This was originally intended for the Draw It Again contest, but then I realized that fan art is not allowed. The design is inspired by Frank Miller’s The Dark Knight Returns.
Here’s the Batman piece that I did in 2008, 4 years ago.
Doctor Potter – A Time Wizard who travels through time and space on his Tardis broom 2000 to fight the evil VolDalek. Another crazy mash-up picture I did for a weekly challenge from the AAU Comic book Club.
Drawing for the AAU Comic Book Club challenge: Mash-up Marvel and DC characters. This one of mine is Wonder Cat Widow (Wonder Woman, Cat Woman and Black Widow) and Bat Pool (Batman and Deadpool) – They’re a couple of master thieves and assassins, the Freakanomic Duo.
I’ve been working on this for quite a while. Though I’m not a fan of Star Wars, the character designs are too interesting that I couldn’t help doing some experiment of my own. Most of these characters I chose from the original series, other than bearded Obi Wan and Qui-gon Jinn. The cartoon shows don’t have these, so I guess I’ll make my own interpretation on them.
Năm ngoái vẽ tranh Captain Thor Lantern ghép 4 siêu nhân của 4 phim siêu nhân khác nhau, năm nay cũng phải làm 1 cái thì mới yên tâm được. Lần này, xin giới thiệu
“SPIDER BAT AVENGER”
Tên nghe thế là đủ hiểu rồi nhỉ :)). Thật ra cũng chưa nhét đủ bộ Avengers nhưng thôi, đã có Sịp Len Avengers rồi nên cái này gọi là đại diện vài đồng chí thôi. Tất nhiên, nhìn là biết, ghép giữa 3 phim siêu nhân đình đám nhất hè này: The Amazing Spider-man, The Dark Knight Rises và The Avengers.
“Peter Wayne được sinh ra trong 1 gia đình tỉ phú, nhưng đã sớm mất bố mẹ sau 1 vụ ám sát bí ẩn, và tập đoàn của bố mẹ anh ta bị phá sản, và phần lớn cuộc đời Peter sống cùng 2 bác của mình là Ben Wayne và May Wayne.
Từ nhỏ Peter đã thể hiện rằng mình là 1 thiên tài cơ khí và đã tự xây nên sự nghiệp cho mình bằng tài năng của bản thân. Tập đoàn của Peter sau đó đã nhận được hợp đồng tài trợ vũ khí cho chính phủ trong các cuộc chiến ở nước ngoài, và trong 1 lần giới thiệu sản phẩm mới, anh ta đã bị tập kích bởi 1 nhóm khủng bố, và bị thương nặng ở tim. Để tự cứu mình ra khỏi hang ổ khủng bố, Peter phải tự thiết kế cho mình 1 bộ giáp có hình dạng mô phỏng con dơi – loài động vật sống rất đông trong cái hang mà anh ta bị nhốt.
Khi trở về nhà, anh ta dừng việc sản xuất vũ khí và tình nguyện tham gia vào 1 dự án siêu chiến binh của quân đội nhằm phát triển bộ giáp của mình. Sau này anh ta đã bổ sung cho bộ giáp những tính năng như bay lượn, bắn ra tơ từ cổ tay, một chiếc búa có thể bắn ra sấm sét, bắn ra mũi tên có độ chính xác siêu cao. Tuy nhiên, bộ phát năng lượng ở ngực đã khiến cho ADN của anh ta bị thay đổi và khiến cho màu da của anh ta trở thành màu xanh lá cây. Bù lại, anh ta có thêm giác quan thứ 6 và tăng cường sức mạnh cơ bắp.
Nhờ có những khả năng này, anh ta đã tham gia chiến tranh để hạ những đối thủ như Loki Skull, Joker Goblin, Lizard Bane… và bảo vệ thế giới.”
—————————————————–
This time last year, I came up with Captain Thor Lantern in celebration for the 4 superheroes movies that summer. This year, I present to you:
“SPIDER BAT AVENGER”
Guess you guys already know what this is about. Of course, this is a crazy-ass combination between the 3 superheroes blockbuster this summer: The Amazing Spider-man, The Dark Knight Rises, and The Avengers.
“Peter Wayne was born into a billionaire family, but he lost his parents in an tragic and mysterious murder, their family business was broke, and he’s spent his entire life with his Uncle Ben Wayne and Aunt May Wayne.
Since he was a boy, Peter showed that he’s a genius in engineering, and he built his own business on that. One day, his company was commissioned some weapons for the government in the wars. When he was showing his weapons on the battlefield, he was ambushed and abducted by some terrorists and was severely wounded in his heart. In order to save himself, Peter designed an armor with the shape of a bat, the kind of animal that inhabitted in the cave he was held up.
When he came back home, he stopped making weapons, volunteered into a super-soldier project in order to develop his armor. He then upgraded his armor some new features like: flying, shoot spider-webs, lightning hammer, high-accracy arrows. Aside from all of that, the nuclear reactor in his chest changed his DNA, gave him a green skin, a 6th sense and increase his physical strength.
With these powers, he fought against Loki Skull, Joker Goblin, Lizard Bane,… and saved the world several times.”
The Dark Knight Rises (2012) – 9.5/10
Một cái kết quá hoàn hảo cho một huyền thoại.
Trước tiên, tớ phải nói rằng, tớ chưa bao giờ là fanboy của series Batman do Chris Nolan đạo diễn, vì nó không phải là cái “kiểu” phim có thể khiến tớ trở thành fanboy. Và vì thế, tớ chưa bao giờ trông đợi hay ngóng chờ háo hức bất cứ phần nào trong cả 3 phần phim, để rồi chỉ đến khi được xem, thì mới lăn đùng ngã ngửa ra vì những điều tuyệt vời mà Chris đã làm cho Batman. Và lần này cũng vậy, Chris lại tiếp tục thuyết phục tớ bằng tài năng của mình trong The Dark Knight Rises.
Trước khi nói vào phim, phải nói rằng nhà sản xuất đã có 1 chiến lược hoàn hảo trong việc PR và marketing cho phim. Chiến lược này thực sự theo mình chẳng kém cạnh là bao so với những gì Joker từng làm trong The Dark Knight cách đây 4 năm. Cái tuyệt vời trong chiến lược đó nằm ở trong những cuộc phỏng vấn, những lời phủ nhận, những tin đồn, những scandal… trước khi phim được chiếu, mà chỉ khi bạn xem phim và để ý, bạn mới nhận ra rằng, tất cả chúng ta đều đã rơi vào cái bẫy PR của nhà sản xuất 1 cách tài tình đến như thế nào. Và tất nhiên, những cái bẫy đó giăng ra cũng đóng góp 1 phần không nhỏ trong việc khiến cho khán giả được trải nghiệm những cảm giác hưng phấn, bất ngờ, hào hứng với tất cả mọi thứ trong phim. Và ở đây, dùng cái từ “bị thổi bay” “bị nổ tung” để mô tả đầu óc bạn khi xem TDKR là quá chuẩn, không lệch đi đâu được.
(This review is only in Vietnamese, may be the longest review I’ve ever written, so, I’m sorry if you want to read it in English, that’ll have to wait. But, feel free to click like and share it if you like it, thank you so much)
Doctor Who là một trong số những TV Show khoa học viễn tưởng có lịch sử lâu đời nhất, dài hơi nhất, và có tầm ảnh hưởng lớn lao nhất đến văn hóa đại chúng ở nước Anh trong thế kỷ 20. Nếu như ở Mỹ có Star Trek và Star Wars là những biểu tượng sci-fi khiến dân chúng điên rồ và tạo ra cả một cộng đồng geek khổng lồ nghiện ngập, thì ở Anh có Doctor Who.
Lên sóng BBC từ những năm 1963, Doctor Who phiên bản gốc đã từng kéo dài cho tới tận season 26, mỗi season có xấp xỉ 20 tập phim kéo dài khoảng 30 – 45 phút, và phim đã ghi lại dấu ấn của 8 diễn viên khác nhau trong vai Doctor. Phần cuối cùng của Doctor Who 1963 cho tới tận năm 1989 mới kết thúc và để lại rất nhiều sự tiếc nuối cho khán giả thời bấy giờ. Chính vì thế, khi mà Doctor Who được BBC cho quay lại màn ảnh nhỏ (hoặc, màn ảnh rộng kỹ thuật số cỡ lớn full hd của ngày nay) vào năm 2005, đây đã là một sự kiện mang tầm lịch sử với người xem truyền hình ở Anh nói riêng và thế giới phương Tây nói chung.
Bản thân mình cảm thấy nếu cày hết 26 season của bộ cũ sẽ là một điều không tưởng, nên đã quyết định là sẽ chỉ xem 6 season của phiên bản 2005 mà thôi (một phần nữa là vì mình thích xem phim hiện đại có kỹ xảo tốt hơn), thế nên review này sẽ không đề cập và so sánh với phiên bản gốc 1963. (tuy gọi là 2 phiên bản khác nhau để phân biệt, 6 phần phim này vẫn có những mối liên hệ mật thiết với 26 phần phim trước kia, nhưng chúng ta không cần phải xem lại toàn bộ phim cũ mà vẫn có thể hiểu được phiên bản mới này).
Doctor Who kể về cuộc phiêu lưu của một người ngoài hành tinh thuộc chủng tộc Time Lord, thuộc hành tinh Galifrey – The Doctor (tạm hiểu là ông tiến sĩ) – và là người cuối cùng còn sống sót sau cuộc chiến Time War với chủng tộc Dalek (một chủng tộc robot hủy diệt cực kỳ nguy hiểm). Những điều The Doctor làm là chu du qua tất cả các chiều không gian và thời gian bằng chiếc phi thuyền vũ trụ có tên TARDIS với hình dạng một chiếc hộp điện thoại cảnh sát màu xanh (phổ thông ở Anh từ thập niên 50).
Trước tiên phải nói trước là điểm tớ chấm cho phim này, phần nhiều là vì tớ là fanboy của Spider-man, dù là phiên bản nào đi chăng nữa, miễn là được thấy nhân vật thân yêu đu tơ bay lượn trong thành phố New York là tớ hạnh phúc tột cùng rồi, nên đừng quá tin tưởng review này.
Tuy nhiên, tớ vẫn có những lý do riêng của mình để chấm cho phim điểm cao như vậy. Nhiều người cho rằng phim này giống hệt Spider-man của Sam Raimi, và do đó phim này chán hơn phim trước. Mình thì lại nghĩ khác. Với tư cách 1 người đã xem Spider-man Trilogy của Sam Raimi mỗi phần ít nhất 10 lần, thì mình cho rằng mỗi phiên bản đều có cái hay riêng của nó, đem 2 phiên bản này ra so sánh chỉ tổ làm mất lòng nhau mà chẳng được cái lợi gì, chi bằng hãy cứ mở lòng ra thưởng thức và thích thú với cái anh nhện bắn tơ đu lượn có phải sướng hơn không.
Cái đầu tiên khác biệt nhất của The Amazing Spider-man (TAS) so với phiên bản cũ Spider-man (SM) chính là tông chủ đạo của phim. Từ âm nhạc, màu sắc phim, các cảnh quay, tình huống đều được xây dựng có phần nhiều sự trầm lắng và tối tăm hơn. Tâm sự của Peter Parker không chỉ có mỗi cái chết của ông bác Ben mà còn là những bí ẩn không lời giải đáp về số phận bố mẹ mình trước kia, và thậm chí là bố của bạn gái lại chính là người đang tìm cách bắt mình vào tù. Ngay từ việc xây dựng nhân vật, TAS đã cho người anh hùng 1 loạt những điều khó khăn, khổ sở, rắm rối xảy ra trong đầu. Đấy là chưa kể, những tình huống trong phim, động cơ của các nhân vật cũng nghiêm trọng hơn, nghiêm túc hơn các phiên bản trước. (SPOILER: Phim có những 2 người chết, and that makes this film a lot more serious).
Tuy nhiên, tông là một chuyện, cái chính làm nên TAS và khiến nó khác biệt so với SM chính là sự “có lý” trong việc xây dựng nhân vật và cốt truyện. Hầu hết mọi chuyện đều có lời giải thích hợp lý, đặc biệt là quá trình khám phá ra khả năng, làm quen với nó, và trở thành người hùng của Peter Parker theo mình là được thực hiện tốt hơn nhiều so với SM. Mọi thứ không tự nhiên một cách thần kỳ hiện ra như một vở kịch (giống như trong SM), và đều phải trải qua quá trình. Mối quan hệ tình cảm giữa Peter và Gwen trong TAS tuy có phần “đỡ khổ” hơn so với anh Tobey ngượng nghịu với cô Mary Jane trong SM, nhưng bù lại, nhân vật Gwen ở đây so với MJ trước kia thú vị hơn và đóng những vai trò quan trọng hơn trong câu chuyện, chứ không chỉ còn đơn giản là cô gái yếu đuối vô dụng suốt ngày bị bắt cóc và chờ cứu.
Cái thứ 2 mà mình đánh giá TAS cao hơn SM là về mặt diễn đạt những trường đoạn cần khơi gợi cảm xúc trong lòng khán giả, đặc biệt là trường đoạn vô cùng quan trọng – chú Ben chết. Theo mình thì tình huống này trong phim này được làm cụ thể hơn, hợp lý hơn, và thực sự là mình cảm thấy nhiều cảm xúc trong đoạn này hơn trong SM. Tất nhiên cả phim không chỉ có mỗi đoạn này, có rất nhiều những đoạn khác trong phim được làm theo mình là rất cảm động, và chính điều đó cũng đã đóng góp 1 phần trong việc kéo tông của phim xuống 1 mức trầm.
Một trong số những điều khiến Spider-man chính là nhân vật mà mình đam mê nhất trong thế giới của Marvel chính là những pha chọc cười hài hước, đá đểu, đá xoáy, móc máy rất thông minh và thú vị của Spider-man mỗi lần chiến đấu với bất cứ kẻ thù nào. Và quả không hề uổng công mong đợi, vì Andrew Garfield thực sự đúng là Spider-man hài hước đúng chất.
Nói đến đây lại phải bàn về nhân vật Peter Parker. Nếu như trong SM, Peter là 1 thằng ngố đúng chất, chả biết cái gì, chỉ cool mỗi lúc đeo mặt nạ vào, thì TAS lại mô tả Peter thay vì ngố, thì chỉ đơn giản là 1 thằng lập dị, tự kỉ, suốt ngày ủ rũ. Theo mình đây là một cách xây dựng nhân vật thông minh và không chân phương. Peter thường xuyên có những cử chỉ, suy nghĩ, lời nói, hành động, và đặc biệt nhất là dáng đi, dáng ngồi đúng kiểu 1 thằng tự ti, thu mình với cuộc sống. Cụ thể hơn thì đó là những sở thích đi chơi 1 mình, không hề có bạn, nụ cười ngố, nói năng ấp úng nhưng không đần và ngớ ngẩn. Peter của TAS thực sự đúng như trong phần tóm tắt phim trên rottentomatoes – an outcast.
Về mặt hình ảnh thì có lẽ khỏi nói, tớ là 1 fanboy, và tớ cảm thấy quá thỏa mãn với những gì phim mang lại, đặc biệt là những cảnh đu tơ thì quá tuyệt vời ông mặt giời, xem chỉ thấy sung sướng, phê phề phề trên ghế, cảm tưởng như ko bao giờ là đủ với những cảnh này. Hôm trước HBO có chiếu lại SM và mình cho là mình thích cả 2 phim, riêng về mặt bay lượn của Spidey. Quá đã.
Nói tóm lại, mình sẽ chả chê gì phim, vì mình ko muốn chê, và vì mình đã cảm thấy rất thỏa mãn với những gì phim mang lại, nó chính xác là những gì mình luôn mong đợi ở 1 bộ phim Spider-man, mình thấy nó hoàn hảo và chỉ muốn xem đi xem lại để thưởng thức từng khung hình nhỏ một.
(Chú thích tranh – đi xem Spider-man cùng người yêu số dzách Thanh Khiết Lương)
– The Amazing Spider-man là reboot – tức là làm lại hoàn toàn từ a-z không liên quan gì đến 3 phần trước, cả về nội dung lẫn con người.
– Spider-man này sau khi bị nhện cắn chỉ có thể leo tường, giác quan thứ 6, và khỏe hơn chứ không thể tự bắn ra tơ. Thay vào đó phải sử dụng một công cụ hỗ trợ bắn ra tơ gọi là webshooter – trung thành với phiên bản Amazing Spider-man truyện tranh.
– Peter Parker ở đây không yêu Mary Jane mà yêu Gwen Stacy.
– Peter Parker ở đây sẽ luôn luôn là học sinh cấp 3, khác với 3 phần trước là Peter đã trưởng thành và đi làm, học đại học.
– Đối thủ ở phim này của Spidey sẽ không phải Goblin, mà là Kurt Connor tức The Lizard, một nhà khoa học bị biến thành quái vật thằn lằn (3 phần trước chính là ông thầy lớp đại học của Peter)
– Phần này có đả động nhiều hơn đến bố mẹ của Peter – theo trailer thì có vẻ sẽ cho dính líu đến The Lizard và webshooter.
– Phim này sẽ không có tòa soạn báo Daily Bugle và ông chủ tòa soạn nóng tính Jonah Jameson.
– Phim được hứa hẹn sẽ có tông chủ đạo đen tối, nghiêm trọng hơn 3 phần trước.
– Truyện tranh có rất nhiều phiên bản khác nhau, game và phim cũng vậy, không có cái nào liên quan đến cái nào, nên ko việc gì phải cố gắng giải thích phim bằng truyện hay game vì nó đương nhiên sẽ là 1 phiên bản độc lập hoàn toàn.
AM I DOING THIS RIGHT? — THỬ TÌM XEM CÁI NÀO LÀ CỦA ÔNG NÀO TRONG PHIM :)))))
Cuối cùng thì sau 4 năm chờ đợi với 5 bộ phim có đầy những móc nối nội dung với nhau từ Iron Man, The Incredible Hulk, Iron Man 2, Thor và Captain America: The First Avenger, thì giấc mơ của bất cứ thằng geek super heroes nào cũng đã trở thành hiện thực – The Avengers – bộ phim điện ảnh chiếu rạp đầu tiên trong lịch sử chuyển thể thành công tập hợp siêu nhân đình đám nhất của họ nhà truyện tranh Marvel.
Phải nói trước là tớ không phải fan comic, tớ gần như chả đọc comic bao giờ, những chính nhờ những bộ phim chuyển thể từ siêu nhân comic mà tớ đã trở thành một thằng fanboy superheroes điên cuồng. Và việc The Avengers ra rạp thật quả đúng chính thị là ngang với nằm mơ.
Tuy nhiên, sau Thor và Captain có chất lượng nội dung thuộc tầm “xem ổn” chứ ko được xuất sắc như Iron Man và The Incredible Hulk, thì thực sự là mình đã hạ sự trông đợi của mình vào nội dung của The Avengers, và xác định sẵn tinh thần là mình sẽ chỉ xem phim như một fanboy không quan tâm tới nội dung phim mà chỉ cần tận hưởng giấc mơ thành hiện thực được xem Avengers trên màn ảnh là đủ rồi, và vẫn sẽ thích nó như thường. Nhưng bộ phim đã làm vượt quá xa mọi trông đợi của mình.
Đây chính là một bộ phim siêu anh hùng hoàn hảo, là bộ phim siêu anh hùng truyện tranh hay nhất từ trước tới nay mà mình từng xem, kể cả so với những phim phức tạp như The Dark Knight hay sâu sắc như Watchmen.
Bởi vì nó vui, bởi vì nó có đánh nhau đẹp mắt, kỹ xảo đẹp mắt, lời thoại thông minh, tình huống hài thông minh, kịch bản được sắp xếp chặt chẽ, thông minh, chia đều hào quang cho tất cả các nhân vật, ngay cả nhân vật phụ như Maria Hill cũng có những giây phút tỏa sáng, bởi vì có siêu nhân bay lượn, bởi vì có các siêu nhân không chỉ đánh nhau mà còn có vấn đề cá nhân lủng củng, bởi vì nó tận dụng tất cả những chi tiết đã có để sử dụng, và quan trọng nhất, tất nhiên, là bởi vì nó tập hợp hàng loạt các siêu nhân trong các phim khác nhau vào trong cùng 1 phim. Và rõ là chẳng thể nào có phim nào có thể vượt qua Avengers về những điều nói trên. Nó là một phim giải trí siêu anh hùng giả tưởng hoàn hảo, gần như không có lỗi.
Tất nhiên, xét về chiều sâu thì nó ko so được với The Dark Knight hay Watchmen, nhưng những phim đó nó không có được cái chất “truyện tranh siêu anh hùng” – cái thứ mà có thể biến bất cứ ông người lớn nào trở thành thằng trẻ con tưởng tượng mình đang cầm khiên, mặc giáp, cầm búa… bay lượn đánh kẻ xấu. Một cái sự “màu mè, ngây thơ” rất giải trí, rất comic, rất hoạt hình, nhưng vẫn thấy được rằng, cái đống này do 1 đám người lớn cực kỳ có đầu óc làm ra.
Ban đầu cũng định bắt lỗi phim này, vì không phải phim không có lỗi, nhưng mà what the fuck, who gives a single shit about that? THIS MOVIE IS FUCKING AWESOME IN EVERY WAY AND NO OTHER CAN SURPASS IT, at least, so far.
Sherlock Holmes 2: A Game of Shadows (2012) – 7.5/10
Phim hay! Xem cực thích và sướng mắt, sướng tai, và sướng cả não!
Phim này làm những điều hoàn toàn khác với series Sherlock Holmes ngày xưa và khác cả với BBC’s Sherlock, bởi vì nó là phim Mỹ. Và người Mỹ thì rất thực tế, và Holmes trong phim của Guy Ritchie không phải là 1 tên người Anh điển hình lịch thiệp, kiêu ngạo, thay vào đó là 1 gã rất khoái hoạt động thực địa, lăn xả vào tất cả những chỗ nguy hiểm nhất, bẩn thỉu nhất, và cái hay nhất ở Holmes của Ritchie mà mình thích, chính là Holmes biết đánh nhau. Cái chính là đây không phải dạng đánh nhau hùng hục, mà là đánh nhau bằng đầu óc, tất cả mọi cú đánh đều được Holmes tính toán trước khi ra đòn và đỡ đòn – đánh nhau thông minh – which is pretty awesome and clever.
Tuy nhiên, là một fan của phần 1 phim này, mình phải nói thực là hơi thất vọng với phần 2. Phần lớn bộ phim không có được cái chất thông minh trong từng lời nói, suy luận, và sự sắc sảo tinh tế của Holmes như phần 1, thay vào đó đúng như anh Nguyễn Nguyen Khanh Duong đã từng nói, giống như 1 cái máy suy luận hơn là một thám tử.
Thứ 2 nữa là khá thất vọng với Moriarty – một nhân vật mình khá trông chờ – đối thủ nguy hiểm nhất trong sự nghiệp của Holmes. Thật tình mà nói mình cho là Jared Harris không có được cái thần của một Napoleon trong giới tội phạm – không thể hiện được cái tầm, và sự chủ động, sự lấn át đối với Holmes, và tất nhiên, cả sự khinh khỉnh.
Thất vọng nữa, ấy là cốt truyện của phần 2 hình như chả liên quan gì đến phần 1, mà rõ ràng với những gợi ý từ phần 1, thì lẽ ra phần 2 này phải có gì đó móc nối với Black Wood, nhưng đây lại chả có gì. Hơn nữa, cảm giác những kế hoạch, những tính toán của Moriarty quá chân phương và nông, không có được sự lắt léo, thâm sâu, chi tiết và đầy bất ngờ cực kỳ nguy hiểm mà BBC’s Sherlock thực hiện quá đỉnh.
Tuy nhiên, đoạn Holmes và Moriarty ôm nhau tính toán cuộc đấu võ tay đôi khá thú vị, và cả cái cách nó kết thúc trường đoạn đấy cũng thể hiện rất được cảm xúc.
Nói chung, hơi thất vọng đôi chút vì có quá nhiều down sides trong phần 2, mình vẫn rất thích phim này, và hi vọng sẽ có phần 3 nữa vì cái chất giải trí thông minh của nó vẫn ở đấy và hết sức hấp dẫn.
———————————————-
Chronicle (2012) – 9/10
Một trong số những phim hay nhất trong nửa năm trở lại đây được xem.
Phim sử dụng lối quay phim “đời thường” – 100% các cảnh quay của phim đều được thực hiện để cho có cảm giác chúng được thu từ nếu không phải camera cầm tay thì cũng từ camera công cộng hoặc camera cảnh sát, hoặc vân vân, mà không phải là camera điện ảnh – which is pretty amazing. Tất nhiên, kiểu quay phim này chẳng có gì mới lạ khi mà người ta đã được xem quá nhiều các thể loại như Cloverfield hay Paranormal Activity và dường như là cái cách quay phim này chưa thực sự phát huy được hết hiệu quả của nó.
Nhưng với Chronicle thì khác, chính cái cách quay phim này đã khiến cho đề tài của phim – Super power – càng trở nên fucking awesome hơn bao giờ hết. Những pha bay lượn, những pha sử dụng telekinesis (viết đúng ko nhỉ), bình thường trong các phim siêu anh hùng bình thường khác ta chẳng thấy có gì đặc biệt, vì rõ đó là phim, nhưng với cách quay giả máy quay cầm tay này, tất cả mọi thứ đều cho cảm giác “thực” cực kỳ thú vị, giống như được trải nghiệm các khả năng siêu nhiên của các nhân vật một cách trực tiếp vậy – hết sức thú vị và hào hứng.
Cũng phải nói rằng với phim kiểu này, diễn xuất là một vấn đề rất lớn, và mình cho là với những gương mặt không có tên tuổi tham gia trong phim, thì họ đã làm được những điều rất đáng khích lệ. Mình thực sự tin vào những sự phát triển tâm lý, tính cách thông qua các sự kiện, thực sự tin vào cảm xúc của nhân vật, và tin vào tình huống.
Tuy nhiên, một hạt sạn to tướng, ấy là ở cuối phim, đứng trên núi tuyết, mà anh giai hú rõ to.
Nói chung là một phim fucking awesome mà mình không hiểu tại sao có bất cứ ai lại có thể chê nhảm.
Đây là một bộ phim phản ánh đậm nét bộ mặt chính trị của nước Mỹ, và cái cách mà nó đã hủy hoại tâm hồn của một con người ra sao.
Stephen là một chuyên gia về truyền thông cho chiến dịch vận động tranh cử của một ông nghị sĩ Mỹ. Lúc đầu anh này tham gia chiến dịch vì “niềm tin”. Niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào những lý tưởng vĩ đại, những sự trong sáng, những tươi đẹp, cao quý mà anh từng ngưỡng mộ ở quê hương mình. Nhưng đến cuối phim, tất cả chỉ còn lại là một chuyên gia, một đầu sỏ tranh cử chính trị, một kẻ thâm độc, lắm mưu nhiều kế, và ánh mắt của anh ở cuối phim, đã chẳng còn “niềm tin” nữa rồi.
Phim này nhắn gửi đến những nhà “dân chủ, tự do, nhân quyền” yêu nước Mỹ, yêu chính trị Mỹ, hoang tưởng về những điều cao siêu ảo giác mà nước Mỹ họ nhồi cho thế giới. Rất tiếc, dù bạn được chọn 1 trong 2 cánh cửa, nhưng chúng đều dẫn vào 1 căn phòng, trống không. (mượn lời Key Sataniel)
Phim thuộc dạng phải xem với các bạn nữ vì có Ryan Gosling và George Clooney siêu đẹp trai và hot boy, còn các bạn nam thì có Evan Rachel Wood – một trong số những nữ diễn viên đẹp nhất mình từng biết.
Quên, đây cũng là phim có Poster ấn tượng nhất 2011 với mình. Phản ánh quá rõ cái mà phim truyền tải. Kiểu before – after.
I’ve been sucked into the amazing and mind-blowing universe of Doctor Who (2005 version) and now addicted to it. Just finished watching 6 seasons in only 1 week.
Matt isn’t my favorite Doctor, he has a lot of interesting expression and personality to capture into a caricature.
The Girl with the Dragon Tattoo (2011 – Mỹ) 8/10
Overrated là những gì mình sẽ tả về phim này. Khi xem được 2/3 phim thì thấy cũng hay, chất, thú vị, hấp dẫn, nhưng đến đoạn cuối thì phim trở thành 1 phim bình thường vì đã bị bôi ra quá dài dòng một cách vụng về. Cốt truyện trong phim gốc của Thụy Điển được xây dựng để làm trong 2 tập, chứ ko phải 1, chính vì vậy nó rất khác với kịch bản xây dựng cho 1 phim dài, việc áp nguyên xi không thay đổi vào phiên bản của Mỹ đã khiến nó không phù hợp. HOặc ít ra là cá nhân tớ thấy thế.
Thứ 2 là mình thấy cái tên phim cuối cùng lại chẳng liên quan và có giá trị mấy với nội dung phim. Chưa kể là cả bộ phim mình ko hề có cảm giác đây là phim nói về Salander mà lại là về ông Blomviskt mới là chính, vì nhân vật Salander được xây dựng đan xen với ông kia, nhưng lại quá mờ nhạt vì chẳng có gì liên quan đến sự kiện chính đáng quan tâm là vụ mất tích của Harriet —> cái này là kém hơn bản gốc của Thụy Điển. Vì thế khi xem thì câu hỏi trong đầu mình luôn là “Ơ thế cái cô này liên quan quái gì đến câu chuyện? Chả quan tâm, skip đến đoạn ông kia phá án đi!” Để rồi mãi tới nửa phim mới thấy cô này dính dáng đến vụ án một cách rất… nhạt và nhoay nhoáy, và cả việc xây dựng mối quan hệ với Blomviskt cũng vẫn rất hời hợt.
Thứ 3, sau tất cả những lời tung hô có cánh, tất cả những ca ngợi mà mình chưa hiểu là ca ngợi cái gì, cao siêu chỗ nào, sâu sắc ra sao không biết, mình thấy phim này so với Tinker Tailor Soldier Spy – cùng thể loại, kém xa. Hoặc, mình là 1 thằng không biết thưởng thức phim “nghệ thuật cao cấp”.
Nhưng nói vậy, vẫn phải khẳng định lại, mình đã chấm phim 8/10 là có lý do, phim rất hay, rất đáng xem, rất hấp dẫn, rất thú vị với bất cứ ai đam mê thể loại phim trinh thám, hay đã từng là fan của Conan Doyle, Agatha…
Một phim indie có premise khá giống với Melancholia. Nhưng điều khác biệt là gì? Đó là khi xem Melancholia, ngoài “cảm giác” khó chịu với tất cả mọi thứ trong bộ phim như kết cấu phim, quay phim, diễn xuất, câu chuyện, thì mình không có bất cứ “cảm xúc” nào với bộ phim, với nhân vật, với quay phim, với visual…
Ngược lại, Another Earth cũng mang lại một “cảm giác” vô cùng khó chịu, căng thẳng, hoang mang. Nhưng không chỉ có vậy. Tất cả mọi thứ của phim từ diễn xuất, câu chuyện, chuyển biến tâm lý, tình tiết, quay phim, bố cục và kết cấu phim, chưa kể cả âm nhạc và âm thanh, đều mang lại “cảm xúc”. Cái cảm xúc ở đây là cảm xúc dành cho bộ phim, không phải là cảm xừ “từ” bộ phim. Cảm xúc từ từng hành động, lời nói của nhân vật, từ góc quay, màu sắc của phim, từ cả phần âm thanh ma quái xoáy sâu vào óc cực kỳ ám ảnh.
Và đặc biệt hơn, ở một câu chuyện khiến cho người xem căng như dây đàn.
KHông cần phải diễn viên lớn, đạo diễn lớn, hãng lớn, cũng chẳng cần một kết cấu cố tình, cố gắng tỏ ra khó hiểu, cao siêu, thì mới là một bộ phim có sức nặng nghệ thuật. Đôi khi chỉ từ những điều thật chân phương, nhẹ nhàng như vậy thôi.
A must see for any movie lover.
————————————————————
Morning Glory 2010 – 8/10:
Được người yêu Thanh Khiết Lương giới thiệu cho nên là down về xem ngay. Một bộ phim hài nhẹ nhàng hết sức vui và thú vị, đặc biệt dành cho những workaholic. Nhờ phim này, Rachel Mcadams chính thức trở thành một trong số những nữ diễn viên ưa thích nhất của mình về mặt diễn xuất. Thực sự diễn xuất của Rachel trong phim này cho mình một cái cảm giác rằng cô này thực sự yêu thích, thực sự đam mê và nhiệt tình với cái công việc diễn viên của mình, và nhờ thế, khiến cho mình thực sự tin vào nhân vật Becky trong phim.
Thực sự về mặt điện ảnh, phim này chẳng có gì nhiều để nói, nhưng với cá nhân mình, những bộ phim có khả năng cho khán giả một cảm giác “feel good” trong lòng có một giá trị và vị trí nhất định trong niềm đam mê phim ảnh của mình. Và Morning Glory chính là bộ phim như thế.
Còn gì tuyệt vời hơn khi được nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như thế, nở những nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc như thế khi cống hiến hết mình, dốc hết trái tim mình cho cái công việc mà mình đam mê. Phải nói thực rằng, với cái phim này, chỉ có những ai thực sự “yêu” cái công việc của mình như yêu cái việc hít thở, ăn uống hàng ngày mới có thể thấm được cảm xúc.
Một bộ phim tốt cho tinh thần của bất cứ ai đang gặp phải khó khăn trong công việc.