Đồ án – dành tặng sinh viên kiến trúc và xây dựng

Vừa sáng tác bài hát này, chắc là hợp với anh em Xây Dựng, phóng tác dựa trên đoạn điệp khúc của bài “Đường Lên Đỉnh Vinh Quang” do Trần Lập (1 cựu sinh viên xây dựng) sáng tác.

Để nhỡ mọi người ko nhớ đoạn đấy thì đây là đoạn gốc (ko nhớ chắc, có sai thì xin thứ tội)

Ngày đó, ngày đó sẽ không xa xôi
Và chúng ta là người chiến thắng
Đường đến những ngày vinh quang không còn xa
Vì chúng ta đã chọn

Còn đây là bài mà tớ đã thay lời:

Đồ án, đồ án sẽ không xong xuôi
Vì chúng ta toàn làm đối phó
Đồ án sẽ lụt ngay vào ngày chấm
Cùng thức khuya thôi nào

(lặp lại lần nữa)

Ngày chấm, ngày chấm sẽ không xa xôi
Đồ án thêm 1 lần lụt nữa (đoạn này hát lạc nhạc đi 1 tí cũng được)
Cùng thức xuyên ngày đêm để làm thôi
Vì chúng ta đã chọn!!!!

Hết, còn bây h thì hát thôi, đợi gì nữa 🙂

Nhảm nhí 10 phút

Nhảm nhí mười phút.

Luôn hướng tới sự hoàn hảo có phải 1 tội ác? Liệu có viển vông không khi tớ nghĩ rằng tớ có thể làm việc ở Disney? Liệu việc tớ tiếp tục ngồi lỳ ở cái trường XD này có phải là đúng đắn chăng? Dạo này mệt mỏi quá, bận bịu quá, mà vẫn chưa việc nào vào với việc nào, sẽ vẫn còn phải sửa nữa, sẽ vẫn còn vấn đề, và nhiều khả năng sẽ bị trừ bớt tiền vì “thật thà” quá. Dạo này mệt mỏi quá, không muốn đi học nữa. Cái tiểu cảnh bị đá ra khỏi đồ án vẽ ghi chung của nhóm vì lý do là không hợp tông. Đi học lại buổi sáng thật là mệt mỏi và buồn ngủ. Dạo này thật là mệt mỏi, toàn phải chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia cho thỏ heo làm việc, hết vịêc nọ đến việc kia, đầu lùng bùng, tay súôt ngày bấm tin nhắn, hết in nọ đến in kia, xin tài trợ abc. Hôm nay vừa đi in 1 mớ vé VIP, trông cũng đẹp phết. Xin tài trợ gần như là đều thành công cả. Còn có 3 ngày. Nản quá, chiều đi học toàn bùng. Lười quá. Muốn đổi đt sang con 5800 quá. Hôm nọ lại vừa đi xem lại Watchmen cùng Đức Máu và anh Tuấn, càng xem càng cảm thêm được 1 chút chiều sâu của phim. Hôm nọ vừa mua được cái hộp bút mới hay vãi, đeo được bên hông và có dây để đeo chéo người. Hình như mình bị ốm rồi. Còn cái commission còn nợ của người ta, mà ko có paypal làm thế nào bây h :(.

Earth Hour – phần 2

Mệt quá, hết sức mệt, chỉ muốn ngủ khò.

Đây là fần tiểu cảnh trong đồ án vẽ ghi nhóm. A3, bút sắt, bút kim. Đình Hà/Chùa Hà.

——————————————————————————————————–

Ok. Còn về vụ Earth Hour tổ chức ở Nhà Hát Lớn bị nhiều người chửi quá, mình cũng định chửi, cơ mà mọi người chửi hết cả cái để chửi rồi, chửi nữa thì chỉ có nước copy paste tuốt tuồn tuột những gì ngta chửi lại mà thôi :D. Thế nên bây h không chửi nữa, mà nêu 1 số quan điểm phản lại mấy cái chửi đấy nhá :D.

Trước tiên là về chuyện xem chừng khó phản bác nhất, là chuyện mà dân ta không tự giác, chả chịu tắt đèn gì cả, khắp VN vẫn sáng trưng như thường, chỉ tắt ở những chỗ được vận động thôi, vì dân ta quen quá với chuyện bị cắt điện thường xuyên rồi, chuyện “Earth Day” “Earth Minutes” “Earth seconds” là chuyện quá thường ở Việt Nam rồi vì có 1 số người khư khữ giữ điện của cả quốc gia để muốn làm gì thì làm, tăng giá xong vẫn cắt điện như thường. Ừ đồng ý là thế, dân ta thật là chả tự giác tự nguyện gì cả, nghe ở Mỹ “tự giác là 1 phần văn hoá” thấy cũng xấu hổ thật. Cơ mà anh em xem thử ảnh Earth Hour ở Mỹ theo link này nhé: http://www.earthhourus.org/

Vodpod videos no longer available.

Có thấy sáng không? Sáng quá đi chứ lị, sáng tưng bừng là khác, chỉ thấy 1 vài toà nhà lớn là tắt, còn đâu cả thành fố vẫn rực rỡ ánh đèn thật là tươi đẹp, mà này, đấy là Mỹ đấy nhé.

Nhưng chưa chắc các nước khác đã thế? Thế thì có cái link flickr Earth Hour trên trang chủ của Earth Hour nhé :D: http://www.flickr.com/photos/earthhour_global/sets/72157615780247025/show/

Vodpod videos no longer available.

Dồ ôi, sáng quá đi chứ lại. Nhìn đấy nhé, ở London thì ngoại trừ toà nhà quốc hội có cái Big Ben ra thì xung quanh sáng ngang ban ngày, ở Việt Nam ngày thường cũng chả sáng được thế :)).

Thế còn Australia thì sao nhỉ? Cái chỗ mà ngta nghĩ ra trò Ớt Ao Ờ này ế? Đây

Vodpod videos no longer available.

Rồi, ấy là 1 cái. Cái thứ 2 là ngta bảo dùng nến thải ra khí nhà kính, thì cũng chả bảo vệ được môi trường, thật là 1 trò lố bịch lãng mạn, chỉ ở VN mới có. Ừm, có thể lắm. Thế nhưng mà cái này là cái gì?

Đấy nhé :D. Đấy ko fải nến thì là cái gì đêy? 8->

Rồi nhé, còn chuyện biểu diễn ca nhạc nữa, trời ạ, thật là hình thức quá đi, ai đời tắt địên rồi còn hát, loa đài với máy chiếu thì cũng tốn địên chứ? Chỉ có ở Việt nam mới có trò hình thức thế để mở mày mấy ông lãnh đạo thôi. Đúng thật là. Thế thì cả cái bọn Coldplay này cũng thật là vô ý thức, thật là hình thức quá đi, bảo vệ môi trường gì nổi khi ngay trong Earth Hour mà sáng tưng bừng rồi đứng hát nhạc rock, đàn điện, đèn trống, máy chiếu thế này? Hình thức quá!!!

Còn chuyện phát tờ rơi miễn phí cổ vũ? Thế thì cũng chặt cây làm giấy, khác qué gì? Cũng là phá hoại môi trường mà? Đúng là đồ Việt Nam.

Vào đây để đọc phần news, họ (Australia – chủ nhà) cũng in flyer (tờ rơi) và phát cho hàng nghìn hộ gia đình và tổ chức nhé 😀 [Sending Earth Hour info flyer to households in the region]

Vậy là thế nào? Sao ở nước ngoài tưởng văn minh văn hoá lắm sao cũng làm mấy trò giống y xì như Việt Nam lạc hậu chúng mình thế nhầy? Hay họ cũng chuộng hình thức như nhà mình chăng? Hay họ bắt chước học tập Việt Nam tổ chức Earth Hour như thế chăng? Hay là vì Earth Hour vốn cũng chỉ là 1 hoạt động mang tính biểu trưng, HÌNH THỨC, nhằm cảnh báo người dân thế giới về biến đổi khí hậu và thái độ của chúng ta thế nào thôi, chứ thật ra 1 tiếng tắt đèn, mà thực chất là tắt ko hết, thì tiết kiệm được là bao nhiêu năng lượng? Tắt đèn rồi xách xe máy, ô tô ra đường chơi thì còn ô nhiễm bằng vạn lần, có khi còn trực tiếp ô nhiễm hơn.

Mà chưa kể, với trình độ dân trí Việt Nam mà đòi người dân tự nguyện, tự tìm hiểu thông tin về trò này mà tham gia thì đảm bảo trời sập liền :)), ko thông tin trên báo, đài, tivi, loa truyền thanh, poster, banner chăng kín đường thì liệu có đứa con giời nào biết mà làm mấy trò kể trên chăng?

Thế để thấy chúng ta đang mắc cái bệnh là gặp cái gì có Việt Nam vào cũng chửi loạn lên, phê phán này nọ lung tung beng, lắm khi chả thèm nghĩ gì cả, nhìn cái gì cũng chỉ toàn ra mặt xấu của nó, còn khách quan mà nói ra như ở trên tớ đã dẫn chứng, hoá ra Việt Nam mình cũng làm y như trên thế giới ngta làm, chả khác tí gì luôn, thế hoá ra thế giới cũng đáng ăn chửi như mình ấy à? Vậy là việc phát động phong trào, tuyên truyền phổ biến khắp đường phố, tờ rơi, tivi báo đài phát liên tục cổ vũ cho cái này có phải là 1 trò lố bịch hay hem? Đáng lên án hay đáng cổ vũ? Tắt đèn hôm đó ko fải để giảm thiểu ô nhiễm khí hậu vào cái hôm đấy, mà là để thức tỉnh thái độ của mỗi người chúng ta về môi trường xung quanh, mỗi lần Earth Hour diễn ra lại là 1 hồi chuông cảnh báo cho cả thế giới biết trân trọng hơn môi trường mình đang sống, và mỗi hành động dù nhỏ của chúng ta cũng sẽ ảnh hưởng tới cái môi trường ấy, và nó sẽ ảnh hưởng ngược lại lên chính chúng ta vậy, và sau mỗi Earth Hour hàng năm, chắc chắn rằng sẽ lại có thêm nhiều người hơn biết ý thức được điều đó, và tin rằng cứ Earth Hour của năm sau sẽ dần càng ít ánh đèn trên khắp thế giới.

CHuyện này cũng hơi gợi lại cho mình chuyện ngập lụt hồi trước, anh em có thể tìm trong categories sẽ thấy bài tớ viết về vụ đó.

Đấy, hôm nay thế thôi, chúc mọi người ngủ ngon và nhớ bỏ rác vào thùng.

Tên phim sai, một ly đi mấy dặm?

Bài viết sưu tầm, không phải do mình viết.

Nguồn bài viết: http://lethieunhon.com/read.php/3593.htm

————————————————————————
Tên phim sai một li, đi… ngàn dặm

Có nhiều yếu tố để tạo nên một bộ phim được dư luận chú ý, hoặc một bộ phim thành công về doanh thu… Tên phim là một trong nhiều yếu tố đó – nếu không muốn nói là yếu tố đầu tiên quan trọng nhất. Đặt tên phim thể hiện cho sự nhạy bén về kinh tế, sự khôn ngoan trong kinh doanh, sự tinh tế về tâm lý và là sự đẳng cấp về văn hoá!

“Việt hóa” tên phim: “Vũ điệu trong bóng mờ”

Trước 1975: Những “phát kiến để đời”
Trên thế giới, một bộ phim nhập khẩu từ nước khác hầu hết đều phải được đặt lại tên cho phù hợp với ngôn ngữ và văn hoá của thị trường nội địa. Tiếng Việt rất phong phú về ngôn từ, do đó việc đặt lại tên cho phim nhập khẩu từ xưa đến nay là một chuỗi những câu chuyện thú vị và nhiều màu sắc, từ những tên phim sang trọng trí tuệ cho đến những tên phim “trời ơi đất hỡi”! Có hai cách đặt tên cho phim nhập khẩu thường được sử dụng: Dễ nhất là dịch sát nghĩa của tên gốc, thứ hai là đặt tên theo nội dung phim. Cách thứ 2 phổ biến hơn vì dễ tiếp thị quảng bá và có tác dụng trực tiếp gợi mở nội dung đến với khán giả. Đặc biệt cách này rất phù hợp với những tựa gốc khó dịch, hoặc từ ngữ nhạy cảm với văn hoá bản xứ.

Trước 1975, phim nhập khẩu chiếm lĩnh toàn diện thị trường chiếu bóng miền Nam. Có 3 loại phim chủ yếu được nhập về lần lượt là: Phim Mỹ, phim Hồng Kông và phim Pháp. Phim Hồng Kông về Việt Nam (95% là phim võ hiệp) thường được đặt theo tựa gốc đã phiên âm Hán Việt nên nghe rất xuôi tai, có vần điệu, hấp dẫn và dễ nhớ (Chăíng hạn: “Song hiệp”, “Thập Tam Thái Bảo”, “Thích Mã”, “Độc thủ đại hiệp”, “Hải Âu phi xứ”, “Giang hồ kỳ hiệp”, “Độc hành đại bảo tiêu”, “Đường Sơn Đại Huynh”, “Mãnh Long quá giang”…).
Phim Mỹ lúc ấy chủ yếu được mua nối bản từ Pháp (đã lồng tiếng Pháp) – mà Pháp có truyền thống đặt tựa phim nước ngoài theo nội dung, nên những bộ phim Mỹ chiếu tại Sài Gòn trước đây thường được đặt theo tên đã được “Tây hoá”, điển hình như: Phim “Waterloo Bridge” (Robert Taylor – Vivien Leigh) trở thành “Vũ điệu trong bóng mờ”, “The Sound of Music” (Julie Andrews – Christopher Plummer) là “Giai điệu hạnh phúc”, “Three Coins in the Fountain” (Clifton Webb – Dorothy McGuire) là “Suối tình”, “Tea and Sympathy” (Deborah Kerr – John Kerr) là “Ái tình trong chén trà”… Phần lớn phim nước ngoài dựa theo các tác phẩm văn học hoặc các vở kịch nổi tiếng thì thường được lấy theo tên gốc để dễ bán vé. Ở đây phải nói đến vai trò đầu tiên vô cùng quan trọng của các dịch giả văn học. Lịch sử văn học Việt Nam ghi nhận đã có nhiều tác phẩm nước ngoài dịch tựa sang tiếng Việt hay “thần sầu quỷ khốc”, và trong số đó phải “ngả mũ bái phục” 3 cái tựa Việt sau: “For Whom the Bells Toll” của Ernest Hemingway có tựa Việt “Chuông nguyện hồn ai”, “Gone With the Wind” của Margaret Mitchell có cái tên Việt không thể nào dịch hay hơn là “Cuốn theo chiều gió”, và “The Godfather” của Mario Puzo còn ngoạn mục hơn với cái tên Việt bất hủ, “Bố Già” – Cha đẻ của cái tựa này là dịch giả Ngọc Thứ Lang. Trong tiếng Anh, Godfather có nghĩa là Cha đỡ đầu, nhưng dịch giả Ngọc Thứ Lang lại thay nghĩa đó bằng hai chữ “Bố Già” để khái quát toàn bộ nội dung của cuốn sách (Hai chữ này được sử dụng hay đến mức, xã hội đã dùng nó để gọi tên những ông Trùm cộm cán của giới giang hồ sau này). Lẽ tất nhiên khi những bộ phim này nhập về Việt Nam, tên phim nghiễm nhiên được sử dụng từ những chuyển ngữ trứ danh đó!

Trước 1975, có cả chục Hãng nhập phim về Việt Nam, hãng nào cũng có một bộ phận biên tập chuyên đặt tên phim. Họ rành 3 ngoại ngữ phổ biến: Anh, Pháp, Hoa và đặc biệt giỏi tiếng Việt! Nhiệm vụ của họ tối ngày chỉ ăn và nghĩ ra những từ ngữ độc đáo, những tên phim hay và hấp dẫn với khán giả.  Vì thế, những phim ngoại nhập thời đó được chuyển tên Việt ngữ thường có câu cú nghe rất văn chương, hấp dẫn và… ít đụng hàng, chẳng hạn như: “Trà thất dưới trăng thu” (The Teahouse of August Moon), “Buồn ơi, chào mi”! (Bonjour Tristesse), “Yểu điệu thục nữ” (My Fair Lady), “Sông lạc đường về” (River of No Return), “Tay súng khẩu cầm” (Once Upon A Time in the West), “Phía đông vườn địa đàng” (East of Eden)…

Sau 1975: “Quyền được sến”
Sau năm 1975, chiếm lĩnh màn ảnh Việt Nam trong suốt một thời gian dài là những phim thuộc khối XHCN (chủ yếu là Liên Xô cũ). Thời điểm này người dân có gì xem nấy, nên chuyện tên phim hay dở cũng chẳng có ai quan tâm. Tên phim thời này được dịch sát nghĩa từ tên gốc. Ở đây xin đề cập đến một người, bác Châu Nhân Vũ – thường được gọi bằng cái tên thân mật là bác Ba Vũ – Có thể nói bác là một pho từ điển sống về những thăng trầm của điện ảnh Sài Gòn cũ, đặc biệt trong lĩnh vực kinh doanh rạp chiếu bóng. Bản thân bác Ba Vũ từng sở hữu một vài rạp chiếu bóng nhỏ ở Phú Nhuận. Sau 1975, bác hiến tặng các rạp này cho nhà nước và tham gia làm việc tại Công ty Phát hành phim và chiếu bóng Tp.HCM cho đến ngày nghỉ hưu.

Theo lời bác Ba Vũ kể lại, ngày xưa do rạp của bác là rạp nhỏ, ở xa khu trung tâm, nên phim về đến rạp thường là “nước chót” – sau khi đã được tận thu khai thác ở các rạp lớn. Để thu hút khách đa số là người lao động nghèo, chiêu mà các chủ rạp nhỏ thường dùng là đổi tựa phim cho phù hợp gu khán giả! Dần dà bác Ba Vũ trở thành một chuyên gia đặt tên phim. Với kinh nghiệm đầy mình, sau này khi làm việc ở công ty nhà nước, bác Ba Vũ thường được cậy xử lý các “ca khó”. Với những tên gốc khô khan hoặc khó dịch cho xuôi tai, bác luôn tìm mọi cách làm cho những tên phim đó trở nên mềm mại, dễ nghe và gây chú ý. “Fatal Attraction” (Michael Douglas – Glenn Close) – tạm dịch “Sự cám dỗ chết người” nghe cũng ổn – nhưng bác đã biến thành “Chớ đùa với ái tình”, nghe sốc hơn! “Once Upon a Time in America” (Robert De Niro) – thường được dịch là “Ngày xưa ở nước My”ä – đã trở thành “Nước Mỹ một thời như thế”. Phim “Bus Stop” (Marylin Monroe) không lẽ dịch tên phim là “Trạm xe buýt”? Bác đã đổi thành “Xe tình đỗ bến”, hơi “sến” nhưng nghe là muốn xem thử! Tựa gốc “Nine Month” (Sandra Bullock – Hugh Grant) nghe quá khô khan đã trở thành “9 tháng trước hôn nhân”. Ngoạn mục nhất là “The Good The Bad & The Ugly” (Clint Eastwood) chuyển thành “Thiện Ác Tà”!.

Và bây giờ: Đĩa lậu – “Sai một ly đi ngàn dặm”!
Trước tiên phải nhắc đến đội ngũ sản xuất đĩa lậu. Do vượt khỏi tầm kiểm soát của cơ quan chức năng, những kẻ làm đĩa lậu đã mặc sức “bịa” tên phim thoải mái vô tội vạ, miễn sao tạo chú ý cho người mua. Tên phim một đằng chuyện phim một nẻo, như thể “treo đầu dê bán thịt chó” là điều mà người mua gặp phải như cơm bữa.
Dân làm đĩa lậu thường rất quan tâm đến những thông tin phim mới được đăng tải trên báo chí, rồi từ đó chọn ra những tên phim mà báo chí dịch để đặt tên cho sản phẩm lậu. Tuy nhiên, thi thoảng, tự họ cũng nảy ra những “phát kiến” khá thông minh như: “The Eye” thành “Con mắt âm dương”, “Sex is Zero” thành “Tình dục là chuyện nhỏ”!

Gần 10 năm trở lại đây, phim nước ngoài đã được các hãng nhập về rộng rãi. Nhưng có cảm tưởng, các hãng nhập phim hình như không chú trọng lắm về vấn đề đặt tên Việt ngữ cho phim. Đó là chưa kể rất nhiều hãng đã bỏ qua cơ hội ăn theo nhiều tên phim đã được giới báo chí nhắc đến thường xuyên. Đơn cử trường hợp của bộ phim đoạt giải Oscar Gladiator, báo chí đã dịch tên gốc sát nghĩa là “Võ sĩ giác đấu” hàng mấy tháng trời, đến khi phim nhập về Việt Nam, bỗng dưng “thòi” ra cái tên lạ hoắc: “Người hùng thành Rôm”. Kết quả khán giả chẳng hề biết đó là bộ phim rất hấp dẫn vừa đoạt giải Oscar!

Tương tự là trường hợp của “Infernal Affair”, trước đó đã được báo chí đưa tin với cái tên Việt rất quen thuộc: “Vô gian đạo”. Khi phim về Việt Nam, tự nhiên xuất hiện cái tên “Điệp vụ nội gián”. Tên này không dở, nhưng điều này chứng tỏ sự ù lì kém thích ứng của các nhà nhập phim, bởi họ đổi tên mà không biết đã làm mất đi một lượng fan lớn đang đón chờ xem “Vô gian đạo”. Đến khi khán giả biết ra sự thật thì phim đã dẹp! Sau đó hãng này nhập về bộ phim “Confession of Pain”, báo chí dịch tên Việt là “Thương thành”. Nhưng khi phát hành, hãng đã “cả gan” đặt tên phim là… “Vô gian đạo 5”, trong khi nội dung chẳng dây mơ rễ má gì với “Vô gian đạo” gốc cả! – Thật ra kiểu đặt tên ăn theo rẻ tiền này, chỉ có giới đĩa lậu mới hay thường sử dụng.

Hay là hãng nhập phim thấy phim “Thương thành” cũng có diễn viên Lương Triều Vỹ và đạo diễn cũng là đạo diễn của “Vô gian đạo”! (Đó là chưa kể làm gì có “Vô gian đạo 4”, mà tự dưng xuất hiện “Vô gian đạo 5”!?). Cũng liên quan đến việc các hãng phim không biết chớp thời cơ mà giới truyền thông đã tạo ra. Năm 2004, khán giả Việt Nam xôn xao với thông tin “Thập diện mai phục” – bộ phim võ thuật thứ 2 của đạo diễn Trương Nghệ Mưu sẽ được chiếu ở Việt Nam.
Suốt mấy tháng liền báo chí liên tiếp “đóng dấu” trong đầu khán giả tên phim “Thập diện mai phục”, thì đùng một cái bộ phim ra rạp tự nhiên mang cái tên lạ hoắc: “Giữa muôn trùng vây”! Lý do được đưa ra: tên “Thập diện mai phục” có nhiều từ Hán Việt quá! Trời đất, vậy xin hỏi tên “Giữa muôn trùng vây” có khác gì không, có phải là từ thuần Việt 100% không?!

Trước đó không lâu (tháng 12/2003) hãng này cũng làm một việc “không giống ai” khi nhập bộ phim “Hero” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu và đặt tên là… “Người hùng”! Trong khi cả thế giới đều biết tựa phim này – dù ở bất cứ ngôn ngữ nào – đều có tên chuẩn dịch ra là “Anh hùng” (xin nhớ “Người hùng” và “Anh hùng” là 2 nghĩa hoàn toàn khác nhau!). Đến khi dự buổi chiếu ra mắt mới vỡ lẽ, thì ra lý do hãng phim này phải đổi tên là do phụ thuộc vào nhà tài trợ quảng cáo! Lúc ấy bia Tiger đang lấy hình ảnh “Người hùng” (uống bia!?) cho chiến dịch quảng cáo của họ. Và để đổi lại quyền lợi tài trợ phát hành phim “Anh hùng”, hãng phim phải đổi tựa phim thành “Người hùng” cho phù hợp với tiêu chí của sản phẩm! Bó tay! Điều tai hại là kể từ đó, báo chí Việt Nam mỗi khi nhắc đến phim “Anh hùng” của Trương Nghệ Mưu, hầu hết đều nhắm mắt ghi là “Người hùng”. Thực chất người ta đã thay tên phim của ông một cách thô bạo mà không cần quan tâm đến tựa phim đã đổi mang ý nghĩa gì!

Tên phim trong nước “Chết vì thiếu hiểu biết… khán giả”!

Thị trường phim tư nhân 99,9% nằm ở miền Nam nên dễ hiểu việc đặt tên phim là vô cùng quan trọng, là một trong những yếu tố quyết định trong quy trình sản xuất phim. Giai đoạn phim “mì ăn liền” thập niên 1990 là một bằng chứng sôi động, với vô số những bộ phim video được sản xuất với tốc độ tên lửa, và lợi nhuận thu được là không thể tính nổi. Góp phần không nhỏ cho kỷ nguyên phim “mì ăn liền”, không thể thiếu được những tên phim đẫm mùi câu khách. Nghe qua một vài tựa có thể… “nổi gai ốc”: “Sau những giấc mơ hồng”, “Trái tim lỡ hẹn”, “Tỷ phú không tiền”, “Nước mắt học trò”, “Sơn thần thủy quái”, “Oan… oan tình”, “Ngã ba lòng”, “Tiếng khóc dậy thì”, “Linh hồn hành quyết”, “Em không dối lừa”…
“Quá sến!”, nhiều người đã từng dè bỉu như vậy, nhưng họ không phải là số đông người mua vé, nên lý lẽ đều thuộc về nhà sản xuất. Tựa phim kiểu gì, khán giả kiểu ấy, không thể khác được. Điều quan trọng cuối cùng là kết quả doanh thu. Chỉ thị trường phim tư nhân sôi động thời ấy mới có những đắn đo tranh cãi tựa phim phải nên 3 chữ, 4 chữ hay 5 chữ! Nếu ai tinh ý sẽ thấy, đa số tựa phim thời “mì ăn liền” thường có 4 chữ theo quan niệm… Tứ quý! Đó là chưa kể, nhiều chủ phim tránh tuyệt đối những từ ngữ liên tưởng đến việc chết chóc, xui rủi đại loại như: cuối cùng, lặng lẽ, tàn héo, âm thầm, cái chết, số phận…

Chuyện hy hữu cách đây vài năm, 2 hãng Phước Sang và Thiên Ngân còn suýt tranh chấp nhau một cái tựa phim (Võ lâm truyền kỳ). Hiện giờ, điện ảnh Việt Nam chỉ tồn tại một mùa phim Tết, nên các chủ phim tư nhân rất chú trọng trong việc đặt tên phim sao cho hấp dẫn, gợi tò mò, thậm chí gây sốc. Bởi ai cũng xác định, một cái tên phim hay và phù hợp có thể quyết định số phận của cả một hãng phim! Đã có người đặt câu đố vui: Cho biết một sự khác biệt giữa phim nhà nước và phim tư nhân trong vòng 5 chữ? Trả lời: Chỉ cần 2 chữ thôi – Tên phim!

Quả thật, nếu thử đưa ra một mớ tên phim lẫn lộn với nhau, những fan điện ảnh sẽ dễ dàng nhặt ra, tên phim nào là của tư nhân, tên phim nào là của nhà nước! Phim nhà nước ngay từ cái tên phim đã thấy một đặc điểm rất dễ nhận ra đó là… không đếm xỉa gì đến khán giả! Chỉ cần tính từ 5 năm trở lại thôi, đã có một tên phim nào của Hãng phim nhà nước được khán giả nhớ đến! “Tiếng cồng định mệnh”, “Cầu ông Tượng”, “Hàng xóm”, “Hải Quỳ”, “Đi trong giấc ngủ”, “Sống trong sợ hãi”, “Có một chuyến đi”, “Giải phóng Sài Gòn”, “Đường thư”, “Sinh mệnh”, “Khi nắng thu về”… Một loạt tên phim mà mới nghe qua đã… “oải”, huống hồ phải móc tiền mua vé vào xem! Chắc có lẽ vì thế mà 2/3 trong số những tựa phim kể trên vẫn còn đang nằm trong kho!

Rồi có ai đó sẽ trả lời, bộ phim “Gái nhảy” của Hãng phim Giải Phóng cũng là phim nhà nước! Nhưng xin thưa, kịch bản gốc của bộ phim này có tên là “Trường hợp của Hạnh”. Mãi đến khi phát hành, phó giám đốc Thái Hoà và đạo diễn Lê Hoàng quyết định đổi tên thành “Gái nhảy”, thì số phận của bộ phim sau đó mới được bốc lên 9 tầng mây! Dám cược 1 ăn 1 tỷ, nếu bộ phim này vẫn giữ nguyên tên cũ “Trường hợp của Hạnh” mà trụ được ở rạp quá 3 ngày! Từ trường hợp của “Gái nhảy”, bỗng nhớ tới một bộ phim ban đầu có cái tên khá xinê là “Người hàng binh”, nhưng khi phim ra đời lại đổi thành “Ký ức Điện Biên” – một cái tên “thấm đẫm” chất… tài liệu! Có người lý giải (đại ý) rằng: “Có gì đâu khó hiểu, phim làm để kỷ niệm chiến thắng Điện Biên, thì tên phim bắt buộc phải “nhét” 2 chữ Điện Biên vào để dễ làm… quyết toán kinh phí đặt hàng với nhà nước!”.

Điều đáng sợ ở đây là, tất cả những tựa phim kể trên đều thuộc các hãng phim ở phía Bắc. Những tựa phim ít nhiều cho thấy sự thiếu trách nhiệm với kinh phí của nhân dân, thờ ơ với nhu cầu của khán giả… Không ít bận, các Hãng phim nhà nước đã làm khán giả mất lòng tin, dẫn đến phim thương mại ở phía Bắc nhiều năm nay trở thành một vùng trắng, là sân chơi độc quyền của điện ảnh phía Nam! Điều này lý giải vì sao, dù có bề dầy thành tích, có chiều sâu về văn hoá, nhưng điện ảnh phía Bắc vẫn không thể tham gia vào thị trường phim giải trí!

Cách đây vài năm, phía Bắc cũng có làm 2 phim để tham gia thị trường Tết và đều “chết”, bắt nguồn từ cái tên: “Tết này ai đến xông nhà”, “Em muốn làm người nổi tiếng”. “Chết là phải, tựa phim 6 chữ dài ngoằng thế ai mà nhớ!”, một nhà sản xuất kỳ cựu ở phía Nam đã nhận xét như vậy. Cũng thuộc hàng 6 chữ là “Chiến dịch trái tim bên phải” – một bộ phim về tuổi teen khá dễ thương của đạo diễn Đào Duy Phúc, cũng “chết thảm” vì cái tên. Thật ra chẳng ai hiểu tại sao một bộ phim dành cho tuổi teen, mà tên phim bỗng dưng “thò vào” 2 chữ “Chiến dịch”… sặc mùi bao cấp như vậy!
Liền sau đó, như để nối dài sự đen đủi từ phim “Chiến dịch”… đạo diễn Đào Duy Phúc đã tiếp tục “tiễn” bộ phim Tết “2 trong 1” của hãng Thiên Ngân… “lên núi”! Kể từ đó đến nay, không một hãng tư nhân nào ở Sài Gòn “dám” có ý định mời các đạo diễn phía Bắc làm phim thương mại nữa! Mất lòng tin với khán giả là mất mát lớn nhất! Ảnh hưởng nhãn tiền đã diễn ra mới đây với “Vũ điệu tử thần” (đạo diễn Bùi Tuấn Dũng) và “Rừng đen” (đạo diễn Vương Đức) là 2 phim có tên gọi khá thị trường, nội dung phim cũng không hề kém cỏi, vậy mà khán giả cả 2 miền Nam – Bắc vẫn cứ quay lưng!
Rồi sắp tới đây, sẽ là một loạt phim “đình đám” sắp ra mắt khán giả như: “Chơi vơi”, “Đừng đốt trong đó đã có lửa”, “Mùi cỏ cháy”, “Trung úy” những cái tên phim không hề để lại chút ấn tượng ban đầu nào với khán giả, sẽ có số phận ra sao? Hay lại tiếp tục là một cú nốc-ao, không biết bao giờ mới gượng dậy nổi dành cho điện ảnh phía Bắc?

Nản vđ!!!

Oài nản quá :((. Đang làm vẽ ghi mà vẫn phải cong đuôi lên chạy deadline sách :((. Chả biết làm nào giờ, những cái vẽ rồi còn bắt vẽ lại nữa mới mệt chứ :((. Có ai cứu tôi không!!!!

Vừa trên nxb về, bị chê lắm quá. Cơ mà cũng có 1 số cái chưa ổn thật. CỨU!!!!!!!!!!!!!

Đã dẫn blog thỏ heo ở bên cạnh :D, mọi người có thể click vô 😀

Comedian

Định đá phát về anh Xanh Lủng Lẳng cơ mà vì cái entry chính trị vừa rồi mà nhiều người đã hiểu lầm quan điểm của mình. Thế nên một lần nữa dành cho Comedian chút suy ngẫm.

Như entry trước đã phân tích và như mọi người xem phim đã biết. Comedian là một kẻ hành động vô nhân tính do anh ta đã quá xa rời những chuẩn mực đạo đức của một con người, anh ta đã phó mặc cuộc đời mình trôi theo bản năng thú tính của mình, vì anh ta đã tự biến mình thành trò hề lớn nhất khi đã nhìn thấu được bộ mặt thật của cuộc sống thật nực cười, và vịêc trở thành vigilante với anh ta dường như là để thoả mãn ham muốn bạo lực và tình dục vậy.

Đã có ai tự hỏi tại sao tuy anh ta đã nhìn ra sự hủ bại của cái xã hội ấy, anh ta vẫn lựa chọn làm một vigilante – một người hùng giấu mặt, thay vì buông thả cuộc đời mình và mặc kệ xã hội hay chưa?. Vì anh ta vẫn muốn cống hiến mình cho xã hội, dù sức lực mình là nhỏ bé, anh ta vẫn muốn cống hiến 1 phần, để làm một trong những điểm sáng nhỏ nhoi trong cái màn đêm tăm tối ấy của xã hội xung quanh. Anh ta và những đồng đội Minute Men, và sau này là Watchmen, trong hơn 40 năm cuộc đời, anh ta chưa bao giờ từ bỏ cái công việc cống hiến mình một cách thầm lặng cho xã hội ấy, dù anh ta đã hoàn toàn có thể bỏ mặc tất cả như Dr. Manhattan từ lâu rồi. Comedian chưa bao giờ bỏ cuộc với cái xã hội ấy, dù nó đã phản bội anh từ lâu rồi, vì đó chính là cái bản năng của anh ta mà tôi đã nói tới.

Những giọt nước mắt muộn màng nói với Moloch cũng là một minh chứng cho mặt sáng trong con người đầy tội lỗi ấy. Anh ta hoàn toàn có thể đến chia sẻ giãi bày với một trong số những đồng đội cũ của mình như Doc – người hiểu anh ta nhất và cũng là người anh ta hiểu nhất. Nhưng Blake đã không tìm đến những người đã từng sát cánh cùng mình như thế, mà lại tìm đến kẻ thù không đội trời chung với mình suốt mấy chục năm đeo mặt nạ – Moloch. Vì sao thế? “Suddenly you turned out my best friend, what the fuck am  I saying…”. Vì kẻ thù ko đội trời chung thật ra là người mà anh ta gần gũi nhất, là người thân thiết nhất, và khi mà cả 2 đều đã bạc đầu, thì kẻ thù lại trở thành người đáng tin tưởng nhất. Vì suốt cả một cuộc đời dài chiến đấu cùng nhau, anh ta đã nhìn ra được tia sáng bên trong Moloch, anh ta đã nhìn ra sự hi vọng bên trong Moloch, và anh ta biết đó là người anh ta có thể tin tưởng. Và vì anh ta là người hiểu Silk Spectre I nhất “Everything from the past, even the worst one, just keep getting better and better”. Và vì kết quả của một lần lầm lỡ giữa 2 kẻ cả đời căm ghét nhau, lại là một “điều kỳ diệu” như Doc đã bất chợt nhận ra khi anh đã bỏ cuộc với xã hội, với con người, và vì dù đó là kẻ hãm hiếp mẹ của mình, nhưng vẫn là người đã cùng mẹ cô tạo ra điều kì diệu nhất của tạo hoá, và vì hàng triệu người chết, hàng tỉ người sẽ được cứu sống, và vì “the world will look up and shout SAVE US!, and I’ll whisper NO!” nhưng anh ta vẫn cứu, và vì anh ta là một Comedian của cuộc sống, anh ta vẫn chiến đấu đến cùng với Veidt, và vì trước một kế hoạch huỷ diệt hàng triệu người trên khắp thế giới như thế, cả cuộc đời Vigilante của anh ta bỗng nhiên chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.

Doc đã từng nói về Comedian rằng anh ta hiểu hết, hiểu tất cả, vì anh ta hiểu tất cả những điều trên. Vì anh ta hiểu trong màn đêm dù có tối đến đâu, vẫn có một tia sáng lấp ló. Đó chính là Comedian của Watchmen.

Ớt ao ờ!!!!

Nghĩ ra cái title này là vì vừa vẽ xong 1 quả ớt :)).

Hnay, ngày 28/3/2009, blog wordpress đã đạt kỉ lục về số người xem – 116 người :)), ảo vô cùng, chả bù với mấy hôm trước vắng tanh như chùa bà đanh, giỏi lắm là 70 view.

Minh chứng hùng hồn cho sức hút của review fim và chính trị =)) lol, đã thế từ nay sẽ tập trung vào 2 mảng này để câu khách =))

Tuy đang cong đít lên chạy deadline sách nhưng vẫn cố viết về Ớt ao ờ 1 tí dù ban nãy không hề ra đường.

Cách đây 1 tuần, khi nhìn thấy những poster cổ động cho Earth Hour thì cứ gọi là vui là là, vì thấy Việt Nam cũng tham gia 1 sự kiện tuyệt vời như vậy cùng thế giới, và rồi tv, đài báo, loa phóng thanh ngoài đường, đâu đâu cũng thấy cổ động cho sự kiện này, càng vui hơn. Thế nhưng mà ngay lập tức 1 suy nghĩ loé lên “Dân mình mà chịu tắt điện thì có mà trời sập”. Và quả nhiên vậy :)), xóm tớ và 1 số khu vực chung quanh đều tắt điện, đèn đường cũng bị tắt. Tuy nhiên vẫn có rất nhiều nơi, nhiều người không tắt. Họ cho rằng đấy là đú theo thế giới, là đồ hâm mới tắt đèn, là đồ đạo đức giả, là đồ rê mi pha son…. Y như rằng.

Vừa đọc blog của bạn Red bên deviantART, thấy nhạt quá, bạn bè, rồi cả gia đình cũng cho rằng hưởng ứng EH là trò dở hơi rỗi việc (???). Đây là tâm lý chung chăng? Cách đây mấy hôm, khi dẫn Ryan đi chỗ nọ chỗ kia ở Hà Nội, mình thật tự hào vì là 1 người Việt Nam đang giới thiệu cho 1 người bạn Mỹ về văn hoá Việt Nam, về những điều tốt đẹp của Việt Nam. Nhưng EH lại là một minh chứng quá hùng hồn cho “những điều chả mấy tốt đẹp về Việt Nam”, và bỗng dưng thấy thật là may mắn vì Ryan đã gặp được mình và ông nội chứ không phải bất kỳ ai khác. Không phải là 1 người đầu đầy bất mãn, không phải là 1 người kém kiến thức nghiêm trọng, cũng không phải 1 người nói tiếng Anh ọp ẹp, vân vân….

Thật may…

Công lý màu cam

Tạm ngưng loạt bài về watchmen để nói đôi lời ngu muội sau khi đọc 1 số thứ.

Bạn nghĩ sao về công lý ở Việt Nam? Những vụ xử án oan sai mười mấy năm không được giải quyết? Những vụ xử không đúng người đúng tội, không thoả đáng như vụ 2 đứa con đâm đơn kiện bố vì đã giết mẹ? Những vụ tham nhũng cửa quyền mà quan chức không bị xử thích đáng? Những vụ án bị chìm xuồng? Những vụ công an hành hạ và đánh người dân? Bây h có ngồi liệt kê ra thì chả bao giờ cho hết những bất công trong xã hội Việt Nam như vậy.

Người ta nói những chuyện như ở trên, chỉ có ở các nước xã hội chủ nghĩa như Việt Nam, Cuba hay Trung Quốc,…, vì người dân bị bịt miệng bịt mắt, bị tẩy não, bị vân vân để chỉ tin vào Đảng mà không có khả năng suy nghĩ riêng của mình. Người ta nói ở các nước xã hội chủ nghĩa thì công lý chỉ dành cho 1 “nhóm người” (nói 1 cách ám chỉ) chứ không phải cho toàn dân. Tất nhiên “người ta” ở đây không nhiều, và chỉ nằm vào 1 số bộ phận, chứ không phải tất cả, cụ thể hơn, thì không phải là mình.

Thế nhưng những người ta nói trên hình như quên béng rằng ở 1 phương trời xa xôi nào đó, nơi người ta gọi là mảnh đất tự do, dân chủ, nhân quyền, lại có những người bị tra tấn một cách vô nhân tính, và những kẻ thủ ác không bao giờ bị đưa ra xét xử, lại có những người chỉ vì màu da khác biệt của mình mà bị hắt hủi, bị ghét bỏ, bị đánh đập, lại có những người bị kiện mất hàng triệu đô la chỉ vì mô đất trồi lên ở trước cửa nhà mình làm cho người ta đi qua vấp ngã. Và đó là nơi mà những “người ta” nói trên thường bảo rằng đấy là nơi có chuẩn mực về công lý và nhân quyền.

Trở lại đầu đề. Hôm vừa rồi báo chí khắp trái đất (ko chỉ có VN đâu nhé) đưa tin, Toà án tối cao liên bang Mỹ đã bác bỏ đơn kiện các nhà máy hoá chất đã từng cung cấp chất Agent Orange cho quân đội Mỹ rải hàng tấn lên mảnh đất hình chữ S, để lại hậu quả là hơn 3 triêụ con người vô tội Việt Nam ngày nay đã phải lãnh chịu những hậu quả không tiền bạc nào bù đắp nổi, và những hậu quả này có lẽ sẽ còn kéo dài nhiều thế hệ ngươì Việt Nam nữa. Toà án tối cao liên bang Mỹ – đại diện quyền lực nhất của một cơ quan thi hành “công lý” ở đất nước dân chủ, đã tình nguyện từ chối cái mác “công lý” của mình, đã phản bội bức tượng nữ thần Công lý to tổ bố trước cửa toà án một cách rất thản nhiên mà không một lời giải thích xứng đáng, để cho hơn 3 triệu con người vô tội đang quằn quại nhờ cuộc “khai phá tự do và dân chủ” của lính Mỹ cách đây hơn 30 năm phải bàng hoàng, sững sờ. Đấy là quyết định của cơ quan công lý tối cao của đất nước luôn được tung hô là “ưa chuộng hoà bình, công lý, dân chủ và nhân quyền nhất trong lịch sử nhân loại”, là quyết định được phun ra từ cái nơi mà người ta hàng năm đứng từ trên cao nhìn xuống, và phẹt ra những thứ gọi là “Phúc trình về nhân quyền” cho các nứơc khác, và bày tỏ “lo ngại” về tình hình nhân quyền của “Nuớc Khác”, theo cái kiểu “bố đời” trong tiếng Việt.

Trở lại đất nước Việt Nam thanh bình tươi đẹp. Ở một số nơi được coi là ngôi nhà tinh thần của người dân, là nơi luôn đại diện cho sự yên bình và tĩnh tại, nơi đại diện cho những người có tâm hồn trong sáng tươi đẹp nhất xã hội, có một số người, cầm xẻng, cuốc, kìm cộng lực, sang nhà hàng xóm đập tan bức tường gạch, lật tung chiếc cổng sắt (sức mạnh của Chúa ban cho chăng?), đánh suýt vỡ đầu một anh bảo vệ, trèo hàng rào xông pha vào nhà người khác, và xong rồi tuyên bố xanh rờn “Chúng tôi vô tội” (wtf???) Khi chất vấn họ về vấn đề pháp lý giấy tờ, thì họ không có giấy tờ phù hợp với Pháp luật hiện hành, cứ khăng khăng cho rằng giấy tờ của 1 chính thể đô hộ con người, bóc lột con người mới là giấy tờ “chuẩn” chứng minh cho mảnh đất họ đòi (wtf again???). Rồi khi nhà nước gọi họ lên để đối thoại, bàn bạc cho ra nhẽ, thì họ “bận” (wtf 3rd time???), chả biết là “bận” cái gì trong khi suốt ngày hô hào đấy là “linh địa” phải đòi cho bằng được (ko biết là của mình từ bao giờ mà “đòi”). Và khi đưa ra toà án, toà xử họ không có một ai phải ngồi tù, trong khi lẽ ra tội tương đương là phải ngồi tù rồi. Nhưng khi xử án thì ở bên ngoài, những người “anh chị em” (???) của họ đứng bu đầy với biểu ngữ “anh chị em chúng tôi vô tội” “công lý” “sự thật” “blah blah”… (wtf???). Họ được “anh chị em” của mình tả lại là không bao giờ chịu nhận tội, luôn ngẩng cao đầu hiên ngang trước toà án, họ “bất khuất” trước những video clip bằng chứng lè lè của việc đập phá tường, họ thà cứng họng ko trả lời nổi những chất vấn của toà án chứ không đời nào nhận tội (wtf????). Và khi đã xử xong với 1 bản án thiếu thích đáng như vậy, họ ngay lập tức gửi đơn kháng án để đòi “công lý” và kiện VTV khi đưa tin là họ “cúi đầu nhận tội”. Thật là buồn cười vì dường như cái việc đưa tin này của VTV hình như đã giúp cho họ nhiều hơn là hại họ, khi với 1 dòng tin như vậy, khán giả sẽ nghĩ rằng họ đã biết phân biệt phải trái đúng sai mà nhận tội, và thông cảm, tha thứ cho họ, cơ mà oái oăm lắm, họ không thích thế, họ thích được đưa “sự thật” cơ, họ muốn cả nước biết là họ đã cứng đầu thế nào cơ, họ muốn cả nước biết rằng, con chiên của Chúa toàn năng là những người không cần biết luật pháp, lời của Chúa mới là tối cao, và Chúa bảo thì nghiễm nhiên đúng, dek cần kiểm chứng.

2 chuyện có vẻ rời rạc chả liên quan, cơ mà viết ra để dẫn chứng cho vịêc đã có 1 người viết 1 bài mỉa mai “công lý” ở Việt Nam và cho rằng toà xử “oan” cho họ (wtf???), so sánh chuyện da cam với chuyện đập tường ngang hàng nhau, và kết luận là “công lý” ở Việt Nam chỉ để cho “1 nhóm người” mà thôi, và những người đập tường kia thì cũng đang đi tìm “công lý” giống như các bác da cam (wtf??? nhiều cái nực cười quá wtf liên tục). Quả thật, nếu đúng như người này nói là các bác đập tường đang đi tìm công lý thật sự, thì đúng là công lý ở Việt Nam chỉ dành cho “1 nhóm người” thôi thật. Cái nhóm ấy là cái nhóm tin sái cổ vào việc 1 bà không cần có chồng vẫn đẻ ra con, và tin sái cổ vào lời của 1 ông Chúa chả bao giờ đựơc nhìn thấy, người đã từng giúp quân Pháp xâm lược và đô hộ Việt nam suốt cả 1 thời kỳ. Và với họ thì công lý của 3 triệu con người đang quằn quại trong đau đớn suốt mấy chục năm kia cũng chỉ ngang với công lý cho 8 người đang vênh cái mặt ở toà án luôn miệng “vô tội” cho việc cầm cuốc phá tường. Công lý kiểu này thì hay thật, thế thì mai mình sẽ cầm cuốc sang đập tan nhà thằng hàng xóm mới được, xong khi ra toà mình sẽ “bất khuất” gào “vô tội” sau khi không quên gọi hội đứng ngoài cầm biểu ngữ “Công lý sự thật nhân quyền”.

Tôi thấy hơi lạ là ở cái nơi được gọi là “tự do ngôn luận nhất thế giới” ấy mà, sao không có báo đài nào dám cả gan đặt vấn đề những kẻ tra tấn tù nhân vì sao không bao giờ bị xử nhỉ? Và đã có bao nhiêu toà án xử tội ác phân biệt chủng tộc được xử thích đáng ở đó? Hay họ bị CIA bịt miệng che mắt mất rồi?

Hàng chục triệu con người tử nạn dưới bom Mỹ và hậu quả chiến tranh của Agent Orange trên hơn 30 triệu người Việt Nam. Hàng triệu con người bị cháy rụi và biến mất hoàn toàn vào hư vô dưới 2 quả bom nguyên tử “công lý” ở đất nước mặt trời mọc để đến hôm nay người ta quý như vàng sự xuất hiện của người duy nhất sống sót, hàng trăm di tích lịch sử bị huỷ diệt ở đất nước ném giày, hàng trăm nghìn con người bị tiêu diệt vì có người “bắn nhầm”, hàng trăm nạn nhân chiến tranh chết tức tưởi vì nhóm cứu trợ không tới được chỗ họ ở Gaza. Ngần ấy thứ hình như vẫn chưa đủ để gọi là “tội ác chiến tranh” để mà có 1 toà án được đưa ra xử những kẻ đã gây tội ác, ngần ấy thứ hình như vẫn chưa đủ để gọi là “diệt chủng” để toà án quốc tế ra trát bắt một ai đó ở đất nước tự do nào đó giống như việc họ đã làm với tổng thống Liban và bọn dã man Khơ me đỏ, bọn dã man Cộng sản Balan, bọn Phát xít Đức,…. Và không biết đã có bao nhiêu kẻ ác đã thoát những tội ác diệt chủng, tội ác chiến tranh, chỉ nhờ việc họ đã từng mang trên mình cái mác “Tổng thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ – Đất nước của tự do, dân chủ và nhân quyền”. Họ đã đang và sẽ còn tiếp tục thoát những tội ác khủng khiếp đó để tiếp tục tự cho mình cái vị trí ở trên cao, ngó xuống và nói với các nước khác “chúng mày vi phạm nhân quyền rồi con ạ”.

Watchmen: Nghĩ về nhân vật

Đây là 2 bài reply của mình trong topic Watchmen bên forum.phimanh.net ngẫm nghĩ sâu một chút về 2 nhân vật được cho là ấn tượng nhất trong phim/truyện.


Xem phim này có thể nhiều người sẽ nói ngay là giống phim The Incredibles của Pixar Disney. Nhưng phải nhắc mọi người rằng, truyện Watchmen được xuất bản từ cách đây hơn 20 năm, còn The Incredibles chỉ là 1 tác phẩm hoạt hình độc lập.

Hơn nữa, sự kiện các VIGILANTE (Hiểu như là mấy anh đại hiệp trong truyện chưởng ấy) bị đặt ngoài vòng pháp luật trong câu chuyện của Watchmen mang 1 ý nghĩa tiêu cực hơn rất nhiều, vì dẫu sao Watchmen cũng là 1 câu chuyện dành cho người lớn có trí tuệ chứ ko fải 1 bộ phim giải trí như Incredibles.

Nếu suy nghĩ thật kỹ thì mọi người sẽ thấy những lời thoại đoạn đầu phim so với những hành động và lời nói cuối phim của Rorschach hết sức mâu thuẫn nhau.

Ban đầu thì là “And the world will look up and Shout SAVE US, and I’ll whisper NO!”, một câu thoại hết sức nghiệt ngã thể hiện sự bất mãn và căm ghét xã hội, và phần nào cũng lột tả được khá rõ tính cách của Rorschach, hết sức nghiệt ngã. Nhưng lạ thay, tới cuối phim, khi mà The world đã thực sự look up and Shout SAVE US, thì Rorschach làm gì? Bất chấp những quan điểm và cách nhìn của Dr. Manhattan và Veidt, Rorschach thà chết chứ ko thể đứng yên nhìn 1 tội ác kinh khủng giết hại hàng triệu người vô tội như vậy. Vì đó chính là Rorschach, người có tính cách có thể nói là phức tạp nhất trong số các nhân vật chính của phim, và dù tàn bạo thế, nhưng Rorschach vẫn là 1 con người có lương tâm, có tình cảm.

Ấy chính là cái ý nghĩa phức tạp của hình tượng chiếc mặt nạ có vết mực biến đổi liên tục của Rorschach, mặt tối của con người anh không ngừng thay đổi.

Để giải đáp cho thắc mắc của một số người là tại sao vết mực trên mặt Rorschach lại có khả năng biến đổi liên tục như vậy. Thì đó là vì khi Walter Kovacs còn là 1 nhân viên của 1 cửa hàng giặt là, anh đã nhận giặt một tấm ga giường có dính mực từ 1 người phụ nữ, và rồi sau này người phụ nữ từ chối nhận lại vì vết mực không thể sạch được, hơn thế lại còn biến đổi liên tục. Và Kovacs đã qđịnh cắt 1 miếng từ tấm ga giường đó để làm khuôn mặt thứ 2 của mình.

Ở đây phim cũng đã thay đổi tình tiết Kovacs lấy lại chiếc mặt nạ của mình. Thực chất trong truyện chiếc mặt nạ đã bị tiêu huỷ, và Rorschach đã phải quay lại căn hộ của mình để lấy 1 chiếc mặt nạ dự trữ khác, cũng được làm từ chiếc khăn ga trải giường dạo nọ.

Bên cạnh đó, trò chơi tưởng tượng sử dụng các hình ảnh tạo ra từ việc gập đôi tờ giấy dính mực tạo thành 1 hình đối xứng lằng nhằng trong tiếng Anh nó chính là RORSCHACH.

Trong phim họ cũng chưa thể hiện được hết con người Rorschach khi bỏ đi đoạn Rorschach vào tra hỏi trong 1 quán bia ngầm về vụ Comedian. Trường đoạn này ko chỉ khắc hoạ cách làm hết sức tàn bạo của Rorschach mà còn cho thấy hình ảnh của kẻ đáng sợ nhất thế giới ngầm, bất cứ ai ở thế giới ngầm đều sợ hãi khi thấy vết mực biến đổi khôn lường trên mặt Rorschach khi anh ta xuất hiện. Điều này đã khiến 1 số khán giả đi xem về thắc mắc về ý nghĩa của nhân vật Rorschach. Ấy là vì anh ta là người duy nhất không “quit” và không thoả hiệp.

———————–

Nói 1 chút về Comedian.

Đây là 1 nhân vật có tính cách khá phức tạp. Nhưng theo cảm nhận của cá nhân mình, tính cách của Comedian phần nào đó giống với Dr. Manhattan, anh ta không còn là con người nữa, anh ta không còn giữ những chuẩn mực đạo đức và lý trí như con người nữa, mà phó mặc số phận cho bản năng, cho thời cuộc. Anh ta làm mọi thứ vì bản năng anh ta bảo làm vậy.

Hình tượng Comedian được xây dựng dựa trên hình ảnh những chiến binh Mỹ khi tham chiến ở các chiến trường nước ngoài như Việt Nam, Afghanistan, Iraq,…. Họ được dạy rằng họ đưa tới những nơi đó tự do và hoà bình, nhưng khi họ tới nơi, sự thật nghiệt ngã mới hiện ra rằng tất cả chỉ là giả dối. Họ đã nhận nhiệm vụ mang đau thương tới những nơi đó, và họ thất vọng, họ tuyệt vọng và mất lòng tin vào tất cả những thứ tươi đẹp, về American Dream.

Nếu ở đây có ai đã xem DVD Under The Hood – một phim ngắn dạng phỏng vấn, phóng sự về cuộc đời Hollis Mason – Nite Owl 1, thì sẽ thấy những nhận định của Hollis về Comedian: Một kẻ đội lốt anh hùng để thoả mãn những ham muốn tình dục và bạo lực.

Nhưng sự thật không phải vậy. Comedian về bản chất vẫn là 1 con người, tuy nhiên những giả dối trong cuộc sống đã cho anh thấy bộ mặt thật của xã hội Mỹ vốn luôn được ca tụng thật tươi đẹp. Và anh sống theo kiểu phó mặc mọi thứ, cứ làm những gì bản năng sai bảo. Mà cụ thể là ở việc hãm hiếp Silk Spectre 1, ở việc ám sát Kennedy (cái này Zack bịa nhưng lại rất ăn nhập với tính cách của Comedian), ở việc anh ta sẵn sàng chĩa súng vào dân thường và bóp cò cùng với nụ cười.

Đã bao giờ có ai tự hỏi tại sao 2 người duy nhất trong những Vigilante của Watchmen lại nhận lời làm việc cho Chính Phủ và tới Việt Nam tham chiến lại là Dr. Manhattan và Comedian chưa? Vì đó là 2 người có tính cách gần giống nhau nhất, và họ hiểu nhau nhất trong tất cả. Họ đã chẳng còn vương vấn những gì thuộc về con người nữa rồi, sinh mệnh con người ko còn nghĩa lý gì nữa rồi, và kể cả con đẻ của mình cũng chẳng là gì cả, sẵn sàng rút súng bắn chết người đang mang thai đứa con đó.

Nhưng khác với Dr. Manhattan càng ngày càng giống 1 vị thánh không còn vương vấn những thứ phàm trần của loài người, Comedian lại để cho bản năng thú vật của mình điều khiển cả cuộc đời, và tự biến cuộc đời mình thành 1 trò đùa lớn nhất, tự biến mình thành tên Hề, sống ko còn đức và lý lẽ, tất cả cũng chỉ vì sự sinh tồn và đồng tiền (lương chính phủ) thoả mãn những ham muốn cá nhân mà thôi. Và “being the comedian is the only thing that makes sense”

Và phần người của anh ta đột nhiên 1 hôm trỗi dậy khi khám phá ra kế hoạch tàn bạo của Ozy, và anh ta hối hận vì đã sống phí phạm cả 1 cuộc đời của mình như vậy, vì đã ngỡ như cả cuộc đời chỉ là 1 trò đùa không hơn không kém, và trò đùa đó nghiệt ngã tới mức, kẻ thù lớn nhất cuộc đời làm anh hùng của anh ta bỗng nhiên lại trở thành người bạn thân nhất và “What the **** am I saying?”. Và “Justice is coming to all of us, no matter what we do” và “it’s the matter of time I suppose”.

Thật may những lời cuối cùng trong đời của một tên Hề, lại là những lời nói từ lương tâm của một con người.

Chính vì lẽ đó, với riêng mình, hình ảnh chiếc huy hiệu ko chỉ đơn thuần là phỏng lại Doomsday Clock, mà còn chính là hình ảnh phản chiếu rõ nét nhất cuộc đời của Comedian.

Watchmen – Bọn bảo kê tinh tướng

Dạo này bận bịu quá nhiều thứ nên không có thời gian để trút bầu tâm sự lên blog thường xuyên đựơc nữa, mặc dù có hơi bị nhiều thứ muốn kể. Từ trước là việc chất độc da cam, rồi sau là kể chuyện đi xem Watchmen :D. Nói chung là nhiều việc muốn kể mà chưa có thời gian. Cơ mà với phương châm việc gì thú hơn thì viết trước nên ta lại tiếp tục tạm gác chuyện da cam lại nói sau, và tập trung vào tự sướng với Mấy Thằng Bảo Kê (hé hé).

Vậy là hôm kia – thứ 3, ngày 25/3, tớ, anh họ kal và tta cuối cùng cũng được xem Watchmen sau bao ngày mong đợi mòn mỏi.

Trước khi đi sâu vào nội dung phim thì có đôi lời về chuyện cắt phim.

Ấy là những gì nghĩ là bị cắt thì ko cắt (chính trị), nhưng lại cắt rất nhiều những cái không hiểu tại sao lại phải cắt.

“Những thứ về chính trị gần như không có gì bị cắt, tất cả Việt Cộng (nón Trung Quốc) bị tan xác, cờ vàng phấp phới, hoà thượng Thích QUảng Đức, Fidel Castro, thậm chí là dịch nguyên Soviet Union là Liên Xô vân vân…. đều được để nguyên không cắt. Chỉ có duy nhất đoạn cô gái có thai thì có lẽ quá báng bổ với các nhà kiểm duyệt nên đã bị cắt sạch.

Bù lại những đoạn sau này bị cắt nhiều rất phí và không hiểu tại sao lại bị cắt. Như đoạn Kovacs suýt bị ám sát khi đang đi lấy đồ ăn và còn lật lại làm 1 thằng trong nhà tù bị thương. Hay đoạn 2 người phá ngục cứu Kovacs cũng bị cắt rất nhiều cảnh đánh nhau và đoạn làm 2 thằng béo bị giật điện. Đoạn 2 người đánh nhau với bọn côn đồ ở ngoài đường cũng bị cắt.

Đoạn sex trên con tàu ko nói làm gì vì làm khá bạo và giống thật. Nhưng quả thật những đoạn bị cắt kể trên không hiểu tại sao lại bị cắt, và vì lý do gì. Bạo lực quá chăng? Có lẽ chỉ khi xem bản Full HD mới hiểu được lý do.

By the way, khi đi xem ở Mega hôm nay đã chứng kiến việc người soát vé thà chết chứ ko bán vé Watchmen cho 1 cô bé 15 tuổi.”

Rồi, bây h đi sâu vào chém phim 1 chút :).

Nếu ai đã từng xem 300 thì ở phim này lại tiếp tục được thưởng thức mấy màn quay chậm giống trong bóng đá của Zack Snyder cho một số cảnh hành động. Mà lạ lắm nhé, không hiểu các anh hùng trong phim học võ ở đâu mà ai ai cũng oánh nhau như chưởng Hồng Kông xem rất sướng mắt, chưa kể lại còn hiệu ứng âm thanh huỳnh huỵch thôi rồi, nghe cứ cảm tưởng như giá mình mà là nhân vật trong fim thì chắc là thối phổi bẹp ruột gan lâu rồi :)). Nhiều cảnh oánh nhau hăng quá các anh còn bay hết cả lên. :))


Về diễn xuất thì có thể nói tất cả các nhân vật đều diễn rất đạt vai của mình, đặc biệt là vai Rorschach, dấu ấn ở đoạn cuối, làm mặt run run rất giỏi, và vai The Comedian. Không hiểu vì sao cái mặt anh này nhìn đã đủ thấy có 1 cái gì đó mỉa mai rồi chứ chưa nói còn cả diễn xuất. Dấu ấn mạnh nhất về vai Comedian là đoạn đầu phim “It’s the matter of time I suppose”, khuôn mặt ông này lúc nói câu đấy cảm thấy rất là mỉa mai nhé. Vai Dr. Manhattan cũng có thể nói là hết sức đạt khi thể hiện được cái vô hồn mà lại không vô hồn của nhân vật này, mặc dù không có tròng mắt nhưng ko hiểu sao đôi khi vẫn cảm thấy như là ông này đang chuẩn bị khóc tới nơi. Có lẽ cái này là nhờ kỹ xảo là chính, diễn xuất là phụ :)). Nghe đồn vai này ban đầu suýt rơi vào tay anh Keanu Reeves đẹp giai trong Matrix Trilogy. Đặc biệt thích vai Rorschach, giọng cực hay.

2 nhân vật diễn chưa đạt là cô Laurie và anh Veidt. Anh Veidt ko hiểu nghĩ gì mà làm cái mặt rõ gian, trong khi trong truyện Veidt là 1 nhân vật có khuôn mặt thậm chí là phúc hậu, hiền hoà nhất trong nhóm. Tuy nhiên, diễn xuất của anh này cũng phải nói là khá ổn chứ ko đến nỗi tệ. Về cô Laurie thì diễn xuất rất tốt những đoạn xxx, còn những đoạn khác thì có phần hơi gượng, cũng có lẽ là diễn xuất của cô bị các nhân vật khác khoả lấp mất rồi. Anh Nite Owl II – Dan Dreiberg thì bt, chả có gì, diễn xuất rất giống truyện, đúng kiểu thằng ngố bụng phệ :)).

Có thể nói là phim bám hết sức sát với truyện, tuy nhiên do cái hay của truyện nó quá kinh điển, và trải đều trên tất cả 12 tập truyện, nên những gì phim mang lại vẫn chưa thực sự làm thoả mãn người đã đọc truyện, và với người chưa đọc truyện thì sẽ có người cảm thấy phim tệ và kì cục (có rồi đấy, nhiều là khác). Rất nhiều đoạn thoại trong truyện đã bị thay đổi, tóm tắt cho gọn lại để nhồi vào phim, thành ra có rất nhiều thứ không đủ ép phê. Đặc biệt là sự xuất hiện của 1 số thứ trong phim còn thành ra hơi bị thừa và không cần thiết như con Bubastis của Ozymandias ở cuối phim thành ra lại chả có ý nghĩa gì, trong khi trong fim thì đấy là 1 minh chứng cho The Smartest Man of the World, và còn vì Ozy sau khi chứng kiến sự trở lại của Osterman trong vai Dr. Manhattan đã dám nghĩ đến cả những điều không thể mà tạo ra con vật đấy. Và cái đáng chú ý cuối cùng là đoạn cuối lẽ ra còn 1 pha xxx nữa nhưng có lẽ trong phim đã ko làm :)).

Đặc biệt, theo như 1 bài báo trên mạng trước ngày công chiếu thì kịch bản gốc của truyện đã bị kiểm duyệt sửa lại gần như toàn bộ vì trong truyện có cảnh người New York chết la liệt trong vũng máu dễ nhạy cảm về vụ 11-9, vì thế nên đoạn cuối phim đã bị đạo diễn Snyder sửa lại gần như toàn bộ cho phù hợp. Cá nhân mình thích cái kết này hơn vì nó hợp lý và có liên quan nhiều hơn tới các sự kiện lịch sử cũng như khoa học hơn. Tuy nhiên mọi tình tiết trong truyện đều có ý nghĩa của nó, có thể là do mình chưa nhận ra mà thôi.

Có một điều không ổn lắm ở phim là nó làm mọi thứ quá Obvious, một số cảnh thêm vào làm cho phim có cảm giác quá rõ ràng chứ không mập mờ lập lờ bắt tự hiểu như truyện. Cụ thể là đoạn cuối, đoạn Nixon lên thông báo hoà hoãn với Liên Xô là bịa, vì trong truyện khi kết thúc chỉ có 1 cái poster có hình cờ Mỹ và Liên Xô bắt chéo hoà bình và ta phải tự suy luận chứ không có đoạn phô hết cả ra thế này :D. Hơn nữa là truyện đọc 2 lần rồi vẫn có nhiều cái mơ hồ, đây xem phim xong cái giải thích xừ gần hết những thứ trong truyện chưa hiểu 8-}.

Đoạn Opening Credit là 1 mớ flashback hết sức độc đáo tổng hợp một loạt các sự kiện trong 1 giai đoạn dài nhiều biến động của lịch sử nước Mỹ, có điều ở đây nó phịa thêm 1 số thứ liên quan đến nhóm Minute Men (tiền thân của Watchmen) và Watchmen sau này. Ví dụ như anh Andy Warhol thay vì làm pop art deco hình mặt Marilyn Monroe thì lại làm mặt Nite Owl II :)), hay dựng lại cảnh Kennedy bị chính Comedian ám sát, đoạn lễ chia tay Sally – Silk Spectre 1 cũng là spoof bức Bữa ăn Tối cuối cùng của Da Vinci, rồi người chụp ảnh Amstrong lúc lên mặt trăng chính là anh Manhattan nhà ta :)).

Nói đến mặt trăng thì cái đoạn lâu đài thuỷ tinh của Manhattan bị đổ vỡ lúc trên sao hoả rồi zoom ra có cái mặt cười là có thật đấy. Lên wiki mà tra Galle crater sẽ thấy. Và vị trí của cái đống đổ vỡ đấy thì có ai phát hiện ra không? Chính là vị trí của vết máu trên cái huy hiệu.

Đây là 1 cái phim mà đòi hỏi người xem fải có 1 vốn kiến thức nhất định về lịch sử, chính trị, xã hội, khoa học vân vân… thì mới thấy hết được cái hay, cái thú vị trong mỗi tình tiết phim đựơc. Ví dụ 1 cái rất thâm sâu nhé. Có ai nhớ phim Indiana Jones phần 4 chiếu hồi hè năm ngoái không? Trong phim đó có cảnh 1 đám sinh viên đang biểu tình với biểu ngữ “Better Dead Than Red” – ấy là 1 fong trào chống Cộng cực đoan thời Chiến Tranh Lạnh ở Mỹ mà người ta gọi là “Red Scare” vì chính quyền Mỹ không ngừng tuyên truyền là Liên Xô nhăm nhe bắn bom nguyên tử sang Mỹ (cái này fịa rõ :)) ). Và cái thâm sâu của 1 câu thoại trong Watchmen chính là liên quan tới vấn đề này khi anh Manhattan nói chuyện với cô Laurie trên sao hoả “Now I have this Red one, I don’t have to worry about that Blue one”. Blue ở đây không chỉ để ám chỉ Trái Đất mà còn là để ám chỉ nước Mỹ, vì khi đó phe cộng sản đại diện = màu đỏ, còn các bạn Mỹ thì tự nhận mình là màu xanh –> cái này cũng là lý do vì sao anh giai Manhattan khi mới trở lại được dân Mỹ tung hô là “Superman exists and he’s American” là vì thế :)), chứ ko fải nghĩa đen là American đâu.

Cái đoạn bác Manhattan lên sao hoả ngồi chơi xem ảnh 1 mình ấy, nếu ai giỏi tiếng Anh thì chịu khó để ý, trong tất cả các cảnh hồi tưởng về quá khứ và cả các cảnh nhìn đến tương lai, anh này đều sử dụng THÌ HIỆN TẠI chứ không phải quá khứ hay tương lai, tất cả đều là thì hiện tại đối với anh ấy. Giống như anh ta sống cùng 1 lúc trong tất cả các thời điểm của dòng thời gian vậy. Mà như thế nghĩa là như nào? Chịu!!!!! :))

Cả cái từ Watchmen cũng là chơi chữ khi mà câu chuyện có một lô các thứ liên quan tới đồng hồ xuất hiện trong truyện chứ nó không chỉ có nghĩa là Dân Bảo Kê đâu nhá :)). Đâm ra ban đầu anh em cứ chửi mấy thằng gọi fim là “Người đồng hồ” đâm ra lại là dở hơi đấy :))

Không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy mặt anh Nixon là nổi da gà, làm cái mũi anh dởm quá đâm ra trông phản hết cả cảm, cả cái củ cải xanh phát sáng bị che mờ của anh Manhattan cũng bị làm hơi bị thái quá gây ra phản cảm vì vốn trong truyện ko thể hiện rõ những đoạn như vậy, mà luôn cắt cảnh nghệ thuật để che chỗ đó đi.

Một cái nữa của phim là vì fim ngắn quá nên 1 số thứ phụ gia như ông Hollis Mason (Nite Owl I) xuất hiện ở đoạn đầu phim sau này bị quên bẵng luôn ko ai đoái hoài nữa, tương tự với nhân vật bác sĩ chữa bệnh cho Rorschach cũng bị bỏ bê ko đả động gì đến nữa. Có 2 nhân vật cũng khá thú vị mà phim chỉ đá qua đôi chút là thằng bé da đen đọc truyện ở quầy báo của 1 ông béo góc đường Quảng trường Time. 2 nhân vật này trong truyện có 1 mối quan hệ hết sức khó hiểu khi thằng bé ngày nào cũng ngồi đọc truyện ở quầy báo của ông này mà không bao giờ đáp lại lời ông này. Và cái truyện thằng bé đọc cũng được miêu tả như 1 bộ truyện hết sức u ám và phức tạp, khó hiểu. Cái truyện đấy có tên là Tales of the Black Freighter, và đã được chuyển thể thành phim hoạt hình và đưa vào phần Bonus của DVD Watchmen, hiện bản đẹp của phim này đã có trên torrent.

Bên cạnh đó còn là rất nhiều những chú thích của tác giả sau mỗi tập truyện về các nhân vật, tiểu sử, blah blah các thứ mà cuối cùng lại cũng được làm thành 1 bộ phim ngắn riêng theo dạng phóng sự phỏng vấn Hollis Mason và Silk Spectre về cuộc đời làm anh hùng giấu mặt của mình và các đồng sự trong Minute Men và Watchmen – phim tên là Under The hood. Cũng đã có bản đẹp trên torrent. Ai rành phim sẽ thấy bác này là Stephen McHattie, chuyên đóng vai phản diện trong mấy phim cũ cũ. Đóng cả trong Shoot “Em Up đấy.

2 phim ngắn nói trên sẽ đựơc đưa vào DVD của Watchmen sau này. Chú thích thêm là hình như bản ra rạp của Watchmen còn bị cắt nhiều, nên Snyder đã hứa là bản DVD sẽ đầy đủ hơn bản ra rạp vì 1 số lý do nhạy cảm. Và cái hoạt hình Tale of the Black Freighter thì nhân vật chính được lồng tiếng bởi Gerard Butler – anh Leonidas nổi tiếng nhờ 300.

Chốt hạ, một phim có thể nói là cực hay, ko thể tưởng tượng nổi là phim này mà do đạo diễn khác làm thì nó sẽ ra thế nào nữa. Tuy nhiên vẫn còn nhiều thứ đáng nói, có lẽ cái bóng của comic quá lớn để phim có thể vượt qua. Người ta từng kỳ vọng vào 1 siêu phẩm đủ trình độ đọ hàng với The Dark Knight nhưng có lẽ cái này chưa đủ đô.

—————————————————————————-

Hôm đi xem Watchmen, 3 đứa bọn tớ đã thể hiện độ geek vô đối khi đeo 3 cái huy hiệu có vết máu tự làm 7k/cái vào rạp và đã đựơc mấy anh soát vé nhận ra là huy hiệu Comedian :)), mình đã đinh ninh là sẽ chả có ai nhận ra ấy chứ :)).

—————————————————————————-

Ok, review fim vậy thôi. Hiện giờ thì thỏ heo đang phải cật lực làm việc cho cái cuộc thi Miss với Mr ở trường y tế công cộng. Mình cũng ké được 1 tí tiền làm poster.

Còn mình thì cong đít lên với cái deadline cho bên giáo dục và bài vẽ ghi.

Hnọ vừa đưa Ryan đến chơi với ông nội, có vẻ khoái chí lắm, cả 2 người đều khoái, ngồi nói chuyện liên tục đủ thứ trên trời dưới bể. Xong ông tặng nó 2 cái truyện Nỏ thần với truyện Kiều = tiếng Anh mà ông dịch làm lưu niệm, nó thích lắm. Hehe. Đây là blog của Ryan:

http://rmayock.blogspot.com/

Ryan định sẽ đi Hạ Long cuối tuần này rồi trở lại Hà Nội vào thứ 2 đến tận hôm tổ chức Miss và Mr HSPH ở trường YTCC.

By the way, đây là cái poster mà tớ thiết kế cho cuộc thi này. Quảng cáo luôn 🙂
——————————————————–

Có thể entry sau sẽ nói chuyện chính trị chính em, mọi người chuẩn bị tinh thần 🙂

Say “Hi” to Ryan!

Ok, today is an exhausting day, a lot of work to do and I feel very tired but not much have been done. It’s all about the Beauty Contest at Bunny’s school, she had to make some contracts with some sponsors for the contest.

But the most interesting thing of today is I got to meet Ryan – a public health student from Seatle – USA. He’s traveling the world to learn about cultures and public health from around the world. He’s a guest of Bunny’s school and we were taking him for a dinner this afternoon.

At first we met at bunny’s school and we call him a cab to Big C, and we follow him right behind. When we arrived at Big C, we took a look around the 1st floor of the shops with a lot of expensive stuffs that he said even he can’t buy. Then we go to the restaurant section on the 3rd floor for a meal. We had 3 bowls of Bun Rieu Cua and have a nice chat about Vietnamese cultures and foods. He seemed to be very interested in what we say. But when we had some Che Sen, he said he likes it, but his face looks like it doesn’t suit him a lot. But it’s ok, how can someone likes everything from a strange country :D.

Talk about him, Ryan is a very gentle guy, he’s like, very interested in different cultures in different countries, and he likes to learn more and more new stuffs from everywhere he goes. Whenever he finds out something new, he seems to be very excited. He’s been traveling through a lot of other countries before Vietnam and he knows a lot of funny things from those countries. Like we can never find a beef hamburger in India, only vegetables burgers (??) :)). It’s funny rite, because in India they respect the cow as one of their Gods. He told us that the weather in Seatle is just like Hanoi, and he feels like home here.

His father is working public health too so he’s following him, but he said he once wanted to be an artist after seeing my artworks and he likes them very much.

This meeting is special to me because this is the first time I’ve ever speak English for a talking and to guide a foreign friend that I’ve never met :D. I think I was a lil nervous back there and made a lot of mistakes and my pronunciation was a lil bit too rough. I can speak clearly if it’s not to talk to someone, so this meeting is a very great experience for me.

Uhm, this guy Ryan, I don’t know how to say it, but it’s like I really like him, he’s very gentle and friendly, and he seems to be interested in things that we said, it’d have been very sad if he hadn’t been paying any attention. I don’t know, may be because I enjoy speaking English too much :D. I have to say I really had an awesome time talking with him, expressing all the cool stuffs about Hanoi and Vietnam, and learn something new from America. It was so good.

So I invited him to meet my grandpa this Wednesday, ye know, he’s the first one who taught me English when I was only 4. So I think it’ll be many things for them to talk about. Hope that the meeting will be ok :). Looking forward to that :).

He’s leaving for Halong Bay this weekend so I gave him a lil gift, like a souvenir :D, 3 small bamboo dragon fly that can balance on your finger.

———————————————

Mai sẽ là ngày đi xem watchmen với 2 thằng kia :D, 3 thằng geek sẽ đeo mỗi người 1 cái huy hiệu có vết máu trên ngực, hế hế. Ko thể chờ được :D.

Bây h lắm việc quá. Bắt đầu đi học lại quản trị này, vẽ cho bên giáo dục này, comission này, poster cho thỏ heo này. May mà bù lại là một khoản kha khá nên cũng đỡ oải khi làm hơn. Thôi cố gắng lên vậy :(. Chưa kể lại còn vẽ ghi nữa chứ, thật khốn nạn.

Cái này rất hay, lấy từ gall của Cheeks

http://cheeks-74.deviantart.com/art/B7-test-2-animated-116783212

Some cool stuffs

An awesome film by Patsmith on deviantART

Vodpod videos no longer available.

Một cái poster Watchmen xuyên tạc lấy từ blog Siriusstar :)) (xem link sang đó ở phần Movie Reviews bên phải)

And don’t miss this awesome new Teen Titans concepts from Mr. Cheeks

Thở phào

Phào….

Cuối cùng thì cũng kết thúc tuần đồ án đầy chông gai. Cái này làm chưa kinh nghiệm về thể hiện lắm. Nhưng lần này cũng rút ra nhiều kinh nghiệm rồi.

Ko sao, dù sao thì cũng ko fải cái gì tâm huyết với mình lắm, sao cũng đựơc.

Bây h thì chăm chút cái blog này một tí :D.

Sau mấy hôm mày mò thì cũng nắm đựơc kha khá cách sử dụng của WordPress.com (WordPress.org là loại có trả tiền), và qđịnh dọn sạch nhà từ 360 về đây, tất nhiên bên kia vẫn để đấy để khi có người vào vẫn xem được, nhưng cơ bản là đã copy gần hết những entry qtrọng nhất sang đây :).

Cái thích nhất của WordPress chính là phong cách y như một website chuyên nghiệp chứ không chỉ đơn thuần là 1 blog service vì nó còn cho phép mình tạo các page như mọi người thấy trên bar phía trên trang này. Tớ đã tạo test thử vài trang như Art và Comic blog.

Mục Art mình có chèn slideshow Sitback – một feature của deviantART – giúp show lần lượt toàn bộ những art work tốt nhất thuộc đủ mọi thể loại từ trước đến giờ của mình trong gallery của deviant, kèm theo đó là một số website mà mình có tạo profile và chịu khó chăm chút cho nó.

Mục Comic Blog là nơi tổng hợp tất cả các tập truyện tranh ngắn Nhật ký hài mà mình đã làm từ trước tới giờ, cũng khá nhiều, khoảng hơn 2 chục truyện. Tớ đã tổng hợp nó lại vào 1 trình đọc truyện online flash mới khám phá được, khá hay và tiện lợi khi cần post 1 truyện nhiều trang. Mọi người hãy vào đọc truyện rồi comment cho tớ nhé :). Thanks.

————————-

Tiếp theo là lo cho những vịêc sắp tới. Trước mắt là tập trung làm tiếp cho bên Giáo Dục cho xong. Thứ 3 bắt đầu đi học lại Quản trị và tuần tới cũng là tuần bắt đầu vẽ ghi :(. Thật là mệt mỏi, hết việc nọ đến việc kia, chồng chất :(. Mệt ko chịu được :(.

————————

Mới khám phá ra trò blog nhanh này. Hay ra phết :)) —> http://splendidriver.tumblr.com

Cái này ko nhớ gọi là gì, nhưng mà nó là kiểu blog mà khi mình thấy có gì hay thì post ngay luôn được, chủ yếu là để share stuffs chứ ko fải là viết blog như này.

—————————–

Chuyện cuối là cảnh báo bất cứ ai đã và đang có ý định đi xem Watchmen.

HÃY ĐỌC TRUYỆN TRƯỚC KHI XEM PHIM, nếu không bạn sẽ không thấy phim này hay đâu :), chưa kể là khi chiếu ở VN nó đã bị cắt đi gần 10 phút vì dính dáng quá nhiều tới lịch sử, chiến tranh, chính trị và sex.

Nếu ko đọc truyện sẽ ko thấy hết cái hay của câu chuyện này, thậm chí sẽ cảm thấy khó chịu vì nội dung và kết cấu của nó. Bên cạnh đó là cần trang bị cho mình 1 vốn kiến thức kha khá đủ dùng về chính trị, lịch sử, chiến tranh, xã hội, vật lý học, sinh học và y học, cùng 1 cái đầu có khả năng suy nghĩ sâu sắc và phức tạp, vì cái hay của truyện ko nằm ở BỀ NỔI, mà là TẢNG BĂNG CHÌM :). Mình cũng chưa xem fim đâu, nhưng đã cày truyện 2 lần và mới hiểu sơ sơ 1 số thứ (nên nhớ Watchmen là bộ truyện tranh hay nhất mọi thời đại, bộ truyện tranh duy nhất đạt giải Hugo dành cho tiểu thuyết giả tưởng hay nhất cùng hàng loạt giải thưởng VĂN HỌC uy tín khác trên thế giới)

Ok, hôm nay thì chỉ viết thế thôi, mọi người vào blog nhớ để lại cho tớ vài lời trong ô chatroll nhé :D. Có rất nhiều thứ muốn viết nhưng chưa có thời gian thôi :), toàn chuyện thời sự ấy mà :))…. (già rồi…)

My Art

I’ve just find a super cool way to share my art in one place with DeviantART, and another cool way to read all my Diary Comic.

Here you go.

Vodpod videos no longer available.

I’m working on my project right now so catchya later peeps.

Trên đây là slide show Sit Back của DeviantART khá hay, có thể view tất cả artwork tốt nhất của tớ bên dA 1 lúc được.

Còn bây h thì đang bận, khi khác viết dài sau. Mọi người ghé thăm đây thường xuyên nhé :).

Nhớ click fần art và comic diary ở menu phía trên.

Quan Thanh Temple

Ok, so here’s the finished version of the WIP I posted yesterday.

I used Watercolor and some inkpen touch. A2 sized paper

The scene is from a corner of Quan Thanh Temple in Hanoi. The place is to worship one of the traditional Saints from the ancient time – St. Tran Vu (Trấn Vũ;).

Despite the architecture of the place, it has nothing to do with Buddhism but Taoism (wiki it) – which is the traditional religion of our country.

There’s a super huge black brass statue inside this temple which portray St. Tran Vu. It was made in the year of 1667, 3.39 meters high and about 4 tons weigh.

This is one of the most famous scenic beauty of Hanoi, Vietnam that a tourist shouldn’t skip.

Another Scenery

https://i0.wp.com/fc69.deviantart.com/fs43/i/2009/070/9/f/Another_Scenery_WIP_by_splendidriver.jpg

Another scenery exercise of mine. This is just a WIP with watercolor, I still have to give it some inkpen touch to finish it. So I’ll describe more details about the scene in the final one.

Enjoy it now

Màu nước, giấy A2.

Cái này chưa thực sự hoàn thiện, vì còn phải lên bút sắt nữa, nhưng vì chưa chụp được bản lên bút sắt nên up tạm cái này đã.

Có lẽ đây là con màu nước ngon nhất của mình.

Liệu nên thế nào đây?

Liệu nên thế nào đây? magnify

Đang ngồi vẽ bài Mỹ thuật, băn khoăn ko biết nên dùng màu nước hay mực nho đây.

Chính vì băn khoăn này lại tự hỏi, không biết mình lựa chọn cái ngành kiến trúc này là đúng hay sai nữa.

Bây h đi học cứ như cho có. Mặc dù đã xác định tinh thần là học để tốt nghiệp kiếm tiền, nhưng ko hiểu sao mình ko tài nào học được. Ngồi trong lớp cứ cố nghe giảng được 1 lúc là tay lại ngoáy ngoáy vẽ linh ta linh tinh, rồi dần dà thành ko thèm nghe giảng nữa. Đặc biệt là cơ công trình và cấu tạo nhà dân dụng. Biết là cả 2 môn đều cần cho công việc sau này, nhưng ko thể nào nhồi vào đầu được. Cơ công trình thì là vì mình vốn ko thích và ko có khả năng tiêu hoá các môn có dính đến số má với tính toán, chung lại là môn tự nhiên. Cấu tạo thì là vì nó đặc sệt mùi kỹ thuật kiến trúc, lại càng là thứ mình ko quan tâm, mặc dù mình biết nó cần. Thế nhưng mà sâu trong thâm tâm mình vốn ko muốn học nó nên nó không thể vào đầu, ko có hứng thú với nó thì nó ko vào đầu.

Mà đây lại là 2 môn quan trọng mới chết chứ, ko học thì sau ra chưa chắc đã làm được kiến trúc sư thiết kế nhà kiếm tiền được. Muốn học vì nó quan trọng, nhưng học ko vào vì thâm tâm không thích và ko quan tâm.

Nghĩ lại thì từ bé chỉ có cái gì khiến mình hứng thú thì nó mới vào đầu mình. Như là các môn về địa lý, lịch sử, chính trị, văn học, tiếng Anh…. nói chung là môn xã hội mới vào đầu mình và in sâu, và thành ra phẩy mấy môn này khá cao, gần như chỉ cần nghe là tự nhiên nhớ. Ngược lại, 3 cái môn chính lại toàn là môn tự nhiên (thế mới ngu) nên mình học ko vào hoặc học kém hoặc lào phào là Toán, Lý, Hoá.

Bây giờ cũng thế, chỉ thích học mấy môn vẽ vời, hoặc lịch sử, phẩy cao, mấy môn lquan đến kỹ thuật hoặc thuần kiến trúc thì hoàn toàn thờ ơ và ko vào đầu.

Chán quá, ko biết mình qđịnh theo nghề này liệu có đúng ko. Nản quá

Bài hát MÔNG THỎ HEO

Bài hát: "Mông thỏ heo" magnify

Đây là bài hát tớ mới sáng tác (tớ, đúng, ko fải ai khác mà chính Splendidriver), phỏng theo nhạc của bài “Bắc Kim Thang” (dân ca Nam Bộ). Cứ hát đúng lời là sẽ đúng nhạc 😀

Mông thỏ heo

Có cái mông thỏ heo rất bự
Thật không ngờ là bự đến vậy
Lắc suốt ngày sao buồn cười quá
Lắc mãi thế, cẩn thận tụt mông
Con heo bông đứng ngắm rồi cười
Con thỏ này chắc trăm phần trăm thỏ heo.

Hết bài.

Xin 1 tràng pháo tay

Xin cảm ơn, xin cảm ơn.

*Chú ý: Blog có lưu ngày tháng up bài này, ai có ý định sử dụng với bất cứ mục đích gì, đề nghị Credit*