Hậu 1 đòn chết bảy

Hậu Một Đòn Chết Bảy

Hậu Một Đòn Chết Bảy

Diễn viên: Thợ may (đeo kính, hơi thấp), vợ thợ may (gầy, đanh đá), bố vợ (hơi béo, có râu)

Cảnh 1 (Phòng làm việc của một thợ may, cần 1 manequin mặc áo, và một cái bàn)

-Thợ may (Ngồi ăn cơm hộp, vẻ ngán ngẩm): Anh hùng đánh khổng lồ mà phải ngồi ế ẩm thế này đây, chắc do nhiều ruồi quá.

-Vợ thợ may (Từ ngoài chạy vào, giật thìa cơm ăn cùng) Aha, ông ăn mảnh nhé, “nào cùng sẻ chia!”

-Thợ may(Mặt tươi cười, hớn hở) “Ừ, cùng sẻ chia!” (Đột ngột dừng lại suy nghĩ, tức giận, giật cái thìa lại) Ô hay cái bà này!? Sẻ với chả chia gì? Ra ngoài pha tôi cốc nước!

-Vợ thợ may (Nguýt): Ờ, thì thôi, ki bo, vua cha đến nhờ may áo kìa, liệu ra mà chào hỏi lễ phép.

-Thợ may (Đứng dậy, quên kính trên bàn) Thế hả? Tốt, có khách, có tí ra tí vào rồi.(Tiến đến cái Manequin, niềm nở, cố tình giả tạo) Dạ con chào bố ạ, bố ghé chơi nhà con may áo ạ? Để con đo cho bố (Rút thước dây ra đo 3 vòng của cái manequin)

-Vợ thợ may (Nguýt) Con rể thế đấy, bố ngoài phòng khách cơ, ông nên xài Tobicom với vi cá mập đi.

-Thợ may (Cuống cuồng, quay lại lấy kính) Ừ ừ nhỉ, tí nhầm, thảo nào đo bố mà ra ba vòng tuyển thế? Thôi ko cần đâu, tôi vẫn dùng V Rohto cho đôi mắt sáng rồi. (chạy vào cánh gà)

Cảnh 2 (Phòng khách, cần một ghế tựa)

-Bố vợ (ngồi trên ghế, ca sĩ ra hát một bài, bố vợ vỗ tay cười) Giỏi, cháu ông có triển vọng ca sĩ đấy, “Rồi một ngày con sẽ là một ngôi sao!”

-Thợ may (chạy vào, niềm nở giả tạo) Hề hề, con chào bố, lâu rồi bố ko ghé chơi chúng con (vừa đi vừa nói, vấp dây giày ngã) Oái, lại tuột dây giày, hôm nay nhất định mình phải học cách buộc dây giày thôi!

-Bố vợ (giọng khinh khỉnh) Thôi, đừng làm trò nữa, làm cho tôi bộ quần áo đi dự hội nghị với nước láng giềng nào. Nhà gì nhiều ruồi quá đấy.

-Thợ may (khép nép, gãi đầu gãi tai) Vâng, thế để con lấy số đo 3 vòng, ý quên, số đo của bố.

-Bố vợ (lườm)

-Thợ may (rút thước dây trên cổ ra đo) Cái tay cái tay cái tay, nắm lấy cái tay (đo tay), túm lấy cái chân, vớ được cái đầu (đo chân và đầu), cái đầu rất to, cái chân rất dài… (vừa đo vừa nhảy)

-Bố vợ (túm cổ áo thợ may kéo lên, mặt hằm hằm đe doạ) Này, anh vừa hát thế là có ý gì đấy hả?

-Thợ may (gãi đầu gãi tai, lúng túng) Ơ, ko ạ? Con xin lỗi nhưng mà nó quen miệng rồi, đo ai con chả thế.

-Bố vợ (nguôi ngoai, thả áo ra) Hừ, may cho anh đấy? Mà sao ruồi nó cứ bâu ta là thế nào? (Bực bội, khua chân khua tay đuổi ruồi)

-Thợ may (nói giọng xỏ xiên) Con nghĩ chắc do bộ quần áo bố đang mặc nó “Là ngày qua ngày, là tuần qua tuần, là ngày qua ngày là tuần qua tuần hương thơm vấn vương…” thành ra các “thiên thần hương” nhà con nó mới vây lấy bố thế đấy ạ.

-Bố vợ (ngượng ngùng) Ờ thì ngân sách nhà nước có hạn con ạ, mà nước có hạn thì thế nào con biết đấy (cười trừ, xốc lại áo)

-Thợ may (cười nham hiểm) Thế bố để con sắm cho bố một seri thời trang cực kì đột phá, đảm bảo vừa khít với thân hình khỉ đột, ý lại quên, đột phá của bố. (chạy vào cánh gà)

Cảnh 3 (Thời trang đi vào, lùi về sau sân khấu, bố vợ ngồi xuống ghế lùi về bên trái)

-Thợ may (đi vào từ cánh gà, hát, vừa hát vừa chỉ nhóm thời trang, chỉ bố vợ và tự chỉ mình) One two three four five six seven, one two three for me and for you, one two three, one two three, one two three for me and for you…

-Bố vợ (đăm chiêu nhìn nhóm thời trang) Chà, công nhận là đột thật, cũng có một chút phá, nhưng sao bẩn thế.

-Thợ may (cười) Chính vì thế mới cần bố dung Viso trắng sang mới với các hạt tinh thể làm trắng thông minh.

-Bố vợ (gật gù tâm đắc) Ừ, thằng này thế mà thong minh, nhưng vẫn nhiều ruồi, con ko một đòn chết bảy được nữa à?

-Thợ may (rút lọ Rexona từ trong túi ra) Bố yên tâm, với cái này thì, chậc, trăm con cũng chết chứ chả nói bảy bố ạ, thậm chí bố còn thừa sức chinh phục Ai Cập nóng bỏng (ra khoác vai bố, tươi cười giơ lọ Rexona về phía khan giả, nói biểu cảm) Rexona, It won’t let you down!

End.

– Composed By Splendid River –

Cái mớ hỗn độn này người ta hay gọi là kịch bản đấy. Tự dưng có hứng viết kịch bản, nhưng mà là theo yêu cầu đâm ra hơi chán, chả thấy bùn cười gì cả Image.

Hôm nay buồn quá.

End.

End.

Răng nó đánh lập cập, rét quá, mà nó chỉ có độc một chiếc sơ mi cộc tay mỏng tang trên người. Nó bắt đầu run lên. Nó hối hận, biết thế này sáng nay nghe mẹ mang theo cái áo khoác. Giờ đã muộn rồi, trời tối nhẻm, đèn cao áp sáng dần hai bên đường. Nó vào thêm một số, rồ ga phóng như bay trên con phố nhỏ vắng lặng. Càng lạnh thêm, dù sao cũng quá muộn rồi. Nó lại hối hận, biết thế này về nhà cho sớm, đằng nào trận đua vừa rồi cũng lẹm mất của nó gần 2 triệu. Lại nghĩ đến, nó bực mình thêm. Rồi nó thấy chột dạ, từ bao h nó đâm ra đổ đốn thế này. Ko lâu trước đây nó là một người qui tắc, chăm chỉ, rồi một ngày nó chán nản, từ bỏ tất cả. Nó không thể giỏi hơn, dù vẫn chăm chỉ, chuyên cần. Thế là từ bỏ, buông xuôi tất cả, cho tất cả tuột xuống dốc như một cái ô tô mất phanh. 10 năm ròng rã, nó chưa bao h cảm thấy thất bại và tuyệt vọng nhu lúc này. Nó chưa từng biết mùi một con điểm dưới trung bình. Nhưng bọn quỷ lùn ấy cứ tới tấp lao vào nó, như một cơn sóng thần, gặm nhấm hết miếng bánh nhuệ khí nhỏ nhoi của nó. Mớ kết quả học tập tệ hại ấy đã kéo theo những bực tức cáu giận của bố mẹ nó, rồi bố nó từ nó, mẹ nó thờ ơ hơn. Nó cảm thấy cuộc đời thật bất công. Tại sao chứ? Tại sao lại có chuyện nó phải lao đầu vào học những thứ nó ko hề thích thú? Rồi nó bị ép buộc phải đạt kết quả mỹ mãn cho những cái đó. Tại sao nó phải cố gắng hết mình đến kiệt sức để làm thật tốt một việc mà nó ko hề muốn làm?? Và tại sao chỉ vì làm chưa tốt cái việc mà nó ko muốn làm mà bố mẹ mắng mỏ, chửi rủa nó?? Nó ko thể chịu nổi sự bất công ấy. Nó mệt mỏi vì phải cố gắng lắm rồi. Mơ hồ trong tâm trí nó nhảy ra một ý tưởng: hay là về hưu quách cho rồi. Thật ngớ ngẩn, nó mới 18 tuổi. Nhưng cũng thật ngớ ngẩn, nó đã bỏ cuộc được hơn 4 năm. Nhưng nó vẫn tự an ủi vì đã duy trì được một kết quả làng nhàng đủ để vào Đại học. Mà cũng đáng để tự hào chứ, lọ hoa và quả chuối đặt trên miếng vải quá đơn giản với 5 năm tu luyện hình họa của nó. Thế nhưng nó ko ham Kiến Trúc, niềm đam mê của nó nằm trong Mỹ thuật Công nghiệp. Dẫu vậy nó cũng ko làm khác được, nó phải nối nghiệp cha mẹ. Khoa Kiến Trúc cần quá nhiều sự tỉ mỉ và cẩn thận. Còn nó thì mang đậm dấu ấn của một nghệ sĩ với bao hoài bão của sự sáng tạo và bay bổng. Nó khó có thể sống yên ổn với một mớ khổng lồ quy tắc và công thức trong đầu. Có lẽ vì thế nên mỗi tối thứ bảy nó lại tìm cho mình một sự phóng khoáng trong các vòng đua ngoài đường phố. Nó ko khá lắm trong trò này. Do lo sợ đâm phải người đi đường mà nó thường thua từ 2 – 3 triệu đồng mỗi vòng. Lũ bạn đua hay khinh miệt bảo nó là “cúc cu” (gà) và hỏi đểu là sao kém thế mà vẫn ham đua? Nó ko trả lời. Chính nó cũng ko hiểu tại sao. Chỉ biết mỗi khi rời giảng đường nó lại cảm thấy nghẹn cổ, ngạt thở, không khác gì người ta bị giết bằng thòng lọng. Vì thế nó sẽ ko chịu nổi nếu cuối tuần ko lao vào những vòng đua sinh tử cùng lũ bạn hư hỏng hòng tìm cho mình nỗi giải tỏa. Thằng bạn chí cốt vẫn hỏi nó giọng phục lăn rằng sao chơi với bạn xấu mà nó vẫn ngoan thế? Nó cho là do nó vẫn đối xử tốt với bạn bè, vẫn nói năng tử tế, hiền hiền. Ừ, quả thật, nó cũng tự ngạc nhiên. Đầu nó đã bị tiêm nhiễm quá nhiều thói hư tật xấu của lũ bạn đua, nhưng nó vẫn luôn tự nhủ ko bao h được phép tự làm vẩn đục tâm hồn mình. Chẳng mấy ai được như nó, đấy là thằng bạn bảo thế. Một cơn gió lạnh buốt xương tủy tạt vào mặt nó khiến nó tỉnh ra. Dù sao đua xe cũng là phạm pháp, đối với ai cũng thế. “Đi đêm lắm có ngày gặp ma”, nó đã gặp ma, đêm nay.

Nó chỉ còn nhớ hình ảnh cuối cùng nhìn thấy là một cặp ánh sáng trắng chói lòa ngay lúc nó tỉnh cơn buồn ngủ trên tay lái. Còn bây h, nó lại thấy màu trắng, tinh khiết, trong sạch, ở khắp mọi nơi. Nó đi mãi, đi mãi, trong một không gian chỉ có màu trắng. Nó chớp mắt. Nó thấy mình đang đứng ở đoạn đường đó. Một chiếc xe tải húc nát một cửa hàng tạp hóa bên đường. Cách đó khoảng gần trăm mét là một chiếc Nouvo đỏ. Tan nát, chỏng chơ bên cạnh một hình người vẽ bằng phấn trên mặt đường nhựa, những vệt đỏ loang lổ khắp nơi. Đằng kia, mấy ông bác sĩ đẩy lên xe một cái bàn phủ kín khăn trắng có ghi chữ “Tử thi”, mà nó chỉ kịp nhìn thấy trên cánh tay người đó vết xăm của chính nó. Ông cảnh sát đứng cạnh đang gọi điện về nhà nó để báo tin qua cái thẻ sinh viên trong ví. Nó chớp mắt. Nó đang ở nhà. Mẹ nó nghe điện thoại, bố nó ngồi trên ghế bành đọc báo. Mẹ nó đặt máy xuống, nói với bố nó giọng thờ ơ “Nó chết rồi!”, bố nó cũng chỉ ừ hữ qua chuyện. Chẳng ai lấy làm đau khổ hay thương tiếc gì. Bình thản như chuyện thường ngày vậy. Hôm đám tang nó chẳng ai tới cả. Chỉ có bố mẹ và thằng em trai lớp 11. Thằng nhóc cầm cái máy điện tử vừa chơi vừa cười hinh hic. Bố nó ôm cái điện thoại di động vừa buôn dưa lê vừa cười nói hô hố. Mẹ nó lia lịa ghi chép những món sẽ làm tối nay vào cuốn sổ tay. Ai cũng dửng dưng. Ông cha cố cũng chỉ đọc qua loa vài đoạn kinh thánh vô nghĩa rồi cho lấp đất lên luôn. Nó chớp mắt. Nó quay lại với màu trắng sạch sẽ kia. Và thấy một người đàn ông mặc đồ đen trước mặt. “Ta là Thần Chết”… Mọi thứ vụt tắt trước mắt nó, vụt tắt, kết thúc mọi việc, kết thúc cuộc đời nó mà chỉ mất một giây đồng hồ. Kết thúc chuỗi dài những ngày khổ đau, cô đơn, mệt mỏi của nó. Kết thúc…

– Composed by Splendid River –
Hà Nội tháng 9 năm 2005

Cái truyện này nghe chán đời tệ, viết hồi lớp 10. Cốt truyện quá cũ. Tóm lại là chán Image.

Price – Cái Giá

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Đường nhựa dường như chuyển hẳn sang màu vàng nhờ ánh nắng chói chang khiến hơi nước bốc lên ngùn ngụt. Trăm hoa đua nở muôn nơi thi nhau được… hái vô tội vạ. Chim chóc ríu rít trên những tán cây bàng trong công viên… rụng như được mùa nhờ mấy cái súng cao su của lũ trẻ gần đó. Nhưng khung cảnh tươi đẹp đến… phì cười ấy ko làm nó vui hơn được. Một tuần đã trôi qua kể từ phi vụ trước của nó, và bây h thì nó nhẵn túi. Vì thế nó cần kiếm tiền, ngay ngày hôm nay, một ngày đẹp trời, nếu không muốn người ta bắt gặp với cái dạ dày đầy không khí. Nó đã nhịn 2 ngày nay, để tự đấu tranh tinh thần, tự ngăn bản thân mình ko làm thêm một phi vụ nào nữa. Hai ngày dai dẳng đói khát trong bóng tối u ám của thành phố thế là đủ lắm rồi. Nhuệ khí của nó đã bị chiến binh dạ dày đang cào xé ruột gan đánh bại chỉ trong chốc lát. Nó đã mềm lòng để cho cái bụng điều khiển cơ thể, thay vì cái đầu. Chính vì thế, nó lại thấy thương thay cho một ông viên chức vừa đi qua nó, mất ví. Đáng buồn quá, ông chủ siêu thị lại phải chào tạm biệt với 1 triệu net thân yêu rồi. Thật bất bình trước cảnh một kẻ đột nhập vào nhà người khác mà cuỗm đi 6 triệu net, một số tiền chẳng nhỏ nhoi tí nào. Nó vẫn rủa kẻ nào ko chịu rửa chiếc xe hơi hiệu Netrix làm nó chỉ cầm được có 50 triệu Net. Rồi khi nhâm nhi thưởng thức li cà fê trong quán ăn lớn nhất thành phố Netway, nó lại tự cười nhạo cái khả năng ảo thuật làm biến mất tiền của người khác ngay trong túi họ của mình. Bởi vì tất cả những việc đó đều do một tay nó thực hiện trong vòng 5 tiếng đồng hồ của buổi sáng một ngày đẹp trời. Tự hài lòng với 100 triệu dằn túi, yên tâm với sự hoàn hảo của từng phi vụ đã thực hiện, nó bước ra khỏi quán, trở lại công viên với một gói bỏng ngô trong tay. Lũ chim bồ câu bu ngày càng đông xung quanh nó để làm công tác dọn dẹp mấy hạt nó làm vãi. Một ông già đi qua với một tờ báo trên tay, nở nụ cười thân thiện với nó.
“Tôi ngồi đây được chứ?”
“Vâng, cụ cứ tự nhiên ạ…” Rồi ông ta ngồi xuống cạnh nó sau khi nó dịch ra nhường chỗ.
“Đừng để chúng ăn thws đó, quá nhiều chất béo” Ông ta rút ra một gói thức ăn dành cho chim bồ câu và bắt đầu tung xuống khoảng đất xung quanh cái ghế đá của họ. Nó ngừng làm rớt bỏng ngô, và cẩn thận hơn khi cho vào miệng mình.
“Cậu thích bồ câu chứ anh bạn trẻ?” Ông già quay sang hỏi nó, vẫn tiếp tục ném thức ăn cho chim bồ câu.
“Vâng, cháu rất yêu chúng, mỗi khi ngồi đây cùng chúng cháu thấy bình tâm hơn sau khi đi làm về…” Nói đến đây nó thấy quai hàm mình sái mạnh một cái.
“Tôi cũng vậy, bọn chúng thật là đáng yêu. Cả loài ngựa nữa, ôi những vòng đua!” Giọng ông ta đầy biểu cảm.
“Ơ, cháu cũng mê đua ngựa lắm!”
“Vậy à? Thế có muốn thử vận may một chút với giải quốc gia ko?”
“Tất nhiên chứ ạ!” Nó quá sung sướng. 100 triệu net này sẽ nhân lên nhiều lần chỉ sau vài vòng đua của những chú ngựa nòi. Và 3 hôm sau, nó đến nơi cá độ đua ngựa đã hẹn với ông già. Tất cả cược cho một chú ngựa đã vô địch năm trước. Nó tin chắc vào chiến thắng lớn với tỉ lệ 10 ăn 1. Nó thua, mất sạch 100 triệu. Thật bực mình. Phí hoài 5 tiếng đồng hồ của nó. Vậy là phải cần thêm 5 tiếng nữa cho 100 triệu khác rồi. Nó tức tối ra khỏi quán mà ko hề hay biết một nụ cười nham hiểm của lão già kia. 10 phút sau lão cũng ra khỏi quán. Thật chẳng khó khăn gì khi cuốm của một gã non 100 triệu một khi mình là chủ quán. Lão rảo bước trên con phố vắng về khu nhà chung cư của mình.

“Giơ tay lên và nộp hết tiền ra đây!!” Một gã bịt mặt cùng một khẩu súng nhảy xổ ra từ một góc tối giữa các khu nhà. Ông già một phần do giật mình và một phần do quá sợ hãi mà lăn ra bất tỉnh nhân sự ngay lập tức. Gã bịt mặt lợi dụng thời cơ béo bở lục tũi lão lừa đảo. Và hắn đã vớ bẫm với 100 triệu net trong túi áo vét của lão. Cái bóng của hắn biến mất trong làn sương mỏng ban đêm đánh dấu sự khởi đầu của tiếng còi xe cảnh sát rú ầm ĩ khắp các con phố. Rồi một ông thanh tra bắc loa trước cửa một nhà băng tối om. Thật là lạ vì thường các nhà băng mở cừa đến 9h tối, còn bây h mới 8 h.
“Tất cả hãy bước ra ngoài, 2 tay để sau gáy, các anh đã bị bao vây bởi các tay súng bắn tỉa kì cựu nhất, các anh ko thoát được đâu!” Tội nghiệp ông thanh tra ngờ nghệch. Bọn cướp nhà băng đã tẩu thoát qua lối cửa sau từ 10 phút trước trên một chiếc xe dán biển đội lau dọn. Do phóng quá nhanh, chúng ko hề để ý mình vừa đâm chết một bóng đen vụt qua ngay đầu xe. Người đó cầm trong tay một khẩu súng. Cái xác nằm lù lù ngay giữa đường lọt vào mắt xanh của một thằng nhóc đánh giầy đang ngủ bên lề đường tối tăm. Và nó đã ko kìm nổi hạnh phúc khi nhặt được cục tiền khổng lồ bên cạnh cái xác mà chạy thẳng ra cảng. Tưởng chừng cuộc đời nó đã bước sang một trang mới nhưng phũ phàng thay thậm chí còn tồi tệ hơn. Cuộc đời nó kết thúc chóng vánh khi nó nhận ra một lỗ hổng rộng bằng viên đạn trên ngực mình. Nó gục xuống, ngã xuống nước, bỏ lại cục tiền và chiếc hộp đánh giầy. Ở đó đang xảy ra cuộc đấu súng giữa cảnh sát và một toán cướp vừa đột nhập vào nhà ông thị trưởng. Một cái chết đau thương của một đứa trẻ, nó còn quá nhỏ, nhưng số phận nó quá nghiệt ngã. Một ngày đẹp trời khác kết thúc khi bóng tối hoàn toàn bao phủ lên khắp thành phố, kể cả 100 triệu nằm trên bến cảng.

“Vụ hôm qua sộp quá bọn mày ạ, bọn cớm quá ngu để bắt được băng tụi mình, hê hê!” Một gã trong số những tên cướp nhà băng đêm hôm trước bô bô nói khi đang cùng đồng bọn ra bến cảng.
“Cái gì thế này? Trời đất ạ, bọn mày lại đây mà xem, mẹ kiếp, bọn mình giàu to rồi!” Ba tên còn lại lao vội tới khi nghe tên trùm gào ầm lên. Hắn đá phải cục tiền to tướng cùng với một cái hộp đánh giầy.
“Xem nào, 20… 40… 60… 80… 100 triệu!! 100 triệu net bọn mày ạ, lạy chúa, ko thể tin nổi, 100 triệu với 1 tỉ, chia thế nào nhỉ?? Há Há…” Và rồi hắn cứ giữ khư khư trong túi mình đến tận lúc lên thuyền. Khi con thuyền ra đến giữa sông, người ta nghe thấy 4 tiếng súng vang lên từ trong khoang tàu. Khi nó cập bến, chỉ có gã lái thuyền thản nhiên cầm chiếc túi bước xuống bến. Gã leo tuốt lên nóc một tòa nhà cao tầng gần đó hí hửng đếm số tiền vừa nấng được từ tay 4 tên cướp nhà băng. Nhưng trời không dung kẻ ác, lão trượt chân và rơi xuống. Cái túi vào tay một viên chức. Ông này đang mang một bộ mặt ko thể sầu thảm hơn vì 4 hôm trước vừa mất cái ví đầy tiền. Ông vội ôm chặt lấy cái túi và mang về nhà bỏ vào két, khóa kĩ.
Màn đêm buông xuống như một tấm lưới đánh cá, ôm lấy từng ngõ ngách trong thành phố. Mà xét cho cùng cũng là tên đồng lõa đắc lực cho nó. Nó vẫn chưa xoay lại được 100 triệu kể từ hôm thua độ ngựa. Và tối nay, nó quyết tâm gỡ gạc khi đáp xuống sàn nhà một viên chức lắm tiền. Cái két số chỉ là trò trẻ con với một kẻ kinh nghiệm đầy mình như nó, và cái túi được nó ôm gọn phi qua cửa sổ sang nóc tòa nhà bên cạnh ngay khi chủ nhà vừa mở cửa bước vào phòng. Nó cẩn thận đếm lại số tiền trong túi. 1 tỉ 100 triệu net, trong đó có hơn 10 tờ có đánh dấu kí hiệu riêng của nó, nằm trong sấp tiền bị mất hôm đua ngựa. Ánh trắng xanh rọi sáng toàn bộ khoảng tối của chiếc túi đựng tiền, từng tờ một, vẫn còn ngát mùi cầu cảng và máu, sáng cả nụ cười của nó, cười khẩy, mỉa mai thay…
End
– Composed by Splendid River –
Hà Nội tháng 9 năm 2005

Viết 1 năm trước đây trên TPO, sáng tác cách đây 2 năm, truyện hơi chuối vì tay nghề còn non kém.