2012 in review

Năm 2012 vừa rồi là năm của bạn Nấm, là năm đầu tiên bọn mình đến với nhau, ở bên nhau, cả khi ở cạnh lẫn khi phải cách xa, nhưng vẫn yêu nhau thật nhiều. Bọn mình đã được ở bên nhau trong những ngày đầu của năm, và bạn Nấm cũng đã nhận lời yêu mình ngay vào giây phút giao thừa của Tết Nguyên Đán. Rồi sau đó được ở bên nhau, đi chơi khắp nơi suốt mùa hè tuyệt vời: Nào là rong ruổi Sài Gòn, rồi du lịch Hạ Long cùng ông bà bố mẹ, và cả ngao du khắp đây đó đất Hà Nội thủ đô quê hương. Và dù bọn mình có phải xa nhau những nửa vòng trái đất thì cũng không thể ngăn cản tình yêu bọn mình được. Với mình chỉ riêng điều này thôi đã khiến năm vừa rồi là 1 trong số những năm đáng nhớ nhất và hạnh phúc nhất cuộc đời, nhất là sau 1 năm 2011 không ra gì.

Vì yêu bạn Nấm nên nhật ký bằng tranh của Splendid River bây giờ biến thành nhật ký bạn Nấm, thỉnh thoảng lắm bạn Sịp Len mới xuất hiện, nhưng bù lại nhận được nhiều hơn những sự chú ý và ủng hộ của bạn bè cả ở ngoài đời lẫn trên mạng, cả ở Việt Nam lẫn ở Mỹ.

Năm 2012 cũng là năm đầu tiên mình sang Mỹ học ở Academy of Art University, lần đầu tiên mình đi nước ngoài, lần đầu tiên đi xa 1 mình, tự lo cho cuộc sống. Nhưng cũng thật may mắn là khi sang đây mình cũng nhận được không biết bao nhiêu sự giúp đỡ của cả từ các bạn người Việt lẫn những người bạn người Mỹ mới quen. Không chỉ bạn bè, ở đây mình cũng đã được học rất nhiều những điều tuyệt vời từ những thầy cô tuyệt vời ở trường. Họ không chỉ truyền thụ kiến thức, mà quan trọng hơn là kinh nghiệm của họ khi làm việc, phong thái chuyên nghiệp của người Mỹ để có sản phẩm đạt chất lượng cao nhất.

Thời gian học ở AAU mình không chỉ học được nhiều thứ, đi được nhiều nơi, mà mình còn đạt được khá nhiều những thành tựu đáng nhớ đối với cá nhân mình. Đầu tiên phải kể đến là 1 trong số những bài làm ở lớp Perspective được treo ở Spring Show – triển lãm thường niên của trường dành cho các tác phẩm xuất sắc của sinh viên. Mới đây hơn thì có thêm 2 bài làm khác cũng của lớp Perspective được treo ở Fall Show – triển lãm của khoa Illustration.

Nhưng đặc biệt là 1 trong 2 bài làm đó chính là truyện tranh Sunday At The Park kết hợp với tác giả Jesse Young – truyện tranh ngắn đầu tiên mà mình cảm thấy thỏa mãn nhất và cảm thấy tự tin nhất. Truyện đã được giới thiệu trên trang web comicbookresources bởi Robot6. Truyện cũng đã nhận được khá nhiều sự ủng hộ từ mọi người, và mình hi vọng sang năm tới mình sẽ có thể làm được những truyện khác có chất lượng tương đương.

Bên cạnh truyện tranh, 2012 cũng là năm mình bắt đầu luyện tập vẽ biếm họa, cả bạn bè, người thân và những người nổi tiếng. Có thể nói đây là 1 trong số những cách tự rèn luyện bản thân mà theo mình thấy là tuyệt vời nhất vì nó không chỉ giúp mình nâng cao khả năng ký họa tại chỗ theo phong cách riêng, mà còn giúp mình mở rộng khả năng thiết kế và tạo hình nhân vật. Trong năm mới và nhiều năm tới đấy, mình sẽ cố gắng vẽ càng nhiều hơn nữa để nâng cao hơn kỹ năng.

Việc tự luyện tập vẽ biếm họa cũng giúp cho mình có được 1 thành tựu khác đó là được đích thân trưởng khoa Illustration thuê làm họa sĩ vẽ biếm họa tại chỗ cho khách tham quan hội chợ Ô tô quốc tế tổ chức tại San Francisco vào tháng 10. Việc post tranh biếm họa thường xuyên vào các group của trường đã khiến cho trưởng khoa để ý và chủ động liên lạc với mình về công việc này. Và hôm đó là 1 ngày tuyệt vời trong sự nghiệp vẽ vời của mình khi mình đã phải vẽ liên tục không nghỉ trong 3 tiếng đồng hồ với 1 hàng dài khách chờ đợi cho tới tận những phút cuối.

Một thành tựu khác là bộ thiết kế các nhân vật trong Batman của mình được giới thiệu trên Project: Rooftop, mặc dù không nhận được hoàn toàn những comment thiện chí từ các fanboy, fangirl, nhưng về cơ bản đều là những phản ứng tích cực và được ghi nhận bởi đa số mọi người.

Bên cạnh việc vẽ hình tĩnh, mình cũng đã có được rất nhiều cơ hội học hỏi và thực hành làm họat hình, cụ thể là phim ngắn Stop Motion “COINS” thực hịên vào kỳ học đầu tiên ở AAU, tháng 5 vừa rồi. Sau đó là những bài tập, quan trọng nhất là bài tập cuối kỳ của lớp Traditional Animation của học kỳ vừa qua. Hơn hết, mình cũng đã và đang thực hiện những đọan họat hình mang tính cá nhân như hoạt hình bạn Nấm và gần đây là một series hoạt hình ngắn Avengers, vẫn còn đang trong giai đoạn thực hiện.

Ngoài ra thì điểm số của mình ở trường quá badass, hạn chế kể ra không lại thành khoe khoang, haha :)), nhưng cơ bản là tất cả các môn mình đều đạt những điểm từ cao đến rất cao :)).

Về cơ bản, năm 2012 là 1 năm tuyệt vời không còn gì để chê đối với mình, nhờ có bạn Nấm, bạn bè, và quan trọng nhất là sự ủng hộ của bố mẹ. Trong năm mới mình sẽ còn tiếp tục cố gắng, tiếp tục rèn luyện, tiếp tục tiến về phía trước và giành được còn nhiều thành tựu hơn nữa, thành công hơn nữa.

Còn bây giờ xin chúc mọi người 1 năm mới tuyệt vời, tràn ngập niềm vui, hạnh phúc và thành công.

Xin hết ạ.

Review: DC Animated Universe

(Hơi dài tí, mọi người chịu khó đọc) Batman: The Animated Series/ Superman: The Animated Series/ Batman Beyond/ Static Shock/ Justice League/ Justice League Unlimited (DC Animated Universe) – (1989 – 2007): 10/10
Đây chính là những TV Show hoạt hình đã thay đổi cuộc đời mình. Chính những show này là lý do khiến cho mình quyết tâm theo đuổi ước mơ trở thành họa sĩ, khiến cho mình đam mê phong cách

vẽ cartoon đơn giản, phóng khoáng, cách điệu, và cũng chính là lý do khiến mình nghiện ngập siêu nhân.Lần đầu tiên mình tiếp xúc với DCAU là khi mình xem Justice League lần đầu tiên trên Cartoon Network hồi mình còn học cấp 2. Lúc đấy mình mới chỉ biết lõm bõm về siêu nhân, Superman và thế giới truyện tranh Mỹ thông qua các phim Superman thời kỳ trước và Smallville. Nhưng với Justice League, lần đầu tiên mình biết đến việc trong thế giới của DC có cả 1 vũ trụ nơi có hàng trăm nhân vật khác nhau có liên kết với nhau và đều có những câu chuyện riêng của mình.

Hồi đấy internet còn là dial-up siêu chậm, thế nhưng mà mình vẫn hàng ngày tận dụng từng tí thời gian một để lên mạng tìm kiếm hình ảnh của Justice League và những phim liên quan, và đến khi mình tìm được thông tin về cái người đứng đằng sau tất cả thì thực sự cuộc đời mình thay đổi hoàn toàn – Bruce Timm.

Năm 1989, chính Bruce Timm là người đã làm ra Batman: The Animated Series – TV show hoạt hình đầu tiên dành riêng cho nhân vật Batman. Không chỉ thế, đây còn là TV Show hoạt hình đầu tiên có animation cực kỳ mượt mà, phong cách vẽ nghiêm túc, nội dung và hình ảnh đều cực kỳ đen tối, ám ảnh, phong cách phim đậm chất noir trinh thám Mỹ những năm 30 với bố cục ánh sáng, bóng tối cực kỳ chuẩn mực. Nhưng quan trọng nhất, chính Batman TAS là TV Show đầu tiên mang tới cho khán giả những cốt truyện nghiêm túc, sâu sắc, đen tối, đầy tính triết lý bên cạnh những màn hành động không kém gì phim live action ở thời bấy giờ. Các nhân vật trong Batman TAS đều được xây dựng cực kỳ kỹ lưỡng và sâu sắc, mỗi người đều có câu chuyện background riêng của mình đầy gai góc, nội tâm phức tạp, những mối quan hệ phức tạp, chồng chéo. Đặc biệt là các nhân vật phản diện đều được khắc họa cực kỳ đáng sợ, ghê rợn, kinh khủng, những băng đảng Mafia giết người như ngóe – một điều mang tính cách mạng trong hoạt hình dành cho truyền hình. Cộng thêm phong cách vẽ đặc trưng, đơn giản, khác lạ, nhưng cũng có phần nào đó “retro” do Bruce Timm đích thân thiết kế cho các nhân vật, 3 season đầu tiên của Batman TAS đã giành được không đếm xuể giải thưởng và những lời tán dương không bao giờ kết thúc từ các nhà chuyên môn cả về điện ảnh lẫn hoạt hình. Chính phong cách của Batman TAS là thứ đã gây ảnh hưởng rất mạnh mẽ đến phong cách của rất nhiều những hậu duệ sau này cả về phong cách vẽ, phong cách kể chuyện, phong cách hành động, và cả cái sự “người lớn” nhất định dành cho một bộ phim hoạt hình.

Continue reading

Wreck-it-Ralph (2012)

Wreck-it-Ralph (2012): 9,5/10

Thú thực là tớ biết đôi lúc tớ chấm điểm phim khá là cảm tính, và nhiều khi có những phim có điểm tương đương nhau chưa chắc độ hay đã tương đương nhau. Nhưng như tớ đã nói, tớ chấm điểm phim theo cảm nhận cá nhân của tớ, nếu bạn cảm thấy giống tớ thì tốt, còn nếu không thì cũng không trách nhau được, vì chúng ta khác nhau. Phim hay dở ra sao, trong review tớ đều nói rõ, và thường tớ xem phim tớ tìm cái hay trước khi tìm cái dở, nên điểm tớ chấm cũng theo những tiêu chí như vậy.

WIR có thể nói là phim hoạt hình hay nhất do Disney Animation Studios tự sản xuất trong nhiều năm nay, kể từ khi thời hoàng kim của các công chúa kết thúc, và kể từ khi Pixar nổi lên và đặt nền móng cho một đế chế mới. Tuy nhiên trong khoảng 5 năm trở lại đây, có rất nhiều dấu hiệu cho thấy DAS đang lấy lại phong độ của mình. Những phim như Princess and the Frog, Tangled, hay thậm chí là Bolt, đều cho thấy sự tinh tế trong kịch bản của Disney đang trở lại. Nếu với Tangled, Disney đã chứng minh cho mọi người thấy rằng các nàng công chúa vẫn là lãnh địa không thể xâm phạm của hãng, thì Wreck-It-Ralph giống như bản tuyên ngôn về sự trở lại chính thức của “ông vua hoạt hình” 1 thời. Và rằng, Pixar không phải cái tên duy nhất về hoạt hình dưới mái nhà Disney.

The Legend Ends

The Dark Knight Rises (2012) – 9.5/10

Một cái kết quá hoàn hảo cho một huyền thoại.

Trước tiên, tớ phải nói rằng, tớ chưa bao giờ là fanboy của series Batman do Chris Nolan đạo diễn, vì nó không phải là cái “kiểu” phim có thể khiến tớ trở thành fanboy. Và vì thế, tớ chưa bao giờ trông đợi hay ngóng chờ háo hức bất cứ phần nào trong cả 3 phần phim, để rồi chỉ đến khi được xem, thì mới lăn đùng ngã ngửa ra vì những điều tuyệt vời mà Chris đã làm cho Batman. Và lần này cũng vậy, Chris lại tiếp tục thuyết phục tớ bằng tài năng của mình trong The Dark Knight Rises.

Trước khi nói vào phim, phải nói rằng nhà sản xuất đã có 1 chiến lược hoàn hảo trong việc PR và marketing cho phim. Chiến lược này thực sự theo mình chẳng kém cạnh là bao so với những gì Joker từng làm trong The Dark Knight cách đây 4 năm. Cái tuyệt vời trong chiến lược đó nằm ở trong những cuộc phỏng vấn, những lời phủ nhận, những tin đồn, những scandal… trước khi phim được chiếu, mà chỉ khi bạn xem phim và để ý, bạn mới nhận ra rằng, tất cả chúng ta đều đã rơi vào cái bẫy PR của nhà sản xuất 1 cách tài tình đến như thế nào. Và tất nhiên, những cái bẫy đó giăng ra cũng đóng góp 1 phần không nhỏ trong việc khiến cho khán giả được trải nghiệm những cảm giác hưng phấn, bất ngờ, hào hứng với tất cả mọi thứ trong phim. Và ở đây, dùng cái từ “bị thổi bay” “bị nổ tung” để mô tả đầu óc bạn khi xem TDKR là quá chuẩn, không lệch đi đâu được.

Continue reading

Doctor Who (2005)

Doctor Who (TV Show – phiên bản 2005) – 9.5/10

(This review is only in Vietnamese, may be the longest review I’ve ever written, so, I’m sorry if you want to read it in English, that’ll have to wait. But, feel free to click like and share it if you like it, thank you so much)

Doctor Who là một trong số những TV Show khoa học viễn tưởng có lịch sử lâu đời nhất, dài hơi nhất, và có tầm ảnh hưởng lớn lao nhất đến văn hóa đại chúng ở nước Anh trong thế kỷ 20. Nếu như ở Mỹ có Star Trek và Star Wars là những biểu tượng sci-fi khiến dân chúng điên rồ và tạo ra cả một cộng đồng geek khổng lồ nghiện ngập, thì ở Anh có Doctor Who.

Lên sóng BBC từ những năm 1963, Doctor Who phiên bản gốc đã từng kéo dài cho tới tận season 26, mỗi season có xấp xỉ 20 tập phim kéo dài khoảng 30 – 45 phút, và phim đã ghi lại dấu ấn của 8 diễn viên khác nhau trong vai Doctor. Phần cuối cùng của Doctor Who 1963 cho tới tận năm 1989 mới kết thúc và để lại rất nhiều sự tiếc nuối cho khán giả thời bấy giờ. Chính vì thế, khi mà Doctor Who được BBC cho quay lại màn ảnh nhỏ (hoặc, màn ảnh rộng kỹ thuật số cỡ lớn full hd của ngày nay) vào năm 2005, đây đã là một sự kiện mang tầm lịch sử với người xem truyền hình ở Anh nói riêng và thế giới phương Tây nói chung.

Bản thân mình cảm thấy nếu cày hết 26 season của bộ cũ sẽ là một điều không tưởng, nên đã quyết định là sẽ chỉ xem 6 season của phiên bản 2005 mà thôi (một phần nữa là vì mình thích xem phim hiện đại có kỹ xảo tốt hơn), thế nên review này sẽ không đề cập và so sánh với phiên bản gốc 1963. (tuy gọi là 2 phiên bản khác nhau để phân biệt, 6 phần phim này vẫn có những mối liên hệ mật thiết với 26 phần phim trước kia, nhưng chúng ta không cần phải xem lại toàn bộ phim cũ mà vẫn có thể hiểu được phiên bản mới này).

Doctor Who kể về cuộc phiêu lưu của một người ngoài hành tinh thuộc chủng tộc Time Lord, thuộc hành tinh Galifrey – The Doctor (tạm hiểu là ông tiến sĩ) – và là người cuối cùng còn sống sót sau cuộc chiến Time War với chủng tộc Dalek (một chủng tộc robot hủy diệt cực kỳ nguy hiểm). Những điều The Doctor làm là chu du qua tất cả các chiều không gian và thời gian bằng chiếc phi thuyền vũ trụ có tên TARDIS với hình dạng một chiếc hộp điện thoại cảnh sát màu xanh (phổ thông ở Anh từ thập niên 50).

(Ấn link để đọc tiếp)

Continue reading

The Amazing Spider-man 2012

Click the link to view it on facebook

The Amazing Spider-man (2012) – 9/10

Trước tiên phải nói trước là điểm tớ chấm cho phim này, phần nhiều là vì tớ là fanboy của Spider-man, dù là phiên bản nào đi chăng nữa, miễn là được thấy nhân vật thân yêu đu tơ bay lượn trong thành phố New York là tớ hạnh phúc tột cùng rồi, nên đừng quá tin tưởng review này.

Tuy nhiên, tớ vẫn có những lý do riêng của mình để chấm cho phim điểm cao như vậy. Nhiều người cho rằng phim này giống hệt Spider-man của Sam Raimi, và do đó phim này chán hơn phim trước. Mình thì lại nghĩ khác. Với tư cách 1 người đã xem Spider-man Trilogy của Sam Raimi mỗi phần ít nhất 10 lần, thì mình cho rằng mỗi phiên bản đều có cái hay riêng của nó, đem 2 phiên bản này ra so sánh chỉ tổ làm mất lòng nhau mà chẳng được cái lợi gì, chi bằng hãy cứ mở lòng ra thưởng thức và thích thú với cái anh nhện bắn tơ đu lượn có phải sướng hơn không.

Cái đầu tiên khác biệt nhất của The Amazing Spider-man (TAS) so với phiên bản cũ Spider-man (SM) chính là tông chủ đạo của phim. Từ âm nhạc, màu sắc phim, các cảnh quay, tình huống đều được xây dựng có phần nhiều sự trầm lắng và tối tăm hơn. Tâm sự của Peter Parker không chỉ có mỗi cái chết của ông bác Ben mà còn là những bí ẩn không lời giải đáp về số phận bố mẹ mình trước kia, và thậm chí là bố của bạn gái lại chính là người đang tìm cách bắt mình vào tù. Ngay từ việc xây dựng nhân vật, TAS đã cho người anh hùng 1 loạt những điều khó khăn, khổ sở, rắm rối xảy ra trong đầu. Đấy là chưa kể, những tình huống trong phim, động cơ của các nhân vật cũng nghiêm trọng hơn, nghiêm túc hơn các phiên bản trước. (SPOILER: Phim có những 2 người chết, and that makes this film a lot more serious).

Tuy nhiên, tông là một chuyện, cái chính làm nên TAS và khiến nó khác biệt so với SM chính là sự “có lý” trong việc xây dựng nhân vật và cốt truyện. Hầu hết mọi chuyện đều có lời giải thích hợp lý, đặc biệt là quá trình khám phá ra khả năng, làm quen với nó, và trở thành người hùng của Peter Parker theo mình là được thực hiện tốt hơn nhiều so với SM. Mọi thứ không tự nhiên một cách thần kỳ hiện ra như một vở kịch (giống như trong SM), và đều phải trải qua quá trình. Mối quan hệ tình cảm giữa Peter và Gwen trong TAS tuy có phần “đỡ khổ” hơn so với anh Tobey ngượng nghịu với cô Mary Jane trong SM, nhưng bù lại, nhân vật Gwen ở đây so với MJ trước kia thú vị hơn và đóng những vai trò quan trọng hơn trong câu chuyện, chứ không chỉ còn đơn giản là cô gái yếu đuối vô dụng suốt ngày bị bắt cóc và chờ cứu.

Cái thứ 2 mà mình đánh giá TAS cao hơn SM là về mặt diễn đạt những trường đoạn cần khơi gợi cảm xúc trong lòng khán giả, đặc biệt là trường đoạn vô cùng quan trọng – chú Ben chết. Theo mình thì tình huống này trong phim này được làm cụ thể hơn, hợp lý hơn, và thực sự là mình cảm thấy nhiều cảm xúc trong đoạn này hơn trong SM. Tất nhiên cả phim không chỉ có mỗi đoạn này, có rất nhiều những đoạn khác trong phim được làm theo mình là rất cảm động, và chính điều đó cũng đã đóng góp 1 phần trong việc kéo tông của phim xuống 1 mức trầm.

Một trong số những điều khiến Spider-man chính là nhân vật mà mình đam mê nhất trong thế giới của Marvel chính là những pha chọc cười hài hước, đá đểu, đá xoáy, móc máy rất thông minh và thú vị của Spider-man mỗi lần chiến đấu với bất cứ kẻ thù nào. Và quả không hề uổng công mong đợi, vì Andrew Garfield thực sự đúng là Spider-man hài hước đúng chất.

Nói đến đây lại phải bàn về nhân vật Peter Parker. Nếu như trong SM, Peter là 1 thằng ngố đúng chất, chả biết cái gì, chỉ cool mỗi lúc đeo mặt nạ vào, thì TAS lại mô tả Peter thay vì ngố, thì chỉ đơn giản là 1 thằng lập dị, tự kỉ, suốt ngày ủ rũ. Theo mình đây là một cách xây dựng nhân vật thông minh và không chân phương. Peter thường xuyên có những cử chỉ, suy nghĩ, lời nói, hành động, và đặc biệt nhất là dáng đi, dáng ngồi đúng kiểu 1 thằng tự ti, thu mình với cuộc sống. Cụ thể hơn thì đó là những sở thích đi chơi 1 mình, không hề có bạn, nụ cười ngố, nói năng ấp úng nhưng không đần và ngớ ngẩn. Peter của TAS thực sự đúng như trong phần tóm tắt phim trên rottentomatoes – an outcast.

Về mặt hình ảnh thì có lẽ khỏi nói, tớ là 1 fanboy, và tớ cảm thấy quá thỏa mãn với những gì phim mang lại, đặc biệt là những cảnh đu tơ thì quá tuyệt vời ông mặt giời, xem chỉ thấy sung sướng, phê phề phề trên ghế, cảm tưởng như ko bao giờ là đủ với những cảnh này. Hôm trước HBO có chiếu lại SM và mình cho là mình thích cả 2 phim, riêng về mặt bay lượn của Spidey. Quá đã.

Nói tóm lại, mình sẽ chả chê gì phim, vì mình ko muốn chê, và vì mình đã cảm thấy rất thỏa mãn với những gì phim mang lại, nó chính xác là những gì mình luôn mong đợi ở 1 bộ phim Spider-man, mình thấy nó hoàn hảo và chỉ muốn xem đi xem lại để thưởng thức từng khung hình nhỏ một.

(Chú thích tranh – đi xem Spider-man cùng người yêu số dzách Thanh Khiết Lương)

Những điều cần lưu ý về The Amazing Spider-man

Có mấy cái chú ý về phim này như thế này:

– The Amazing Spider-man là reboot – tức là làm lại hoàn toàn từ a-z không liên quan gì đến 3 phần trước, cả về nội dung lẫn con người.

– Spider-man này sau khi bị nhện cắn chỉ có thể leo tường, giác quan thứ 6, và khỏe hơn chứ không thể tự bắn ra tơ. Thay vào đó phải sử dụng một công cụ hỗ trợ bắn ra tơ gọi là webshooter – trung thành với phiên bản Amazing Spider-man truyện tranh.

– Peter Parker ở đây không yêu Mary Jane mà yêu Gwen Stacy.

– Peter Parker ở đây sẽ luôn luôn là học sinh cấp 3, khác với 3 phần trước là Peter đã trưởng thành và đi làm, học đại học.

– Đối thủ ở phim này của Spidey sẽ không phải Goblin, mà là Kurt Connor tức The Lizard, một nhà khoa học bị biến thành quái vật thằn lằn (3 phần trước chính là ông thầy lớp đại học của Peter)

– Phần này có đả động nhiều hơn đến bố mẹ của Peter – theo trailer thì có vẻ sẽ cho dính líu đến The Lizard và webshooter.

– Phim này sẽ không có tòa soạn báo Daily Bugle và ông chủ tòa soạn nóng tính Jonah Jameson.

– Phim được hứa hẹn sẽ có tông chủ đạo đen tối, nghiêm trọng hơn 3 phần trước.

– Truyện tranh có rất nhiều phiên bản khác nhau, game và phim cũng vậy, không có cái nào liên quan đến cái nào, nên ko việc gì phải cố gắng giải thích phim bằng truyện hay game vì nó đương nhiên sẽ là 1 phiên bản độc lập hoàn toàn.

Fire, Earth, Water, Air

One of the best TV Shows I’ve ever seen in my life. And of course, I’m gonna watch the hell out of Korra.

This is one of the stuffs I put into my 2011 artbook and a submissions to AAU 2012 Spring Show but wasn’t chosen.

Hope you enjoy it :)

Click the image to view the bigger size