Anh họ tớ

Nếu ai đã chịu khó đọc mới My Life tớ viết từ hồi mới đỗ đại học thì sẽ biết tớ có một thằng anh họ, con nhà bác, dù kém 2 tuổi nhưng vẫn là anh họ. Tuy nhiên do tớ với nó gặp nhau từ bé lại quen kiểu gọi nhau theo tuổi nên nó vẫn gọi tớ là anh, tớ vẫn gọi nó bằng tên.

Từ bé đến giờ tớ với nó chơi với nhau có khi còn thân hơn cả anh em ruột. Cùng đam mê truyện tranh hoạt hình. Hồi bé tí thì 2 nhà hay đi chơi công viên Thống Nhất cùng nhau, rồi chụp ảnh cùng nhau, hồi đấy thằng cu béo ị, còn mình thì gầy vì bị suy dinh dưỡng :)). Bây h thì mình đang béo ị ra còn thằng này nó lại gầy đi, thế có chết không. Hồi đấy nó bé tí, hiền khô, được cái bố nó hơi bạo lực, có gì là rất dễ động chân tay với nó thành ra nhát như cáy, mãi sau này lớn lên mới bạo dạn hơn.

Nhớ hồi cấp 1, 2 tớ với nó có 2 niềm đam mê điên cuồng là truyện Yugi-oh và Pokémon. Hồi đấy ko hiểu sao khám phá ở đâu trò giả lập gameboy Pokémon, thế là 2 anh em suốt ngày ngồi cày Level hết phiên bản này đến phiên bản kia, từ blue, red, green đến silver, gold, crystal và cuối cùng là Ruby, sapphire. Hồi đấy vẫn nghiện nhất là bản Yellow đặc biệt làm theo phim hoạt hình nên rất mê. Ngồi chơi suốt ngày rồi lại còn gọi điện cho nhau để hỏi đường trong game :)), có khi ngồi cày cả ngày không chán, đến lúc mệt lả thì thôi. Mà ko chỉ chơi với nó, tớ còn chơi với cả thằng bạn thân nhất hồi cấp 2 là Hiệp, 3 anh em chơi với nhau, nếu mà cứ gặp nhau đảm bảo sẽ đàm đạo liên tục không ngừng nghỉ về chủ đề game Pokémon hoặc bài Magic trong Yugi-oh và sau này là hoạt hình và siêu nhân trên cartoon network.

Continue reading

Chị Tôi Đông Du…

Thế là… chị ơi… chị đi Nhật rồi …(Image).

Tối hôm qua 3/9/2006 chị Mai Chi của chúng ta đã dũng cảm xông lên vượt qua cửa khẩu lao vào sân bay sau khi đã từ biệt mọi người (suýt khóc). Mặc dù lúc làm thủ tục xuất cảnh trông chị bé tí, có khi còn bé hơn mấy đứa bạn ở lớp mình nữa ấy chứ Image. Nhưng mà chị vẫn dũng cảm xông lên, dù hơi ỳ ạch tại balô nặng quá Image. Mình cũng phải rình mãi mới chụp được một phát lúc đang chờ làm thủ tục. Chị ý đi Nhật để kiếm thêm một cái Thạc Sĩ nữa mang về. Chậc chậc, chị ý giỏi quá, hic, còn mình thì,….Image Lần đầu tiên nhà mình có một người đi nước ngoài mà cả nhà đi đưa tiễn rầm rộ thế này. Cả ông bà nội, cả nhà bác Vinh, cả nhà mình trừ mẹ, cả anh Thắng chồng sắp cưới của chị. Tết chị ý mới về cưới anh Thắng xong lại đi tiếp 3 năm nữa mới về hẳn, chậc…. Chị ý cũng được cả nhà ủng hộ hết mình, đạt hết thành công này đến thành công khác mà như mơ (Ba Thùy tối qua lúc về bảo thế, ko thể tin được là chị Mai Chi vượt qua hết được những thử thách ấy). Hừm thế thì có lý do gì mà mình ko cố gắng nhỉ? Mình ko thể bỏ cuộc như trước, mình phải noi gương chị ý, ko thể trở thành đồ phế thải được Image.

Tối qua đi từ 7h mà tận 11h45 mới về đến nhà, tại cái thời gian chờ đợi hơi lâu quá, còn phải đi gửi đồ. Quay cũng được nhiều nhưng quên béng mất ko quay một tí vào thẻ Image, up lên cho nhanh, chờ bố làm đĩa đến sang năm chưa chắc có mà làm Image.

Sorry mọi người vì 2/9 ko lên chúc mọi người một ngày nghỉ lễ vui vẻ được, thôi bi h chúc bù nhé Image. Chúc tất cả bạn bè của tôi có nick trong list cũng như chưa có hoặc ko có một kì nghỉ lễ đầy niềm vui, và nhớ là phải yêu nước thật lòng đấy, này tôi ko đùa đâu đấy, nói nghiêm túc ai mà comm đùa câu này của tui là del luôn nhớ.

Thôi bi h đi up mấy cái ảnh tối qua lên photobucket cho chị ý rồi vào blog chị ý spam vài phát Image.

Hôm qua ra khỏi nhà một lúc để đi photo bài Lý của thầy Thắng, toàn thấy đùa cợt với cả nghi ngờ, bi h thì gọi ko thưa…