Some cool stuffs

An awesome film by Patsmith on deviantART

Vodpod videos no longer available.

Một cái poster Watchmen xuyên tạc lấy từ blog Siriusstar :)) (xem link sang đó ở phần Movie Reviews bên phải)

And don’t miss this awesome new Teen Titans concepts from Mr. Cheeks

Thở phào

Phào….

Cuối cùng thì cũng kết thúc tuần đồ án đầy chông gai. Cái này làm chưa kinh nghiệm về thể hiện lắm. Nhưng lần này cũng rút ra nhiều kinh nghiệm rồi.

Ko sao, dù sao thì cũng ko fải cái gì tâm huyết với mình lắm, sao cũng đựơc.

Bây h thì chăm chút cái blog này một tí :D.

Sau mấy hôm mày mò thì cũng nắm đựơc kha khá cách sử dụng của WordPress.com (WordPress.org là loại có trả tiền), và qđịnh dọn sạch nhà từ 360 về đây, tất nhiên bên kia vẫn để đấy để khi có người vào vẫn xem được, nhưng cơ bản là đã copy gần hết những entry qtrọng nhất sang đây :).

Cái thích nhất của WordPress chính là phong cách y như một website chuyên nghiệp chứ không chỉ đơn thuần là 1 blog service vì nó còn cho phép mình tạo các page như mọi người thấy trên bar phía trên trang này. Tớ đã tạo test thử vài trang như Art và Comic blog.

Mục Art mình có chèn slideshow Sitback – một feature của deviantART – giúp show lần lượt toàn bộ những art work tốt nhất thuộc đủ mọi thể loại từ trước đến giờ của mình trong gallery của deviant, kèm theo đó là một số website mà mình có tạo profile và chịu khó chăm chút cho nó.

Mục Comic Blog là nơi tổng hợp tất cả các tập truyện tranh ngắn Nhật ký hài mà mình đã làm từ trước tới giờ, cũng khá nhiều, khoảng hơn 2 chục truyện. Tớ đã tổng hợp nó lại vào 1 trình đọc truyện online flash mới khám phá được, khá hay và tiện lợi khi cần post 1 truyện nhiều trang. Mọi người hãy vào đọc truyện rồi comment cho tớ nhé :). Thanks.

————————-

Tiếp theo là lo cho những vịêc sắp tới. Trước mắt là tập trung làm tiếp cho bên Giáo Dục cho xong. Thứ 3 bắt đầu đi học lại Quản trị và tuần tới cũng là tuần bắt đầu vẽ ghi :(. Thật là mệt mỏi, hết việc nọ đến việc kia, chồng chất :(. Mệt ko chịu được :(.

————————

Mới khám phá ra trò blog nhanh này. Hay ra phết :)) —> http://splendidriver.tumblr.com

Cái này ko nhớ gọi là gì, nhưng mà nó là kiểu blog mà khi mình thấy có gì hay thì post ngay luôn được, chủ yếu là để share stuffs chứ ko fải là viết blog như này.

—————————–

Chuyện cuối là cảnh báo bất cứ ai đã và đang có ý định đi xem Watchmen.

HÃY ĐỌC TRUYỆN TRƯỚC KHI XEM PHIM, nếu không bạn sẽ không thấy phim này hay đâu :), chưa kể là khi chiếu ở VN nó đã bị cắt đi gần 10 phút vì dính dáng quá nhiều tới lịch sử, chiến tranh, chính trị và sex.

Nếu ko đọc truyện sẽ ko thấy hết cái hay của câu chuyện này, thậm chí sẽ cảm thấy khó chịu vì nội dung và kết cấu của nó. Bên cạnh đó là cần trang bị cho mình 1 vốn kiến thức kha khá đủ dùng về chính trị, lịch sử, chiến tranh, xã hội, vật lý học, sinh học và y học, cùng 1 cái đầu có khả năng suy nghĩ sâu sắc và phức tạp, vì cái hay của truyện ko nằm ở BỀ NỔI, mà là TẢNG BĂNG CHÌM :). Mình cũng chưa xem fim đâu, nhưng đã cày truyện 2 lần và mới hiểu sơ sơ 1 số thứ (nên nhớ Watchmen là bộ truyện tranh hay nhất mọi thời đại, bộ truyện tranh duy nhất đạt giải Hugo dành cho tiểu thuyết giả tưởng hay nhất cùng hàng loạt giải thưởng VĂN HỌC uy tín khác trên thế giới)

Ok, hôm nay thì chỉ viết thế thôi, mọi người vào blog nhớ để lại cho tớ vài lời trong ô chatroll nhé :D. Có rất nhiều thứ muốn viết nhưng chưa có thời gian thôi :), toàn chuyện thời sự ấy mà :))…. (già rồi…)

My Art

I’ve just find a super cool way to share my art in one place with DeviantART, and another cool way to read all my Diary Comic.

Here you go.

Vodpod videos no longer available.

I’m working on my project right now so catchya later peeps.

Trên đây là slide show Sit Back của DeviantART khá hay, có thể view tất cả artwork tốt nhất của tớ bên dA 1 lúc được.

Còn bây h thì đang bận, khi khác viết dài sau. Mọi người ghé thăm đây thường xuyên nhé :).

Nhớ click fần art và comic diary ở menu phía trên.

Quan Thanh Temple

Ok, so here’s the finished version of the WIP I posted yesterday.

I used Watercolor and some inkpen touch. A2 sized paper

The scene is from a corner of Quan Thanh Temple in Hanoi. The place is to worship one of the traditional Saints from the ancient time – St. Tran Vu (Trấn Vũ;).

Despite the architecture of the place, it has nothing to do with Buddhism but Taoism (wiki it) – which is the traditional religion of our country.

There’s a super huge black brass statue inside this temple which portray St. Tran Vu. It was made in the year of 1667, 3.39 meters high and about 4 tons weigh.

This is one of the most famous scenic beauty of Hanoi, Vietnam that a tourist shouldn’t skip.

Another Scenery

https://i0.wp.com/fc69.deviantart.com/fs43/i/2009/070/9/f/Another_Scenery_WIP_by_splendidriver.jpg

Another scenery exercise of mine. This is just a WIP with watercolor, I still have to give it some inkpen touch to finish it. So I’ll describe more details about the scene in the final one.

Enjoy it now

Màu nước, giấy A2.

Cái này chưa thực sự hoàn thiện, vì còn phải lên bút sắt nữa, nhưng vì chưa chụp được bản lên bút sắt nên up tạm cái này đã.

Có lẽ đây là con màu nước ngon nhất của mình.

Liệu nên thế nào đây?

Liệu nên thế nào đây? magnify

Đang ngồi vẽ bài Mỹ thuật, băn khoăn ko biết nên dùng màu nước hay mực nho đây.

Chính vì băn khoăn này lại tự hỏi, không biết mình lựa chọn cái ngành kiến trúc này là đúng hay sai nữa.

Bây h đi học cứ như cho có. Mặc dù đã xác định tinh thần là học để tốt nghiệp kiếm tiền, nhưng ko hiểu sao mình ko tài nào học được. Ngồi trong lớp cứ cố nghe giảng được 1 lúc là tay lại ngoáy ngoáy vẽ linh ta linh tinh, rồi dần dà thành ko thèm nghe giảng nữa. Đặc biệt là cơ công trình và cấu tạo nhà dân dụng. Biết là cả 2 môn đều cần cho công việc sau này, nhưng ko thể nào nhồi vào đầu được. Cơ công trình thì là vì mình vốn ko thích và ko có khả năng tiêu hoá các môn có dính đến số má với tính toán, chung lại là môn tự nhiên. Cấu tạo thì là vì nó đặc sệt mùi kỹ thuật kiến trúc, lại càng là thứ mình ko quan tâm, mặc dù mình biết nó cần. Thế nhưng mà sâu trong thâm tâm mình vốn ko muốn học nó nên nó không thể vào đầu, ko có hứng thú với nó thì nó ko vào đầu.

Mà đây lại là 2 môn quan trọng mới chết chứ, ko học thì sau ra chưa chắc đã làm được kiến trúc sư thiết kế nhà kiếm tiền được. Muốn học vì nó quan trọng, nhưng học ko vào vì thâm tâm không thích và ko quan tâm.

Nghĩ lại thì từ bé chỉ có cái gì khiến mình hứng thú thì nó mới vào đầu mình. Như là các môn về địa lý, lịch sử, chính trị, văn học, tiếng Anh…. nói chung là môn xã hội mới vào đầu mình và in sâu, và thành ra phẩy mấy môn này khá cao, gần như chỉ cần nghe là tự nhiên nhớ. Ngược lại, 3 cái môn chính lại toàn là môn tự nhiên (thế mới ngu) nên mình học ko vào hoặc học kém hoặc lào phào là Toán, Lý, Hoá.

Bây giờ cũng thế, chỉ thích học mấy môn vẽ vời, hoặc lịch sử, phẩy cao, mấy môn lquan đến kỹ thuật hoặc thuần kiến trúc thì hoàn toàn thờ ơ và ko vào đầu.

Chán quá, ko biết mình qđịnh theo nghề này liệu có đúng ko. Nản quá

Bài hát MÔNG THỎ HEO

Bài hát: "Mông thỏ heo" magnify

Đây là bài hát tớ mới sáng tác (tớ, đúng, ko fải ai khác mà chính Splendidriver), phỏng theo nhạc của bài “Bắc Kim Thang” (dân ca Nam Bộ). Cứ hát đúng lời là sẽ đúng nhạc 😀

Mông thỏ heo

Có cái mông thỏ heo rất bự
Thật không ngờ là bự đến vậy
Lắc suốt ngày sao buồn cười quá
Lắc mãi thế, cẩn thận tụt mông
Con heo bông đứng ngắm rồi cười
Con thỏ này chắc trăm phần trăm thỏ heo.

Hết bài.

Xin 1 tràng pháo tay

Xin cảm ơn, xin cảm ơn.

*Chú ý: Blog có lưu ngày tháng up bài này, ai có ý định sử dụng với bất cứ mục đích gì, đề nghị Credit*

Balan và Việt Nam

Balan và Việt Nam magnify

Cách đây đúng 20 năm, ở Balan đã có 1 hội nghị bàn tròn để cho chính phủ Cộng sản ngồi lại với các bên đối lập để tổ chức 1 cuộc bầu cử đầu tiên theo kiểu đa nguyên, và bên đối lập đã thắng áp đảo, làm sụp đổ chế độ Cộng sản ở Balan và sau này kéo theo sự sụp đổ cả hệ thống Cộng sản ở Đông Âu.

Lý do là vì hệ thống Cộng sản đóng cửa cực đoan này ở Đông Âu đã thực sự kéo các nền kinh tế này đi xuống nghiêm trọng, đời sống của người dân thiếu thốn đủ đường, cực khổ và bị kìm kẹp, nói tóm lại là hệ thống này đã đưa những đất nước Đông Âu này đi xuống về mọi mặt, nghiêm trọng và không ai có thể phủ nhận điều đó, chính vì vậy, việc thay đổi là cần thiết và hợp thời đại. Nhưng đó là chuyện ở Balan.

Mới đây, trên BBC tiếng Việt có 1 bài viết của 1 tác giả người Việt đang sống ở Balan, ca ngợi về sự “dân chủ” mà Balan đã đạt được vào năm 1989, và cho rằng đó là 1 “bài học” mà ở Việt Nam ngày nay cần noi theo để đạt được “dân chủ”.

Thoạt đầu nếu ai không đủ kiến thức và cái nhìn khách quan thì sẽ cho rằng: “À, thằng này nói hay, đúng thật, Việt Nam cũng nên làm như Balan ấy mới là dân chủ” và bắt đầu cho rằng chế độ hiện thời là tồi tệ blah blah….

Nhưng như tôi đã nói nhiều lần, đấy chính là cái thủ đoạn lắt léo trong lý luận của giới trí thức hải ngoại khiến cho người đọc tin sái cổ những gì họ nói, và bắt đầu suy nghĩ băn khoăn lung lắm về những điều họ phân tích, họ nói mà quên mất rằng mình có cái đầu để có những suy nghĩ phản biện.

Tôi đã gửi cho BBC Tiếng Việt 1 bài phản biện như sau, nhưng không và chưa bao giờ được đăng (chả có gì lạ, BBC mà, “tự do ngôn luận” nên không có kiểm duyệt đâu)

Thực sự đa phần những người đang sống và làm việc ở nước ngoài hoặc đọc quá nhiều những giá trị dân chủ kiểu phương Tây và những tài liệu chống Cộng, đều đã hiểu sai ý nghĩa của “Đảng” ở Việt Nam.

Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải một tổ chức chính trị được một bộ phận người lập ra để tranh đấu tham gia vào bộ máy chính quyền. Hiểu đơn giản thế này, ở phương Tây, khi anh tham gia vào 1 đảng phái chính trị, tức là anh đã trở thành một “chính trị gia” và chắc chắn anh vào là vì mục đích chính trị, anh sẽ tham gia vào các hoạt động của Đảng để làm chính trị.

Nhưng ở Việt Nam lại khác. Từ cấp tiểu học đến trung học, chúng tôi phải phấn đấu, học tập, rèn luyện đạo đức để đựơc kết nạp vào Đội thiếu niên tiền phong, Đoàn thanh niên cộng sản và sau này là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Và việc chúng tôi tham gia vào Đội, Đoàn, Đảng, không hề nhằm mục đích chính trị như tính chất đảng phái có ở các hệ thống chính trị phương Tây, mà nó như một danh hiệu, một phần thưởng ghi nhận cho những phấn đấu, cố gắng, tôi rèn cả về đạo đức con người lẫn khả năng học tập, làm việc. Và đa phần trong số chúng tôi kể cả khi đã trở thành Đội viên, Đoàn viên, không phải ai cũng có ý định tranh chấp để tham gia vào bộ máy lãnh đạo, mà chỉ tâm niệm rằng, trở thành Đội viên hay Đoàn viên, nghĩa là những cố gắng của mình đã được công nhận, và danh hiệu đó sẽ lại càng là động lực để chúng tôi tiếp tục phấn đấu trong cuộc sống tương lai. Và tiếp tục được nhận một danh hiệu cao quý hơn là Đảng viên, để ghi nhận những cố gắng của chúng tôi trong suốt tuổi trẻ để cống hiến cho gia đình, trường lớp và lớn hơn là đất nước, chứ không phải cứ là Đảng viên là ham hố tranh quyền chức để làm lãnh đạo.

Việc này còn giúp cho đa phần thế hệ trẻ có được một mục tiêu để luôn phấn đấu trong đường đời của mình vì vào Đội, Đoàn, Đảng luôn là 1 vinh dự đối với gia đình và được sự nể trọng từ phía những người xung quanh. Còn nhớ khi tôi được vào Đội, một trong những người đầu tiên của lớp, cảm giác thật mãn nguyện và tự hào trước ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn cùng lớp. Nhưng không lâu sau đó, khi tôi phạm phải một lỗi về kỷ luật, thì cô giáo với bạn bè đều rất thất vọng về tôi, họ nói “Đội viên mà thế à?” và tôi hiểu, trở thành Đội viên chính là động lực mạnh mẽ nhất để tôi phấn đấu.

Cơ chế bầu chọn lãnh đạo ở Việt Nam cũng dựa vào điều đó để lựa chọn những con người ưu tú nhất của đất nước, những Đảng viên. Vì Đảng viên là những người đã chứng tỏ đuợc mình trong suốt quá trình trước đó bằng khả năng làm việc và phẩm chất cá nhân và họ xứng đáng được ra ứng cử vào các chức vụ lớn. Và chúng tôi bầu họ, tin tưởng họ, và chúng tôi chưa bao giờ cảm thấy thất vọng, khi mỗi lần thay đổi bộ máy chính phủ, đất nước lại cải thiện được vị thế của mìh trên trường quốc tế.Và chúng tôi hãnh diện rằng những cố gắng của mình khi cố trở thành đội viên, đoàn viên và Đảng viên cũng có 1 phần trong sự phát triển đó của đất nước.

Còn những người không được vào đội, đoàn, Đảng, họ có thể có phẩm chất, có thể họ giỏi, nhưng họ chưa chứng tỏ được mình đủ để đạt được những danh hiệu đó, họ chưa bằng các Đảng viên. Điều đó có nghĩa là, Đảng viên cũng chỉ đơn giản như bao nhiêu con người khác trên khắp đất nước, chỉ có điều, họ là những người đã chứng tỏ được mình mà thôi.

Đương nhiên ở Việt Nam hiện nay đã và đang xảy ra tình trạng kết nạp Đội, Đoàn, và Đảng một cách rất xô bồ và thiếu chắt lọc. Cả những người chưa có đủ tư cách cũng đã được chọn vào Đội, Đoàn và Đảng, và họ len lỏi lên làm lãnh đạo, gây ra sâu mọt khó chữa tận gốc trong bộ máy chính quyền các cấp.

Việc này cần những ý kiến đóng góp xây dựng tích cực và khéo léo chứ không phải bằng cách tạo ra đối kháng và đối lập ở một đất nước mà sự đoàn kết toàn dân nếu không phải khi có chiến tranh thì hết sức yếu ớt như Việt Nam.

Và chuyện của Balan không thể nào áp dụng được trong thời điểm hiện nay ở Việt Nam. Lý do thứ nhất là vì như tôi đã nói ở trên, trong lòng người dân Việt Nam hiện nay, Đảng Cộng Sản mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với các đảng phái chính trị phương Tây, và ý nghĩa của nó còn đặc biệt hơn khi ĐCS là những người đã từng dành lại độc lập dân tộc và thống nhất đất nước, và trong lòng dân chúng, ĐCS là những người có công với đất nước. Lý do thứ 2, thời xưa, khi Ba lan thay đổi thể chế, là khi cung cách cầm quyền cực đoan xưa kia đã lỗi thời, khiến cho đất nước đi xuống nghiêm trọng về mọi mặt và mất lòng tin trong nhân dân. Trong khi Việt Nam ngày nay lại là một xã hội tự do và dân chủ, đất nước ngày càng đi lên, phát triển và cải thiện vị thế của mình trên trường quốc tế (được làm chủ tịch luân phiên của LHQ, tham gia WTO, tổ chức APEC, ASEM…), du lịch phát triển cho người nước ngoài tự do tham quan khắp mọi miền đất nước, hoàn toàn đổi nghịch hẳn với 1 xã hội đóng cửa và xiềng xích ngày xưa của Ba lan và các nước CS Đông Âu.

Sự thay đổi của 1 chính thể chỉ xảy ra khi nó không còn được lòng đại đa số người dân, khi nó làm cho đất nước lụn bại và đi xuống, khi nó sắt đá, khiên cưỡng và cực đoan. Nhưng Việt Nam hôm nay thì không, nó đang chuyển mình, đi dần lên phía trước một cách tích cực, dù vẫn mắc khá nhiều những sai sót, sai lầm, bảo thủ, quan liêu và tham nhũng, hậu quả của 1 thời gian bao cấp trì trệ và 1 thời gian dài bị cấm vận nghiêm ngặt.

Hãy tự hỏi vì sao dù đài BBC tiếng Việt đầy những bài viết đả kích, chỉ trích, thậm chí là chống Cộng cực đoan nhằm vào nhà nước VN hiện tại mà tôi – một công dân 20 tuổi bình thường đang sống ở HN mà lại truy cập vào 1 cách dễ dàng và tham gia viết bài thế này.

Vì thế, theo tôi, những gì một người Việt yêu nước thực sự cần làm ở thời điểm hịên nay, không phải đấu tranh đòi dân chủ (ở một nước đã có sẵn dân chủ) và nhân quyền (nơi nhân quyền luôn được bảo vệ) và đòi tạo ra đối kháng, đối lập, vì thực chất chả có gì để mà phải đấu tranh cả, mà thay vào đó, hãy cùng hợp sức, đoàn kết lại, sử dụng tri thức của mình, tài năng của mình, tiếng nói của mình, góp sức cùng chính phủ hiện tại cải thiện khuyết điểm, loại trừ tiêu cực, nâng cao ưu điểm để tiếp tục đưa đất nước phát triển hơn, nâng cao vị thế trên trường quốc tế.

What don’t you fucking understand?

What, don't you fucking understand? magnify

https://i0.wp.com/www.screenhead.com/wp-content/uploads/2007/12/christian-bale-3.png

Christian Bale phát rồ trong trường quay Terminator khi 1 chuyên gia ánh sáng đi đi lại lại làm anh mất tập trung trong diễn xuất. Có người đã thu được.

Đây là bản gốc thu được: (không có hình nên hình chỉ là cho vào cho có thôi)

http://www.youtube.com/watch?v=tLXVuy0h29c

Còn đây là bản remix thành 1 bản nhạc dance cực hay, tớ download cái bài này về nghe suốt, không ngờ chỉ là 1 bài chửi thôi mà thành bài nhạc hay thế này :)). Remix bởi DJ Revolucian

http://www.youtube.com/watch?v=KRhjBq2kYj4

———————————————–
This is an old sketch for the first piece in new year. Too bad that I’m too lazy for a Lunar new year celebration with a water buffalo (an ox in Chinese culture).

Yeah, like I said, this is an old sketch in my sketchbook that I scanned a while ago but haven’t got time to color.

At first, when I drew this, I thought it’d be a perfect Avengers tribute with all the 4 member that will appear in the movie in 2011.

But, when I think back, I made 3 pieces with Shellhead in, 2 of them were Avengers, the other was just a portrait.

And I decided to give this “metal head” some space alone.

So, here it is, an wallpaper with Iron Man on it. 2 choices of size here:

Wide screen 1440 x 900 [link]
Normal screen 1024 x 768 [link]

https://i0.wp.com/fc61.deviantart.com/fs40/i/2009/038/8/d/The_Hardest_Avenger_by_splendidriver.jpg

——————————————————–

Và đây là cái tranh đầu tiên của tớ đạt 100 faves trên DeviantART. Mọi người có thấy quen ko nhé 🙂

https://i0.wp.com/fc06.deviantart.com/fs27/i/2008/185/6/a/Hellooo_Gotham_by_splendidriver.jpg

Say What? Say YESSS!

Say what? Say "YESSSSSS"!!!! magnify

*Long Entry Alert*

Nếu thực sự quan tâm đến tớ hẵng đọc, không thì thôi, vì entry sẽ dài, và nội dung cũng non sense lắm 🙂

https://i0.wp.com/i177.photobucket.com/albums/w207/gabarra/YesMan_1.jpg

Trước hết là về cái phim tớ vừa đi xem về – Yes Man – đấy chính là lý do mà tớ để title entry như thế.

Với tớ thì đây có thể coi là một trong số những phim hài hay nhất tớ từng xem từ trước đến giờ.

Tớ không muốn spoil vì phải xem mới thấy hết được cái hay của phim. Nhưng cũng sẽ giới thiệu sơ qua cho mọi người.

Với các fan của Jim Carrey (như tớ) thì việc xem phim này gần như là 1 nghĩa vụ bắt buộc, không thể bỏ được, và tớ chưa bao h cảm thấy thất vọng. Lần này cũng vậy, Jim Carrey đã trở lại bất chấp dấu ấn thời gian đã kéo về trên mặt anh, và với tớ, Yes Man là 1 Jim Carrey “hài theo kiểu mới”.

Trước đây ai cũng biết tới Jim Carrey với các vai diễn có phần hơi bị mát dây và chập mạch, nhưng Yes Man lại rất ít, gần như không có các cảnh làm trò mặt xấu hay các hành động dở dở ương ương của nhân vật chính, mà chủ yếu hài ở những tình huống và lời thoại của các nhân vật, tuy đơn giản nhưng hết sức thâm thuý, xoáy vào mọi góc cạnh của cuộc sống thường nhật.

Câu chuyện được dựa trên 1 cuốn sách Best Seller của tác giả Danny Wallace viết dựa trên những kinh nghiệm của chính bản thân mình.

Hãy thử tưởng tựơng xem liệu cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu bạn nói “Yes” với tất cả mọi lời đề nghị và những cơ hội xuất hiện? Sẽ có nhiều người nghĩ rằng, đồng ý cả với những thứ quan trọng mà không cần suy nghĩ sẽ rất nguy hiểm và có thể gặp rắc rối với việc đồng ý vô tội vạ đấy. Nhưng không, hãy cứ xem phim đi bạn sẽ thấy được rằng “”Yes” will always lead to something good when “No” wouldn’t”. Hãy cứ nói Yes đi, và những điều tốt đẹp tự nhiên chúng sẽ đến với bạn, nói Yes với cuộc sống, và nó tự khắc sẽ tươi đẹp lên.

Nhưng, hãy nhớ một điều, hãy chỉ nói Yes với những gì bạn thật sự muốn, dù sao thì khiên cưỡng mình làm những việc mình không muốn thật sự chẳng hay ho gì, yes? :))

Không chỉ bộ phim rất hay, mà ta còn được thưởng thức tài âm nhạc của chính Jim Carrey trong đoạn anh cố cứu 1 người sắp nhảy lầu tự tử bằng bài hát “Jumper” (nhóm Third Eye Blind)

http://www.youtube.com/watch?v=1u8p3f4KBXw

Bài học của bộ phim khiến tớ nhớ đến 1 câu chuyện ngụ ngôn rất hay mà chả nhớ rõ nguồn gốc về “Tái ông mất ngựa”. Hình như nó thế này:

“Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.

Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: – Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.

Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.

Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.

Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: – Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.

Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.

Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.

Ông lão thản nhiên nói: – Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.

Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.”

Sau khi kể câu chuyện trên, sách Hoài Nam Tử đưa ra luận điểm: Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái hậu quả của nó.

Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: Tái ông thất mã, an tri họa phúc. Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.

Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.

– copy lại đâu đó trên net –

Hay chứ hả?

Còn chờ gì nữa mà chưa nói “Yes, tôi sẽ đi xem phim này ngay lập tức” 😀

*Fun fact* Mọi người sẽ nhận thấy cô diễn viên đóng vai Allison cực giống ca sĩ Katy Perry (I kissed a girl, Hot ‘n’ cold). Cô này tên là Zooey Deschanel. So sánh nhé? Y như chị em sinh đôi luôn. (bên phải là Katy Perry)

Không chỉ giống nhau về ngoại hình, ai mà để ý sẽ thấy giọng 2 người cũng giống hệt nhau, và Zooey cũng là 1 ca sĩ có hạng. Cứ thử download album soundtrack của phim về nghe lại mấy bài mà cô ý hát trong quán bar thì biết. Hay cực kỳ (bài Yes Man cuối phim cũng do chính Zooey hát luôn)

https://i0.wp.com/www.inmirror.com/files/imagecache/thumbnail/files/images/zooey-deshanel-katie-perry.jpg

————————————————————-

Tóm tắt 1 chút về Tết vừa rồi.

Trước Tết thì 3 hôm liền đi chơi. Một hôm thì đi ăn buffet với lớp A2 cũ của thỏ heo, với cả ăn sinh nhật thỏ heo cùng lúc luôn. 2 hôm sau đó thì đi chơi, xem fim cùng Đức Huyết bên Thánh địa và anh Tuấn gia sư của tớ hồi trước.

Hôm đấy 3 anh em xem được phim Huyền Thoại Bất Tử (phim Việt Nam) thì thấy công nhận phim khá hay so với mặt bằng chung (cụ thể là so với Giải Cứu Thần Chết và Đẹp từng cm). Phim đầy ý nghĩa, cảnh quay đẹp, diễn xuất của các diễn viên khá là bất ngờ, hay hơn mình tưởng tượng. Đặc biệt là thằng bé đóng vai Long lúc nhỏ, diễn xuất quá hay với một vai quá khó như thế. Tuy nhiên bù lại thì diễn xuất của con bé đóng vai Trinh thì chán không thể để đâu cho hết. Thêm nữa là nội dung phim nhiều đoạn bị gượng và vô lý, như xuất xứ của Long quá giảm giá trị, lẽ ra để bố nó là chiến sĩ Cách mạng thì sẽ liên hệ được đến chất độc da cam dễ hơn.

Hôm tiếp theo thì xem Bedtime Stories – phim của Adam Sandler và sản xuất bởi Walt Disney. Quả nhiên là phim cực hay, tuy nhiên, tới hôm nay, sau khi xem Yes Man thì bỗng dưng Bedtime Stories lại trở nên thật bình thường. Nhưng không vì thế mà không đáng xem, cả 2 phim đều là những phim đỉnh do những danh hài hàng đầu thế giới tham gia diễn xuất và đều có cái hay của nó. Đặc biệt là về ý tưởng thì thôi rồi.

Hôm 30 thì đi chơi ngoài bờ hồ cả thỏ heo và Hiệp gà (kẻ mà để liên lạc đựơc là cả 1 nghệ thuật, dù hắn đang dùng 1 con Black Berry???)

Sau đó vài ngày, vào hôm mùng 3 thì sáng đi với Hiệp Gà và Ngan (Ngân) ra Văn Miếu xin chữ và sờ đầu rùa (bạn Ngan năm nay mới thi ĐH). Rồi trưa về cả bọn đi ăn Lotteria – lúc này thì gặp bạn Thuý cùng lớp hồi cấp 3 đang làm phục vụ ở đấy (hê hê). Rồi định hẹn hôm sau đi Công Viên Nước, nhưng hôm sau thì Hiệp Ngân lại đi chơi với nhóm khác nên tớ với thỏ heo cố gắng lên mega xem lại Bedtime Stories (vì lần trước xem rạp Ngọc Khánh nó thuyết minh chả hiểu mô tê rì cả).

Đến chiều thì do không biết đi đâu nên tớ với thỏ heo lên Công Viên Nước chơi cả ngày. Thế xong rồi ngay chiều hôm sau, bạn Đức lại rủ bọn tớ lên CVN chơi thêm 1 buổi nữa. Và hôm sau nữa, thì bố mẹ tớ lại rủ 2 anh em tiếp tục lên CVN. Đến tận lúc đấy tớ mới dám chơi trò Rồng Thép.

Khoái nhất là hôm đầu tiên, thỏ heo đòi chơi trò Bạch Tuộc, thế nhưng lúc ngồi lên bắt đầu quay thì gào thét loạn cả lên, xong dúi mặt vào trong cái mũ của áo tớ, buồn cười ko chịu được :))

Hôm CN, mùng 7 thì dẫn Đức cả anh Tuấn (lại nữa) lên Big C ăn thử mấy món trên đấy với cả rủ nhau chơi mấy trò game trên đấy.

Mọi người cũng nên lên đấy chơi game thử, hay phết, ko dùng xèng như Vincom, mà dùng 1 cái thẻ, có loại 50k và 100k, và khi muốn chơi trò nào thì quẹt thẻ qua 1 cái lỗ trên máy game. Khi chơi mỗi game thì hãy cố gắng đạt càng nhiều điểm càng tốt, vì khi chơi xong 1 trò nào đấy bao giờ mình cũng được thưởng 1 số điểm, khi hết tiền trên thẻ thì mang thẻ ra ngoài kiểm tra xem mình được bao nhiêu điểm và có thể đổi được 1 món quà tương đương với số điểm đó mà người ta bày sẵn ở quầy. Người chơi có thể giữ thẻ mang về để lần sau lên đấy thì có thể nhờ nạp thêm tiền và chơi tiếp bằng cái thẻ đấy, tích điểm tiếp.

Cái này hay ở chỗ là sẽ giữ được người chơi, vì người ta chơi xong còn được thưởng chứ không phải kiểu chơi xong thì hết như ở trên Vincom.

Tuy nhiên buồn thay là đúng lúc tớ đang ở trên đấy thì bọn bạn cấp 2 gọi điện báo là bố cô Hạnh (cô chủ nhiệm) vừa mất và gọi đi viếng, lúc ấy thì quá muộn rồi, hơn nữa là đang đi với 2 người kia mà bỏ về thì không ra gì. Xin chân thành cáo lỗi cùng tất cả các bạn lớp A4 vì đã bỏ lỡ lễ viếng.

Quên, sáng hôm đấy tớ với thỏ heo đi offline cùng hơn 2 chục thành viên khác của vncf (vncomicfarm.com) đi ăn lẩu và hát karaoke, khá là vui. Quan trọng là gặp được anh Thành Fong và anh Alex (2 người nổi tiếng trong giới truyện tranh).

Sướng cái là đựơc ăn chung nồi lẩu với anh Fong :D. Bằng chứng đây.
https://i0.wp.com/i233.photobucket.com/albums/ee197/Splendidriver2/Image2029.jpg

Hình như là còn định nói nhiều nữa cơ, nhưng mà do gõ lâu quá nên quên mất rồi :D.

Thôi thì để dành Entry sau viết vậy :D.

Suy ngẫm và bình luận

Suy ngẫm và bình luận magnify

Hề hề, title entry đầu năm nghe già vãi :)). Nói chung là cũng ko có nhiều sự kiện đâu, chém gió thôi.

Trước hết là về cái quyển “Movie Star 1” phát hành ở Megastar từ hồi trước Tết.

Xin mạn phép nhận xét cái quyển này là 1 “Mớ thông tin chả có tí giá trị nào”. Xin được phép bỏ qua các phim khác mà đề cập chủ yếu về 1 số cái tớ biết.

Đầu tiên, ở bìa, ta có thể thấy có 1 số tiêu đề phim được ghi như sau: “Xích Bích 2: Đại chiến thiên hạ” và “Underground 3: Sự trỗi dậy của bầy sói”.

Trên tờ rơi và poster Xích Bích 2 được ghi là: “Quyết chiến thiên hạ” còn phim kia tên thật là Underworld 3. Điều này thể hiện gì nhỉ? Một sự cẩu thả đến đáng sợ trong quy trình biên tập một tuyển tập thông tin về phim ảnh mà dễ gây ra nhiều sự hiểu lầm không đáng có.

Và đã có bao h có ai tự hỏi “Quyết chiến thiên hạ” nó có nghĩa là gì ko ạ? Giải thích hộ cái?

Tiếp theo là phần thông tin. Chỉ xin trích ra 1 phim khá đáng chú ý trong năm tới mà sẽ là một phát súng khởi đầu mùa phim hè.

Ấy là phim Watchmen (trailer chiếu rất nhiều trên Mega và sẽ công chiếu trên đó khoảng vào 13/3 so với Mỹ thì là 6/3).

Trước tiên, xin mọi người lật ngược trở lại một vài entry trước của tớ để đọc 1 số giới thiệu sơ sơ về bộ phim hoặc theo link sau: http://fpa.vnexpress.net/showthread.php?t=7582

Và sau đó so sánh với những gì được viết trong tuyển tập nói trên, bạn thấy thế nào? Có thể nói những gì được viết trong tuyển tập đó đã làm tan biến và hủy hoại hoàn toàn sự tuyệt vời của bộ truyện cũng như bộ phim này. Hiện tớ đang ko có quyển này trong tay, nhưng xin trích ra 1 số thứ mà bài viết trong quyển tuyển tập này đã hạ bệ sự đáng mong đợi của Watchmen thế nào.

– So sánh X-men của Marvel với Watchmen chỉ vì nó giống nhau ở chữ Men và gọi những nhân vật trong Watchmen là “Dị nhân”. ==> Xin thưa là điều này không thể nào chấp nhận được ở 3 điểm.

1 là chữ Dị Nhân, là 1 từ hết sức xúc phạm khi sử dụng để nói về những nhân vật trong X-men, vì nếu dịch ra cho đúng “Dị nhân” mang nghĩa là “freak” (ai hay xem phim hoặc khá tiếng Anh sẽ hiểu nghĩa của cái từ này).

2 là trong X-men, các nhân vật ai cũng có những khả năng đặc biệt, kì diệu và sử dụng để cứu rỗi thế giới cho dù thế giới luôn hắt hủi họ. Còn Watchmen, lại là 1 tập hợp những người KHÔNG CÓ NĂNG LỰC ĐẶC BIỆT (ngoại trừ Dr. Manhattan – người xanh phát sáng ấy), mà chỉ đơn thuần là các “American Hero” – tức là những người phục vụ cho chính phủ và lập công với chính phủ Mỹ, sau khi giải nghệ thì trở thành anh hùng giấu mặt giúp đời. Nhưng khi họ bị hắt hủi, họ đã từ bỏ luôn chuyện giúp đời cho dù có lúc thế giới đã phải kêu họ cứu giúp. Và nhấn mạnh lại, ngoại trừ Dr. Manhattan, thì họ KHÔNG CÓ NĂNG LỰC ĐẶC BIỆT. Và sự so sánh của bài viết nói trên là ngớ ngẩn.

3 không hiểu có phải không, nhưng hình như sự so sánh này chỉ đơn giản bởi giống nhau ở chữ Men?

ĐIều này đã biến Watchmen từ bộ truyện tranh hay nhất mọi thời đại tụt vèo xuống ngang hàng với “những loại siêu nhân mặc sịp ngoài quần dài bay lượn lung tung” trong mắt các khán giả Việt Nam vốn đa phần là “ignorant” (có lẽ người viết bài viết nói trên cũng là ignorant luôn)

– Điều tiếp theo là trời ơi, họ không thèm đếm xỉa gì đến những giải thưởng và sự vinh danh của giới văn học cho tác phẩm kinh điển đầy nhân văn này cũng như tác giả kịch bản của nó – Alan Moore – người được coi là “Comic God”. Vậy thì cái phim này còn gì đáng để xem nữa?

Và cái tôi đọc được trên 1 số diễn đàn về phim ảnh về phim này là gì? “Có thể xếp phim này vào loại fim siêu nhân vớ vẩn được rồi” “lại có thằng mặc sịp ngoài quần à?” “lại siêu nhân bay lượn chứ gì” “Người đồng hồ à?”phim trẻ con “”… v.v… những thái độ khinh thường tương tự.

Đây mới chỉ là 1 ví dụ, những phim khác do tớ vốn không để ý lắm nhưng với chất lượng khủng khiếp cho 1 bài viết thế này thì những bài viết khác liệu có đảm bảo độ chính xác và đầy đủ thông tin hay không? Tất nhiên không phải là không có những bài viết rất hay và có những thông tin thú vị (Xích Bích), nhưng thực lòng Megastarmedia nên trau chuốt hơn trong quá trình thực hiện những tờ rơi hay những cuốn tuyển tập kiểu này, vì nó ảnh hưởng rất nhiều đến thị hiếu và đánh giá của khán giả với các bộ phim, đặc biệt là khán giả Việt Nam vốn không có thói quen thưởng thưc môn nghệ thuật thứ 7 này một cách hiểu biết, và điều này sẽ ảnh hưởng mạnh tới lượng khán giả tới xem các bộ phim ở Mega nói riêng hay các rạp trên toàn quốc nói chung.

——————————————————

Chuyện thứ 2. Hồi trước tết, mấy hôm 29 – 30 Tết ấy. Thấy bà con trên mạng có vẻ bức xúc tưng bừng về 1 vụ khá là hấp dẫn các bố chống Cộng ở hải ngoại, và gửi link tới 1 blog có 1 bài phóng sự về vụ này kèm theo lời lẽ bất mãn. Vụ này cũng đã được đăng trên Dantri.

Ấy là vụ công an phương Văn Miếu đã đến dẹp tiệm và có nhiều hành vi vô văn hóa và hồ đồ với những cụ đồ đang ngồi cho chữ ở khu vực bên cạnh Văn Miếu.

Chẳng là có 1 công ty nọ đã hợp tác với chính quyền tổ chức 1 con phố gọi là phố “ông Đồ” ở khu vực Văn Miếu, và bố trí 1 dãy các kios để các ông Đồ tới ngồi và viết Thư pháp phục vụ nhân dân với niêm yết giá do ban tổ chức quy định.

Xét về ý tưởng thì có thể thấy tấm lòng của ban tổ chức, lòng mong mỏi lưu giữ nền văn hóa dân tộc rất đáng trân trọng khi muốn lập ra một con phố ông Đồ thời hiện đại có tổ chức hơn, và họ xứng đáng với tất cả những lời khen ngợi và chúc tụng Tết này.

Tuy nhiên hình thức thực hiện thì lại có vẻ chưa hợp lý lắm. Họ làm các kios bằng bạt kín mít như các kios trong các hội chợ hàng tiêu dùng trong cả nước, cho mỗi ông Đồ 1 cái bàn và 1 cái ghế để ngồi và 1 cô trong ban tổ chức đứng cạnh để kiểm soát giá cả.

Cái này nghe thì có vẻ như ban tổ chức khá là chu đáo đối với những người đang gìn giữ 1 nét văn hóa Việt Nam. Tuy nhiên, xét về khía cạnh văn hóa, thì họ đã làm chưa hợp lý. Vì hình ảnh ông đồ đúng thực là phải trải chiếu ngồi bệt bên đường, “bày mực tàu giấy đỏ bên phố đông người qua” chứ không phải là ông đồ ngồi viết thư pháp trên bàn Xuân Hòa và có 1 cô tân thời đứng bên cạnh thu tiền.

Vì thế đã gây ra khá là nhiều bức xúc với các ông Đồ già cả, trong số đó có 1 trong tứ trụ thư pháp của Việt Nam, đó là cụ tiến sĩ Cung Khắc Lược, khiến cụ và một số người đã kéo nhau ra khỏi khu vực của ban tổ chức và ngồi bệt ở khu tường rào của Văn Miếu.

Và công an phương Văn Miếu đã dựa theo nghị định gì đó của chính phủ về lấn chiếm vỉa hè lòng đường cho kinh doanh trái phép để tới dẹp tiệm các quầy “ngoài luồng” này của các cụ bằng cách giật, giằng, vò, xé, ném các tác phẩm thư pháp của các cụ lên xe để làm “tang chứng vi phạm” trong sự bức xúc của rất nhiều người dân quanh đó, kèm theo đó là những lời lẽ rất hồ đồ quát tháo các cụ của lực lượng công an. (dựa theo tường thuật của blog chuyên thông tin nọ mà tớ đọc được, có kèm theo 1 loạt ảnh các bác công an beo béo đang tịch thu với thái độ khá là mất cảm tình và hình ảnh cụ Cung Khắc Lược đang chắp tay “lạy lục lực lượng công quyền”, và họ nói rằng các cụ không ngồi trong kios đều không thu tiền chữ vì đây chỉ là gìn giữ văn hóa, cho chữ miễn phí).

Có thể nói cách xử lý của lực lượng công an là hết sức ngớ ngẩn và hồ đồ, thiếu sự tôn trọng với người già cả là thứ nhất, thứ 2 là thiếu nghiêm trọng sự tôn trọng đối với những con người đang gia sức bảo tồn 1 nét văn hóa cực kỳ đáng quý của người Hà Nội nói riêng và người Việt Nam nói chung. Thể hiện 1 sự yếu kém nghiêm trọng về hiểu biết văn hóa cùng 1 thái độ rất yếu kém của MỘT BỘ PHẬN trong lực lượng công an, gây ra rất nhiều những cái nhìn không tốt đối với lực lượng này, vốn được biết tới như 1 lực lượng gìn giữ trị an đã lập nhiều chiến công và có nhiều anh hùng đã từng hi sinh khi bảo vệ nhân dân.

Có thể nói blog nọ đã chuyền tải thông tin khá là chi tiết và đầy đủ, khêu gợi được sự bức xúc trong công chúng. Tuy nhiên, nếu nói là khách quan thì tớ không dám khẳng định.

Thứ nhất là về việc các cụ ngồi ngoài không thu tiền. Tớ rất nghi ngờ chuyện này vì sáng nay, đích thân tớ đã ra khu đó để xin chữ cùng thằng bạn ở quầy của cụ Lược (nhờ có bức xúc của xã hội nên mấy ngày gần đây các cụ vẫn ngồi đó được mà không gặp cản trở gì nữa từ chính quyền mặc dù ngay bên kia đường là bóng dáng các anh giữ trật tự). Và tớ biết được rằng muốn có chữ của cụ thì phải mua giấy ở 1 anh ngồi chuẩn bị sẵn ở bên cạnh cụ (anh này trông cũng tân thời lắm). Thế nên bọn tớ sang hỏi anh giá tờ giấy đỏ có con rồng rất là đẹp mà anh đang xếp cả tập thì được biết giá là 100.000 VND/tờ (????) và khi đưa tiền không được đưa tiền thô, mà phải cho vào 1 phong bao lì xì thì mới nhận (????).

Thứ 2 là hình ảnh cụ Lược chắp tay lạy lục lực lượng công quyền không phá hoại văn hóa, thì hôm nay tớ thấy cụ chắp tay lạy tất cả những ai đến xin chữ với ý nghĩa như thay lời chào, như là 1 cử chỉ theo thói quen của cụ. Hay là đám đông bu quanh cụ hôm nay tớ thấy không phải đang lấy chữ mà là đang phá hoại văn hóa để khiến cho cụ phải “lạy lục”? Mà nếu như ai đó để ý, sẽ thấy cái ảnh cụ đang “lạy lục” thì cụ đang mặc cái áo sơ mi màu xanh (mà cụ mặc ở trong) còn những cái ảnh mà cụ đang bị giật chữ thì cụ lại mặc cái áo nâu của cụ mà cụ mặc ở ngoài (???)

Thêm nữa, xét về lý, thì việc các cụ không vào kios mà ngồi ngoài như vậy là đã sai quy định chung nên tuy hành động dẹp tiệm của các ông công an tuy khá là phản cảm và đáng lên án nhưng lại thật ra là đúng, vì trên thực tế là tuyến phố khu đấy đã bị tắc nghẽn khá nhiều lần do người đến xin chữ các cụ để xe lung tung không đúng nơi quy định của ban tổ chức. Tất nhiên là về tình thì với 1 vấn đề nhạy cảm thế này thì các ông công an đã xử lý rất thiếu “đầu óc”, cứng nhắc và vô tình .

Một cách khách quan, thì BTC bố trí các kios như vậy là chưa hay, thay vì kios như vậy, cứ để các cụ trải chiếu ngồi dưới đất, và để che nắng mưa thì bố trí ô cho các cụ là được. Còn các cụ đồ, thì lẽ ra nên trao đổi trực tiếp với BTC với thái độ hợp tác để đi tới 1 giải pháp toàn vẹn nhất và tham gia cùng các ông đồ khác trong khu của BTC để không chỉ giữ gìn được văn hóa Việt một cách tích cực mà còn giữ gìn được cả sự văn minh của thời đại mới nữa, chứ ngồi bên ngoài như thế thì, xin lỗi, vô tổ chức quá, ngày xuân, nên giữ cho tâm thanh tịnh, tránh việc đối kháng chứ. Có phải không ạ? :).

Cá nhân tớ, sáng nay, khi đến được chiêm ngưỡng những đường thư pháp điêu luyện đầy khí chất của cụ Cung Khắc Lược, trong đầu tớ đã phải thốt lên: “Quả nhiên là tiến sĩ, xứng danh 1 trong tứ trụ Thư pháp của Việt Nam”. Đúng như anh Thành Phong nói, những đường nét của cụ, thoáng nhìn thì có vẻ không đẹp, nhưng thể hiện một khí chất hào sảng, phóng khoáng, mạnh mẽ của 1 cụ đồ cử, rất khí khái. Chữ của cụ có thể không đẹp về ngoại, nhưng đẹp về nội, vì mỗi lần cho chữ ai thì cụ đều giải thích tận tình ý nghĩa của chữ cũng như là người nhận chữ phải làm những gì để đạt điều mình muốn. Trong mắt tớ, thì cụ thực sự là 1 người nghệ sĩ đáng kính trọng, và xứng đáng với từng đồng mà người xem đưa cụ bên trong các phong bì lì xì. Dù thế nào cụ cũng là một tiến sĩ, một nhà nghiên cứu đáng kính trọng. 🙂

Thế mới thấy cái sự lắt léo và “khách quan” của các nhà báo online theo kiểu blog nó thế nào.

You Should Work For Disney

You should work for Disney magnify

Hôm qua sau khi post cái tranh Bolt lên deviantart thì chỉ sau 1 đêm đã được 40 cái fave. Đã thế lại còn được loupo (nick của 1 bà hoạ sĩ vẽ truyện trẻ con) khen thế này:

I haven’t heard of it but I’m sure I will soon enough with our lot to entertain. I LOVE your sketch. You should work for Disney!

Xong tớ trả lời

haha, I’m not that good. Last night before I fell asleep, I thought about my work and I have a feeling that I’m not good enough, may be I’m good, but Disney? not yet, even that’s exactly where I want to work :D.

Seriously ma’am, this is exactly the movie for your kids :D, it’s very nice, gentle and funny :D

Rồi bà ý reply:

I think your work is fabulous. When I graduated I worked in a print house for a while and the people from Warner Brothers used to come in with storyboards to reproduce. Your work looks very like the work of the artists working on those boards. You’re a fantastic graphic artist and it’s lovely to think that you could be aiming for something like Disney. Go for it!
:)

Nghe xong cái câu này thì không hiểu sao thấy vui thế, vui khủng khiếp luôn.

Tất nhiên là sẽ cố gắng thôi, vào Disney đâu đơn giản thế :D, chỉ có là sẽ tạo 1 mục tiêu lớn hơn để mình cố gắng nhiều hơn 🙂

Cái này cũng trong sketchbook, thanh lý nốt 🙂

https://i0.wp.com/fc25.deviantart.com/fs41/i/2009/015/1/c/Eve_and_bunny_by_splendidriver.jpg

Barking at the moon

https://i0.wp.com/fc77.deviantart.com/fs40/i/2009/014/7/7/Barking_At_The_Moon_by_splendidriver.jpg

Xem Bolt xong không thể kìm lòng được nên vẽ ngay bức này. Fim có cốt truyện không đột phá nhưng cách thể hiện thì tuyệt vời đậm chất Disney (ko hề có Pixar nhúng tay). Đặc biệt là xây dựng hình tượng của máy con vật dễ thương vật vã, đặc biệt là con chó, xem đi xem lại 2 cái đoạn này mà không thể nào kìm lòng nổi, sướng ko chịu được.

Đây là bài hát đoạn nó đang tập để trở thành chó nhà “Barking at the moon” của ca sĩ Jeny Lewis. Bài hát mang âm hưởng nhạc đồng quê Mỹ với 1 chất giọng nữ rất Texas, kể về cuộc đời của Bolt, sống trong 1 cuộc sống giả tạo, giờ đã được thấy cuộc sống thực tế khác thế nào.

http://www.youtube.com/watch?v=acOzVCdUSuo

Lời:

I have got so much to give, I swear I do.

I may not have nine lives, this one feels brand new.

Yes I’ve lived a good one.

I have tried to be true.

There are some things I never realized, till I met you.

How the wind feels on my cheeks, when I’m barking at the moon.

[chorus]

There is no home like the one you’ve got, cuz that home belongs to you.

Woo Woo! Here I come.

Woo Woo! Back to you.

There is no home like the one you’ve got, cuz that home belongs to you.

Well I was in trouble, bad.

I was so confused.

I may not see in color babe, but I sure can feel blue.

I have been a lot of things, they may not all be true.

My experience was so mysterious, till I met you.

Now the sun will rise in the east, but I’m barking at the moon.

[Chorus]

There is no home like the one you’ve got, cuz that home belongs to you.

Woo Woo! Here I come.

Woo Woo! Back to you.

There is no home like the one you’ve got, cuz that home belongs to you.

There is no home like the one you’ve got, cuz that home belongs to you.

There is no home like the one you’ve got, cuz that home belongs to you…
Bài này hay ở chỗ là lời nó vừa mô tả 1 con chó bình thường (9 kiếp, mù màu) vừa mô tả cuộc đời của Bolt (mysterious) và cách Bolt học làm 1 con chó bình thường ra sao (wind feels on my cheeks). Lại còn theo thể loại folk song truyền thống của Mỹ với 1 giọng hát rất Texas nên nghe rất sướng

Nhìn lại 2008

Entry for December 31, 2008 magnify

Điểm lại 1 số sự kiện 2008:

– Hồi đầu năm:

Tham gia làm truyện tranh kiuti cho Thiên thần nhỏ, được đăng 1 kỳ, sau đó bị gạt vì ít người tham gia quá. Tuy nhiên cũng do khả năng còn quá hạn chế, đặc biệt là về màu sắc.

Tham gia làm bộ truyện tranh thiếu nhi Chú Bé Lọ Lem cho nhà xuất bản giáo dục thông qua công ty Long Minh, mà sau này gặp khá nhiều chuyện phức tạp rắc rối khác xung quanh nó.

Thực hiện bộ truyện tranh tô màu cho một cuộc thi tổ chức cho các trường cấp 1 trong TP Hồ Chí Minh.

Kết thúc năm thứ nhất đại học tại Đại Học Xây Dựng, ấn tựơng mạnh nhất là “Như cứt”

– Giữa năm:

Tạm ngưng làm việc cho Long Minh và Thiên Thần Nhỏ do nhiều lý do khách quan và cả chủ quan.

Thành lập nhóm Comictrio – nhóm vẽ truyện tranh gồm 3 người trong đó có tớ, anh họ Trung (kal_clarie_el) và Tuấn Anh (tta269). Sau này lôi cả vợ tớ là Thỏ heo mông béo vào để làm manager quản lý lịch làm việc cho nhóm.

21/9 – Comictrio tham gia Artshow thuộc khuôn khổ ACCtive Expo 2008 do diễn đàn acc.vn tổ chức tại triển lãm Vân Hồ và đã thu đựơc 1 số thành quả nhất định trong việc bán thẻ đeo cặp và sketch dù khá lép vế trước sức mạnh của manga mắt to ngay bên cạnh.

Cuối hè, hoàn thiện Animated Dream – bộ truyện tranh màu ngắn đầu tay của nhóm Comictrio gồm 6 trang và được đăng bởi Thư Viện của diễn đàn Acc.vn với nhiệm vụ chào mừng ngày quốc tế thiếu nhi 1/6

Hoàn thiện Dim và Mi tập 1 và tập 2 bản thử nghiệm demo, dự kiến sẽ đăng trên thiên thần nhỏ ngay khi hoàn thiện tập 1. Kịch bản đã được anh biên tập duyệt. Bản demo sẽ đăng trên thư viện acc.vn

– Cuối năm:

Làm bộ thiệp Fantastic Four để tặng bạn bè dịp noel mà cuối cùng gần như thất bại. Hàng tồn kho chất đống ko biết tặng ai.

Đồ án số 1 đạt điểm 9. Đồ án số 2 đạt điểm 8. Vẫn thua 1 kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, chán. Rốt cuộc mình cũng chẳng là cái gì quá xuất sắc. Tuy nhiên vẫn gần như kiệt sức với cả 2 đồ án. Đặc biệt là đồ án số 2, càng củng cố thêm việc mình ghét cái nghề kiến trúc thế nào.

Bị loại khỏi đội Festival Kiến trúc ngay phút cuối, được confirm bởi 2 người khác nhau. Việc xui xẻo nhất năm.

Mất cảm tình nghiêm trọng với những người tự nhận là “có đạo” và có tâm hồn trong sạch hơn người vô thần như mình.

Bỗng nhiên quan tâm đặc biệt đến chính trị. Liên tục thức khuya đọc các tài liệu chính trị cả trong và ngoài nước, đọc đặc biệt nhiều các tài liệu có xuất sứ từ người ở nước ngoài. Bố được thăng chức nên càng biết nhiều chuyện vớ vẩn. Dần dần dẫn tới xác định 1 tư tưởng vững chắc nhất: bảo vệ bằng mọi giá Tổ quốc Xã hội chủ nghĩa, ngăn chặn bằng mọi phương tiện trước diễn biến hoà bình và các âm mưu thủ đoạn bày trò ăn vạ của bọn “phản động” nhằm bôi nhọ và xuyên tạc chế độ (hồi trước còn mơ hồ, sau khi đọc tài liệu của chính chúng nó viết xong thì càng muốn gọi là phản động). Hiểu được sự lắt léo của ngôn ngữ khi bọn nó dùng các bài phân tích, lý luận nghe rất khoa học (nhưng thực ra toàn là phịa) để làm lung lạc ý chí và tư tưởng của người dân trong nước. Chính vì suy nghĩ này, khẳng định về sau sẽ phấn đấu vào Đảng, để làm trong sạch Đảng, để góp phần bảo vệ Tổ quốc và gây dựng đát nước hiệu quả hơn, giúp dịêt trừ mầm mống phản động và tệ nạn ngay trong Đảng đang làm mất uy tín của Đảng và nhà nước, làm chậm tiến trình phát triển và hội nhập của đất nước. (đoạn này dài vãi)

Đặt ra một số mục tiêu trong tương lai cho Comictrio để làm việc quy củ hơn, hiệu quả hơn và thân thiết hơn.

Năm nay tự nhiên xem nhiều phim hơn, vẽ tranh nhiều hơn, mở commission trên deviantART dù chưa có ai thèm request.

Kết thúc kỳ III ở trường, ấn tượng sâu đậm nhất là “Bựa dek chịu nổi”

Việt Nam vô địch AFF cup ngay trước mặt người Thái, chiến thắng lịch sử. Ra đường diễu hành vẫy cờ gào thét khản cả cổ.

Có lẽ còn, nhưng muộn rồi. đi ngủ.

Chúc mọi người năm 2009 đầy niềm vui 🙂

Phúc Lộc Thọ

Phúc Lộc Thọ magnify

Nhân dịp đang vắt óc ra nghĩ style vẽ 3 ông già trên bàn thờ này, kiếm được 1 ít kiến thức văn hoá khá bổ ích, đem share cho mọi người.

Theo truyền thuyết của người Hoa Hạ, ông Lộc là một quan tham chuyên ăn của đút lót. Ông Thọ lại là vị quan thực dụng, ưa xu nịnh vua để được ban thưởng, trong dinh của ông cung nữ nhiều chẳng kém ở cung vua. Chỉ có ông Phúc là quan thanh liêm, ngay thẳng, con cháu đề huề.

Hiện nay, từ thành thị đến nông thôn, ở đâu ta cũng gặp các cụ Phúc, Lộc, Thọ. Các cụ thường được đặt ở nơi trang trọng nhất trong phòng khách, trên nóc tủ chè, có nhà còn làm cả bàn thờ rõ đẹp để thờ ba cụ cầu mong được phúc, được lộc, được thọ. Người sang thì có cả ba cụ bằng gốm Tàu rõ to, rõ đẹp. Người tầm tầm thì bằng gỗ pơ-mu hoặc sứ Bát Tràng…

Xin thưa, theo truyền thuyết, cả ba cụ đều là người Hán và dĩ nhiên đều sinh ra ở Trung Nguyên. Và ba cụ đều làm quan to ở ba triều đại.

Hãy kể theo thứ tự, bắt đầu từ cụ Phúc. Cụ Phúc tên thật là Quách Tử Nghi, Thừa tướng đời Đường. Cụ xuất thân vốn là quý tộc, đồng ruộng bát ngát hàng trăm mẫu, nhưng suốt cuộc đời tham gia triều chính, cụ sống rất liêm khiết, thẳng ngay. Không vì vinh hoa, phú quý mà làm mất nhân cách con người.

Cụ bà và cụ ông bằng tuổi nhau. Người Việt ta có câu: “Cùng tuổi nằm duỗi mà ăn”. Còn theo người Hoa Hạ ở Trung Nguyên thì vợ chồng cùng tuổi là rất tốt. Họ có thể điều hòa sinh khí âm, khí dương cho nhau. Vì vậy, có thể bớt đi những bệnh tật hiểm nguy. Lại cùng tuổi nên dễ hiểu nhau, dễ thông cảm cho nhau, nên hai cụ rất tâm đầu, ý hợp. Hai cụ 83 tuổi đã có cháu ngũ đại. Lẽ dĩ diện phải là nam tử rồi. Cụ Phúc thường bế đứa trẻ trên tay là như vậy. Theo phong tục của người Hoa cổ đại, sống đến lúc có cháu ngũ đại giữ ấm chân nhang của tổ tiên là sung sướng lắm lắm! Phúc to, phúc dày lắm lắm! Bởi thế cụ mới bế thằng bé, cháu ngũ đại, đứng giữa đời, giữa trời, nói:

– Nhờ giời, nhờ phúc ấm tổ tiên, ta được thế này, còn mong gì hơn nữa. Rồi cụ cười một hơi mà thác. Được thác như cụ mới thực sự được về cõi tiên cảnh nhàn du. Cụ bà ra ôm lấy thi thể cụ ông và chít nội than rằng:

– Tôi cùng tuổi với chồng tôi. Phúc cũng đủ đầy, dày sâu, sao giời chẳng cho đi cùng…

Ai có thể ngờ, nói dứt lời cụ bà cũng đi luôn về nơi chín suối. Hai cụ được con cháu hợp táng. Vậy là sống bên nhau, có nhau, chết cũng ở bên nhau, có nhau. Hỏi còn phúc nào bằng. Và cụ được người đời đặt tên là Phúc.

Cụ thứ hai là cụ Lộc. Cụ Lộc tên thật là Đậu Từ Quân, làm quan đến chức Thừa tướng nhà Tấn. Nhưng cụ Đậu Từ Quân là một quan tham. Tham lắm. Cụ hưởng không biết bao nhiêu vàng bạc, châu báu, là của đút lót của những kẻ nịnh thần, mua quan, bán tước, chạy tội cho chính mình, cho con, cho cháu, cho thân tộc. Trong nhà cụ, của chất cao như núi. Tưởng cụ Đậu Từ Quân được như thế đã là giàu sang, vinh quang đến tột đỉnh. Cụ chỉ hiềm một nỗi, năm cụ tám mươi tuổi vẫn chưa có đích tôn. Do vậy cụ lo nghĩ buồn rầu sinh bệnh mà chết. Cụ ốm lâu lắm. Lâu như kiểu bị tai biến mạch máu não bây giờ. Cụ nằm đến nát thịt, nát da, mùi hôi thối đến mức con cái cũng không dám đến gần. Đến khi chết, cụ cũng không nhắm được mắt. Cụ than rằng:

– Lộc ta để cho ai đây? Ai giữ ấm chân nhang cho tổ tiên, cho bản thân ta?

Còn cụ thứ ba, cụ Thọ. Cụ Thọ tên là Đông Phương Sóc, làm Thừa tướng đời Hán. Triết lý làm quan của cụ Đông Phương Sóc là quan thì phải lấy lộc. Không lấy lộc thì làm quan để làm gì. Cụ coi buôn chính trị là buôn khó nhất, lãi to nhất. Nhưng cụ Đông Phương Sóc vẫn là quan liêm. Bởi cụ nhất định không nhận đút lót. Cụ chỉ thích lộc của vua ban thưởng. Được bao nhiêu tiền thưởng, cụ lại đem mua gái đẹp, gái trinh về làm thê thiếp. Người đương thời đồn rằng, trong dinh cụ, gái đẹp nhiều đến mức chẳng kém gì cung nữ ở cung vua. Cụ thọ đến 125 tuổi. Nên người đời mới gọi cụ là ông Thọ. Trước khi về chốn vĩnh hằng, cụ Thọ còn cưới một cô thôn nữ xinh đẹp mới mười bảy tuổi. Cụ Đông Phương Sóc bảo, cụ được thọ như vậy là nhờ cụ biết lấy âm để dưỡng dương.

Do cụ Đông Phương Sóc muốn có nhiều tiền để mua gái trẻ làm liều thuốc dưỡng dương, cho nên suốt cuộc đời của cụ, cụ chỉ tìm lời nói thật đẹp, thật hay để lấy lòng vua. Có người bạn thân khuyên cụ:

– Ông làm quan đầu triều mà không biết tìm lời phải, ý hay can gián nhà vua. Ông chỉ biết nịnh vua để lấy thưởng thì làm quan để làm gì.

Cụ Đông Phương Sóc vuốt chòm râu bạc, cười khà khà bảo:

– Làm quan không lấy thưởng thì tội gì mà làm quan. Can gián vua, nhỡ ra vua phật ý, tức giận, chém đầu cả ba họ thì sao?

Cụ Đông Phương Sóc 125 tuổi mới chịu từ giã cõi đời. Khi cụ chết thì con không còn, cháu cũng đã hết cơm hết gạo mà chắt đích phải làm ma, phải thay cha, thay ông, chở cụ nội.

Vậy làm quan như cụ, thọ như cụ phỏng có ích gì?

Qua ba bức tượng Phúc, Lộc, Thọ người đời thấy, người Hoa Hạ thật là tài giỏi. Họ đã khéo xếp ba vị thừa tướng, ba tính cách khác nhau ở ba triều đại khác nhau để răn đời.

Trong ba điều ước Phúc, Lộc, Thọ ấy chỉ có thể được một mà thôi.

Theo CAND

Chiến Thắng Lịch Sử

Việt Nam Vô ĐỊch - Chiến Thắng Lịch Sử magnify

Việt Nam vô địch AFF Suzuki cup, khiến cho 80 triệu con tim người Việt cùng lúc rung động ngay giây phút quả bóng từ đầu công vinh tung bay lưỡi tuyển Thái. Phố phường rực đỏ màu cờ Tổ quốc, sân vận động Mỹ Đình âm vang bài ca chiến thắng Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng, âm vang những cái tên định mệnh Calisto, Công Vinh, Minh Phương,….

Có thể với nhiều người không quan tâm tới bóng đá còn đang tự hỏi “Mẹ bọn điên, vô địch thôi chứ có cái éo gì đâu mà fải xoắn thế? Thiếu chó gì lần ra đường ăn mừng đua xe?” (Cụ thể là trong list Yahoo của tớ có ít nhất 3 người có cái suy nghĩ này đấy ạ)

Thế nên xin được giải thích sơ sơ về ý nghĩa lịch sử của chiến thắng này.

Trước hết ta sẽ nhìn lại quá khứ. Trong lịch sử bóng đá nước nhà, đội tuyển Vịêt Nam chưa một lần đăng quang bất cứ ngôi vị nào ở các giải lớn của khu vực như AFF cup (Tiger cup hồi trước) hay Sea Games… Thế nên, ngày hôm qua Việt Nam đã lần đầu tiên trong lịch sử bóng đá nước nhà bước lên bục vô địch (tính từ hồi tuyển Nam VN từng vô địch thì là 49 năm tròn). Và vì thế, nó là chiến thắng lịch sử.

Thứ 2. Chiến thắng ngày hôm qua còn trọng đại hơn nữa khi đó là chiến thắng trước Thái Lan, một kẻ thù truyền kiếp của bóng đá Việt Nam. Nó như 1 cái dớp khi mỗi lần Việt Nam gặp Thái lan, thì dù thực lực tuyển Việt Nam tới đâu (đã có những lúc thực lực ngang ngửa) cũng không thể giành chiến thắng. Đúng 10 năm trước, năm 1998, khi Tiger Cup diễn ra, lần đầu tiên thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam – Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Sỹ Hùng… đã đem lại 1 chiến thắng đậm đà 3-0 trước Thái Lan, tuy nhiên, lại là ở 1 trận tứ kết, để rồi ta lại để thua ngay trên sân nhà trước Singapore trong trận chung kết. Còn trận đấu ngày hôm qua, Việt Nam không những đã đạt chức vô địch, mà còn là chức vô địch giành được từ tay người Thái, một “bóng ma” ám ảnh chân sút Việt như lời thầy Calisto đã nói. Và vì vậy, đây lại là 1 chiến thắng lịch sử.

Thứ 3. Chính vì trong lịch sử bóng đá Việt Nam trải qua bao nhiêu thế hệ thăng trầm từ vàng tới bạc, luôn chỉ theo gót người Thái ở vị trí số 2 dù bất kể đội bóng nào trong khu vực đều phải công nhận sức mạnh Việt mỗi khi họ đối mặt với lá cờ đỏ sao vàng trên ngực 11 cầu thủ đối phương. Và vì thế, chiến thắng ngày hôm qua, nó như một sự tháo nút cho người Việt Nam, một cái mốc lịch sử cho bóng đá Việt Nam, khi lần đầu tiên đăng quang ngay trước mặt người Thái sẽ đặt tiền đề cho nhiều những chiến thắng nữa trong tương lai, khi mà chân sút Việt đã không còn e dè trước Thái Lan. Và vì thế, ngày hôm qua là chiến thắng lịch sử.

Thứ 4. Hiếm có khi nào lòng tự hào dân tộc trong mỗi con người Việt Nam lại lên cao đến thế. Tôi đi ra đường cùng bố quay phim khung cảnh đi bão của dân tình mà trong lòng trào dâng niềm tự hào với màu cờ đỏ và hình ảnh bác Giáp, Bác Hồ ngập tràn phố phường. Chỉ có 1 niềm tự hào dân tộc mạnh mẽ mới cho người Việt một bữa tiệc mừng chiến thắng đầy niềm vui sướng và hạnh phúc đến như vậy, và chỉ có chiến thắng lịch sử hôm qua mới khơi dậy được lòng tự hào dân tộc đó.

Thứ 5. Chưa bao h tôi được chứng kiến tình đoàn kết dân tộc của người Việt cao đến thế. Người ta đâm nhau ngã lăn quay, rồi lại ôm nhau đứng dậy hát hò, gào thét. Công an nắm tay người đi đường cùng hô hào trong hạnh phúc dâng tràn. Mọi khoảng cách đều đã không còn, tất cả mọi người già trẻ lớn bé đều đã trở thành thân thiết như người 1 nhà. Chỉ cần 1 người hô “Việt nam” thì bất cứ đoàn xe nào chạy qua sẽ đồng thanh “Vô địch” mà không cần biết người vừa khởi xướng vừa rồi là ai. 80 triệu con tim cho dù không biết bóng đá là gì đã hoà vào làm một trong niềm hạnh phúc và lòng tự hào dân tộc. Và vì thế, chiến thắng hôm qua là lịch sử.

Vậy thì còn ai thắc mắc tại sao người ta lại điên cuồng gấp vạn lần mọi khi vào đêm hôm qua nữa hay không?

Việt Nam Vô Địch!!!

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH!!!!!!!!!! magnify

NHƯ CÓ BÁC HỒ TRONG NGÀY VUI ĐẠI THẮNG< LỜI BÁC TÔ NAY ĐÃ THÀNH CHIẾN THẮNG HUY HOÀNG, 50 NĂM ĐÁ BANH ĐỂ GIÀNH GIẢI VÀNG ASEAN< 50 NĂM KHÔNG NGỪNG KỲ VỌNG< XỨNG ĐÁNG VỚI THÀNH CÔNG< VIỆT NAM, HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM, HỒ CHÍ MINH, VỊÊT NAM HỒ CHÍ MINH, VIỆT NAM, HỒ CHÍ MINH!!!!!!!!

Đây là list yahoo của tớ ngay sau trận đấu. ĐỎ rực một màu quốc kỳ thân yêu :X

https://i0.wp.com/fc05.deviantart.com/fs39/f/2008/363/a/e/ae1726a606844596fd66282cacba70fe.jpg

Lamp

Đèn.... magnify

My final project on “Basic Shaping” subject – you can call it the “design” subject.

This require us to make a lamp with a prism lampshade, use any material we want.

What I chose to make it was bamboo chopsticks. And here we go. I used a 220 W light bulb for it.

It’s a shame that I couldn’t find a larger and cleaner place to shoot this than my own room.

Well, tell me watcha think.

Thanks.

https://i0.wp.com/fc41.deviantart.com/fs39/i/2008/353/3/4/Lamp_by_splendidriver.jpg

Bây h lại có trò chụp ảnh tự sướng kiểu 9x thế này đây. Xem thử ai xinh hơn nhá
https://i0.wp.com/i233.photobucket.com/albums/ee197/Splendidriver2/Image1828.jpg