Con người và Anh hùng

Có một sự thật rằng, con người là một loài sinh vật ngu ngốc nhất trong vũ trụ cho dù ở Trái Đất, họ là những sinh vật thông minh nhất.

Tôi nói năng hồ đồ ư? Tôi hạ nhục danh dự của một con người ư? Ko đâu bạn ạ, tôi chỉ thừa nhận sự thật phũ phàng thôi. Cái gì khiến tôi nhận ra điều đó? Tôi chợt tự hỏi rằng mình sẽ có những phản ứng thế nào trước những con người bị mang một dị tật nào đó như quái thai, bị thiểu năng, bị mắc những chứng bệnh về thần kinh….? Hay đơn giản chỉ vì họ ăn mặc khác mình như đeo khuyên, xăm hình, để tóc dài, quần áo rách rưới…? Tôi dám cá rằng, bất cứ ai trong chúng ta khi gặp những người như vậy đều sẽ có chung một suy nghĩ: họ thật đáng sợ. Tại sao nhỉ? Tôi cũng ko biết nữa, nhưng nó như một thứ quan niệm ăn sâu vào não mình, rằng họ ko giống chúng ta, họ khác chúng ta và chính vì thế nên họ đáng sợ. Điều này thoạt nghe có vẻ buồn cười, và đảm bảo một điều rằng, chỉ nghe ko thì bất cứ là người nào đi nữa, cũng sẽ nói rằng: Tôi ko như thế đâu, tôi ko phải là một kẻ xấu xa như vậy đâu, tôi sẽ ko xa lánh họ mà sẽ tiếp xúc và làm bạn với họ. Nhưng liệu họ có làm thế không khi thấy một con người với vẻ ngoài dị dạng và quái đản? Ko đâu, đó là điều chắc chắn, bởi vì đó đã trở thành bản chất của con người ko biết từ bao h, dù họ có nhân hậu tới đâu.

Có lẽ nãy giờ sẽ có người bảo tôi đang lạc đề, đây là nơi để bàn luận về một thứ gọi là chủ nghĩa Anh Hùng, thế mà tôi cứ đưa những thí dụ về sự ngu ngốc của con người trước sự khác biệt của người khác. Cũng dễ hiểu thôi, bởi vì những gì tôi vừa nói là về một cuộc sống rất đỗi bình thường hàng ngày xung quanh chúng ta, và sự việc cũng sẽ ko bao h thay đổi, cho dù đó là trong một cuộc sống khác, với những người anh hùng.

Anh hùng là ai? Trước hết, tôi xin khẳng định lại một điều rằng, anh hùng cũng là con người, nhưng họ là những con người khác biệt. Họ có được những khả năng khác thường như chạy nhanh, họ khỏe hơn người, họ biết bay, họ có thể leo trèo trên tường như những con bọ, họ hút ý nghĩ và năng lượng của người khác, họ điều khiển đồ vật… Hay một số khác lại có những hình thù rất kì dị và xấu xí. Và chính vì những khác biệt đó, họ bị con người, những con người bình thường sợ hãi, xua đuổi và xa lánh. Chính vì cái quan niệm cố hữu rằng những thứ ko giống bình thường là những thứ đáng sợ, đáng ghê tởm, đã khiến con người xua đuổi những con người khác thường như thế.

Câu hỏi đặt ra rằng, nếu bạn ở địa vị những người khác thường như các anh hùng và bị xua đuổi, xa lánh, bạn cô đơn lạc lõng trong một thế giới rộng lớn và tàn nhẫn, bạn sẽ làm gì? Câu trả lời luôn luôn sẽ là sự tức giận, lòng căm thù, nỗi đau đớn quằn quại giằng xé, sự lạnh lẽo và cô đơn, mong muốn dùng chính những khả năng đặc biệt của mình để trừng phạt những kẻ đã đối xử với mình tàn nhẫn như vậy, cho dù đó có là ai đi chăng nữa, bất chấp đó là người thân hay kẻ lạ. Nhưng đó là câu trả lời của những con người, với những suy nghĩ nhỏ nhen, tư lợi cá nhân và ác độc.

Anh hùng ko như vậy, họ làm khác, bởi vì thực chất, họ vốn đã khác con người. Họ đã làm những điều cao cả hơn thế. Đó chính là cống hiến tất cả những gì họ có để bảo vệ con người – những kẻ đã từng đối xử với họ như những con quái vật. Họ dùng những khả năng mà con người cho là khác thường, là quái dị để bảo vệ con người, họ xông pha chiến đấu, quên đi cả mạng sống của mình để bảo vệ con người. Họ hi sinh cả cuộc sống của mình, bao gồm những hạnh phúc cá nhân như tình yêu, tình bạn, sự nghiệp, hi sinh cả cuộc sống no đủ, hạnh phúc cùng người thân, để dốc cạn sức mạnh và nhiệt huyết của mình vào một thứ tưởng chừng chỉ là hư vô như chủ nghĩa anh hùng, để mang lại hạnh phúc cho những người khác, dù cho là những người ko quen biết gì, hay thậm chí là những kẻ đã từng hắt hủi và tàn nhẫn với họ. Nhiều người sẽ cho rằng họ thật ngu ngốc vì đã làm thế nhưng ko, họ ko hề ngu ngốc, họ chỉ làm những điều họ cho rằng họ có trách nhiệm phải làm khi có trong tay những quyền năng như vậy, và đó chính là cái lý tưởng, cái chủ nghĩa mà họ luôn đắm đuối theo đuổi như hạnh phúc của đời mình – chủ nghĩa anh hùng.

Tôi đã từng nghe một ai đó nói rằng: Great Power Comes Great Responsibility – nghĩa là – Quyền năng càng lớn thì trách nhiệm phải càng cao. Đó là một câu nói bất hủ, chỉ một câu nói gồm 4 từ thôi nhưng những giá trị nhân văn sâu sắc của nó thì lớn lao hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Và nó đã nói đúng về những anh hùng, những con người thực sự VĨ ĐẠI, những con người mà lẽ ra họ phải được tôn thờ, phải được sùng bái như những vị thánh mà thứ tôn giáo họ tin vào, sẵn sàng tử vì nó, chính là Chính Nghĩa và Lẽ Phải.

– Composed By Splendid River –

Heroism – Chủ nghĩa anh hùng

Người ta thường nói chủ nghĩa anh hùng chỉ dành cho những tên ngốc ngớ ngẩn hi sinh lợi ích cá nhân để phục vụ cho người khác. Nhưng liệu họ có hiểu được rằng nếu như trên thế giới thiếu những con người sẵn sàng xả thân mình vì người khác như vậy thì Trái Đất sẽ thế nào đây?
Khi Trái Đất bị xâm lăng bởi binh đoàn người Diều Hâu cùng âm mưu thôn tính Địa Cầu thâm hiểm được vạch ra, những người đứng đầu Liên Hiệp Quốc đã sẵn sàng bắt tay với chúng nhằm hướng tới sự yên bình, nhưng họ đâu ngờ rằng, người Diều Hâu từ lâu đã cử gián điệp tới Trái Đất trong vai trò là một người bạn để dễ bề xâm lược. Đó là Hawkgirl, và khi sự thật được phơi bày, một âm mưu đen tối được mở ra, họ nhận ra sự thật phũ phàng đằng sau sự hòa hảo của người Diều Hâu, và họ đã làm gì? Họ cầu cứu những anh hùng, họ cầu cứu chính những kẻ mà họ cho rằng ngu ngốc, và ngớ ngẩn vì tư tưởng anh hùng của mình. Nhưng nếu như bình thường, những anh hùng kia, những Superman, Batman, Flash… việc gì phải giúp đỡ, cứu dỗi những kẻ đã từng hắt hủi sự trợ giúp của mình, những kẻ đã cho rằng họ ngu ngốc? Họ việc gì phải tốn sức vì những kẻ tầm thường như thế? Nhưng họ lại ko nghĩ như vậy, vì họ là những người theo chủ nghĩa anh hùng, họ ko quan tâm xem thế giới nghĩ gì về mình, họ ko quan tâm xem thế giới đối xử với mình thế nào, tất cả những gì họ mong muốn chỉ là hạnh phúc và yên vui cho nhân loại. Chỉ cần với mục tiêu đó, họ sẵn sàng hi sinh thân mình lao vào vòng nguy hiểm, họ bất chấp việc tính mạng họ có thể bị đe dọa, chiến đấu hết mình. Khi chiến đấu, họ dường như quên đi rằng mình cũng chỉ là một con người có da có thịt bình thường và họ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, họ quên đi mất hạnh phúc của chính mình. Họ đang xả thân vì những thứ lớn lao hơn, đó là Nhân Loại. Họ chiến đấu vì họ chỉ nghĩ rằng đó là nghĩa vụ và niềm vui khi được đem tất cả sức lực phục vụ cho cuộc sống, để mang lại cho Địa Cầu sự yên bình. Họ ko hề đòi hỏi bất cứ thứ gì…
Nhưng sẽ có người nói rằng chỉ nói như thế thì thật chung chung và ko công bằng khi mà họ có những khả năng và sức mạnh đặc biệt vượt trội hơn con người bình thường, việc họ lao vào nguy hiểm như vậy đâu có đáng gì? Vậy thì tôi sẽ cho các bạn thấy, một con người, hoàn toàn ko có sức mạnh, hoàn toàn bình thường như mọi người khác, nhưng anh vẫn theo đuổi lý tưởng anh hùng của mình. Đó là Batman. Anh chỉ là một thám tử mang trên mình bộ áo choàng đen hình con dơi, anh lao đi trong bóng đêm để xóa sạch mọi dấu vết tội lỗi ở muôn nơi. Ngoài đời anh cũng chỉ là một chàng trai Bruce Wayne đẹp trai, nhà giàu, ăn chơi khét tiếng. Nhưng anh là một anh hùng, một anh hùng thực sự. Trong một liên minh công lý gồm 7 thành viên – Justice League, Batman chỉ là một thành viên ko hề có sức mạnh đặc biệt nào, thậm chi khi bay còn phải nhờ phụ nữ giúp (Wonder woman), những đóng góp của anh cho Justice League là cực kì quan trọng nhưng nó lại nhanh chóng bị người ta cho rơi vào quên lãng, vì đó chỉ là những khám phá, những lập luận để mở ra bí ẩn của vấn đề. Nhưng khi Trái Đất lâm nguy, khi căn cứ địa của người Diều Hâu chuẩn bị tung ra lực lượng thôn tính hành tinh xanh này, chính Batman, chỉ một mình Batman trở thành VĨ ĐẠI. Chính giây phút đó, anh trở thành thực sự VĨ ĐẠI. Vì sao ư? Vì anh là một người bình thường theo chủ nghĩa anh hùng. Anh đã bảo tất cả đồng đội của mình rời khỏi Watch Tower để trở về Trái Đất ứng cứu cho đất liền để một mình mình kích hoạt chế độ bay của chiếc vệ tinh mà chính anh gây dựng nên cho Justice League, lái nó đâm thẳng xuống căn cứ địa của người Diều Hâu nhằm tiêu diệt mầm mống hủy diệt cho loài người. Nhưng chính hành động này sẽ giết chết chính anh, anh sẽ tan xác cùng chiếc vệ tinh khi nó va chạm với Trái Đât. Nếu ko nhờ Superman lao vào cứu anh kịp lúc trước khi mọi thứ nổ tung thì có lẽ cả thế giới này sẽ biết đến một vị anh hùng VĨ ĐẠI hơn bất cứ người nào.
Vì thế nên tôi mới nói, họ là những anh hùng, ko chỉ vậy mà họ còn là những anh hùng VĨ ĐẠI.

– Composed by Splendid River –

Bài viết đoạt giải ba cuộc thi Ấn tượng và cảm xúc box Hoạt Hình Phương Tây – accvn.net Image