Cách đây đúng 20 năm, ở Balan đã có 1 hội nghị bàn tròn để cho chính phủ Cộng sản ngồi lại với các bên đối lập để tổ chức 1 cuộc bầu cử đầu tiên theo kiểu đa nguyên, và bên đối lập đã thắng áp đảo, làm sụp đổ chế độ Cộng sản ở Balan và sau này kéo theo sự sụp đổ cả hệ thống Cộng sản ở Đông Âu.
Lý do là vì hệ thống Cộng sản đóng cửa cực đoan này ở Đông Âu đã thực sự kéo các nền kinh tế này đi xuống nghiêm trọng, đời sống của người dân thiếu thốn đủ đường, cực khổ và bị kìm kẹp, nói tóm lại là hệ thống này đã đưa những đất nước Đông Âu này đi xuống về mọi mặt, nghiêm trọng và không ai có thể phủ nhận điều đó, chính vì vậy, việc thay đổi là cần thiết và hợp thời đại. Nhưng đó là chuyện ở Balan.
Mới đây, trên BBC tiếng Việt có 1 bài viết của 1 tác giả người Việt đang sống ở Balan, ca ngợi về sự “dân chủ” mà Balan đã đạt được vào năm 1989, và cho rằng đó là 1 “bài học” mà ở Việt Nam ngày nay cần noi theo để đạt được “dân chủ”.
Thoạt đầu nếu ai không đủ kiến thức và cái nhìn khách quan thì sẽ cho rằng: “À, thằng này nói hay, đúng thật, Việt Nam cũng nên làm như Balan ấy mới là dân chủ” và bắt đầu cho rằng chế độ hiện thời là tồi tệ blah blah….
Nhưng như tôi đã nói nhiều lần, đấy chính là cái thủ đoạn lắt léo trong lý luận của giới trí thức hải ngoại khiến cho người đọc tin sái cổ những gì họ nói, và bắt đầu suy nghĩ băn khoăn lung lắm về những điều họ phân tích, họ nói mà quên mất rằng mình có cái đầu để có những suy nghĩ phản biện.
Tôi đã gửi cho BBC Tiếng Việt 1 bài phản biện như sau, nhưng không và chưa bao giờ được đăng (chả có gì lạ, BBC mà, “tự do ngôn luận” nên không có kiểm duyệt đâu)
Thực sự đa phần những người đang sống và làm việc ở nước ngoài hoặc đọc quá nhiều những giá trị dân chủ kiểu phương Tây và những tài liệu chống Cộng, đều đã hiểu sai ý nghĩa của “Đảng” ở Việt Nam.
Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải một tổ chức chính trị được một bộ phận người lập ra để tranh đấu tham gia vào bộ máy chính quyền. Hiểu đơn giản thế này, ở phương Tây, khi anh tham gia vào 1 đảng phái chính trị, tức là anh đã trở thành một “chính trị gia” và chắc chắn anh vào là vì mục đích chính trị, anh sẽ tham gia vào các hoạt động của Đảng để làm chính trị.
Nhưng ở Việt Nam lại khác. Từ cấp tiểu học đến trung học, chúng tôi phải phấn đấu, học tập, rèn luyện đạo đức để đựơc kết nạp vào Đội thiếu niên tiền phong, Đoàn thanh niên cộng sản và sau này là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Và việc chúng tôi tham gia vào Đội, Đoàn, Đảng, không hề nhằm mục đích chính trị như tính chất đảng phái có ở các hệ thống chính trị phương Tây, mà nó như một danh hiệu, một phần thưởng ghi nhận cho những phấn đấu, cố gắng, tôi rèn cả về đạo đức con người lẫn khả năng học tập, làm việc. Và đa phần trong số chúng tôi kể cả khi đã trở thành Đội viên, Đoàn viên, không phải ai cũng có ý định tranh chấp để tham gia vào bộ máy lãnh đạo, mà chỉ tâm niệm rằng, trở thành Đội viên hay Đoàn viên, nghĩa là những cố gắng của mình đã được công nhận, và danh hiệu đó sẽ lại càng là động lực để chúng tôi tiếp tục phấn đấu trong cuộc sống tương lai. Và tiếp tục được nhận một danh hiệu cao quý hơn là Đảng viên, để ghi nhận những cố gắng của chúng tôi trong suốt tuổi trẻ để cống hiến cho gia đình, trường lớp và lớn hơn là đất nước, chứ không phải cứ là Đảng viên là ham hố tranh quyền chức để làm lãnh đạo.
Việc này còn giúp cho đa phần thế hệ trẻ có được một mục tiêu để luôn phấn đấu trong đường đời của mình vì vào Đội, Đoàn, Đảng luôn là 1 vinh dự đối với gia đình và được sự nể trọng từ phía những người xung quanh. Còn nhớ khi tôi được vào Đội, một trong những người đầu tiên của lớp, cảm giác thật mãn nguyện và tự hào trước ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn cùng lớp. Nhưng không lâu sau đó, khi tôi phạm phải một lỗi về kỷ luật, thì cô giáo với bạn bè đều rất thất vọng về tôi, họ nói “Đội viên mà thế à?” và tôi hiểu, trở thành Đội viên chính là động lực mạnh mẽ nhất để tôi phấn đấu.
Cơ chế bầu chọn lãnh đạo ở Việt Nam cũng dựa vào điều đó để lựa chọn những con người ưu tú nhất của đất nước, những Đảng viên. Vì Đảng viên là những người đã chứng tỏ đuợc mình trong suốt quá trình trước đó bằng khả năng làm việc và phẩm chất cá nhân và họ xứng đáng được ra ứng cử vào các chức vụ lớn. Và chúng tôi bầu họ, tin tưởng họ, và chúng tôi chưa bao giờ cảm thấy thất vọng, khi mỗi lần thay đổi bộ máy chính phủ, đất nước lại cải thiện được vị thế của mìh trên trường quốc tế.Và chúng tôi hãnh diện rằng những cố gắng của mình khi cố trở thành đội viên, đoàn viên và Đảng viên cũng có 1 phần trong sự phát triển đó của đất nước.
Còn những người không được vào đội, đoàn, Đảng, họ có thể có phẩm chất, có thể họ giỏi, nhưng họ chưa chứng tỏ được mình đủ để đạt được những danh hiệu đó, họ chưa bằng các Đảng viên. Điều đó có nghĩa là, Đảng viên cũng chỉ đơn giản như bao nhiêu con người khác trên khắp đất nước, chỉ có điều, họ là những người đã chứng tỏ được mình mà thôi.
Đương nhiên ở Việt Nam hiện nay đã và đang xảy ra tình trạng kết nạp Đội, Đoàn, và Đảng một cách rất xô bồ và thiếu chắt lọc. Cả những người chưa có đủ tư cách cũng đã được chọn vào Đội, Đoàn và Đảng, và họ len lỏi lên làm lãnh đạo, gây ra sâu mọt khó chữa tận gốc trong bộ máy chính quyền các cấp.
Việc này cần những ý kiến đóng góp xây dựng tích cực và khéo léo chứ không phải bằng cách tạo ra đối kháng và đối lập ở một đất nước mà sự đoàn kết toàn dân nếu không phải khi có chiến tranh thì hết sức yếu ớt như Việt Nam.
Và chuyện của Balan không thể nào áp dụng được trong thời điểm hiện nay ở Việt Nam. Lý do thứ nhất là vì như tôi đã nói ở trên, trong lòng người dân Việt Nam hiện nay, Đảng Cộng Sản mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với các đảng phái chính trị phương Tây, và ý nghĩa của nó còn đặc biệt hơn khi ĐCS là những người đã từng dành lại độc lập dân tộc và thống nhất đất nước, và trong lòng dân chúng, ĐCS là những người có công với đất nước. Lý do thứ 2, thời xưa, khi Ba lan thay đổi thể chế, là khi cung cách cầm quyền cực đoan xưa kia đã lỗi thời, khiến cho đất nước đi xuống nghiêm trọng về mọi mặt và mất lòng tin trong nhân dân. Trong khi Việt Nam ngày nay lại là một xã hội tự do và dân chủ, đất nước ngày càng đi lên, phát triển và cải thiện vị thế của mình trên trường quốc tế (được làm chủ tịch luân phiên của LHQ, tham gia WTO, tổ chức APEC, ASEM…), du lịch phát triển cho người nước ngoài tự do tham quan khắp mọi miền đất nước, hoàn toàn đổi nghịch hẳn với 1 xã hội đóng cửa và xiềng xích ngày xưa của Ba lan và các nước CS Đông Âu.
Sự thay đổi của 1 chính thể chỉ xảy ra khi nó không còn được lòng đại đa số người dân, khi nó làm cho đất nước lụn bại và đi xuống, khi nó sắt đá, khiên cưỡng và cực đoan. Nhưng Việt Nam hôm nay thì không, nó đang chuyển mình, đi dần lên phía trước một cách tích cực, dù vẫn mắc khá nhiều những sai sót, sai lầm, bảo thủ, quan liêu và tham nhũng, hậu quả của 1 thời gian bao cấp trì trệ và 1 thời gian dài bị cấm vận nghiêm ngặt.
Hãy tự hỏi vì sao dù đài BBC tiếng Việt đầy những bài viết đả kích, chỉ trích, thậm chí là chống Cộng cực đoan nhằm vào nhà nước VN hiện tại mà tôi – một công dân 20 tuổi bình thường đang sống ở HN mà lại truy cập vào 1 cách dễ dàng và tham gia viết bài thế này.
Vì thế, theo tôi, những gì một người Việt yêu nước thực sự cần làm ở thời điểm hịên nay, không phải đấu tranh đòi dân chủ (ở một nước đã có sẵn dân chủ) và nhân quyền (nơi nhân quyền luôn được bảo vệ) và đòi tạo ra đối kháng, đối lập, vì thực chất chả có gì để mà phải đấu tranh cả, mà thay vào đó, hãy cùng hợp sức, đoàn kết lại, sử dụng tri thức của mình, tài năng của mình, tiếng nói của mình, góp sức cùng chính phủ hiện tại cải thiện khuyết điểm, loại trừ tiêu cực, nâng cao ưu điểm để tiếp tục đưa đất nước phát triển hơn, nâng cao vị thế trên trường quốc tế.































, mình là 1 fan điên của Comic Mỹ nên xin phép được post sớm 1 số topic của 1 số phim đỉnh chuyển thể từ Comic Mỹ sắp được công chiếu.
.







