Zootopia (2016)

The year is only beginning, but I can already make a prediction about the Oscar next year in the animation category. Disney is gonna win again, and it doesn’t matter how good Kubo might be (even if Kubo is better), Zootopia will definitely win. That’s just how the Oscar works. But this time, it’s gonna deserve it totally. I have a feeling that Disney has been quietly sneaking up right behind Pixar in terms of substance in their cinematic storytelling, and Zootopia is their secret weapon to blow everyone’s mind of how good they could be. Disney is now the new Pixar, and if Pixar is not careful, they’re gonna be left behind, especially when LAIKA is so strong and consistent with their films every year.

Continue reading

Buncha A-holes

Is anyone here obsessed with Guardians of the Galaxy like I am? I’ve seen the movie twice in theatre and listened to the Awesome Mix Vol. 1 thousands of time and still want more. So here’s a little tribute I did for one of/if not the best Marvel studios’ movie yet. This is what I imagine a cartoon version of the movie should look like.

Brave

Someone suggested me to draw a Brave fan art the other day. And I did it. I rarely draw any Pixar/Disney’s fan art since they have perfect designs for the characters already, any attempt at recreating those marvels into my own style is not worth it. But then again, drawing is fun.

Wreck-it-Ralph (2012)

Wreck-it-Ralph (2012): 9,5/10

Thú thực là tớ biết đôi lúc tớ chấm điểm phim khá là cảm tính, và nhiều khi có những phim có điểm tương đương nhau chưa chắc độ hay đã tương đương nhau. Nhưng như tớ đã nói, tớ chấm điểm phim theo cảm nhận cá nhân của tớ, nếu bạn cảm thấy giống tớ thì tốt, còn nếu không thì cũng không trách nhau được, vì chúng ta khác nhau. Phim hay dở ra sao, trong review tớ đều nói rõ, và thường tớ xem phim tớ tìm cái hay trước khi tìm cái dở, nên điểm tớ chấm cũng theo những tiêu chí như vậy.

WIR có thể nói là phim hoạt hình hay nhất do Disney Animation Studios tự sản xuất trong nhiều năm nay, kể từ khi thời hoàng kim của các công chúa kết thúc, và kể từ khi Pixar nổi lên và đặt nền móng cho một đế chế mới. Tuy nhiên trong khoảng 5 năm trở lại đây, có rất nhiều dấu hiệu cho thấy DAS đang lấy lại phong độ của mình. Những phim như Princess and the Frog, Tangled, hay thậm chí là Bolt, đều cho thấy sự tinh tế trong kịch bản của Disney đang trở lại. Nếu với Tangled, Disney đã chứng minh cho mọi người thấy rằng các nàng công chúa vẫn là lãnh địa không thể xâm phạm của hãng, thì Wreck-It-Ralph giống như bản tuyên ngôn về sự trở lại chính thức của “ông vua hoạt hình” 1 thời. Và rằng, Pixar không phải cái tên duy nhất về hoạt hình dưới mái nhà Disney.

The Amazing Spider-man 2012

Click the link to view it on facebook

The Amazing Spider-man (2012) – 9/10

Trước tiên phải nói trước là điểm tớ chấm cho phim này, phần nhiều là vì tớ là fanboy của Spider-man, dù là phiên bản nào đi chăng nữa, miễn là được thấy nhân vật thân yêu đu tơ bay lượn trong thành phố New York là tớ hạnh phúc tột cùng rồi, nên đừng quá tin tưởng review này.

Tuy nhiên, tớ vẫn có những lý do riêng của mình để chấm cho phim điểm cao như vậy. Nhiều người cho rằng phim này giống hệt Spider-man của Sam Raimi, và do đó phim này chán hơn phim trước. Mình thì lại nghĩ khác. Với tư cách 1 người đã xem Spider-man Trilogy của Sam Raimi mỗi phần ít nhất 10 lần, thì mình cho rằng mỗi phiên bản đều có cái hay riêng của nó, đem 2 phiên bản này ra so sánh chỉ tổ làm mất lòng nhau mà chẳng được cái lợi gì, chi bằng hãy cứ mở lòng ra thưởng thức và thích thú với cái anh nhện bắn tơ đu lượn có phải sướng hơn không.

Cái đầu tiên khác biệt nhất của The Amazing Spider-man (TAS) so với phiên bản cũ Spider-man (SM) chính là tông chủ đạo của phim. Từ âm nhạc, màu sắc phim, các cảnh quay, tình huống đều được xây dựng có phần nhiều sự trầm lắng và tối tăm hơn. Tâm sự của Peter Parker không chỉ có mỗi cái chết của ông bác Ben mà còn là những bí ẩn không lời giải đáp về số phận bố mẹ mình trước kia, và thậm chí là bố của bạn gái lại chính là người đang tìm cách bắt mình vào tù. Ngay từ việc xây dựng nhân vật, TAS đã cho người anh hùng 1 loạt những điều khó khăn, khổ sở, rắm rối xảy ra trong đầu. Đấy là chưa kể, những tình huống trong phim, động cơ của các nhân vật cũng nghiêm trọng hơn, nghiêm túc hơn các phiên bản trước. (SPOILER: Phim có những 2 người chết, and that makes this film a lot more serious).

Tuy nhiên, tông là một chuyện, cái chính làm nên TAS và khiến nó khác biệt so với SM chính là sự “có lý” trong việc xây dựng nhân vật và cốt truyện. Hầu hết mọi chuyện đều có lời giải thích hợp lý, đặc biệt là quá trình khám phá ra khả năng, làm quen với nó, và trở thành người hùng của Peter Parker theo mình là được thực hiện tốt hơn nhiều so với SM. Mọi thứ không tự nhiên một cách thần kỳ hiện ra như một vở kịch (giống như trong SM), và đều phải trải qua quá trình. Mối quan hệ tình cảm giữa Peter và Gwen trong TAS tuy có phần “đỡ khổ” hơn so với anh Tobey ngượng nghịu với cô Mary Jane trong SM, nhưng bù lại, nhân vật Gwen ở đây so với MJ trước kia thú vị hơn và đóng những vai trò quan trọng hơn trong câu chuyện, chứ không chỉ còn đơn giản là cô gái yếu đuối vô dụng suốt ngày bị bắt cóc và chờ cứu.

Cái thứ 2 mà mình đánh giá TAS cao hơn SM là về mặt diễn đạt những trường đoạn cần khơi gợi cảm xúc trong lòng khán giả, đặc biệt là trường đoạn vô cùng quan trọng – chú Ben chết. Theo mình thì tình huống này trong phim này được làm cụ thể hơn, hợp lý hơn, và thực sự là mình cảm thấy nhiều cảm xúc trong đoạn này hơn trong SM. Tất nhiên cả phim không chỉ có mỗi đoạn này, có rất nhiều những đoạn khác trong phim được làm theo mình là rất cảm động, và chính điều đó cũng đã đóng góp 1 phần trong việc kéo tông của phim xuống 1 mức trầm.

Một trong số những điều khiến Spider-man chính là nhân vật mà mình đam mê nhất trong thế giới của Marvel chính là những pha chọc cười hài hước, đá đểu, đá xoáy, móc máy rất thông minh và thú vị của Spider-man mỗi lần chiến đấu với bất cứ kẻ thù nào. Và quả không hề uổng công mong đợi, vì Andrew Garfield thực sự đúng là Spider-man hài hước đúng chất.

Nói đến đây lại phải bàn về nhân vật Peter Parker. Nếu như trong SM, Peter là 1 thằng ngố đúng chất, chả biết cái gì, chỉ cool mỗi lúc đeo mặt nạ vào, thì TAS lại mô tả Peter thay vì ngố, thì chỉ đơn giản là 1 thằng lập dị, tự kỉ, suốt ngày ủ rũ. Theo mình đây là một cách xây dựng nhân vật thông minh và không chân phương. Peter thường xuyên có những cử chỉ, suy nghĩ, lời nói, hành động, và đặc biệt nhất là dáng đi, dáng ngồi đúng kiểu 1 thằng tự ti, thu mình với cuộc sống. Cụ thể hơn thì đó là những sở thích đi chơi 1 mình, không hề có bạn, nụ cười ngố, nói năng ấp úng nhưng không đần và ngớ ngẩn. Peter của TAS thực sự đúng như trong phần tóm tắt phim trên rottentomatoes – an outcast.

Về mặt hình ảnh thì có lẽ khỏi nói, tớ là 1 fanboy, và tớ cảm thấy quá thỏa mãn với những gì phim mang lại, đặc biệt là những cảnh đu tơ thì quá tuyệt vời ông mặt giời, xem chỉ thấy sung sướng, phê phề phề trên ghế, cảm tưởng như ko bao giờ là đủ với những cảnh này. Hôm trước HBO có chiếu lại SM và mình cho là mình thích cả 2 phim, riêng về mặt bay lượn của Spidey. Quá đã.

Nói tóm lại, mình sẽ chả chê gì phim, vì mình ko muốn chê, và vì mình đã cảm thấy rất thỏa mãn với những gì phim mang lại, nó chính xác là những gì mình luôn mong đợi ở 1 bộ phim Spider-man, mình thấy nó hoàn hảo và chỉ muốn xem đi xem lại để thưởng thức từng khung hình nhỏ một.

(Chú thích tranh – đi xem Spider-man cùng người yêu số dzách Thanh Khiết Lương)