Art by: Ha Huy Hoang “Splendid River”
Writer: Jesse Young writejessewrite.wordpress.com
Letterer: Thomas Mauer www.thomasmauer.com
—————————
Sunday At The Park is a short-comic project I’ve been working on for the last 4 months. The writer Jesse Young (http://writejessewrite.wordpress.com/) wrote the script based on the poem “Casey At The Bat” by Ernest Thayer, and hired me for the job, when he thought my drawing style fits the story the best.
I decided to
use this script in my final assignment for the Perspective class by Joko Budiono that I took last semester at the AAU and it paid off well. But not until now I got the time to finish the colors and let the professional letterer Thomas Mauer (http://www.thomasmauer.com/) to blow his magic into it.
So here it is, the first short-comic that I’ve ever felt really satisfied with.
——————-
Sunday At The Park là 1 truyện tranh ngắn mình làm trong suốt 4 tháng qua. Tác giả kịch bản Jesse Young viết cái này dựa trên bài thơ “Casey At The Bat” bởi Ernest Thayer, và thuê mình vẽ, vì ông ý nghĩ là phong cách của mình phù hợp.
Mình quyết định sử dụng kịch bản này cho bài tập cuối kỳ môn Phối Cảnh của thầy Joko Budiono mà mình học kỳ trước ở trường AAU, và kết quả khá khả quan. Nhưng mà tận bây giờ mới có thời gian để tô màu và gửi cho người sắp chữ chuyên nghiệp Thomas Mauer làm việc của mình.
Đây, truyện ngắn đầu tiên mà mình cảm thấy thỏa mãn :P.
As promised, this is the Avengers fan art I just did, based on the movie. I wanted to go with a kind of wacky designs for the characters, and wanted to refresh my drawings style a little bit. I’m planning on selling some prints for this at the AAU Fall Comics Symposium this Thursday at the Comic Book Club booth. If you have time, please drop by and take a look .
Doctor Potter – A Time Wizard who travels through time and space on his Tardis broom 2000 to fight the evil VolDalek. Another crazy mash-up picture I did for a weekly challenge from the AAU Comic book Club.
I’ve been working on this for quite a while. Though I’m not a fan of Star Wars, the character designs are too interesting that I couldn’t help doing some experiment of my own. Most of these characters I chose from the original series, other than bearded Obi Wan and Qui-gon Jinn. The cartoon shows don’t have these, so I guess I’ll make my own interpretation on them.
The Dark Knight Rises (2012) – 9.5/10
Một cái kết quá hoàn hảo cho một huyền thoại.
Trước tiên, tớ phải nói rằng, tớ chưa bao giờ là fanboy của series Batman do Chris Nolan đạo diễn, vì nó không phải là cái “kiểu” phim có thể khiến tớ trở thành fanboy. Và vì thế, tớ chưa bao giờ trông đợi hay ngóng chờ háo hức bất cứ phần nào trong cả 3 phần phim, để rồi chỉ đến khi được xem, thì mới lăn đùng ngã ngửa ra vì những điều tuyệt vời mà Chris đã làm cho Batman. Và lần này cũng vậy, Chris lại tiếp tục thuyết phục tớ bằng tài năng của mình trong The Dark Knight Rises.
Trước khi nói vào phim, phải nói rằng nhà sản xuất đã có 1 chiến lược hoàn hảo trong việc PR và marketing cho phim. Chiến lược này thực sự theo mình chẳng kém cạnh là bao so với những gì Joker từng làm trong The Dark Knight cách đây 4 năm. Cái tuyệt vời trong chiến lược đó nằm ở trong những cuộc phỏng vấn, những lời phủ nhận, những tin đồn, những scandal… trước khi phim được chiếu, mà chỉ khi bạn xem phim và để ý, bạn mới nhận ra rằng, tất cả chúng ta đều đã rơi vào cái bẫy PR của nhà sản xuất 1 cách tài tình đến như thế nào. Và tất nhiên, những cái bẫy đó giăng ra cũng đóng góp 1 phần không nhỏ trong việc khiến cho khán giả được trải nghiệm những cảm giác hưng phấn, bất ngờ, hào hứng với tất cả mọi thứ trong phim. Và ở đây, dùng cái từ “bị thổi bay” “bị nổ tung” để mô tả đầu óc bạn khi xem TDKR là quá chuẩn, không lệch đi đâu được.
Trước tiên phải nói trước là điểm tớ chấm cho phim này, phần nhiều là vì tớ là fanboy của Spider-man, dù là phiên bản nào đi chăng nữa, miễn là được thấy nhân vật thân yêu đu tơ bay lượn trong thành phố New York là tớ hạnh phúc tột cùng rồi, nên đừng quá tin tưởng review này.
Tuy nhiên, tớ vẫn có những lý do riêng của mình để chấm cho phim điểm cao như vậy. Nhiều người cho rằng phim này giống hệt Spider-man của Sam Raimi, và do đó phim này chán hơn phim trước. Mình thì lại nghĩ khác. Với tư cách 1 người đã xem Spider-man Trilogy của Sam Raimi mỗi phần ít nhất 10 lần, thì mình cho rằng mỗi phiên bản đều có cái hay riêng của nó, đem 2 phiên bản này ra so sánh chỉ tổ làm mất lòng nhau mà chẳng được cái lợi gì, chi bằng hãy cứ mở lòng ra thưởng thức và thích thú với cái anh nhện bắn tơ đu lượn có phải sướng hơn không.
Cái đầu tiên khác biệt nhất của The Amazing Spider-man (TAS) so với phiên bản cũ Spider-man (SM) chính là tông chủ đạo của phim. Từ âm nhạc, màu sắc phim, các cảnh quay, tình huống đều được xây dựng có phần nhiều sự trầm lắng và tối tăm hơn. Tâm sự của Peter Parker không chỉ có mỗi cái chết của ông bác Ben mà còn là những bí ẩn không lời giải đáp về số phận bố mẹ mình trước kia, và thậm chí là bố của bạn gái lại chính là người đang tìm cách bắt mình vào tù. Ngay từ việc xây dựng nhân vật, TAS đã cho người anh hùng 1 loạt những điều khó khăn, khổ sở, rắm rối xảy ra trong đầu. Đấy là chưa kể, những tình huống trong phim, động cơ của các nhân vật cũng nghiêm trọng hơn, nghiêm túc hơn các phiên bản trước. (SPOILER: Phim có những 2 người chết, and that makes this film a lot more serious).
Tuy nhiên, tông là một chuyện, cái chính làm nên TAS và khiến nó khác biệt so với SM chính là sự “có lý” trong việc xây dựng nhân vật và cốt truyện. Hầu hết mọi chuyện đều có lời giải thích hợp lý, đặc biệt là quá trình khám phá ra khả năng, làm quen với nó, và trở thành người hùng của Peter Parker theo mình là được thực hiện tốt hơn nhiều so với SM. Mọi thứ không tự nhiên một cách thần kỳ hiện ra như một vở kịch (giống như trong SM), và đều phải trải qua quá trình. Mối quan hệ tình cảm giữa Peter và Gwen trong TAS tuy có phần “đỡ khổ” hơn so với anh Tobey ngượng nghịu với cô Mary Jane trong SM, nhưng bù lại, nhân vật Gwen ở đây so với MJ trước kia thú vị hơn và đóng những vai trò quan trọng hơn trong câu chuyện, chứ không chỉ còn đơn giản là cô gái yếu đuối vô dụng suốt ngày bị bắt cóc và chờ cứu.
Cái thứ 2 mà mình đánh giá TAS cao hơn SM là về mặt diễn đạt những trường đoạn cần khơi gợi cảm xúc trong lòng khán giả, đặc biệt là trường đoạn vô cùng quan trọng – chú Ben chết. Theo mình thì tình huống này trong phim này được làm cụ thể hơn, hợp lý hơn, và thực sự là mình cảm thấy nhiều cảm xúc trong đoạn này hơn trong SM. Tất nhiên cả phim không chỉ có mỗi đoạn này, có rất nhiều những đoạn khác trong phim được làm theo mình là rất cảm động, và chính điều đó cũng đã đóng góp 1 phần trong việc kéo tông của phim xuống 1 mức trầm.
Một trong số những điều khiến Spider-man chính là nhân vật mà mình đam mê nhất trong thế giới của Marvel chính là những pha chọc cười hài hước, đá đểu, đá xoáy, móc máy rất thông minh và thú vị của Spider-man mỗi lần chiến đấu với bất cứ kẻ thù nào. Và quả không hề uổng công mong đợi, vì Andrew Garfield thực sự đúng là Spider-man hài hước đúng chất.
Nói đến đây lại phải bàn về nhân vật Peter Parker. Nếu như trong SM, Peter là 1 thằng ngố đúng chất, chả biết cái gì, chỉ cool mỗi lúc đeo mặt nạ vào, thì TAS lại mô tả Peter thay vì ngố, thì chỉ đơn giản là 1 thằng lập dị, tự kỉ, suốt ngày ủ rũ. Theo mình đây là một cách xây dựng nhân vật thông minh và không chân phương. Peter thường xuyên có những cử chỉ, suy nghĩ, lời nói, hành động, và đặc biệt nhất là dáng đi, dáng ngồi đúng kiểu 1 thằng tự ti, thu mình với cuộc sống. Cụ thể hơn thì đó là những sở thích đi chơi 1 mình, không hề có bạn, nụ cười ngố, nói năng ấp úng nhưng không đần và ngớ ngẩn. Peter của TAS thực sự đúng như trong phần tóm tắt phim trên rottentomatoes – an outcast.
Về mặt hình ảnh thì có lẽ khỏi nói, tớ là 1 fanboy, và tớ cảm thấy quá thỏa mãn với những gì phim mang lại, đặc biệt là những cảnh đu tơ thì quá tuyệt vời ông mặt giời, xem chỉ thấy sung sướng, phê phề phề trên ghế, cảm tưởng như ko bao giờ là đủ với những cảnh này. Hôm trước HBO có chiếu lại SM và mình cho là mình thích cả 2 phim, riêng về mặt bay lượn của Spidey. Quá đã.
Nói tóm lại, mình sẽ chả chê gì phim, vì mình ko muốn chê, và vì mình đã cảm thấy rất thỏa mãn với những gì phim mang lại, nó chính xác là những gì mình luôn mong đợi ở 1 bộ phim Spider-man, mình thấy nó hoàn hảo và chỉ muốn xem đi xem lại để thưởng thức từng khung hình nhỏ một.
(Chú thích tranh – đi xem Spider-man cùng người yêu số dzách Thanh Khiết Lương)
AM I DOING THIS RIGHT? — THỬ TÌM XEM CÁI NÀO LÀ CỦA ÔNG NÀO TRONG PHIM :)))))
Cuối cùng thì sau 4 năm chờ đợi với 5 bộ phim có đầy những móc nối nội dung với nhau từ Iron Man, The Incredible Hulk, Iron Man 2, Thor và Captain America: The First Avenger, thì giấc mơ của bất cứ thằng geek super heroes nào cũng đã trở thành hiện thực – The Avengers – bộ phim điện ảnh chiếu rạp đầu tiên trong lịch sử chuyển thể thành công tập hợp siêu nhân đình đám nhất của họ nhà truyện tranh Marvel.
Phải nói trước là tớ không phải fan comic, tớ gần như chả đọc comic bao giờ, những chính nhờ những bộ phim chuyển thể từ siêu nhân comic mà tớ đã trở thành một thằng fanboy superheroes điên cuồng. Và việc The Avengers ra rạp thật quả đúng chính thị là ngang với nằm mơ.
Tuy nhiên, sau Thor và Captain có chất lượng nội dung thuộc tầm “xem ổn” chứ ko được xuất sắc như Iron Man và The Incredible Hulk, thì thực sự là mình đã hạ sự trông đợi của mình vào nội dung của The Avengers, và xác định sẵn tinh thần là mình sẽ chỉ xem phim như một fanboy không quan tâm tới nội dung phim mà chỉ cần tận hưởng giấc mơ thành hiện thực được xem Avengers trên màn ảnh là đủ rồi, và vẫn sẽ thích nó như thường. Nhưng bộ phim đã làm vượt quá xa mọi trông đợi của mình.
Đây chính là một bộ phim siêu anh hùng hoàn hảo, là bộ phim siêu anh hùng truyện tranh hay nhất từ trước tới nay mà mình từng xem, kể cả so với những phim phức tạp như The Dark Knight hay sâu sắc như Watchmen.
Bởi vì nó vui, bởi vì nó có đánh nhau đẹp mắt, kỹ xảo đẹp mắt, lời thoại thông minh, tình huống hài thông minh, kịch bản được sắp xếp chặt chẽ, thông minh, chia đều hào quang cho tất cả các nhân vật, ngay cả nhân vật phụ như Maria Hill cũng có những giây phút tỏa sáng, bởi vì có siêu nhân bay lượn, bởi vì có các siêu nhân không chỉ đánh nhau mà còn có vấn đề cá nhân lủng củng, bởi vì nó tận dụng tất cả những chi tiết đã có để sử dụng, và quan trọng nhất, tất nhiên, là bởi vì nó tập hợp hàng loạt các siêu nhân trong các phim khác nhau vào trong cùng 1 phim. Và rõ là chẳng thể nào có phim nào có thể vượt qua Avengers về những điều nói trên. Nó là một phim giải trí siêu anh hùng giả tưởng hoàn hảo, gần như không có lỗi.
Tất nhiên, xét về chiều sâu thì nó ko so được với The Dark Knight hay Watchmen, nhưng những phim đó nó không có được cái chất “truyện tranh siêu anh hùng” – cái thứ mà có thể biến bất cứ ông người lớn nào trở thành thằng trẻ con tưởng tượng mình đang cầm khiên, mặc giáp, cầm búa… bay lượn đánh kẻ xấu. Một cái sự “màu mè, ngây thơ” rất giải trí, rất comic, rất hoạt hình, nhưng vẫn thấy được rằng, cái đống này do 1 đám người lớn cực kỳ có đầu óc làm ra.
Ban đầu cũng định bắt lỗi phim này, vì không phải phim không có lỗi, nhưng mà what the fuck, who gives a single shit about that? THIS MOVIE IS FUCKING AWESOME IN EVERY WAY AND NO OTHER CAN SURPASS IT, at least, so far.
This is a peak look at my 2011 artbook/portfolio that I just got it printed to submit to the Academy of Art University in San Francisco, CA, USA.
The book is hard cover, contains 132 pages in A4 size with lots of fan art, original art, character designs, sketches and sequential art that I’ve done for the last 3 years of freelancing.
There are only 2 prints were done for the submiting purpose, but I’m going to print another shorter version of the same book for self publishing in Vietnam.
The short/cut version will be soft cover, contains 84 pages in A4 size. The near 50 pages left out are mostly text pages and some not-so-important art work. There will be 40 prints will be made for this version for publishing only in Vietnam. May be I’ll find some way to publish it in the USA later when I come there.
Thank you for all the supports.
——————————————————————–
Preview Artbook/Portfolio 2011 của mình. Đây là bản full 132 trang, in offset trên giấy couche, đóng bìa bồi cứng để submit sang bên trường và chỉ có 2 bản in.
Còn bản để bán (và tặng) sẽ có 84 trang (giảm bớt hơn 30 trang text và 1 số trang sketch ko quan trọng), cũng in offset trên giấy couche khổ A4, đóng bìa mềm, và sẽ có gần 40 bản in. Chất lượng 2 bản sẽ tương đương nhau. Bản để bán 84 trang có lẽ phải đợi khoảng gần 2 tuần nữa và sẽ có giá 320.000 vnđ/cuốn.
Để mở đầu mùa phim kinh dị, khán giả Việt Nam sẽ được làm quen với Ma Cà Rồng Jerry cực kỳ điển trai trong siêu phẩm 3D Fright Night – phiên bản làm lại của một bộ phim kinh điển từ năm 1985.
Bộ phim kể về người hàng xóm bí ẩn Jerry (Colin Farrell) mới chuyển tới ở cạnh nhà chàng trai trẻ Charely Brewster (Anton Yelchin) cùng mẹ (Toni Collette). Thật ra, hắn chính là 1 con ma cà rồng cực kỳ nguy hiểm, không ngừng bắt cóc và biến những người dân thị trấn thành đồng loại của mình. Vừa phải thuyết phục mẹ và bạn gái Amy (Imogen Poots), vừa tìm tới một chuyên gia trừ ma cà rồng nổi tiếng trên internet – Peter Vincent (David Tennant), Charley đối mặt với cuộc chiến không cân sức trước một đối thủ có sức mạnh khủng khiếp và hành động tàn bạo.