựng đất. Nhưng thừa cơ trục lợi, Norrington đã cướp được trái tim và giả vờ làm anh hùng ở lại hòn đảo giữ chân bè lũ của Davy Jones, còn Jack, Will và Elizabeth lại an tâm trở lại Black Pearl với ý nghĩ rằng đã nắm trong tay trái tim của Davy Jones.

Nhưng ko may thay, Davy Jones đã tìm thấy Black Pearl và tìm cách tiêu diệt nó. Tới lúc này Jack mới nhận ra rằng trái tim đó đã biến mất. Quá sợ hãi, Jack tìm cách bỏ trốn nhưng khi thấy bạn bè và thuỷ thủ đoàn của mình lâm nguy với con quái vật đầy súc tu khổng lồ Kracken, Jack đã ko cam lòng mà quay lại giúp họ đánh đuổi nó.

Ko còn cách nào khác để thoát khỏi Kracken, họ buộc lòng để Jack ở lại Black Pearl làm mồi nhử để trốn thoát và Jack đã bị con quái vật khủng khiếp đó nuốt gọn cùng con tàu huyền thoại. Còn chiếc Rương trống rỗng chỉ làm cho Davy Jones thêm căm giận Jack.

Will, Elizabeth và thuỷ thủ đoàn quay về căn nhà của Tia Dalma, họ hối hận vì đã để Jack lại và cùng quyết tâm lên đường cứu Jack dù có phải bỏ mạng. Và Tia đã giới thiệu cho họ một người đủ kinh nghiệm để giúp họ tìm lại người bạn của mình – đó chính là Barbosa, kẻ nổi loạn đã chiếm tàu Black Pearl của Jack suốt 10 năm.

Câu chuyện sẽ đi tới đâu? Liệu số phận Jack sẽ ra sao và Barbosa sẽ làm gì để giúp những người bạn cứu Jack? Còn cơn giận giữ và trái tim của Davy Jones sẽ thế nào khi nó nằm trong tay tên thống đốc Beckett? To be continued…

Siêu anh hùng – siêu nhân hậu

Các siêu anh hùng cống hiến sức mạnh của mình để bảo vệ loài người, giúp cho họ có cuộc sống yên vui. Vậy những con người như cảnh sát, cứu hỏa và quân đội có phải loài người không? Có. Họ cũng là những con người nhỏ bé và họ đang được bảo vệ bởi các siêu anh hùng có quyền năng lớn lao hơn họ khỏi các thế lực khủng khiếp mà chỉ dựa vào loài người thì ko thể đối chọi được.

Vậy nhưng họ ko hề đón nhận thiện ý của các siêu anh hùng. Thậm chí, họ chỉ cần làm một việc rất đơn giản thôi, đó là cùng tham gia giúp đỡ các siêu anh hùng đó bảo vệ thế giới, bảo vệ nhân loại, đóng góp một chút công sức nhỏ bé của một con người bình thường cho Trái Đất, cho vũ trụ, để chứng minh rằng ko phải có mặt các siêu nhân là con người trở nên vô dụng. Điều đó là hoàn toàn có thể, vì chỉ dựa vào các người hùng siêu phàm thì mọi việc chưa chắc đã được giải quyết. Ví dụ như trong tập phim “The Return” nói về sự trở lại của A.M.A.Z.O – một robot sản phẩm của Lex Luthor, toàn bộ các siêu nhân có sức mạnh khủng khiếp của Justice League đã thất bại, và sự việc chỉ được giải quyết khi chính một kẻ ác là Lex, dùng lý lẽ thuyết phục AMAZO trở về con đường chính đạo(???). Vậy nếu như những con người kia ko tỏ ra đố kị với các siêu nhân thì có lẽ Justice League sẽ cầu cứu tới sự giúp đỡ của những con người của nhân loại, những cơ quan có thẩm quyền, thay vì nhờ vả chính Lex Luthor – một trong số những kẻ xấu xa nguy hiểm nhất luôn tìm cách tiêu diệt Justice League.

Nhưng họ đã ko làm vậy, mà thay vào đó là xua đuổi, là chống lại những người muốn giúp đỡ mình. Chỉ vì lòng ganh ghét đố kị, tất cả chỉ có vậy, chỉ có vậy và họ đã đánh mất đi những sự giúp đỡ tuyệt vời nhất, từ những con người có tấm lòng yêu thương đồng loại cao cả nhất. Biết đâu, họ sẽ ko mất việc nếu họ thực sự có nhiệt huyết cùng tham gia giúp đỡ các siêu nhân trong các vụ bắt cướp nếu là cảnh sát, các vụ cháy nhà nếu là cứu hỏa, các vụ tai nạn nếu là cứu hộ, thay vì chỉ đứng nhìn mà ganh ghét sự vất vả một mình giải quyết vụ việc của siêu nhân. Và có lẽ, những vụ việc như thế sẽ được giải quyết nhanh chóng hơn, ít thiệt hại hơn và ổn định hơn nếu con người thực sự giang cánh tay mình đón nhận những tâm hồn cao thượng ấy của các siêu nhân.

Còn về phần các siêu nhân, liệu nếu cuộc sống này thực sự có những người có khả năng đặc biệt, liệu họ có nổi sung lên và căm hận chính mình ko? Điều đó đã được giải đáp trong X-men. Và câu trả lời luôn là có. Bởi vì họ cũng là những con người, họ cũng có những tâm tư tình cảm như những con người bình thường khác, và việc họ sợ hãi, căm giận chính mình và cái thứ quái dị trong người mình là điều rất đỗi bình thường. Nhưng ko phải tất cả đều có chung suy nghĩ như thế. Vẫn có những con người biết chấp nhận sự thật và đón nhận nó một cách khéo léo và đầy trách nhiệm. Bạn hỏi là ai ư? Đó là những Charles Xavier giang cánh tay rộng mở đón nhận những con người mà bạn cho là quái dị ấy, để dạy cho họ thế nào là trách nhiệm, là tình yêu và lẽ phải. Đó là những Reed Richard, luôn hướng Ben Grimm và Johnny Storm làm điều thiện giúp đời thay vì dùng khả năng của mình để phá hoại.

Vậy đó, chính vì họ vị tha và bao dung, chính vì họ có trái tim luôn tràn ngập tình yêu thương nên họ được người đời gọi là những Anh Hùng – Siêu Anh Hùng, ko phải chỉ vì họ có sức mạnh siêu nhiên, mà còn vì họ có trái tim Siêu nhân hậu.

– Composed By Splendid River –

Lex Luthor

Nếu bàn về Villain hả? Lex Luthor mới là kẻ nguy hiểm nhất. Thực chất ở đây rất đơn giản và dễ hiểu. Hắn quá thông minh. Có ai nhớ câu: “Miệng Nam Mô bụng bồ dao găm” ko? Chẳng có câu nào phù hợp hơn để nói về Lex. Ai đã từng xem Smallville sẽ thấy thủ đoạn cực kì nham hiểm của Lex khi cho cả gia đình nhà Kent ăn kẹo ngọt trước những cử chỉ cao đẹp đến nao lòng của Lex. Hắn nghiễm nhiên trở thành một người bạn cực kì thân thiết và đầy lòng nhân ái trong khi đầu hắn vẫn ấp ủ âm mưu vạch trần những bí mật của Clark Kent.

Cho đến khi chúng ta biết đến một người hùng Superman – Clark Kent tại thành phố Metropolis, Lex vẫn ko ngừng toan tính những mưu đồ xấu xa của mình hòng tiêu diệt Superman và lan rộng quyền lực của mình ra. Hắn muốn có nước Mỹ, và điều hắn phải làm là gây dựng lòng tin tuyệt đối với từng cá nhân của đất nước rộng lớn này. Và ở Justice League chúng ta thấy gì? Một Lex Luthor hoàn lương, ko ngừng hướng thiện, liên tiếp sử dụng quyền lực và tiền bạc của mình để thực hiện những hoạt động từ thiện, đóng góp cho việc xây dựng đất nước. Bề ngoài ta thấy chỉ là một ứng viên trong cuộc đua tranh cử Tổng Thống Mỹ, còn bên trong thì sao? Thật trớ trêu, tất cả những điều đó đều chỉ là một cái vỏ bọc cực kì hoàn hảo cho một kế hoạch khủng khiếp hòng tiêu diệt Justice League mà bước đệm đầu tiên của nó là làm mất lòng tin của dân chúng với Superman cũng như các siêu nhân khác của JL.

Nhưng như vậy đã thấm vào đâu, với việc làm thân với chính phủ và được sự ủng hộ của rất nhiều thành viên trong chính phủ, có thể nói, Lex đã xỏ được chân vào chiếc hia thần bảy dặm trong kế hoạch cực kì thâm hiểm này của mình. Vì sao à? Đơn giản rằng chính phủ và Lex có chung kẻ thù, mà ko ai khác chính là những thành viên của Justice League. Đó là sự ganh ghét đố kị của chính phủ, đó là ý muốn thôi thúc việc trả thù Superman sôi sục trong đầu Lex. Và thậm chí hắn sẵn sàng hi sinh bản thân mình, sẵn sàng mặc bộ áo giáp có gắn Kryptonite để làm giảm sức mạnh của Superman, sẵn sàng kết hợp cơ thể mình với Brainiac để có được sức mạnh vô biên ko gì sánh được để hạ gục toàn bộ 7 người đứng đầu Liên Minh Công Lý.

Thành công ở đây là, Lex Luthor đã tạo được cho mình cái mặt nạ thiên thần quá tinh vi để lần lượt đưa từ Justice League rồi đến chính phủ vào cái bẫy được ngụy trang quá hoàn hảo của mình, và dần dần chạm tay tới cái ước mơ cháy bỏng của mình là đưa cả đất nước Hoa Kì vào trong lòng bàn tay mình, và trả thù cho một quá khứ đầy bất hạnh.

Heroism – Nhận xét của mod Rouruni

Avatar của Rouruni

splendidriver :

Bài thứ ba, ngắn gọn, đơn giản, không cầu kì. Những gì được nêu lên ở trong bài viết cũng không quá xa lạ, cũng đơn giản như từng câu chữ và cách hành văn vậy.

Nhưng tôi lại có ấn tượng với bài này, vì tư tưởng được thể hiện trong đó.

Từ mở đầu đến gần cuối bài, hầu như bạn chỉ chủ yếu đi sâu nói về chủ nghĩa anh hùng, và tư tưởng đem sức mạnh phục vụ Nhân Loại của Justice League. Lối viết rất trơn tru mạch lạc, không hề rối và không có lỗi lặp từ. Tôi nghĩ đây là ưu điểm lớn nhất của bạn.

Phần chuyển ý sang nói về Batman cũng rất tốt, không hề làm cho mạch văn bị ngắt quãng.

Điểm mà tôi thấy ấn tượng nhất ở bài viết này là cách mà bạn viết về chủ nghĩa anh hùng. Nói một chút về cảm nhận cá nhân, nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ không giữ được giọng của mình ở mức độ bình thường. Nếu là tôi, tôi sẽ đẩy sự lên án loài người lên cao nhất. Nhưng bạn thì không, sự lên án đó thậm chí rất ít, rất mờ nhạt. Chỉ tập trung nói đến những anh hùng vĩ đại đã xả thân mà không màng tới tính mạng của mình. Tôi rất khâm phục bạn điểm này!

Những dòng lập luận về Batman tuy ít, nhưng đủ để nói về anh và về đóng góp của anh.
Tuy nhiên, cần chú ý hơn đến đoạn kết bài. Hơi cụt ngủn, thiếu ý và không cân xứng với phần mở và phần giữa. Nếu bạn biết cách nâng đoạn kết lên thêm chút nữa, nhắc lại về vấn đề đã nêu ra và đề cao hơn, tôi nghĩ rằng bài viết này sẽ rất tuyệt.

Dù sao cũng xin chúc mừng bạn và chúc bạn có những bài viết hay hơn nữa.

– Composed By Rouruni (Moderator HHPT Box – accvn.net) –

Đây là bài nhận xét về bài viết Heroism của mod box HHPT trên accvn.net. Image Hì hì.

Marvel Comics

Fantastic Four – nhóm siêu nhân 4 người của Marvel Comics gồm Ben Grimm – The Thing, Johnny Storm – Human Torch, Susan Storm – Invisible Woman, Reed Richard – Mr. Fantastic.

Marvel có lẽ chính là những người thay đổi suy nghĩ của chúng ta về hình ảnh những người siêu anh hùng – Superheroes.

Nếu như DC Comics đã xây dựng nên hình ảnh những người siêu anh hùng đầy quyền năng, quên mình xả thân vì nghĩa lớn, như những thiên thần trên thiên đàng rớt xuống cứu độ chúng sinh. Như Superman đã từng được một cô bé gọi là “Blue Angel with Red Wings” – THiên thần màu xanh với đôi cánh màu đỏ. Nếu như các siêu anh hùng của DC đa phần đều có được sức mạnh từ trên trời ban cho theo đúng nghĩa đen của nó như Superman, Hawkgirl, J’onn vốn là người ngoài hành tinh, John Stewart lại được các Guardian từ vũ trụ ban cho chiếc nhẫn quyền năng, hay Diana lại có bộ quần áo của nữ thần Hera, Dr. Fate lại vốn là một phù thủy chính hiệu… .

Thì Marvel lại làm khác. Thay vì để cho các siêu nhân có một cuộc sống đơn giản, vừa đủ để ấm no và dành toàn bộ tâm sức vào việc cứu thế giới thì Marvel lại để cho siêu nhân của mình có một cuộc sống cực kì khó khăn, đầy đau khổ và sợ hãi, cực kì thiếu thốn, nợ nần chồng chất như Peter Parker luôn phải nợ tiền thuê nhà, X-men luôn phải lẩn trốn con người và ngụy trang dưới lớp vỏ bọc là trường trung học, The Hulk luôn bị truy nã,… . Hay sức mạnh của họ ko bao h là của trời ban cho, mà họ luôn là những nạn nhân của những cuộc thí nghiệm khoa học do chính đồng loại của mình thực hiện, để rồi họ bị vứt bỏ khi thí nghiệm thất bại như những con chuột bạch bị chết trong phòng thí nghiệm vậy. Quan trọng hơn cả khi Marvel xây dựng một nhân vật siêu anh hùng, họ để cho họ là những Con Người, những con người hoàn toàn bình thường, với cuộc sống bình thường, suy nghĩ bình thường, cảm giác bình thường, ko hề có gì quá cao sang như những vị thiên thần của DC. Họ cũng có cuộc sống cá nhân của riêng mình: bạn bè, gia đình, sự nghiệp, họ cũng đi làm kiếm tiền vất vả tích cóp từng xu thay vì giàu nứt đố đổ vách như Batman để mà nuôi sống hàng nghìn anh em siêu nhân khác. Nhưng họ chỉ khác những Con Người khác ở một điểm: đó là họ có những siêu năng lực đặc biệt mà vốn là hậu quả của những cuộc thí nghiệm khoa học thất bại ngay trên con người của những tổ chức nhiều quyền lực. Thế nên họ bị cho là nỗi sợ hãi của những người khác, là sai lầm của Thượng Đế, là rác rưởi, là quái dị, như hầu hết bọn họ đều bị gọi bằng một từ đáng ghê tởm: Freaks!!!

Ở Marvel, ta thấy những con người đặc biệt có những khả năng phi thường mạnh mẽ như X-men thực ra lại có những tâm hồn thật sự yếu đuối khi họ luôn phải né tránh sự xua đuổi, săn lùng và tiêu diệt của chính những đồng loại của mình, để rồi kìm lòng quên đi những giận giữ, căm thù, đớn đau cháy bỏng trong lòng để quay lại xông pha quên thân cứu giúp chính những kẻ vừa giương nòng súng vô nhân đạo, tàn nhẫn hướng về phía họ. Nhưng đó chỉ là một phần trong số họ, còn có những con người đã ko thể kìm nén được lòng căm thù mà trung thành với tư tưởng cực đoan trả thù loài người vì những gì loài người đã gây ra cho họ, những gì họ đã bị cướp mất. Hai suy nghĩ tưởng trừng đối lập nhau nhưng thực chất họ hoàn toàn sẵn sàng sát cánh chiến đấu bên nhau để bảo vệ những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống, vì họ có trái tim của con người.

Hay người ta lại biết về một chàng trai bốn mắt ngốc nghếch, nhỏ bé và yếu ớt tên là Peter Parker, cũng có một tình yêu thầm kín với cô bạn hàng xóm lại chính là vị thiên sứ Spider-man luôn sẵn sàng cứu một đứa trẻ khỏi bị xe đâm trên đường phố hay giành lại toàn bộ tiền bạc cho một cửa hàng tạp hóa bị tấn công. Anh phải từ bỏ toàn bộ tình yêu của mình, kìm nén nó sâu trong lòng, để ko kẻ thù nào của anh biết được để lấy đó làm điểm yếu mềm của anh mà gây nguy hiểm cho cô. Anh phải từ bỏ cả nghề nghiệp của mình để chấp nhận làm gã đưa Pizza luôn đến muộn hay tên thợ chụp ảnh chuyên chụp ảnh chính mình trong bộ đồ người nhện tóm tội phạm để rồi sáng hôm sau thấy tấm ảnh đó lù lù ở trang nhất dưới cái tít: “Nỗi kinh hoàng của thành phố”!!!??? Chuyện học hành suy giảm, nén chặt nỗi đau rằng mình chính là người chịu trách nhiệm cái chết của ông chồng bà cô mình, chủ nhà luôn rình rập đòi nợ tiền nhà… Anh luôn phải dằn vặt với cuộc đời mình, liệu có đáng ko khi mình mất tất cả vì thế giới, và rồi họ bảo nhau rằng mình là tội phạm?

Ben Grimm và Bruce Banner – The Thing và The Hulk, hai người khổng lồ tốt bụng, luôn sử dụng sức mạnh vô song của mình để tống khứ toàn bộ dấu vết tội ác ở bất cứ đâu họ đi qua và rồi họ nhận được gì? Vợ của Ben bỏ anh vì vẻ ngoài khiếp đảm của anh, anh ko thể cứu nổi một đứa bé vì nó trông thấy anh và hét lên vì kinh hoàng, mỗi ngày nhìn vào gương, anh lại ghê sợ chính mình… . Chính phủ lùng sục mọi ngõ ngách để tóm cổ bằng được Bruce vì họ cho rằng anh sẽ đe dọa cuộc sống của người dân với sức mạnh ko thể kiềm chế của mình mà ko hề nhớ rằng, chính họ đã cướp đi cuộc sống bình thường của anh bằng cuộc thí nghiệm tàn bạo đó.

Liệu có ai vui vẻ gì khi mỗi lần ko kiềm chế được cảm xúc là họ lại làm cháy mọi thứ xung quanh mình hay biến thành tàng hình như Susan và Johnathan Storm? Liệu có ai thích thú với việc chạm tay vào người khác và hút hết sức sống của họ như Rogue? Ai lại sung sướng khi thấy đôi mắt mình ko bao h ngưng phun ra những tia lửa chết người như Cyclops? Ai mong muốn một cuộc sống toàn bóng đêm bao phủ như Matt Murdock (Dare Devil)? Ko ai cả, đó là điều chắc chắn. Nhưng họ chấp nhận nỗi khổ đó, quên nó đi mỗi khi có ai đó rơi từ tầng cao xuống hay trên xa lộ những chiếc xe sắp gặp tai nạn, để mà mang lại cuộc sống bình thường và yên vui cho những người khác, những người họ coi là đồng loại, và cống hiến tất cả tình yêu thương đồng loại cùng sức mạnh hay cũng có thể gọi là nỗi khổ cho thế giới, để thế giới luôn tràn ngập tình yêu.

Vậy đấy, siêu anh hùng của Marvel, họ cứu thế giới vì họ yêu thương đồng loại của mình, kể cà là những người đã gieo giắc đau khổ cho họ, vì họ mong muốn thế giới tốt đẹp hơn, vì họ có những trái tim cao cả, những trái tim vĩ đại, họ tự thấy với quyền năng lớn lao của mình, họ có trách nhiệm phải chiến đấu, để bảo vệ Con Người, cho dù cái giá họ phải trả là cả một cuộc đời, một cuộc đời bình thường như bao người khác.

Con người và Anh hùng

Có một sự thật rằng, con người là một loài sinh vật ngu ngốc nhất trong vũ trụ cho dù ở Trái Đất, họ là những sinh vật thông minh nhất.

Tôi nói năng hồ đồ ư? Tôi hạ nhục danh dự của một con người ư? Ko đâu bạn ạ, tôi chỉ thừa nhận sự thật phũ phàng thôi. Cái gì khiến tôi nhận ra điều đó? Tôi chợt tự hỏi rằng mình sẽ có những phản ứng thế nào trước những con người bị mang một dị tật nào đó như quái thai, bị thiểu năng, bị mắc những chứng bệnh về thần kinh….? Hay đơn giản chỉ vì họ ăn mặc khác mình như đeo khuyên, xăm hình, để tóc dài, quần áo rách rưới…? Tôi dám cá rằng, bất cứ ai trong chúng ta khi gặp những người như vậy đều sẽ có chung một suy nghĩ: họ thật đáng sợ. Tại sao nhỉ? Tôi cũng ko biết nữa, nhưng nó như một thứ quan niệm ăn sâu vào não mình, rằng họ ko giống chúng ta, họ khác chúng ta và chính vì thế nên họ đáng sợ. Điều này thoạt nghe có vẻ buồn cười, và đảm bảo một điều rằng, chỉ nghe ko thì bất cứ là người nào đi nữa, cũng sẽ nói rằng: Tôi ko như thế đâu, tôi ko phải là một kẻ xấu xa như vậy đâu, tôi sẽ ko xa lánh họ mà sẽ tiếp xúc và làm bạn với họ. Nhưng liệu họ có làm thế không khi thấy một con người với vẻ ngoài dị dạng và quái đản? Ko đâu, đó là điều chắc chắn, bởi vì đó đã trở thành bản chất của con người ko biết từ bao h, dù họ có nhân hậu tới đâu.

Có lẽ nãy giờ sẽ có người bảo tôi đang lạc đề, đây là nơi để bàn luận về một thứ gọi là chủ nghĩa Anh Hùng, thế mà tôi cứ đưa những thí dụ về sự ngu ngốc của con người trước sự khác biệt của người khác. Cũng dễ hiểu thôi, bởi vì những gì tôi vừa nói là về một cuộc sống rất đỗi bình thường hàng ngày xung quanh chúng ta, và sự việc cũng sẽ ko bao h thay đổi, cho dù đó là trong một cuộc sống khác, với những người anh hùng.

Anh hùng là ai? Trước hết, tôi xin khẳng định lại một điều rằng, anh hùng cũng là con người, nhưng họ là những con người khác biệt. Họ có được những khả năng khác thường như chạy nhanh, họ khỏe hơn người, họ biết bay, họ có thể leo trèo trên tường như những con bọ, họ hút ý nghĩ và năng lượng của người khác, họ điều khiển đồ vật… Hay một số khác lại có những hình thù rất kì dị và xấu xí. Và chính vì những khác biệt đó, họ bị con người, những con người bình thường sợ hãi, xua đuổi và xa lánh. Chính vì cái quan niệm cố hữu rằng những thứ ko giống bình thường là những thứ đáng sợ, đáng ghê tởm, đã khiến con người xua đuổi những con người khác thường như thế.

Câu hỏi đặt ra rằng, nếu bạn ở địa vị những người khác thường như các anh hùng và bị xua đuổi, xa lánh, bạn cô đơn lạc lõng trong một thế giới rộng lớn và tàn nhẫn, bạn sẽ làm gì? Câu trả lời luôn luôn sẽ là sự tức giận, lòng căm thù, nỗi đau đớn quằn quại giằng xé, sự lạnh lẽo và cô đơn, mong muốn dùng chính những khả năng đặc biệt của mình để trừng phạt những kẻ đã đối xử với mình tàn nhẫn như vậy, cho dù đó có là ai đi chăng nữa, bất chấp đó là người thân hay kẻ lạ. Nhưng đó là câu trả lời của những con người, với những suy nghĩ nhỏ nhen, tư lợi cá nhân và ác độc.

Anh hùng ko như vậy, họ làm khác, bởi vì thực chất, họ vốn đã khác con người. Họ đã làm những điều cao cả hơn thế. Đó chính là cống hiến tất cả những gì họ có để bảo vệ con người – những kẻ đã từng đối xử với họ như những con quái vật. Họ dùng những khả năng mà con người cho là khác thường, là quái dị để bảo vệ con người, họ xông pha chiến đấu, quên đi cả mạng sống của mình để bảo vệ con người. Họ hi sinh cả cuộc sống của mình, bao gồm những hạnh phúc cá nhân như tình yêu, tình bạn, sự nghiệp, hi sinh cả cuộc sống no đủ, hạnh phúc cùng người thân, để dốc cạn sức mạnh và nhiệt huyết của mình vào một thứ tưởng chừng chỉ là hư vô như chủ nghĩa anh hùng, để mang lại hạnh phúc cho những người khác, dù cho là những người ko quen biết gì, hay thậm chí là những kẻ đã từng hắt hủi và tàn nhẫn với họ. Nhiều người sẽ cho rằng họ thật ngu ngốc vì đã làm thế nhưng ko, họ ko hề ngu ngốc, họ chỉ làm những điều họ cho rằng họ có trách nhiệm phải làm khi có trong tay những quyền năng như vậy, và đó chính là cái lý tưởng, cái chủ nghĩa mà họ luôn đắm đuối theo đuổi như hạnh phúc của đời mình – chủ nghĩa anh hùng.

Tôi đã từng nghe một ai đó nói rằng: Great Power Comes Great Responsibility – nghĩa là – Quyền năng càng lớn thì trách nhiệm phải càng cao. Đó là một câu nói bất hủ, chỉ một câu nói gồm 4 từ thôi nhưng những giá trị nhân văn sâu sắc của nó thì lớn lao hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Và nó đã nói đúng về những anh hùng, những con người thực sự VĨ ĐẠI, những con người mà lẽ ra họ phải được tôn thờ, phải được sùng bái như những vị thánh mà thứ tôn giáo họ tin vào, sẵn sàng tử vì nó, chính là Chính Nghĩa và Lẽ Phải.

– Composed By Splendid River –

Heroism – Chủ nghĩa anh hùng

Người ta thường nói chủ nghĩa anh hùng chỉ dành cho những tên ngốc ngớ ngẩn hi sinh lợi ích cá nhân để phục vụ cho người khác. Nhưng liệu họ có hiểu được rằng nếu như trên thế giới thiếu những con người sẵn sàng xả thân mình vì người khác như vậy thì Trái Đất sẽ thế nào đây?
Khi Trái Đất bị xâm lăng bởi binh đoàn người Diều Hâu cùng âm mưu thôn tính Địa Cầu thâm hiểm được vạch ra, những người đứng đầu Liên Hiệp Quốc đã sẵn sàng bắt tay với chúng nhằm hướng tới sự yên bình, nhưng họ đâu ngờ rằng, người Diều Hâu từ lâu đã cử gián điệp tới Trái Đất trong vai trò là một người bạn để dễ bề xâm lược. Đó là Hawkgirl, và khi sự thật được phơi bày, một âm mưu đen tối được mở ra, họ nhận ra sự thật phũ phàng đằng sau sự hòa hảo của người Diều Hâu, và họ đã làm gì? Họ cầu cứu những anh hùng, họ cầu cứu chính những kẻ mà họ cho rằng ngu ngốc, và ngớ ngẩn vì tư tưởng anh hùng của mình. Nhưng nếu như bình thường, những anh hùng kia, những Superman, Batman, Flash… việc gì phải giúp đỡ, cứu dỗi những kẻ đã từng hắt hủi sự trợ giúp của mình, những kẻ đã cho rằng họ ngu ngốc? Họ việc gì phải tốn sức vì những kẻ tầm thường như thế? Nhưng họ lại ko nghĩ như vậy, vì họ là những người theo chủ nghĩa anh hùng, họ ko quan tâm xem thế giới nghĩ gì về mình, họ ko quan tâm xem thế giới đối xử với mình thế nào, tất cả những gì họ mong muốn chỉ là hạnh phúc và yên vui cho nhân loại. Chỉ cần với mục tiêu đó, họ sẵn sàng hi sinh thân mình lao vào vòng nguy hiểm, họ bất chấp việc tính mạng họ có thể bị đe dọa, chiến đấu hết mình. Khi chiến đấu, họ dường như quên đi rằng mình cũng chỉ là một con người có da có thịt bình thường và họ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, họ quên đi mất hạnh phúc của chính mình. Họ đang xả thân vì những thứ lớn lao hơn, đó là Nhân Loại. Họ chiến đấu vì họ chỉ nghĩ rằng đó là nghĩa vụ và niềm vui khi được đem tất cả sức lực phục vụ cho cuộc sống, để mang lại cho Địa Cầu sự yên bình. Họ ko hề đòi hỏi bất cứ thứ gì…
Nhưng sẽ có người nói rằng chỉ nói như thế thì thật chung chung và ko công bằng khi mà họ có những khả năng và sức mạnh đặc biệt vượt trội hơn con người bình thường, việc họ lao vào nguy hiểm như vậy đâu có đáng gì? Vậy thì tôi sẽ cho các bạn thấy, một con người, hoàn toàn ko có sức mạnh, hoàn toàn bình thường như mọi người khác, nhưng anh vẫn theo đuổi lý tưởng anh hùng của mình. Đó là Batman. Anh chỉ là một thám tử mang trên mình bộ áo choàng đen hình con dơi, anh lao đi trong bóng đêm để xóa sạch mọi dấu vết tội lỗi ở muôn nơi. Ngoài đời anh cũng chỉ là một chàng trai Bruce Wayne đẹp trai, nhà giàu, ăn chơi khét tiếng. Nhưng anh là một anh hùng, một anh hùng thực sự. Trong một liên minh công lý gồm 7 thành viên – Justice League, Batman chỉ là một thành viên ko hề có sức mạnh đặc biệt nào, thậm chi khi bay còn phải nhờ phụ nữ giúp (Wonder woman), những đóng góp của anh cho Justice League là cực kì quan trọng nhưng nó lại nhanh chóng bị người ta cho rơi vào quên lãng, vì đó chỉ là những khám phá, những lập luận để mở ra bí ẩn của vấn đề. Nhưng khi Trái Đất lâm nguy, khi căn cứ địa của người Diều Hâu chuẩn bị tung ra lực lượng thôn tính hành tinh xanh này, chính Batman, chỉ một mình Batman trở thành VĨ ĐẠI. Chính giây phút đó, anh trở thành thực sự VĨ ĐẠI. Vì sao ư? Vì anh là một người bình thường theo chủ nghĩa anh hùng. Anh đã bảo tất cả đồng đội của mình rời khỏi Watch Tower để trở về Trái Đất ứng cứu cho đất liền để một mình mình kích hoạt chế độ bay của chiếc vệ tinh mà chính anh gây dựng nên cho Justice League, lái nó đâm thẳng xuống căn cứ địa của người Diều Hâu nhằm tiêu diệt mầm mống hủy diệt cho loài người. Nhưng chính hành động này sẽ giết chết chính anh, anh sẽ tan xác cùng chiếc vệ tinh khi nó va chạm với Trái Đât. Nếu ko nhờ Superman lao vào cứu anh kịp lúc trước khi mọi thứ nổ tung thì có lẽ cả thế giới này sẽ biết đến một vị anh hùng VĨ ĐẠI hơn bất cứ người nào.
Vì thế nên tôi mới nói, họ là những anh hùng, ko chỉ vậy mà họ còn là những anh hùng VĨ ĐẠI.

– Composed by Splendid River –

Bài viết đoạt giải ba cuộc thi Ấn tượng và cảm xúc box Hoạt Hình Phương Tây – accvn.net Image

End.

End.

Răng nó đánh lập cập, rét quá, mà nó chỉ có độc một chiếc sơ mi cộc tay mỏng tang trên người. Nó bắt đầu run lên. Nó hối hận, biết thế này sáng nay nghe mẹ mang theo cái áo khoác. Giờ đã muộn rồi, trời tối nhẻm, đèn cao áp sáng dần hai bên đường. Nó vào thêm một số, rồ ga phóng như bay trên con phố nhỏ vắng lặng. Càng lạnh thêm, dù sao cũng quá muộn rồi. Nó lại hối hận, biết thế này về nhà cho sớm, đằng nào trận đua vừa rồi cũng lẹm mất của nó gần 2 triệu. Lại nghĩ đến, nó bực mình thêm. Rồi nó thấy chột dạ, từ bao h nó đâm ra đổ đốn thế này. Ko lâu trước đây nó là một người qui tắc, chăm chỉ, rồi một ngày nó chán nản, từ bỏ tất cả. Nó không thể giỏi hơn, dù vẫn chăm chỉ, chuyên cần. Thế là từ bỏ, buông xuôi tất cả, cho tất cả tuột xuống dốc như một cái ô tô mất phanh. 10 năm ròng rã, nó chưa bao h cảm thấy thất bại và tuyệt vọng nhu lúc này. Nó chưa từng biết mùi một con điểm dưới trung bình. Nhưng bọn quỷ lùn ấy cứ tới tấp lao vào nó, như một cơn sóng thần, gặm nhấm hết miếng bánh nhuệ khí nhỏ nhoi của nó. Mớ kết quả học tập tệ hại ấy đã kéo theo những bực tức cáu giận của bố mẹ nó, rồi bố nó từ nó, mẹ nó thờ ơ hơn. Nó cảm thấy cuộc đời thật bất công. Tại sao chứ? Tại sao lại có chuyện nó phải lao đầu vào học những thứ nó ko hề thích thú? Rồi nó bị ép buộc phải đạt kết quả mỹ mãn cho những cái đó. Tại sao nó phải cố gắng hết mình đến kiệt sức để làm thật tốt một việc mà nó ko hề muốn làm?? Và tại sao chỉ vì làm chưa tốt cái việc mà nó ko muốn làm mà bố mẹ mắng mỏ, chửi rủa nó?? Nó ko thể chịu nổi sự bất công ấy. Nó mệt mỏi vì phải cố gắng lắm rồi. Mơ hồ trong tâm trí nó nhảy ra một ý tưởng: hay là về hưu quách cho rồi. Thật ngớ ngẩn, nó mới 18 tuổi. Nhưng cũng thật ngớ ngẩn, nó đã bỏ cuộc được hơn 4 năm. Nhưng nó vẫn tự an ủi vì đã duy trì được một kết quả làng nhàng đủ để vào Đại học. Mà cũng đáng để tự hào chứ, lọ hoa và quả chuối đặt trên miếng vải quá đơn giản với 5 năm tu luyện hình họa của nó. Thế nhưng nó ko ham Kiến Trúc, niềm đam mê của nó nằm trong Mỹ thuật Công nghiệp. Dẫu vậy nó cũng ko làm khác được, nó phải nối nghiệp cha mẹ. Khoa Kiến Trúc cần quá nhiều sự tỉ mỉ và cẩn thận. Còn nó thì mang đậm dấu ấn của một nghệ sĩ với bao hoài bão của sự sáng tạo và bay bổng. Nó khó có thể sống yên ổn với một mớ khổng lồ quy tắc và công thức trong đầu. Có lẽ vì thế nên mỗi tối thứ bảy nó lại tìm cho mình một sự phóng khoáng trong các vòng đua ngoài đường phố. Nó ko khá lắm trong trò này. Do lo sợ đâm phải người đi đường mà nó thường thua từ 2 – 3 triệu đồng mỗi vòng. Lũ bạn đua hay khinh miệt bảo nó là “cúc cu” (gà) và hỏi đểu là sao kém thế mà vẫn ham đua? Nó ko trả lời. Chính nó cũng ko hiểu tại sao. Chỉ biết mỗi khi rời giảng đường nó lại cảm thấy nghẹn cổ, ngạt thở, không khác gì người ta bị giết bằng thòng lọng. Vì thế nó sẽ ko chịu nổi nếu cuối tuần ko lao vào những vòng đua sinh tử cùng lũ bạn hư hỏng hòng tìm cho mình nỗi giải tỏa. Thằng bạn chí cốt vẫn hỏi nó giọng phục lăn rằng sao chơi với bạn xấu mà nó vẫn ngoan thế? Nó cho là do nó vẫn đối xử tốt với bạn bè, vẫn nói năng tử tế, hiền hiền. Ừ, quả thật, nó cũng tự ngạc nhiên. Đầu nó đã bị tiêm nhiễm quá nhiều thói hư tật xấu của lũ bạn đua, nhưng nó vẫn luôn tự nhủ ko bao h được phép tự làm vẩn đục tâm hồn mình. Chẳng mấy ai được như nó, đấy là thằng bạn bảo thế. Một cơn gió lạnh buốt xương tủy tạt vào mặt nó khiến nó tỉnh ra. Dù sao đua xe cũng là phạm pháp, đối với ai cũng thế. “Đi đêm lắm có ngày gặp ma”, nó đã gặp ma, đêm nay.

Nó chỉ còn nhớ hình ảnh cuối cùng nhìn thấy là một cặp ánh sáng trắng chói lòa ngay lúc nó tỉnh cơn buồn ngủ trên tay lái. Còn bây h, nó lại thấy màu trắng, tinh khiết, trong sạch, ở khắp mọi nơi. Nó đi mãi, đi mãi, trong một không gian chỉ có màu trắng. Nó chớp mắt. Nó thấy mình đang đứng ở đoạn đường đó. Một chiếc xe tải húc nát một cửa hàng tạp hóa bên đường. Cách đó khoảng gần trăm mét là một chiếc Nouvo đỏ. Tan nát, chỏng chơ bên cạnh một hình người vẽ bằng phấn trên mặt đường nhựa, những vệt đỏ loang lổ khắp nơi. Đằng kia, mấy ông bác sĩ đẩy lên xe một cái bàn phủ kín khăn trắng có ghi chữ “Tử thi”, mà nó chỉ kịp nhìn thấy trên cánh tay người đó vết xăm của chính nó. Ông cảnh sát đứng cạnh đang gọi điện về nhà nó để báo tin qua cái thẻ sinh viên trong ví. Nó chớp mắt. Nó đang ở nhà. Mẹ nó nghe điện thoại, bố nó ngồi trên ghế bành đọc báo. Mẹ nó đặt máy xuống, nói với bố nó giọng thờ ơ “Nó chết rồi!”, bố nó cũng chỉ ừ hữ qua chuyện. Chẳng ai lấy làm đau khổ hay thương tiếc gì. Bình thản như chuyện thường ngày vậy. Hôm đám tang nó chẳng ai tới cả. Chỉ có bố mẹ và thằng em trai lớp 11. Thằng nhóc cầm cái máy điện tử vừa chơi vừa cười hinh hic. Bố nó ôm cái điện thoại di động vừa buôn dưa lê vừa cười nói hô hố. Mẹ nó lia lịa ghi chép những món sẽ làm tối nay vào cuốn sổ tay. Ai cũng dửng dưng. Ông cha cố cũng chỉ đọc qua loa vài đoạn kinh thánh vô nghĩa rồi cho lấp đất lên luôn. Nó chớp mắt. Nó quay lại với màu trắng sạch sẽ kia. Và thấy một người đàn ông mặc đồ đen trước mặt. “Ta là Thần Chết”… Mọi thứ vụt tắt trước mắt nó, vụt tắt, kết thúc mọi việc, kết thúc cuộc đời nó mà chỉ mất một giây đồng hồ. Kết thúc chuỗi dài những ngày khổ đau, cô đơn, mệt mỏi của nó. Kết thúc…

– Composed by Splendid River –
Hà Nội tháng 9 năm 2005

Cái truyện này nghe chán đời tệ, viết hồi lớp 10. Cốt truyện quá cũ. Tóm lại là chán Image.

Price – Cái Giá

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Đường nhựa dường như chuyển hẳn sang màu vàng nhờ ánh nắng chói chang khiến hơi nước bốc lên ngùn ngụt. Trăm hoa đua nở muôn nơi thi nhau được… hái vô tội vạ. Chim chóc ríu rít trên những tán cây bàng trong công viên… rụng như được mùa nhờ mấy cái súng cao su của lũ trẻ gần đó. Nhưng khung cảnh tươi đẹp đến… phì cười ấy ko làm nó vui hơn được. Một tuần đã trôi qua kể từ phi vụ trước của nó, và bây h thì nó nhẵn túi. Vì thế nó cần kiếm tiền, ngay ngày hôm nay, một ngày đẹp trời, nếu không muốn người ta bắt gặp với cái dạ dày đầy không khí. Nó đã nhịn 2 ngày nay, để tự đấu tranh tinh thần, tự ngăn bản thân mình ko làm thêm một phi vụ nào nữa. Hai ngày dai dẳng đói khát trong bóng tối u ám của thành phố thế là đủ lắm rồi. Nhuệ khí của nó đã bị chiến binh dạ dày đang cào xé ruột gan đánh bại chỉ trong chốc lát. Nó đã mềm lòng để cho cái bụng điều khiển cơ thể, thay vì cái đầu. Chính vì thế, nó lại thấy thương thay cho một ông viên chức vừa đi qua nó, mất ví. Đáng buồn quá, ông chủ siêu thị lại phải chào tạm biệt với 1 triệu net thân yêu rồi. Thật bất bình trước cảnh một kẻ đột nhập vào nhà người khác mà cuỗm đi 6 triệu net, một số tiền chẳng nhỏ nhoi tí nào. Nó vẫn rủa kẻ nào ko chịu rửa chiếc xe hơi hiệu Netrix làm nó chỉ cầm được có 50 triệu Net. Rồi khi nhâm nhi thưởng thức li cà fê trong quán ăn lớn nhất thành phố Netway, nó lại tự cười nhạo cái khả năng ảo thuật làm biến mất tiền của người khác ngay trong túi họ của mình. Bởi vì tất cả những việc đó đều do một tay nó thực hiện trong vòng 5 tiếng đồng hồ của buổi sáng một ngày đẹp trời. Tự hài lòng với 100 triệu dằn túi, yên tâm với sự hoàn hảo của từng phi vụ đã thực hiện, nó bước ra khỏi quán, trở lại công viên với một gói bỏng ngô trong tay. Lũ chim bồ câu bu ngày càng đông xung quanh nó để làm công tác dọn dẹp mấy hạt nó làm vãi. Một ông già đi qua với một tờ báo trên tay, nở nụ cười thân thiện với nó.
“Tôi ngồi đây được chứ?”
“Vâng, cụ cứ tự nhiên ạ…” Rồi ông ta ngồi xuống cạnh nó sau khi nó dịch ra nhường chỗ.
“Đừng để chúng ăn thws đó, quá nhiều chất béo” Ông ta rút ra một gói thức ăn dành cho chim bồ câu và bắt đầu tung xuống khoảng đất xung quanh cái ghế đá của họ. Nó ngừng làm rớt bỏng ngô, và cẩn thận hơn khi cho vào miệng mình.
“Cậu thích bồ câu chứ anh bạn trẻ?” Ông già quay sang hỏi nó, vẫn tiếp tục ném thức ăn cho chim bồ câu.
“Vâng, cháu rất yêu chúng, mỗi khi ngồi đây cùng chúng cháu thấy bình tâm hơn sau khi đi làm về…” Nói đến đây nó thấy quai hàm mình sái mạnh một cái.
“Tôi cũng vậy, bọn chúng thật là đáng yêu. Cả loài ngựa nữa, ôi những vòng đua!” Giọng ông ta đầy biểu cảm.
“Ơ, cháu cũng mê đua ngựa lắm!”
“Vậy à? Thế có muốn thử vận may một chút với giải quốc gia ko?”
“Tất nhiên chứ ạ!” Nó quá sung sướng. 100 triệu net này sẽ nhân lên nhiều lần chỉ sau vài vòng đua của những chú ngựa nòi. Và 3 hôm sau, nó đến nơi cá độ đua ngựa đã hẹn với ông già. Tất cả cược cho một chú ngựa đã vô địch năm trước. Nó tin chắc vào chiến thắng lớn với tỉ lệ 10 ăn 1. Nó thua, mất sạch 100 triệu. Thật bực mình. Phí hoài 5 tiếng đồng hồ của nó. Vậy là phải cần thêm 5 tiếng nữa cho 100 triệu khác rồi. Nó tức tối ra khỏi quán mà ko hề hay biết một nụ cười nham hiểm của lão già kia. 10 phút sau lão cũng ra khỏi quán. Thật chẳng khó khăn gì khi cuốm của một gã non 100 triệu một khi mình là chủ quán. Lão rảo bước trên con phố vắng về khu nhà chung cư của mình.

“Giơ tay lên và nộp hết tiền ra đây!!” Một gã bịt mặt cùng một khẩu súng nhảy xổ ra từ một góc tối giữa các khu nhà. Ông già một phần do giật mình và một phần do quá sợ hãi mà lăn ra bất tỉnh nhân sự ngay lập tức. Gã bịt mặt lợi dụng thời cơ béo bở lục tũi lão lừa đảo. Và hắn đã vớ bẫm với 100 triệu net trong túi áo vét của lão. Cái bóng của hắn biến mất trong làn sương mỏng ban đêm đánh dấu sự khởi đầu của tiếng còi xe cảnh sát rú ầm ĩ khắp các con phố. Rồi một ông thanh tra bắc loa trước cửa một nhà băng tối om. Thật là lạ vì thường các nhà băng mở cừa đến 9h tối, còn bây h mới 8 h.
“Tất cả hãy bước ra ngoài, 2 tay để sau gáy, các anh đã bị bao vây bởi các tay súng bắn tỉa kì cựu nhất, các anh ko thoát được đâu!” Tội nghiệp ông thanh tra ngờ nghệch. Bọn cướp nhà băng đã tẩu thoát qua lối cửa sau từ 10 phút trước trên một chiếc xe dán biển đội lau dọn. Do phóng quá nhanh, chúng ko hề để ý mình vừa đâm chết một bóng đen vụt qua ngay đầu xe. Người đó cầm trong tay một khẩu súng. Cái xác nằm lù lù ngay giữa đường lọt vào mắt xanh của một thằng nhóc đánh giầy đang ngủ bên lề đường tối tăm. Và nó đã ko kìm nổi hạnh phúc khi nhặt được cục tiền khổng lồ bên cạnh cái xác mà chạy thẳng ra cảng. Tưởng chừng cuộc đời nó đã bước sang một trang mới nhưng phũ phàng thay thậm chí còn tồi tệ hơn. Cuộc đời nó kết thúc chóng vánh khi nó nhận ra một lỗ hổng rộng bằng viên đạn trên ngực mình. Nó gục xuống, ngã xuống nước, bỏ lại cục tiền và chiếc hộp đánh giầy. Ở đó đang xảy ra cuộc đấu súng giữa cảnh sát và một toán cướp vừa đột nhập vào nhà ông thị trưởng. Một cái chết đau thương của một đứa trẻ, nó còn quá nhỏ, nhưng số phận nó quá nghiệt ngã. Một ngày đẹp trời khác kết thúc khi bóng tối hoàn toàn bao phủ lên khắp thành phố, kể cả 100 triệu nằm trên bến cảng.

“Vụ hôm qua sộp quá bọn mày ạ, bọn cớm quá ngu để bắt được băng tụi mình, hê hê!” Một gã trong số những tên cướp nhà băng đêm hôm trước bô bô nói khi đang cùng đồng bọn ra bến cảng.
“Cái gì thế này? Trời đất ạ, bọn mày lại đây mà xem, mẹ kiếp, bọn mình giàu to rồi!” Ba tên còn lại lao vội tới khi nghe tên trùm gào ầm lên. Hắn đá phải cục tiền to tướng cùng với một cái hộp đánh giầy.
“Xem nào, 20… 40… 60… 80… 100 triệu!! 100 triệu net bọn mày ạ, lạy chúa, ko thể tin nổi, 100 triệu với 1 tỉ, chia thế nào nhỉ?? Há Há…” Và rồi hắn cứ giữ khư khư trong túi mình đến tận lúc lên thuyền. Khi con thuyền ra đến giữa sông, người ta nghe thấy 4 tiếng súng vang lên từ trong khoang tàu. Khi nó cập bến, chỉ có gã lái thuyền thản nhiên cầm chiếc túi bước xuống bến. Gã leo tuốt lên nóc một tòa nhà cao tầng gần đó hí hửng đếm số tiền vừa nấng được từ tay 4 tên cướp nhà băng. Nhưng trời không dung kẻ ác, lão trượt chân và rơi xuống. Cái túi vào tay một viên chức. Ông này đang mang một bộ mặt ko thể sầu thảm hơn vì 4 hôm trước vừa mất cái ví đầy tiền. Ông vội ôm chặt lấy cái túi và mang về nhà bỏ vào két, khóa kĩ.
Màn đêm buông xuống như một tấm lưới đánh cá, ôm lấy từng ngõ ngách trong thành phố. Mà xét cho cùng cũng là tên đồng lõa đắc lực cho nó. Nó vẫn chưa xoay lại được 100 triệu kể từ hôm thua độ ngựa. Và tối nay, nó quyết tâm gỡ gạc khi đáp xuống sàn nhà một viên chức lắm tiền. Cái két số chỉ là trò trẻ con với một kẻ kinh nghiệm đầy mình như nó, và cái túi được nó ôm gọn phi qua cửa sổ sang nóc tòa nhà bên cạnh ngay khi chủ nhà vừa mở cửa bước vào phòng. Nó cẩn thận đếm lại số tiền trong túi. 1 tỉ 100 triệu net, trong đó có hơn 10 tờ có đánh dấu kí hiệu riêng của nó, nằm trong sấp tiền bị mất hôm đua ngựa. Ánh trắng xanh rọi sáng toàn bộ khoảng tối của chiếc túi đựng tiền, từng tờ một, vẫn còn ngát mùi cầu cảng và máu, sáng cả nụ cười của nó, cười khẩy, mỉa mai thay…
End
– Composed by Splendid River –
Hà Nội tháng 9 năm 2005

Viết 1 năm trước đây trên TPO, sáng tác cách đây 2 năm, truyện hơi chuối vì tay nghề còn non kém.